tốt lắm rồi. Nàng nào có đến an ủi Vân phi đâu chứ, rõ ràng là đến báo thù thì có. Nhưng nàng như vậy hắn cũng không cảm thấy chán ghét, ngược lại khi Tiểu Tiểu giãy khỏi sự ôm ấp của hắn thì hắn mới cảm thấy trống rỗng, có chút không quen. Nhưng chuyện Vân phi ngất xỉu cũng là sự thực, Hoàng thượng nắm lấy tay Tiểu Tiểu, hai người cùng nhau đi vào, mà bọn người Tiền thái y cũng gấp gáp chẩn mạch, cấp cứu cho Vân phi.
Rất nhanh, Vân phi mở mắt lại, nhìn Tiểu Tiểu đang đứng cùng với Hoàng thượng, ánh mắt ả tối lại. Sớm biết là Hoàng thượng đối xử bất đồng với nàng ta, ả chỉ không ngờ là hai người lại phát triển nhanh đến vậy. Hoàng thượng đã phá lệ nhiều lần với nàng ta, nếu cứ tiếp tục như vậy, nào còn đường sống tiếp cho chúng phi tần này nữa?
“Muội muội, tỷ tỷ chi là có lòng tốt muốn đến thăm muội thôi, tại sao muội lại muốn thả rắn cắn tỷ chứ?” Hai mắt Vân phi ầng ậc nước mà nhìn Tiểu Tiểu, bộ dạng ấm ức của ả khiến cho Tiểu Tiểu bực bội cau mày, không ngờ rằng câu đầu tiên ả nói với mình lại là câu này.
“Ta thả rắn cắn cô? Vân phi cũng đánh giá ta quá cao rồi đấy? Lúc cô đến cung của ta, ta cái gì cũng chẳng làm, càng không đến gần cô nửa bước, xin hỏi thả rắn bằng cách nào? Chẳng lẽ cô cho rằng ta có thể khống chế rắn, bảo chúng nó theo cô về cung hay sao? Hình như Vân phi còn chưa biết, chiều hôm nay ở trong Lâm Tiên cung của ta, không biết là bị kẻ nào thả rắn đầy giường, nếu như ta nói là do Vân phi thả, bởi vì gần đây chỉ có Vân phi ghé qua Lâm Tiên cung của ta, Vân phi có thừa nhận không?”
Muốn hãm hại ta? Vân phi cô nghĩ quá đơn giản rồi đấy? Tiểu Tiểu ta há là người mà kẻ nào cũng hãm hại cho được?
“Hoàng thượng, người phải tin tưởng thần thiếp, thần thiếp sợ rắn, đống rắn mà Tiên phi muội muội nói không liên quan gì đến thần thiếp hết, thần thiếp mới vừa bị rắn cắn, trên dưới trong cung đang tìm bắt con rắn đó…” Nghe Tiểu Tiểu nói xong, Vân phi vội vã nói rõ sự oan uổng của mình, Hoàng thượng nhìn Vân phi, lạnh giọng nói:
“Trẫm đương nhiên tin tưởng ái phi, nàng dưỡng thương trước đi. Rắn trên giường Tiên phi, trẫm sẽ nghĩ cách tra ra hung thủ thật sự. Con rắn cắn nàng bị thương, trẫm cũng sẽ tìm cách bắt được. Tiền thái y, sức khỏe của Vân phi nương nương thế nào? Con rắn kia có độc không?”
“Hồi Hoàng thượng, rắn không có độc, cùng một con rắn, cũng cắn Kiều ma ma, nhưng bên chỗ Kiều ma ma thì không sao, chỗ Vân phi nương nương thì nghiêm trọng hơn chút. Lão thần nghi ngờ, có liên quan tới việc tiêu chảy một cách kì lạ lần trước của Vân phi, thần đang nghĩ cách, nếu như có thể tra ra con rắn đó là rắn gì thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn.”
Tiền thái y run lập cập quỳ dưới đất, Tiểu Tiểu thấy Tiền thái y thật đáng thương, gần đây hình như đều là nàng làm liên lụy đến bọn họ. Cũng may là đám thái y này đều rất tận trách, nếu như là Tiểu Tiểu, sớm đã cáo lão hồi hương rồi.
“Đống lưu huỳnh dưới đất kia đều là vì bắt rắn sao? Giờ đã bắt được chưa?” Hoàng thượng rướn mày, nhìn biểu tình của bọn họ thì biết ngay là chưa bắt được, nếu bắt được rồi thì sao lại thắp nhiều đèn trong viện đến thế chứ?
“Ui da, Hoàng thượng, thần thiếp đau bụng muốn đi giải quyết!” Tiểu Tiểu đột nhiên ôm bụng, nàng muốn ra ngoài xem, Như Nhi đáng thương, không biết đã bị dọa cho chui rúc trong xó xỉnh nào rồi.
“Thụy Tiên, nàng không sao chứ? Để Tiền thái y khám thử xem sao?” Hoàng thượng khẩn trương đỡ Tiểu Tiểu, lo lắng hỏi.
“Không sao, Hoàng thượng, đi vệ sinh một cái là xong ấy mà!” Nàng muốn ra ngoài, nếu thật sự là bị đau bụng, nhà ngươi kéo như vậy, không phải sẽ…
Tiểu Tiểu chạy ra ngoài, Vân phi nghi hoặc nhìn Tiểu Tiểu, bỗng nhiên nói:
“Muội muội, bên kia là nhà vệ sinh, không cần phải ra ngoài.”
