Điểm Điểm đột nhiên chạy xuống giường, xách giày lên muốn chạy ra ngoài, bên ngoài có Vân phi không hiểu tới có ý đồ gì đang đợi, bây giờ không thể cho Điểm Điểm ra được.
“Cháu đi tìm nữ nhân kia chơi. Nữ nhân xấu xa dó, lại dám bắt nạt nương nương, cháu nhất định sẽ…”
Bé muốn ra ngoài giáo huấn nữ nhân xấu xa đó, ai bảo bé nhìn ả ta không thuận mắt làm gì?
“Điểm Điểm, cháu không thể ra ngoài, nữ nhân đó không đơn giản, bọn ta gọi nương nương dậy rồi dẫn cháu ra, chịu không? Điểm Điểm, cháu rất thông minh, nhưng cháu vẫn còn là một đứa trẻ, nếu như bị nữ nhân kia hại, nương nương sẽ rất đau lòng, bọn ta cũng sẽ đau lòng.” Từ ma ma cũng đi tới, hiền từ nói.
“Cháu…được rồi, chúng ta vẫn nên gọi nương nương dậy thì hơn!” Biết hai người bọn họ cũng chỉ là lo lắng cho mình, Điểm Điểm cũng không cố chấp muốn ra ngoài nữa. Mà ngoan ngoãn ngồi đợi Tiểu Tiểu thức dậy, nhưng trên mặt lại mang theo chút vẻ trầm tư, ai cũng không biết bên trong đầu nhỏ của bé đang nghĩ cái gì.
“Sao nàng ta vẫn còn chưa ra?” Vân phi ở ngoài sảnh đợi cả một canh giờ, mà Tiên phi vẫn còn chưa lộ diện, ả không kiên nhẫn mà oán thán.
“Nương nương, không phải ban nãy Từ ma ma nói Tiên phi nương nương mới vừa nghỉ ngơi hay sao? Sửa soạn xong cũng phải mất một chút thời gian.” Thiếp thân cung nữ Tranh Nhi nhỏ giọng an ủi Vân phi, lần này bọn họ đến là có nhiệm vụ, bằng không, Vân phi cũng chẳng kiên nhẫn được thế này.
“Haizz, bổn cung biết rồi! Nhưng dù là sửa soạn, thì bây giờ cũng phải xong rồi chứ, nhưng muội muội…lại đâu phải là đi gặp Hoàng thượng, sao lại trang điểm lâu vậy?” Vân phi thả bước đi lại trong phòng, Tiểu Tiểu vừa mới đi đến cửa phòng liền thản nhiên cười một tiếng:
“Là Vân phi nương nương đến đấy à, thật là ngại quá, để Vân phi đợi lâu rồi!”
Không muốn đợi thì cô đừng đợi nữa, có ai bắt cô phải đợi đâu. Trong lòng Tiểu Tiểu xem thường Vân phi mấy bận, Điểm Điểm cùng Hoa Nguyên, Từ ma ma đều đi theo phía sau nàng.
“Cuối cùng muội muội cũng sửa soạn xong rồi à, trang điểm lâu như vậy, người biết thì cho là muội muội muốn gặp tỷ tỷ, người không biết thì còn tưởng là muội muội muốn đi gặp Hoàng thượng nữa đấy?” Vân phi bật cười khúc khích, Tiểu Tiểu cười nhạt nói:
“Gặp Hoàng thượng, bổn cung sẽ chẳng sửa soạn như thế đâu, tỷ cũng biết đấy, bổn cung và Hoàng thượng xung khắc, gặp hắn trốn còn không kịp nữa là, còn trang điểm cái nỗi gì? Chính bởi vì gặp Vân phi, muội muội mới sửa soạn cho thật đẹp, bởi vì muội muội và Vân phi rất hợp ý đấy nha.”
Hợp ý mà còn gọi ta là Vân phi sao? Ngoại trừ Liên phi, Đồng phi ra, bọn họ đều gọi ta là tỷ tỷ, chỉ riêng mình ngươi, chẳng gọi gì cả.
