Điểm Điểm ủy khuất nhìn Tiểu Tiểu, tuy rằng thật sự là mình gặp Tiểu Tiểu nhiều hơn Như Nhi một lần, nhưng sao người có thể vì Như Nhi mà bỏ quên mình thế chứ? Mình là con trai của người cơ mà, hu hu…
Thoáng chốc, trên mặt của Điểm Điểm giàn giụa nước mắt, làm cho Tiểu Tiểu sững sờ, nàng khẩn trương ôm lấy Điểm Điểm, không ngừng nói lời xin lỗi: “Xin lỗi, Điểm Điểm, là mẹ phớt lờ con, sau này, mẹ sẽ không làm lơ con như vậy nữa đâu…”
“Hu hu…” Điểm Điểm tiếp tục khóc, Tiểu Tiểu trợn mắt, đã nói đến thế rồi, sao bé còn khóc nữa vậy?
“Đều là lỗi của mẹ, con nói mẹ phải bồi thường con thế nào, thì con mới không ghi hận mẹ?” Tiếp tục ra điều kiện, Tiểu Tiểu biết, thằng nhóc này tinh ranh lắm.
“Dẫn con chơi khắp hoàng cung!” Sụt sịt nói, trên mặt Điểm Điểm chỉ có nước mắt, nhưng lại chẳng có tí vẻ thương tâm nào cả.
“Chơi khắp hoàng cung?” Buông Điểm Điểm ra, đúng lúc nhìn thấy nụ cười trộm trên mặt Điểm Điểm, Tiểu Tiểu tức giận nói:
“Tiểu tử, mi dám giỡn với bà hả?”
“Mẹ, Điểm Điểm đâu có, lúc nãy Điểm Điểm thật sự rất đau lòng, hơn nữa lần trước Điểm Điểm chưa có chơi đủ ở trong hoàng cung, giờ khó khăn lắm mới đến được, nhất định phải chơi cho đã…mẹ, mẹ chơi cùng con được không?” Nhanh chóng hôn lên mặt của Tiểu Tiểu vài cái, tiện thể đem nước mắt của mình chùi hết lên mặt Tiểu Tiểu, ngay đến nụ hôn mà bé cũng dâng lên rồi, nếu mẹ còn không đồng ý, bé sẽ tự mình đi chơi.
“Con chưa chơi đủ á? Lần trước tí nữa thì lật nóc hoàng cung lên luôn rồi…” Lau mồ hôi lạnh, lần này nàng không phải là vì mình, mà là vì người trong hoàng cung.
“Điểm Điểm biết mẹ là tốt nhất. Mẹ đồng ý với Điểm Điểm rồi nhá, mẹ, con yêu mẹ!”
Một tiếng nói vang dội, cho thấy gian kế của người nào đó đã thực hiện được, một tiếng cười sủng nịch mà bất đắc dĩ, cho thấy người nào đó đã thành công bị tính kế rồi. Mà xui xẻo thay, lại là một cô gái xinh đẹp trong hàng nghìn hàng vạn người.
“Được rồi, Điểm Điểm. Thư đâu?” Trẻ con đúng là trẻ con, không phải chỉ là chơi trong hoàng cung thôi sao, chỉ cần đừng gây ra án mạng, Tiểu Tiểu nàng để mặc cho Điểm Điểm đi quậy phá. Nhưng bây giờ nàng muốn biết tôn đại thần Điểm Điểm này, muốn quậy bao lâu đây, tim nàng không tốt cho lắm, không muốn bị nhồi máu cơ tim mà chết đâu nha.
“Thư?” Mắt Điểm Điểm đảo lia lịa như kẻ trộm, mới cẩn thận lấy thư từ trong lòng ra, lúc nãy bé đã xem qua, mặt sau còn có huyết thư của gia gia nữa đó? Chỉ đáng tiếc chữ mình biết có hạn, nếu có thể nhận mặt chữ, thì bé có thể trực tiếp đọc thuộc lòng cho mẹ nghe rồi.
