ầu Điểm Điểm một cái, Điểm Điểm cũng chẳng để bụng, chỉ làm mặt quỷ, trong lòng bàn tính xem một lát phải lẻn ra ngoài bằng cách nào.
May mà Hoa Nguyên dễ gạt, Điểm Điểm chỉ nói mình muốn đến hậu viện chơi là đã gạt được Hoa Nguyên rồi. Ở hậu viện tìm một nơi hẻo lánh, Điểm Điểm cố gắng nhảy vài cái, khó khăn lắm mới trèo qua khỏi bức tường cung cáo ngất.
Thật ra điều này đã là khá lắm rồi, tuổi của Điểm Điểm còn chưa thể bay lên, có thể nhảy lên là hay lắm rồi.
Rón ra rón rén chạy tới Hoa Thanh Trì, Điểm Điểm tìm con cá đang dưỡng thương tại nơi mà hôm qua bé thả, nhưng tìm cả nửa ngày trời, tìm thế nào cũng không tìm được. Chuyện gì vậy? Chẳng lẽ nó chạy tới nơi khác chơi rồi sao? Thật không thú vị, một chút nghĩa khí cũng chẳng có, thế mà hôm qua bé vì nó mà đau lòng lâu lắm kia đấy?
Men theo bờ hồ tiếp tục tìm, đã vòng quanh hồ hai vòng rồi, nhưng vẫn chưa thấy bóng dáng con cá kia đâu. Chẳng lẽ nó chết thật rồi sao? Điểm Điểm buồn bã nghĩ, nhưng có chết thì cũng phải nhìn thấy xác của nó chứ, bây giờ ngay đến xác của nó cũng chẳng thấy.
Tìm mãi không thấy, bé dứt khoát ngồi xuống thảm cỏ, tiếp tục lo lắng cho cá của bé.
Thúc thúc kia đúng là gạt người mà, thúc ấy nói cá chỉ bị thương thôi, hôm nay sẽ ra ngoài, nhưng hôm nay mình đã tới tìm cá để chơi rồi, cá thì lại đi đâu? Còn móc ngoéo với Điểm Điểm nữa chứ, thúc ấy căn bản là nói lời không giữ lời, là con rùa con. Điểm Điểm nức nở nói, ánh mắt cũng đảo xung quanh, vô tình nhìn thấy một thứ phát sáng cách đó không xa.
Là bảo bối gì vậy? Hình dạng phát sáng nhìn không tệ, Điểm Điểm tò mò chạy tới, chỉ thấy một cục đá trong suốt lấp lánh dưới ánh mặt trời, bé tò mò cầm lên, lúc muốn xem là vật gì, đột nhiên phát hiện phía dưới cục đá, trên thảm cỏ xanh mướt, lại có một con cá sớm đã bị phơi khô nằm đó…
“Cá của ta…” Điểm Điểm đau lòng cầm con cá dưới đất lên, hôm qua nó chỉ bị bệnh thôi, không biết là ai ác như vậy, dám hại con cá thành ra thế này, người đó thật xấu xa, quá độc ác! Nếu để Điểm Điểm biết là do ai làm, bé nhất định sẽ không bỏ qua cho kẻ đó. Còn thúc thúc kia nữa, nói là cá không sao đâu, nhưng không phải cá đã chết rồi ư?
Bé hận thúc thúc kia, thúc thúc đó dám gạt bé!
“Điểm Điểm, cháu sớm đã đến rồi à? Nhưng không đi chơi với cá của cháu, cháu ở đây làm gì?”
Hạ triều xong, Lân vương tới đây trước tiên, mang theo con cá bắt được từ Sóc vương phủ, lén lút thả vào trong hồ, hắn mới đi tới gọi Điểm Điểm.
“Thúc thúc?” Nâng cặp mắt giàn giụa nước mắt lên, Điểm Điểm kinh ngạc nhìn hắn, còn tưởng thúc ấy không dám đến nữa chứ, không ngờ thúc ấy đến thật, không sợ mình mắng thúc ấy là rùa con sao?