Trong lòng Vân phi thì nghĩ vậy, nhưng ngoài mặt lại chỉ có thể cười:
“Tỷ tỷ cũng cảm thấy rất hợp ý với muội muội, muội muội!…”
“Nương nương, người có tỷ tỷ lúc nào vậy? Sao Điểm Điểm lại không biết?” Điểm Điểm vẫn luôn yên lặng đứng bên cạnh Tiểu Tiểu, nghe thấy Vân phi xưng tiếng tỷ tỷ kia mà không biết xấu hổ, bé cũng không muốn bị mọi người phớt lờ, đột nhiên nói chen vào:
“Điểm Điểm, ta đương nhiên không có tỷ tỷ rồi, ta chỉ có một muội muội. Chuyện nhận bậy người thân ta làm không được. Còn nữa, hình như ta từng nghe mẹ nói, trước kia có một tỷ tỷ, lúc ba tuổi đã chết rồi, nhưng Vân phi nương nương đang sống tốt lành, người đó tuyệt đối không phải là Vân phi nương nương rồi…”
Tiểu Tiểu giải thích với Điểm Điểm, Vân phi tức tới nỗi cả mặt nhăn nhó, đây là người gì thế này, chẳng qua mình chỉ chiếu theo thường lệ trong cung mà gọi nàng ta tiếng muội muội, không ngờ nàng ta lại dám đem người quá cố ra so sánh với mình, thật sự…vốn định phất tay áo bỏ đi, nhưng nghĩ tới nhiệm vụ hôm nay mình tới đây vẫn chưa hoàn thành, nhịn, ta nhịn, ta cố gắng nhịn!
“Thế thì thật đáng tiếc, Tiên phi, chuyện sáng nay ở Hoa Thanh Trì…” Vân phi miễn cưỡng cười, Tiểu Tiểu ngẩng đầu lên, kinh ngạc hỏi:
“Ý Vân phi là đã tìm được cung quy rồi sao? Muốn xử phạt bổn cung thế nào?”
“Tỷ Tỷ cùng muội muội hợp ý, chuyện sáng nay không thể xử nhẹ, nhưng bổn cung cảm thấy muội muội cũng là lần đầu vi phạm, cộng thêm việc muội muội đã mất kí ức trước kia, chuyện này bỏ qua đi.” Vân phi lấy lòng mà nhìn Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu vui vẻ bật cười: “Thế thì phải cảm ơn Vân phi nương nương rồi.”
Cái bộ mặt vui vẻ kia của Tiểu Tiểu, khiến cho Vân phi đố kị, mà chỉ có một câu cám ơn suông kia, lại càng khiến cho ả cảm thấy không thoải mái: “Giữa tỷ muội với nhau, giúp đỡ lẫn nhau là việc nên làm. Tỷ tỷ sẽ không truy cứu nữa, nhưng muội muội cũng biết đấy, hiện giờ chưởng quản trong cung không chỉ có một mình tỷ tỷ, bên chỗ Liên phi phải ăn nói ra sao tỷ tỷ cũng không biết…”
“Tùy thôi, dù gì thì cũng đã làm rồi, còn sợ gì nữa?”
Tiểu Tiểu chẳng chút lo lắng mà cười, Vân phi cảm thấy nhàm chán, cũng sớm cáo từ. Tiểu Tiểu nhìn ả ta đi ra cung môn xong mới kéo lấy Điểm Điểm, cười bảo:
“Nói, ban nãy con chạy ra đằng sau ả ta làm gì? Tại sao bây giờ lại cười gian trá như vậy?”
“Không, cái gì cũng không làm!” Điểm Điểm bật cười hà hà, Tiểu Tiểu hồ nghi nhìn bé, cười tươi rói thế kia, không làm gì mới lạ đó, cười nói:
“Điểm Điểm, thật không?”
Đương nhiên là giả rồi! Trong lòng Điểm Điểm trả lời, nhưng ngoài miệng thì bé lại không dám nói ra:
“Mẹ, động tác nhỏ lúc nãy của mẹ con cũng nhìn thấy hết rồi, lần này lại cho ả ta thứ tốt gì nữa?”
