Tiểu Tiểu chủ động đi lên trước hai bước, kéo lấy tay Hoàng thượng, nửa người đều dựa vào lòng Hoàng thượng, nàng ngẩng đầu, khổ não hỏi.
___________________________
Tiếng nói của hắn rất nhỏ, Tiểu Tiểu nghe không rõ, khi nhìn vào trong mắt hắn thì thấy dục vọng mãnh liệt trong ánh mắt kia của hắn, trong lòng Tiểu Tiểu cả kinh, phải cẩn thận một chút, đừng đùa với lửa thì hơn.
“Hoàng thượng, người có ý gì? Thiếp không phải Tiên phi thì là ai chứ? Thiệt là.” Tiểu Tiểu chột dạ oán thán hai câu, Hoàng thượng ‘ha ha’ bật cười:
“Thụy Tiên, nàng nói chuyện như vậy, có hơi giống như chưa khảo đã xưng lắm đó? Ha ha.”
“Nhà ngươi chưa khảo đã xưng thì có? Hoàng thượng, nếu người còn nói vậy nữa, bây giờ thiếp sẽ trở về tìm lũ rắn kia bầu bạn.” Tiểu Tiểu bực dọc trừng hắn, người gì thế này, còn nói mình chột dạ nữa chứ? Nàng có chột dạ đâu chứ, nàng vốn đã không phải là Tiên phi được không hả.
Về đến Thiên Hữu điện, cũng đã đến lúc dùng bữa tối, sau khi Hỷ công công cao hứng phân phó mọi người mang bữa tối lên, thì đứng bên hầu hạ.
“Vẫn chưa giận xong à? Dùng bữa chứ?” Hoàng thượng nhìn mỹ nhân đang tức tối, sắc mặt hòa nhã hỏi han.
“Ta đây cóc thèm giận dỗi với ai đó đâu? Đói rồi, ăn cơm!” Cầm đũa lên, Tiểu Tiểu bắt đầu ăn một cách không được tính là đoan trang, thức ăn của Hoàng thượng đúng là ngon, đã lâu nàng không ăn thức ăn của Hoàng thượng rồi.
Lúc trước khi còn là đàn ông, khi đó, một ngày ba bữa nàng đều cùng ăn với Hoàng thượng. Lúc ấy, mình vẫn còn là Tiêu Kiếm, vẫn là bạn tốt của Hoàng thượng.
“Thụy Tiên à, không nói như vậy, nàng có thể hoàn hồn lại được sao?” Hoàng thượng cao hứng tiếp tục ăn, Tiểu Tiểu lườm hắn một cái, rõ là hài hước. Đã nói với hắn nhiều lần rằng mình không phải Thụy Tiên, mà là Thủy Tiên rồi, nhưng tên Hoàng thượng này vẫn gọi nàng như vậy, giận nhiều, nàng cũng chẳng thèm để ý tới nữa, đến bây giờ, không còn cảm giác gì nữa.
“Hoàng thượng, Tiểu Đặng Tử công công bên chỗ Vân phi nương nương cầu kiến!” Lời nói khẽ khàng từ bên ngoài truyền đến, sau khi Hỷ công công ra ngoài giây lát thì trở lại bẩm báo.
“Không thấy trẫm đang dùng thiện hay sao? Cút ra ngoài!” Hoàng thượng trầm mặt, sớm đã chẳng còn vẻ cười như ban nãy nữa.
“Hoàng thượng, Tiểu Đặng Tử công công nói, Vân phi nương nương đã ngất xỉu rồi, các thái y đang cứu chữa.” Hỷ công công run rẩy nói xong, Tiểu Tiểu ngây ra, không phải do Như Nhi cắn ả bị thương đấy chứ? Như Nhi không có nhiều độc tính, Điểm Điểm cũng chỉ là muốn hù dọa ả một lần mà thôi.
