“Nương nương, nô tài nhận lệnh của Hoàng thượng, đặc biệt tới đây mời Tiền thái y đến đó chẩn mạch cho Vân phi nương nương!”
Được sự đồng ý của Hoàng thượng, Tiểu Đặng Tử vội theo tiểu thái giám mà Hỷ công công phái đến, đi tới Liên Hoa cung của Liên phi nương nương để mời người. Không ngờ công công bên này không để thái y đi, hắn đành phải đến đây thỉnh ý của Liên phi.
“Ngươi là cái thứ gì? Có tư cách nói chuyện với bổn cung sao?”
Độc trên mặt vẫn chưa giải, thái y thì đã bị lôi đi một người, tâm tình Liên phi vốn đã chẳng lấy gì làm tốt, nghe thấy còn muốn gọi người qua đấy nữa, cả mặt liền đen lại. Nếu không phải suy nghĩ đến thân phận, ả ta hận không thể đánh chết tên nô tài kia.
“Hồi nương nương, nô tài chính là nô tài, vốn chẳng phải cái thứ gì cả. Chỉ là đột nhiên Vân phi nương nương bị bệnh, mãi đến giờ cũng chưa thấy đỡ hơn, Hoàng thượng bảo nô tài đến đây mời Tiền thái y qua đó khám thử, hi vọng có thể tìm ra nguyên nhân bệnh…”
Trong lòng có chút sợ sệt, nếu không phải có mệnh lệnh của Hoàng thượng, thì Tiểu Đặng Tử sớm đã sợ đến nỗi quỳ rạp ra đất rồi.
Liên phi cười lạnh một tiếng, Quả Nhi đứng bên cạnh lên tiếng nhắc nhở: “Nương nương, đúng là lệnh của Hoàng thượng đó!”
Tiểu thái giám đi cùng với Tiểu Đặng Tử tới đây, đã sớm nói với Quả Nhi, nên lúc này nàng ta mới nhắc nhở Liên phi, đừng có mà tức giận!
“Hừ, độc của bổn cung vẫn chưa có tí khởi sắc gì, sao Hoàng thượng có thể…”
Làm bộ lau lệ nơi khóe mắt, Liên phi tiếp tục nói: “Đi đi, đi hết cả đi, dù sao thì Vân phi cũng quan trọng hơn bổn cung, ngươi đi nói với Hoàng thượng một tiếng, bên chỗ bổn cung không cần thái y nữa, cứ như vậy là được rồi. Nhan sắc chẳng còn, trực tiếp đóng Liên Hoa cung luôn đi!”
“Nương nương…Hoàng thượng không phải có ý đó. Hoàng thượng chỉ bảo Tiền thái y qua đấy giúp một chút mà thôi…”
Nghe thấy lời nói của Liên phi có chút quá phận, Quả Nhi vội khuyên giải Liên phi. Liếc nhìn thái giám quỳ dưới đất một cái, nàng ta tức giận nói:
“Nương nương đã tức giận rồi, ngươi còn không mau cút? Tiểu Thạch Đầu, ngươi đi theo qua đó, kê thuốc xong thì lập tức dẫn Tiền thái y về ngay, biết chưa?”
Thái giám cũng là kẻ quan sát ngôn hành sắc mặt mà làm việc, lời của Quả Nhi khiến hắn thầm cảm kích vài phần, vội lồm cồm bò dậy.
“Nương nương, đừng giận nữa, chuyện của Vân phi, nô tỳ đã thăm dò rồi đấy nhé?” Quả Nhi thấy Liên phi vẫn còn đang buồn bực, an ủi nói.
“Chuyện gì?” Buông khăn tay, ả ta tiện tay gỡ khăn che mặt xuống, mang cái khăn che mặt này đúng là khó chịu chết đi được. Độc của mình chưa giải, chuyện gì cũng lười quan tâm, bằng không, chuyện lớn lớn nhỏ nhỏ trong cung, sao có thể chạy thoát khỏi mắt ả ta được?