“Hà hà, người hiểu ta chỉ có Điểm Điểm. Cũng chẳng có gì, chỉ là chút bảo bối dưới tình huống đặc biệt sẽ khiến cho người ta nổi mấy mảng nhỏ màu xanh mà thôi. Hờ hờ, bình thường sẽ không nổi lên đâu, chỉ có…”
Tiểu Tiểu muốn giải thích một phen, nhưng nghĩ tới Điểm Điểm vẫn còn là một đứa trẻ, nàng vẫn không nên nói thì hơn, tránh làm hư Điểm Điểm ngoan ngoãn của mình.
“Khi nào mới nổi lên vậy?” Điểm Điểm mở to mắt, mấy thứ thuốc mẹ nghiên cứu ra để chỉnh người ngày càng lợi hại, bé cũng muốn chế ra một chút.
“Lúc muốn làm chuyện xấu!” Tiểu Tiểu không dám nói với Điểm Điểm rốt cuộc là lúc nào, cái đó chắc cũng là lúc muốn làm chuyện xấu rồi. Chỉ là không biết lúc cả hai người đều tình dục quấn thân, muốn tiến thêm một bước nữa, đột nhiên nhìn thấy cái đó, sẽ có biểu tình gì đây?
“Điểm Điểm, mẹ đã giải thích rồi, nói chuyện của con đi, rốt cuộc con đi đến đằng sau của ả để làm gì?” Tiểu Tiểu rất nghiêm túc mà nhìn Điểm Điểm, bé muốn chơi, nàng sẽ không để bụng, nhưng ngàn vạn lần đứng để xảy ra chuyện lớn.
“Mẹ, con, Điểm Điểm chỉ…”
……………….
Mang theo một bụng tức trở về Vân Tiêu cung, Vân phi thở hổn hển mắng:
“Bọn họ đúng là người xướng kẻ họa, chúng dám mắng bổn cung?”
“Nương nương đừng tức giận, chỉ cần mục đích của nương nương đã đạt được, những lời nên nói đều đã nói hết thì tốt rồi!” Kiều ma ma đi tới phía trước, nhắc nhở Vân phi là mục đích của bọn họ đã đạt được.
“Hừ, bổn cung vẫn không nuốt trôi cục tức này. Ngươi nhìn tiểu cung nữ kia xem, sao lại to gan giống Tiên phi vậy chứ? Có cung nữ nào dám ăn nói với bổn cung như vậy đâu? Sau này tốt nhất là đừng để bổn cung nhìn thấy con ranh đó ở một mình, bằng không…” Vân phi cười dữ tợn, sẽ cho nó đẹp mặt.
“Nương nương, nô tỳ vẫn luôn cảm thấy kì lạ, sao đột nhiên Tiên phi lại đối xử tốt đẹp với một tiểu cung nữ vậy chứ? Hơn nữa nương nương có phát hiện ra không, tướng mạo của tiểu cung nữ kia có vài phần giống Tiên phi. Có phải là có quan hệ gì với Tiên phi hay không?” Ma ma trầm ngâm nói.
“Quan hệ? Chẳng lẽ là con gái riêng của Tiên phi? Không thể nào, Tiên phi mới có mười sáu tuổi, đứa bé đó ít nhất cũng đã năm sáu tuổi rồi, chẳng lẽ sinh con lúc mười tuổi chắc?” Vân phi bật cười ha hả, ma ma cũng cười nói:
“Nương nương, điểm mấu chốt không phải là Tiên phi có thể sinh con lúc mấy tuổi, quan trọng là chúng ta có thể khiến nàng ta sinh, chỉ cần làm tốt công tác chuẩn bị, thì con bé đó chính là con gái do Tiên phi tư thông với người khác mà sinh ra.”
Nói đến khúc cuối, ma ma bật cười lạnh, Vân phi khó hiểu nhìn bà ta, mãi đến khi ma ma ghé đến bên tai ả ta, đem cả kế hoạch nói một lượt thì ả ta mới bật cười:
“Cứ làm theo những gì ma ma nói, ngươi đi chuẩn bị đi!”