“Có thái y là được rồi, trẫm lại không phải là thái y, tới đó thì có ích gì? Bảo hắn trở về hầu hạ cho tốt đi.” Hoàng thượng phất phất tay, không muốn nghe chuyện liên quan đến Vân phi nữa, trong lòng Tiểu Tiểu thầm lấy làm tiếc cho Vân phi đôi lần, Hoàng thượng không muốn đi, nhưng nàng muốn đi mà.
“Hoàng thượng, Vân phi đã hôn mê, người nàng ấy muốn gặp nhất chính là Hoàng thượng. Nếu có Hoàng thượng bên cạnh khích lệ, nói không chừng Vân phi nương nương sẽ nhanh tỉnh lại. Cho nên thần thiếp cảm thấy Hoàng thượng vẫn nên tới đó một chuyến thì hơn, nhưng thần thiếp ở trong cung cũng chẳng có việc gì, nếu Hoàng thượng không để bụng, thì để thần thiếp đi cùng người đến thăm Vân phi nha!”
Tiểu Tiểu nói rồi, trên mặt không lộ ra sự lo lắng gì nhiều, giọng điệu thản nhiên khiến cho Hoàng thượng hoài nghi, Vân phi hại nàng ra sao hắn đều biết, thế mà nàng không để bụng chút nào hay sao?
“Nàng muốn cùng đi với ta?” Đột nhiên Hoàng thượng nắm lấy tay Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu không dãy dụa, nàng khẽ gật đầu, Hoàng thượng cười nói:
“Thụy Tiên, nàng đúng là khác biệt! Tốt, dùng thiện xong chúng ta hẵng đi!”
Dùng thiện xong? Trong lòng Tiểu Tiểu co rút lại, xem ra đây chính là Hoàng thượng rồi, nói hắn bạc tình bạc nghĩa chẳng sai chút nào! Vân phi, nói sao đi nữa cũng là nữ nhân của hắn, một nữ nhân hắn khá là sủng ái, còn sinh cho hắn một đứa con trai. Nay hôn mê, hắn không lo lắng tới đó xem thử, còn muốn dùng bữa xong thì mới đến? May mà mình không yêu phải hắn, cũng không định sẽ ở cùng hắn cả đời. Bằng không, đợi sau này khi yêu hắn rồi, nếu như hắn cũng đối xử với mình như vậy, thế há chẳng phải là mình sẽ rất thảm hay sao?
“Không có gì, thần thiếp chỉ đang nghĩ, làm nữ nhân của Hoàng thượng thật là đáng thương.” Tiểu Tiểu chau mày lại, nhìn đống thức ăn ngon trên bàn mà lại chẳng có khẩu vị gì cả, chỉ có thể trừng mắt nhìn chúng nó thôi.
“Sao lại nói vậy?” Hoàng thượng rướn mày, so với việc đi đối mặt với Vân phi chán ghét kia, hắn thích nói chuyện với Tiên phi của hiện tại hơn.
“Vân phi hôn mê bất tỉnh, Hoàng thượng còn muốn dùng xong bữa mới tới đó, nàng ấy không đáng thương sao? Thiếp đang nghĩ, nếu ở trong gia đình bình thường, thê tử bị ngất, vậy người làm tướng công sẽ làm thế nào nhỉ? Sẽ khẩn trương mà ôm lấy thê tử đi cầu y, hay là bỏ mặc không lo, tiếp tục làm chuyện của mình?” Tiểu Tiểu khẽ thở dài một tiếng nhìn cái biểu tình muốn nói lại thôi của Hoàng thượng, cười nói: “Cho nên người xưa mới có câu, tự cổ đế vương đều bạc tình, hẳn là ý này đây.”
Hoàng thượng nhìn Tiểu Tiểu, rất nghiêm túc mà đánh giá nàng một phen, mới than thở nói: “Ta thừa nhận, nàng ta là nữ nhân của ta, nhưng không phải là thê tử của ta, không phải nữ nhân mà ta yêu. Nếu như là nữ nhân mà ta yêu, ta tuyệt đối sẽ không làm như vậy, nếu là thê tử của ta, ta cũng sẽ không làm vậy, nếu như là nàng, ta càng sẽ không làm như vậy.”