“Điểm Điểm ngoan, sao lại khóc vậy?” Nhìn thấy vật Điểm Điểm cầm trong tay, lông mày của Lân vương cau lại, nhìn trình độ phơi khô thế này, chắc chắn là hôm qua bị vứt ở đây, còn bỏ trên đá màu, là để thu hút tầm mắt của trẻ con sao? Cách làm như vậy, chắc là do phi tử nào đó không ưa Điểm Điểm làm rồi…
Nhưng bây giờ phải an ủi đứa trẻ này ra sao đây?
“Thúc thúc, thúc nói không giữ lời, thúc nói cá sẽ không bị sao hết, nhưng…” Giơ con cá trong tay lên, Điểm Điểm lên án.
“Điểm Điểm, đây không phải là con cá mà hôm qua cháu muốn, cá mà cháu muốn đang ở trong hồ đấy, không tin thì cháu qua đó nhìn đi?” Lân vương cầm lấy con cá chết trong tay Điểm Điểm, vứt nó sang một bên rồi bế Điểm Điểm đi tới bên hồ, đi nửa vòng, quả nhiên nhìn thấy một con cá màu lục bích.
Suy cho cùng thì vẫn còn là một đứa trẻ, nhìn thấy nó Điểm Điểm hưng phấn vươn tay ra, Lân vương bật cười:
“Bởi vì cá thức dậy muộn một chút, ban nãy lúc cháu mới tới chơi, nó còn chưa thức dậy đó?”
“Thế hả? Sao nó giống mẹ cháu vậy, cứ thích ngủ nướng. Thúc thúc, thúc giúp cháu bắt nó, cháu muốn chơi với nó…” Điểm Điểm vỗ tay, mắt nhìn vào hồ không rời, Lân vương không thả bé xuống, một tay ôm hông Điểm Điểm, người cũng bay về phía hồ…
“Lân, rốt cuộc đệ cũng biết tại sao khinh công của huynh lại cao vậy rồi? Hóa ra là do giúp tiểu cung nữ bắt cá mà luyện thành.”
Lân vương vừa đáp xuống đất, trong tay còn cầm con cá mới vừa bắt được, thì Sóc vương đã đứng bên bờ mà nói.
“Sóc, sao đệ lại đến đây? Không phải cùng hoàng huynh đến Ngự thư phòng nghị sự rồi sao?” Lân vương không cảm thấy ngượng ngùng, Điểm Điểm ở trong lòng nhảy xuống, cầm lấy cá rồi chạy tới bên hồ, dùng đá ngăn thành một cái vũng nhỏ, cẩn thận thả cá vào đó.
“Còn không phải nhớ huynh hay sao? Huynh bắt cá là để cho cô bé à?” Hôm qua hắn đã hỏi qua Lân vương, nghe bảo là cho một tiểu cung nữ hắn mới cảm thấy quái lạ, tò mò chạy tới đây, không ngờ tiểu cung nữ này đúng thật là nhỏ, hoàn toàn không giống như những gì mình nghĩ.
“Suỵt…” Lân vương khẩn trương khua khua tay, nhỏ tiếng nói: “Con nít mà, luôn rất dễ thỏa mãn, đừng để nó nghe được, hôm qua nó thích một con cá, không biết bị ai vứt ra ngoài, còn ở bên đó kìa?”
Lân vương chỉ chỉ bãi cỏ cách đó không xa, cục đá ban nãy Điểm Điểm cầm trong tay vẫn còn đó. Sóc vương nhíu mày:
“Lân, cái này chắc chắn là do phi tử nào đó làm rồi, điều này rất bình thường. Đứa bé này không lớn lắm, sao mới nhỏ như vậy lại có thể tiến cung?”
“Ta không có hỏi, nhưng là một đứa trẻ rất đáng yêu. Đệ về trước đi, ta chơi với cô bé một lát, luôn cảm thấy đặc biệt rất hợp ý với bé!” Mắt đưa về phía Điểm Điểm, nhìn bóng dáng nhỏ nhắn của bé đang ngồi xổm bên hồ, trong lòng Lân vương cảm thấy cao hứng lạ thường, chắc là duyên phận, giống như đối với Tiểu Tiểu vậy, cứ thế mà yêu phải nàng.