“Nương nương, chuyện của nàng ta hình như có liên quan tới Tiên phi! Hôm đó…”
Quả Nhi vội đem những gì mình biết kể lại tỉ mỉ một phen, Liên phi chăm chú nghe, nghe đến khúc cuối, ả tức giận nói:
“Lúc đầu ta chỉ là cảm giác thôi, vẫn chưa xác định được, giờ xem ra, thật sự là Tiên phi hạ độc bổn cung. Sao nàng ta lại hèn hạ đến vậy, lại dám dùng chiêu này để đối phó bổn cung?”
Quả Nhi than nhẹ một tiếng, chẳng phải nương nương cũng vậy hay sao? Người cũng có quang minh gì đâu?
Nhưng những lời này nàng ta không nói ra, mấu chốt là độc của nương nương bây giờ phải giải thế nào?
“Nương nương, nô tỳ cũng cảm thấy xác suất là Tiên phi khá cao, nhưng mấu chốt là độc này ngay đến thái y cũng tra không ra, nếu muốn giải độc, thì phải tìm Tiên phi. Chẳng phải người ta từng nói, muốn tháo chuông thì phải tìm người buộc chuông hay sao?” Quả Nhi khuyên giải.
“Bổn cung sẽ qua đó tìm nàng ta tính sổ!” Liên phi nổi giận bừng bừng muốn lao đi, Quả Nhi vội ngăn ả ta lại:
“Nương nương quên rồi à? Giờ chúng ta đến đó nàng ta sẽ thừa nhận hay sao? Vả lại còn chậu hoa kia nữa?”
Trên hoa có độc, đây cũng là tử huyệt của Liên phi. Là ả chơi Tiên phi trước, dù cho Tiên phi hạ độc thì cũng chỉ là ăn miếng trả miếng mà thôi. Nàng ta khựng người lại, giờ mới nghĩ tới mình qua đó như vậy là cực kì không ổn. Nhưng nếu không đi, thì chỉ có thể vác cái bộ mặt không giống người cũng chẳng giống quỷ này tiếp tục sống, đợi thuốc giải của thái y, nhưng hình như ngày đó còn xa vời lắm.
“Gọi nha đầu kia qua đây một chuyến!” Liên phi nói.
***
Vu Hoa đi rồi, nhìn hình bóng có hơi lạc lõng kia, Tiểu Tiểu cười một cách uể oải: Người cuối cùng mà nàng cảm thấy không tệ nhất của Vu gia giờ đã chẳng còn nữa, nàng nên cảm thấy khó chịu mới đúng, tại sao chỉ có sự vô lực, mà không có sự khó chịu chứ?
Vu Hoa thích mình, nàng biết. Nhưng sự yêu thích của Vu Hoa, cũng chỉ là thích mà thôi, đương lúc mình phải tiến cung thay cho muội muội của y, y chưa từng ngăn cản. Mà nay, lại vì một muội muội khác của y, bảo mình đi làm…
Lân vương, vốn nàng muốn ở lại hoàng cung điều tra tất cả xong thì mới đi tìm hắn, bảo hắn chỉ lấy mỗi mình mình, hai người có thể quy sơn, cũng có thể nhập thế, trải qua những ngày tháng chỉ muốn làm uyên ương không muốn làm tiên. Đấy là nguyện vọng mà nàng sớm đã quyết định, là nguyện vọng mà khi nàng thấy Lân vương vì mình mà trở nên điên cuồng đã quyết định.
Nhưng mà, Vu Hoa, người bạn thứ hai mà sau khi xuống núi nàng đã quen biết, lại đến nói với nàng, bảo nàng khuyên Lân vương đi lấy cô gái đó…
Nói là vì hạnh phúc của Thủy Thủy, nhưng còn hạnh phúc của Tiểu Tiểu thì sao? Ai cho, ai bảo đảm? Rõ ràng là trong lòng đã xem thường ta rồi, tại sao còn phải làm ra cái dáng vẻ khoan dung đó nữa chứ? Ngươi không tính toán chuyện trước mà cưới ta, ta đây mới cóc thèm gả cho ngươi đấy?