Tiểu Tiểu coi thường mà nhìn Hoàng thượng một cái, muốn nói mấy lời đường mật với mình sao, đáng tiếc rằng Tiểu Tiểu ta đây từ nhỏ không có hứng thú nhất chính là cái này. Hơn nữa đối với Hoàng thượng, nàng vốn chẳng có lòng quan tâm gì nhiều, hắn muốn đối xử thế nào với mình, đấy là chuyện của hắn, Tiểu Tiểu quản không nổi, cũng chẳng muốn đếm xỉa.
Thời gian nói chuyện cộng với ăn cơm, lại tính thêm thời gian trên đường đi nữa, khi đến chỗ Vân phi, thì cũng gần đến giờ tuất ba khắc rồi. Vân Tiêu cung, đây vẫn là lần đầu tiên Tiểu Tiểu đến đây, cảm giác lớn nhất khi vào cửa đó là có một cỗ nồng nặc mùi lưu huỳnh, nhìn kĩ một cái, ở gần cửa cung đều có rải lưu huỳnh, hơn nữa số lượng rải ra cũng không phải là ít. Tiểu Tiểu âm thầm quan sát trong cung, xung quanh đều có thể thấy dấu vết của bột lưu huỳnh, xem ra Vân phi đã hạ quyết tâm bắt cho bằng được Như Nhi đã cắn ả hôm đó. Mọi người đều biết, rắn sợ nhất chính là lưu huỳnh, nhiều lưu huỳnh như vậy, Như Nhi muốn tự mình thoát ra căn bản là không thể được, trừ phi gặp được người quen, chịu dẫn nó rời đi.
Cung đăng lấp lánh trong viện chiếu rọi khắp nơi, có nhiều cung nhân đang bận rộn chạy đi chạy lại, Tiểu Tiểu cười nhạo một tiếng: như thế mà muốn bắt Như Nhi à? Đúng là mơ hão.
“Nàng cười gì?” Nụ cười đó của Tiểu Tiểu, tựa như ngôi sao rực rỡ nhất trong bầu trời đêm chiếu sáng ánh mắt của Hoàng thượng, Hoàng thượng thắc mắc nhìn nàng, cũng muốn chia sẻ sự cao hứng, niềm vui của nàng, nhưng trước giờ nàng luôn không muốn mở lòng với mình.
“Không có gì, thiếp chỉ đang nghĩ, chắc là Vân phi hận con rắn đã cắn nàng ấy lắm. Con rắn nhỏ tội nghiệp, thật đúng là xui xẻo, đụng phải một phi tử độc ác như vậy, sau này dù có đánh chết nó thì nó cũng sẽ không đi cắn Vân phi đâu.” Tiểu Tiểu theo sau Hoàng thượng, cửa viện có người thấy Hoàng thượng đến, thì một đống người quỳ trong viện. May nhờ có Hoàng thượng, bằng không, Tiểu Tiểu nào có thể nhận được sự quỳ lạy của nhiều người đến vậy?
“Tiền thái y, tình hình Vân phi sao rồi?” Nhìn Tiền thái y quỳ dưới đất, Hoàng thượng lo lắng hỏi.
Đúng là biết diễn trò mà! Trên đường đi ngươi đều rề rề rà rà, sao ta lại không nhìn ra ngươi có tí lo lắng nào nhỉ? Bây giờ làm ra cái bộ dạng này phỏng chừng chỉ là bày ra cho kẻ ngốc xem thôi?
Nhưng kẻ ngốc trong cung có rất nhiều, người muốn xem cũng nhiều.
“Hoàng thượng.” Nghe được Hoàng thượng tới đây, Vân phi mới vừa tỉnh lại cố gắng chống đỡ thân thể có hơi choáng váng, bảo nha hoàn dìu đi ra, mặt mũi tái nhợt, tóc hơi rối, môi có hơi khô nứt khiến cho cả người ả ta đều hiện rõ vẻ tiều tụy, ả vịn lấy khung cửa mà đứng trước cửa, yếu ớt gọi.