“Được thôi, huynh cũng về sớm đấy!” Sóc vương liếc đứa trẻ kia một cái, đúng lúc Điểm Điểm ngẩng đầu, nhìn thấy ánh mắt bực bội của Sóc vương, bé gọi: “Thúc thúc, mau lại đây chơi với Điểm Điểm!”
“Sóc, ta qua đó, đệ về trước đi!” Không do dự, Lân vương đã chạy tới bên hồ. Điểm Điểm lè lưỡi với Sóc vương, làm một cái mặt quỷ thắng lợi, bộ dạng tiểu nhân đắc chí.
Khuôn mặt vốn bực dọc của Sóc vương, sau khi nhìn thấy biểu hiện của Điểm Điểm xong thì cao hứng lạ thường, hắn bật cười lớn, Lân vương cũng cười theo, Điểm Điểm, đúng là quá thú vị.
Bước nhanh tới chỗ hai người, Sóc vương nhìn con cá trong nước, rồi lại nhìn khuôn mặt xinh xắn đáng yêu của Điểm Điểm, hắn cũng ngồi xổm người xuống, lỉnh tới bên cạnh Điểm Điểm hỏi:
“Cháu gọi là Điểm Điểm à? Đứa trẻ thật đáng yêu!” Nói đoạn, tay còn sờ lên mặt Điểm Điểm, tiện đà đưa miệng tới, chụt một cái hôn lên mặt Điểm Điểm.
“Thúc thúc, lúc nãy thúc ấy đem nước miếng chùi lên mặt cháu.” Cầm góc tay áo lên, Điểm Điểm chà chà chỗ bị hôn trên mặt, bé ấm ức nói.
“Ờm, Điểm Điểm, đừng để ý đến thúc ấy là được.” Điểm Điểm lau mặt, mặt Sóc vương liền đen lại, có thể hôn tiểu cung nữ này một cái, là vinh hạnh của cô bé, thế mà nó lại dám chê mình?
“Nhưng thúc ấy còn chưa thương lượng với cháu mà đã hôn cháu một cái, như vậy là không lễ phép…” Lân vương nhìn vẻ mặt chực khóc của Điểm Điểm, hắn an ủi mà nói:
“Điểm Điểm đừng buồn, không thì cháu hôn lại thúc ấy một là được rồi mà?”
“Cháu cóc thèm, nếu phải hôn một cái, cháu thà hôn thúc thúc!”
Điểm Điểm nhổm người dậy, bò đến trên mặt Lân vương, trên dưới trái phải đều chụt một cái, Lân vương không để ý đến nước miếng trên mặt, bật cười hà hà.
“Gớm chết đi được, toàn là nước miếng!” Trong lòng Sóc vương ghen tức, mình cũng đâu có xấu hơn Lân, sao cô bé không đến hôn mình chứ?
“Dù thúc có muốn đống nước miếng kia cháu cũng cóc thèm cho? Cháu không thích thúc, thúc không tốt bằng thúc thúc!” Ôm cổ Lân vương, Điểm Điểm tuyên bố.
“Tiểu cung nữ, ta có chỗ nào không tốt bằng huynh ấy chứ?” Sóc vương nhìn hai kẻ thân thiết kia, hắn cũng rất muốn được thân thiết như vậy với tiểu cung nữ.
“Chỗ nào cũng không sánh bằng. Thúc thúc, cháu không thích thúc ấy…” Mang theo sự kì vọng mà ngoái đầu lại nhìn Lân vương, Điểm Điểm khóc lóc nói.
Lân vương bất đắc dĩ mà nhìn Sóc vương, vẻ mặt mời hắn đi cho.
“Chán ngắt!” Liếc con cá trong nước một cái, lại nhìn hai kẻ gắn bó thân thiết kia, Sóc vương không cam mà nói một tiếng, người cũng chậm rãi bỏ đi.