“Ta không thèm? Nhiều người như vậy, cô vào mà xem có đi vệ sinh nổi không?” Khẽ hừ một tiếng, Tiểu Tiểu chạy nhanh ra ngoài.
“Tiền thái y, chuyện ái phi ngất xỉu rốt cuộc là sao?” Hoàng thượng không gọi Tiểu Tiểu lại, ánh mắt hắn thoáng nhìn ra ngoài cửa sổ, một bóng dáng tối đen vụt lướt qua.
May mà lần này Hoàng thượng không đeo bám, sau khi Tiểu Tiểu ra khỏi cửa vẫn ôm bụng, trong viện có cung nữ nhìn thấy Tiểu Tiểu, đều cúi đầu tránh sang một bên, như thế cũng tiện cho hành động của Tiểu Tiểu.
Tay Tiểu Tiểu âm thầm thò vào trong tay áo, mở một cái nắp bình ra, một mùi hương thoang thoảng tản mác trong viện. Mùi hương rất nhạt, Tiểu Tiểu lại ở gần bụi hoa, có mùi hương hoa ngào ngạt che đậy, người bình thường sẽ không ngửi được. Đương nhiên, chỉ là người bình thường, nếu là người có lòng, thì vẫn có thể ngửi được.
Qua thời gian một nén nhang, Như Nhi vẫn chưa đến, trong lòng Tiểu Tiểu cả kinh, chẳng lẽ Như Nhi bị nhốt thật rồi à? Nếu bây giờ không tìm được nó, nửa đêm há chẳng phải là đi thêm một chuyến nữa sao?
Bình thường đến đây mấy chuyến cũng chẳng phiền gì, nhưng mấu chốt là tối nay nàng phải ở cùng với Hoàng thượng. Men theo đường nhỏ, Tiểu Tiểu từ từ đi về phía hậu viện, càng là nơi ít người, thì càng có lợi với Như Nhi.
“Tiên phi nương nương, Tiên phi…”
Mới đi được mấy bước, thì giọng nói của Hỷ công công cất lên, Tiểu Tiểu thầm mắng một tiếng, ông ta đến làm gì? Làm hỏng chính sự của ta.
“Hỷ công công!” Dừng bước chân, Tiểu Tiểu đứng trong viện đợi Hỷ công công đi tới.
“Nương nương, Hoàng thượng gọi người, đã lâu vậy rồi, sao người còn chưa trở về? Bụng còn đau không? Có cần thái y khám không?” Hỷ công công quan tâm mà nhìn Tiểu Tiểu, ánh đèn lay lắt chiếu lên gương mặt Tiểu Tiểu, trông thật quỷ dị.
“Người xưa có nói, quản trời quản đất không quản đươc việc người ta đi ngoài, Hoàng thượng quản rộng thiệt đấy!” Tiểu Tiểu nói mấy tiếng hờn dỗi, đúng lúc nhìn thấy Hoàng thượng đang đi tới từ phía sau:
“Trẫm cũng chỉ là quan tâm nàng mà thôi. Thụy Tiên, đỡ chút nào chưa? Chúng ta hồi cung thôi!”
Tiểu Tiểu gật đầu, lưu luyến nhìn hậu viện một cái, chỉ đành bất đắc dĩ mà theo Hoàng thượng rời đi.
Ngoài dự đoán, trở về rồi Hoàng thượng chẳng hề yêu cầu Tiểu Tiểu làm gì cả, hắn nhường long sàng cho Tiểu Tiểu, mình thì lại ngủ trên nhuyễn tháp, Tiểu Tiểu khó hiểu nhìn hắn, nhưng cũng không hỏi gì. Nàng phải ngủ trước đã, đợi khi Hoàng thượng ngủ say rồi, nàng mới có thể lén ra ngoài tìm Như Nhi.
Đêm dần dần khuya, trên nhuyễn tháp cuối cùng cũng truyền đến tiếng hít thở đều đều của Hoàng thượng, Tiểu Tiểu mở mắt, nhìn nhuyễn tháp ít lâu, bây giờ nàng có chút không hiểu được lối suy nghĩ của Hoàng thượng. Nhưng cái này có thể từ từ nghĩ, Như Nhi thì lại cần phải mau chóng tìm ra.
Nhẹ nhàng bò xuống giường, Tiểu Tiểu khoác áo ngoài đi đến trước nhuyễn tháp của Hoàng thượng, sau khi nhanh chóng điểm huyệt ngủ của Hoàng thượng, cẩn thận đi đến trước cửa sổ, nghe thử bên ngoài cửa sổ không có tiếng bước chân đi tuần thì mới mở cửa sổ ra, phi thân nhảy ra ngoài.
Cửa sổ lại nhẹ nhàng đóng lại, dường như chỉ là gió thổi một cái thôi vậy, nhưng trong phòng lại thiếu mất một giai nhân.
Ánh đèn mờ mờ chiếu đến trên sập, người trên sập bỗng mở mắt ra, tựa như nghĩ gì đó mà nhìn rèm cửa sổ vẫn còn đang khẽ lay động kia.