Đột nhiên Tiểu Tiểu rất nhớ Lân vương, rất nhớ rất nhớ hắn, không biết bây giờ hắn đang làm gì? Không biết hắn…
Ngày đó, hắn có nhận ra mình hay không? Nếu nhận ra mình, thì hắn đã sớm chạy tới đây tìm mình rồi; nếu chưa nhận ra, tại sao lại đối xử tốt với một cô gái xa lạ như vậy chứ? Hay là hắn vốn như vậy, ai cũng đối xử tốt?
Đột nhiên Tiểu Tiểu cảm thấy mình chẳng hiểu gì về hắn cả, tựa như chưa từng hiểu qua vậy. Nàng không biết một mặt khác của hắn, chỉ biết dáng vẻ khi hắn ở trước mặt mình. Có lúc dịu dàng, có lúc bá đạo, khi thì cuồng dã, khi thì săn sóc…
Đầu loạn hết cả lên, Tiểu Tiểu lúc này, lại rất hi vọng Lân vương có thể nghi ngờ, nhận ra nàng, thật hi vọng đem chân tướng sự việc nói cho hắn, để hắn giúp mình tìm cha ruột của Điểm Điểm.
Thật ra, nếu Lân vương có thể tiếp nhận Điểm Điểm, có phải cũng không khác gì so với cha ruột của Điểm Điểm hay không? Dù sao thì dòng máu Điểm Điểm đang chảy, cũng là huyết mạch liên quan tới hắn, mà yêu cầu của sự phụ, cũng chỉ là cố gắng tìm cha ruột của Điểm Điểm mà thôi, người đâu có nói là nhất định phải tìm được đâu.
“Mẹ, mẹ sao vậy? Nhìn lông mày của mẹ, cau lại hết cả rồi kìa, xấu quá đi!”
Giọng nói non nớt, ngữ điệu thành thục, từ khi nào mà mình lại nhớ tới Điểm Điểm thế này? Tiểu Tiểu thừa nhận mình không phải là người mẹ tốt, có mặt Điểm Điểm thì nàng thương bé, nếu không có mặt Điểm Điểm, nàng cũng ít nhớ tới bé. Nhưng hôm nay, lần đầu tiên nàng lại nghĩ đến bé, còn nghe được tiếng nói của bé nữa.
Ngẩng đầu nhìn, nàng thấy trước mặt có một tên nhóc, mà đằng sau thằng nhóc, lại chẳng có cụ già kia. Chắc chắn là mình nhìn lầm rồi, Tiểu Tiểu lắc lắc đầu, dùng sức mà lắc đầu.
“Mẹ, đừng lắc nữa, gia gia nói, lắc nữa thì mẹ sẽ càng đần hơn đó!” Điểm Điểm thở dài một tiếng, mẹ của mình ấy à, sao lại ngốc vậy chứ?
May mà mình kế thừa trí tuệ của cha, nếu ngốc giống mẹ, sớm đã…
“Điểm Điểm, không phải mẹ đang nằm mơ đấy chứ?” Trợn to mắt, Tiểu Tiểu vươn tay ra thăm dò, sờ lên mặt của Điểm Điểm, tay còn chưa sờ tới, tay của Điểm Điểm đã đánh cái bốp vào tay của nàng, gạt sang một bên, đau đến nỗi Tiểu Tiểu méo miệng.
“Đau quá! Tiểu tử, mi dùng lực lớn như thế làm gì?”
“Mẹ, chiêu này của mẹ đã dùng bao nhiêu lần rồi? Mẹ sợ đang nằm mơ, sao mẹ không tự véo mặt mình đi? Vì để ngăn không cho khuôn mặt tuấn tú của con bị mẹ chà đạp, con đánh mẹ một cái thì hiệu quả cũng như nhau thôi mà. Thấy đau à? Thế thì không phải nằm mơ rồi, tiểu soái ca siêu cấp vô địch – con trai mẹ tới rồi đây!”
Điểm Điểm tự kỉ nói, Tiểu Tiểu hùng hổ cốc lên đầu bé một cái, đau tới nỗi Điểm Điểm ôm lấy đầu, ủy khuất nói:
“Mẹ là mẹ ruột của con à? Tại sao lai đánh con ác tới vậy?”