“Ái phi, sao nàng lại ra đây?” Nhìn thấy Vân phi, Hoàng thượng bực bội cau mày, săn sóc nói:
“Sức khỏe của ái phi hiện tại vẫn còn suy yếu, các ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì? Còn không mau dìu ái phi vào phòng!”
Là các ngươi, chứ không phải hắn! Một cỗ mất mát xộc vào tim, mặt của Vân phi càng tái nhợt hơn, cả người lung lay chực ngã.
Tiểu Tiểu ngẩng đầu, nhìn thấy cái vẻ thờ ơ của Hoàng thượng, nàng đẩy Hoàng thượng một cái, Hoàng thượng cúi đầu nhoẻn miệng cười: “Ngã không nổi đâu!”
Tiếng nói của hắn rất nhỏ, cười rất tà, Tiểu Tiểu thật muốn nện cho hắn một trận. Đương nhiên là nàng biết không ngã nổi, bên cạnh có ma ma cung nữ dìu đỡ, ngã được mới lạ đó? Nhưng hiện giờ Vân phi suy yếu như vậy, biểu hiện sắp ngất đến nơi, không phải là muốn Hoàng thượng quan tâm an ủi ả ta hay sao? Nhưng cái tên Hoàng thượng chết tiệt này, ngay đến việc đi lên phía trước cũng chẳng thèm. Có cần kích thích Vân phi không nhỉ? Tiểu Tiểu cười một cái, nếu như kích thích Vân phi một chút, có phải Vân phi sẽ ngất thật, Hoàng thượng sẽ đi tới ôm ả ta vào tẩm thất không nhỉ?
“Hoàng thượng, Vân phi tỷ tỷ sao rồi? Sắc mặt sao lại tái nhợt như vậy? Sao đầu tóc lại rối thế này? Dáng vẻ như vậy mà xuất hiện trước mặt Hoàng thượng, có được coi là không hợp lễ nghĩa hay không?”
Tiểu Tiểu chủ động đi lên trước hai bước, kéo lấy tay Hoàng thượng, nửa người đều dựa vào lòng Hoàng thượng, nàng ngẩng đầu, khổ não hỏi.
“Thụy Tiên, Vân phi hiện giờ…” Biết là nàng đang trả đũa Vân phi, nhưng Hoàng thượng vẫn phối hợp mà ôm lấy eo Tiểu Tiểu, cúi đầu cười chiều chuộng nói:
“Về tình thì có thể tha thứ được, thân thể nàng ấy không khỏe, nàng cũng biết là Vân phi bị rắn cắn mà?”
“Vân phi tỷ tỷ, muội thật hâm mộ tỷ quá, muội và Hoàng thượng đang dùng bữa ở trong tẩm cung của Hoàng thượng, đúng lúc công công của tỷ đến nói tỷ bị ngất, tỷ không biết Hoàng thượng đã lo lắng cho tỷ cỡ nào đâu. Người vội vội vàng vàng ăn cơm hết nửa canh giờ thì liền kéo muộn đến thăm tỷ đó, Vân phi tỷ tỷ, tỷ sao rồi? Thân thể lại không khỏe à? Tay tỷ đang run gì vậy? Nhìn tỷ run dữ quá, đừng run nữa, muội cũng là có lòng tốt đến thăm tỷ thôi.”
Thấy cuối cùng Vân phi cũng mềm nhũn mà ngất xỉu, Tiểu Tiểu giãy ra khỏi sự ôm ấp của Hoàng thượng, vội vã giải thích:
“Thiếp chỉ muốn giải thích với nàng ấy một chút, muốn nàng ấy vui vẻ thôi, sao mới mấy câu mà đã ngất đi rồi? Hoàng thượng, người mau đi đến an ủi nàng ấy đi! Phỏng chừng là Vân phi không muốn nhìn thấy thiếp nữa, thiếp đợi bên ngoài là được rồi!”
Hoàng thượng cười khẽ một tiếng, phương pháp an ủi này của nàng, Vân phi không tức tới nỗi hộc máu là đ