Theo thói quen, Vân phi thò tay vào trong lòng, muốn lấy ít ngân phiếu thưởng cho ma ma, nhưng lần này thứ mà tay tiếp xúc phải, chỉ là một mảng lạnh lẽo…
Cái gì vậy? lành lạnh, trơn trượt, một thứ cảm giác sởn gai ốc đột nhiên ập tới, tay run rẩy một cái, khuôn mặt xinh đẹp co quắp lại.
“Nương nương, người sao vậy?” Ma ma thấy khuôn mặt nhăn nhó kia, bà ta khẩn trương hỏi.
“Trong tay áo của ta…hình như có…”
Có cái gì? Ả không nói ra, ma ma khó hiểu nhìn thân thể cứng nhắc của ả ta, chầm chậm đi lên phía trước, cúi thấp đầu muốn nhìn càn khôn phía bên trong…
“Á…” Vân phi kêu lên một tiếng, một thứ màu xanh lục đột nhiên trườn ra khỏi tay áo của ả.
Đúng lúc đụng phải mặt của Kiều ma ma, bà ta chỉ cảm thấy một mảng lạnh băng, sau đó hơi nhói đau, tay theo bản năng mà sờ lên mặt, chỉ thấy trên tay có hai giọt máu đỏ tươi.
“Á…mặt của ta…” Lần này người thét ra tiếng là Kiều ma ma, Tranh Nhi vẫn luôn thành thành thật thật đứng cách đó không xa liền trợn mắt á khẩu nhìn một màn trước mắt, trơ mắt nhìn hình bóng màu xanh nhạt xẹt qua trước mặt mình rồi biến mất, nhưng sớm đã quên gọi người tới đây…
***
Có mẹ ở bên thật là tốt, Điểm Điểm mở mắt ra thấy mình lại nằm trong lòng mẹ, lòng mẹ thật ấm áp, ngủ cũng rất yên tâm.
Rón rén bò dậy khỏi giường, bé ôm quần áo của mình chạy ra ngoài phòng, Hoa Nguyên nhìn thấy bé, dịu dàng cười nói:
“Sao lại ôm quần áo chạy ra ngoài rồi vậy?”
“Haizz, mẹ đang ngủ, không muốn làm mẹ thức giấc.” Điểm Điểm nhỏ giọng nói, làm ra vẻ hiếu tử. Hoa Nguyên giúp bé mặt quần áo, Điểm Điểm rất cẩn thận mà hỏi:
“Hôm qua trong cung không xảy ra chuyện gì à?”
“Chuyện gì?” Hoa Nguyên khó hiểu nhìn bé, trong cung đúng là một nơi quái lạ, ngay đến đứa trẻ như Điểm Điểm cung quan tâm đến mấy chuyện trong cung, bộ dạng bà tám.
“Không có, dì không nghe nói gì hết!” Hoa Nguyên trợn to mắt, nàng thật sự không có nghe nói gì hết, bởi vì căn bản nàng đâu có ra ngoài.
“Haizz.” Y như ông cụ non, Điểm Điểm thở dài một tiếng, sao lại không xảy ra chuyện gì được chứ? Đợi mẹ ra đây không tìm được Như Nhi, không biết có lột da Điểm Điểm không đây? Còn Như Nhi nữa, chỉ bảo nó dọa ả ta một trận, sao vẫn còn chưa về, không phải bị bắt rồi đấy chứ?
“Điểm Điểm, cháu lại làm chuyện xấu gì nữa? Có phải hôm qua cháu lại ra ngoài tác quái rồi không?” Hoa Nguyên nhìn thấy tia lóng lánh trong mắt bé, vội vã hỏi.
“Làm gi có? Hoa Nguyên, hôm qua cháu vẫn luôn ở bên cạnh các dì, đâu có ra ngoài lần nào, sao có thể tác quái được? Đúng rồi, mau đem cho cháu ít đồ ăn, đói chết cháu rồi, hôm nay cháu còn có việc phải làm, trễ thêm nữa thì sẽ phiền phức lắm.” Điểm Điểm xoa xoa bụng, bây giờ đúng là có hơi đói rồi nè!
“Cháu đó! Một tên nhóc con, có việc gì cần làm chứ? Vẫn nên ngoan ngoãn ngồi trong phòng đi thì hơn đó?”