Điểm Điểm chơi cá cũng rất đơn giản, chỉ là không ngừng đuổi bọn nó chạy dưới nước, thi thoảng bắt chúng nó, sờ mình chúng một cái mà thôi, Lân vương chỉ đứng một bên nhìn bé chơi, hai người thỉnh thoảng tán gẫu, vô cùng hòa hợp.
“Điểm Điểm nói năm nay cháu mấy tuổi rồi?” Hảo cảm lạ thường, khiến cho Lân vương không khỏi muốn hiểu thêm một chút về Điểm Điểm.
“Bốn, năm tuổi!” Điểm Điểm nhìn Lân vương, thành thật trả lời: “Thúc thúc, thúc kết hôn chưa?”
“Hả…” Bị một đứa trẻ thành thật thế này hỏi một câu hỏi nghiêm túc như vậy, Lân vương sững người.
“Điểm Điểm, trẻ con hỏi câu hỏi này làm gì?” Lân vương không trả lời bé, hắn rất tò mò bé muốn làm gì.
“Thúc thúc, câu hỏi này rất quan trọng với cháu, thúc thúc có thể nói cho cháu biết không?” Điểm Điểm hỏi, vẫn rất thành thật, nếu như thúc thúc vẫn chưa kết hôn, thì bé có thể giúp tạo cơ hội cho thúc ấy và mẹ rồi.
“Ta…vẫn chưa thành thân…” Lân vương mất tự nhiên mà nói: “Nhưng ta đã có người con gái mình thích rồi, không phải Điểm Điểm muốn làm mai cho thúc thúc đấy chứ?”
“Đáng tiếc quá, cháu định để thúc thúc làm cha của cháu nữa đấy!” Y như ông cụ non, Điểm Điểm thở dài một tiếng, Lân vương trợn to mắt:
“Cha cháu? Điểm Điểm, không phải cháu không có cha đấy chứ?”
Điểm Điểm lắc lắc đầu, lại gật gật đầu: “Cháu đương nhiên có cha rồi, không có cha thì làm sao có cháu chứ? Nhưng ngay đến mẹ cháu cũng không biết cha cháu là ai, cho nên, gia gia mới bảo mẹ cháu ra ngoài tìm…”
“Điểm Điểm…” Giọng nói đầy lo lắng từ xa vọng tới, Điểm Điểm buồn bực nói:
“Thúc thúc, những lời ban nãy cháu nói với thúc thúc phải giữ bí mật đó, ngàn vạn lần không được để người ngoài biết, cũng không được để mẹ cháu biết, mẹ nói những chuyện này không được nói với người ngoài, nếu để mẹ cháu biết là cháu nói ra, cháu sẽ chết chắc đó…”
“Được, thúc thúc sẽ không nói đâu.” Lân vương cười bảo.
Nhìn bóng dáng chạy ra ngoài của Điểm Điểm, sự nghi hoặc trong lòng Lân vương ngày càng lớn, không phải bé không biết cha mình là ai hay sao? Thế sao lại có gia gia? Mà gia gia bảo mẹ của bé đi tìm ai? Tìm cha ruột của bé sao? Còn việc lúc nãy bé bảo là không được để người khác biết, không được cho mẹ bé biết, mẹ của cô bé ấy là ai? Nghe khẩu khí của cô bé thì chắc là người trong cung rồi, nhưng…, cô bé là người đi theo bên cạnh Tiên phi, chẳng lẽ mẹ của cô bé đang ở Lâm Tiên cung sao? Hoặc là nói mẹ của cô bé chính là Tiên phi? Sao có thể được? Tuổi tác của Tiên phi không lớn, hình như mới mười lăm mười sáu thôi, vả lại, cho dù là con gái đại thần, lúc tiến cung cũng phải nghiệm thân, một nữ nhân đã từng sinh con sao có thể cứ thế mà qua ải được chứ, chuyện này có cần nói vói hoàng huynh không? Hay là mình lén lút điều tra thử? Thân thế của Tiên phi rất đơn giản, nhưng cũng chẳng nhìn ra được dấu vết của việc biết võ công, mà trên người nàng ấy, lại có mùi