“Tiểu tử thối, ta đương nhiên là mẹ ruột của con rồi, con nằm trong bụng mẹ tới mấy năm mới bò ra đấy nhá. Đẹp xấu cái gì, con mới mấy tuổi?” Tiểu Tiểu xoa xoa đầu bé, đây gọi là đánh trước an ủi sau, trẻ con thì dễ dỗ mà.
“Mẹ à, lần trước mẹ nói con nằm trong đó mấy tháng là đã ra rồi, sao mới mấy ngày không gặp mà đã đổi thành mấy năm vậy? Còn nữa, con đâu có xấu, không phải mẹ từng nói, mẹ là mỹ thiếu nữ siêu cấp vô địch hay sao? Thế thì con trai của mỹ thiếu nữ siêu cấp vô địch, đương nhiên là tiểu soái ca siêu cấp vô địch rồi, bằng không thì sao xứng với người mẹ siêu cấp vô địch mỹ thiếu nữ cơ chứ?”
Điểm Điểm nghiêm trang nói, Tiểu Tiểu vội đau lòng mà ôm bé vào lòng. Bé biết mà, thiên xuyên vạn xuyên mã thí bất xuyên (1), mẹ thích nhất là được người khác nói mình là mỹ thiếu nữ.
“Điểm Điểm ngoan, sao con lại nhớ đến mẹ mà tới thăm vậy?”
Lau đi nước mắt, cổ nhân nói chẳng sai, tướng công là cái tốt của người ta, con trai ấy à, mới là cái tốt, tri kỉ của mình. Biết tâm tình hiện tại của mình không tốt, đang buồn bực, thì con trai chạy tới liền.
Cảm động xong, Tiểu Tiểu mới nhớ đến một vấn đề nghiêm trọng: “Cách xa như vậy, con đến bằng cách nào?”
“Mẹ, là gia gia dẫn con tới, mẹ buông con ra chút đi, con đem thư của gia gia tới cho mẹ!” Điểm Điểm hơi giãy giụa, mẹ ôm mình chặt quá trời, khó chịu chết đi được.
“Ờ…” Buông tay ra, Tiểu Tiểu mới nhìn thấy ‘vòng ngọc’ trên cánh tay Điểm Điểm, sao nhìn quen mắt thế này?
“Như Nhi chết tiệt, đến rồi sao còn không mau qua đây!” Hèn gì nhìn quen mắt thế, thì ra là Như Nhi của nàng, tên nhóc này, sao còn ngủ vậy nè. Chẳng có tí dịu dàng nào mà gõ lên đầu Như Nhi một cái, tiểu Như Nhi mới không cam không oán ngẩng đầu lên, sau khi thấy người tập kích mình là Tiểu Tiểu, thì vội bò lên cổ tay Tiểu Tiểu, tốc độ không chậm chạp tẹo nào!
“Hứ, còn biết mà qua đây hả, Như Nhi thối tha!” Nhếch miệng, Tiểu Tiểu dịu dàng vuốt cái mình trơn nhẵn của Như Nhi, Như Nhi thoải mái thè cái lưỡi rắn ra, liếm tay Tiểu Tiểu.
“Mẹ, giống kẻ ‘thấy rắn quên con’ quá đi!” Điểm Điểm vốn muốn nói với mẹ mình sống thế nào, không ngờ tâm tình của Tiểu Tiểu đều đặt hết trên người Như Nhi, bé chỉ trích nói.
“Cái gì gọi là ‘thấy rắn quên con’?” Khó hiểu nhìn khuyển tử (2), mình lỗi thời rồi à? Sao lời bé nói nghe chẳng hiểu gì hết vậy?
“Lúc nãy gia gia thấy mẹ cùng với một người đàn ông tình chàng ý thiếp, lưu luyến chẳng rời, gia gia nói mẹ thấy sắc quên bạn…con hỏi ông cái gì gọi là thấy sắc quên bạn, ông cười giải thích, ban nãy chính xác mà nói thì là ‘thấy sắc quên thầy’, thấy anh chàng đẹp trai thì quên luôn cả sư phụ…mà nay, rõ ràng mẹ thấy Như Nhi liền quên luôn con trai của mẹ là con đây, cho nên mẹ chính là kẻ ‘