“Cho mẹ nè!” Giao cho Tiểu Tiểu, bé liền chạy ra bên ngoài. Tiểu Tiểu một phát lôi bé lại, nói: “Đợi đã!”
Nực cười, Hoàng thượng và Sóc vương đang gắt gao tìm Điểm Điểm thế kia, sao bé có thể cứ thế mà ra ngoài được, mình còn cần phải nghĩ cách, tránh để bọn người Hoàng thượng nhận ra Điểm Điểm mới được.
Đề phòng vạn nhất, Tiểu Tiểu chạy qua đóng cửa lại, dựa vào cửa đọc thư, sau khi nhanh chóng xem thư xong, bức thư liền bị nàng ném xuống dưới đất, sư phụ kiểu gì thế này, se tơ hồng lung tung cho mình, Vu Hoa kia, cùng nàng chàng chàng thiếp thiếp lúc nào chứ? Ban nãy suýt nữa là mình bị tức gần chết rồi có được không vậy hả, đâu ra mà tình cảm thắm thiết với hắn ta cơ chứ?
“Điểm Điểm”
Rõ ràng đã đóng cửa, nhưng trong lúc mình đọc thư, tên tiểu tử kia đã chạy đâu rồi? Nhìn quanh một lượt, cuối cùng cũng nhìn thấy bóng dáng đang mắc trên bậc thềm cửa sổ, Tiểu Tiểu vọt qua đó, một phát đem Điểm Điểm lôi xuống:
“Tiểu tử, mi muốn làm gì hả?”
“Mẹ à, mẹ đã đồng ý với con là sẽ để mặc cho con chơi đùa trong cung rồi, con chỉ muốn ra ngoài đi dạo chút thôi mà!”
Điểm Điểm cười hề hề, bị tóm rồi, sao mẹ không trầm mê thêm lát nữa nhỉ? Thiểu chút nữa thôi, chỉ thiếu chút nữa thôi mà, là mình có thể thành công rồi!
“Ta có đồng ý, nhưng hôm nay không được, trời sắp tối rồi, con không được ra ngoài!” Tiểu Tiểu ôm lấy bé, lúc mở cửa muốn ra ngoài, mới nhớ tới trong tẩm thất của mình có người, mà Điểm Điểm lại là ‘tội phạm truy nã’ của hoàng cung.
“Còn nữa, Điểm Điểm mẹ cảnh cáo con, đừng có mà chạy lung tung. Con còn chưa biết à, lần trước con để lại cho Hoàng thượng ấn tượng sâu sắc, hắn muốn giữ con lại bên người hắn…” Tiểu Tiểu cười hê hê nói.
Nghe thấy Hoàng thượng thích mình, Điểm Điểm bật cười ha ha: “Con cùng với Hoàng đế đại thúc kia, thật đúng là có duyên mà, thúc ấy thích con thì tốt quá, đấy còn không phải là vì con vui vẻ, đáng yêu, đẹp trai hay sao?” Điểm Điểm tự kỉ nói, khi nói thì đầu hất lên, làm một tư thế mà bé tự cho là đẹp trai nhất. Điều này là do lúc trước nghe mẹ kể chuyện mà học được. Nhớ lúc đó mẹ nói, đàn ông khi hất đầu là đẹp trai nhất.
“Đúng đó, con vui vẻ, đáng yêu, đẹp trai…hắn cũng thích con, con muốn ở lại bên hắn à?” Tiểu Tiểu giận dỗi nhìn bé, răng trắng tinh lộ cả ra, Điểm Điểm sợ hãi rụt cổ lại, đầu óc xoay chuyển, chẳng lẽ mẹ…
“Mẹ, Hoàng đế đại thúc kia tuy đáng yêu, nhưng con thích mẹ hơn. Người sinh con ra là ai? Là mẹ chứ ai, người nuôi nấng con là ai? Là mẹ cơ mà. Người thương con nhất, quan tâm co nhất là ai? Vẫn là mẹ. Cho nên…” Mắt to chớp chớp, cái Điểm Điểm ta có là chiếc mũ cao, từng chiếc từng chiếc cho mẹ đội, không sợ không dỗ cho mẹ vui lên được.
“Được rồi, tiểu tử thối, mấy lời đường mật của mi bà chẳng thèm, mấy cái đó không có tác dụng gì với ta đâu. Con có biết Hoàng thượng tìm con để làm gì không? Làm cách nào mới có thể giữ con lại bên người hắn hay không?” Tiểu Tiểu cười tà ác, Điểm Điểm lắc lắc đầu, Hoàng thượng không nói cho bé , thì làm sao mà bé biết được cơ chứ?
“Hê hê, bà mẹ của con tức là ta đây sẽ tốt bụng mà nói cho con hay, hắn muốn để con làm thái giám ở lại bên hắn đấy. Thái giám là gì con còn chưa biết đâu ha? Chính là kẻ bất nam bất nữ, là đàn ông, nhưng lại không có tiểu JJ….”
“Hả…” Nghe đến đây, Điểm Điểm vội lấy hai tay che chỗ đấy lại, vội vã hỏi:
“Thế cái đó bị con gì ăn mất rồi à?”
Hu hu, hoàng cung đúng là đáng sợ quá đi, cái đó mà cũng ăn. Điểm Điểm sợ hãi nghĩ.
“Có người thì bị chó tha đi, có người thì bị chim quắp đi, có người thì trực tiếp bị ném xuống hồ, để cho cá rỉa…” Sắc mặt của Điểm Điểm tái mét, bình thường mấy con vật đó rất đáng yêu, nhưng sao giờ lại kinh khủng thế chứ?
“Nhưng phần lớn là bị người ta dùng dao cắt xuống. Điểm Điểm, con không muốn làm thái giám đấy chứ?”
Thấy sắc mặt Điểm Điểm, cũng biết là bé đã sợ rồi, Tiểu Tiểu hài lòng mà nhìn Điểm Điểm, dịu dàng hỏi.
“Không muốn!” Điểm Điểm lùi sau một bước, sao cứ cảm thấy mẹ muốn mình làm thái giám giống như mấy kẻ cầm dao kia vậy?
“Không muốn thì tốt, nghiêm túc ở trong cung đi, đợi mẹ nghĩ được cách, chúng ta sẽ tới cung khác chơi!”
Tiểu Tiểu hài lòng nói, may mà mình thông minh, có thể dọa cho Điểm Điểm sợ, bằng không, bé chạy ra ngoài không phải sẽ phiền chết luôn sao?
“Mẹ, con sẽ nghe lời, mẹ phải trông con, cũng giúp con trông nó cho tốt, đừng để mất nó.” Điểm Điểm sợ hãi nói, đột nhiên nghĩ đến có gì đó không đúng, bé hỏi:
“Mẹ, thế không có cái đó, thái giám ở đây đi tiểu bằng cách nào vậy?”
“Hở…” Tiểu Tiểu đau đầu, nàng còn chưa thấy qua, sao nàng biết được? Nhưng những lời này nàng sẽ không nói, nói ra sẽ ảnh hưởng đến hình tượng vĩ đại của mình trong lòng con trai. Ngẫm nghĩ, nàng cẩn thận nói:
“Điểm Điểm, đi tiểu bằng cách nào không quan trọng, quan trọng là, con phải bảo vệ nó cho thật tốt. Tuyệt đối đừng để Hoàng thượng nhìn thấy con, biết chưa? Sau này mẹ còn phải đợi để bế con của con nữa đấy?”
“Ờ!” Điểm Điểm gật gật đầu, xem ra mẹ cũng không biết, nhưng cái đó thì có liên quan gì đến đứa con sau này, chẳng lẽ…
“Mẹ, con không hiểu…” Điểm Điểm quyết định hỏi rõ, nhưng Tiểu Tiểu thì lại bắt đầu không kiên nhẫn, ôm lấy bé đi về phía tẩm thất:
“Chúng ta đi ăn cơm trước, sắp đến giờ cơm tối rồi!”
Trong tẩm thất có Hoa Nguyên, nhưng Hoa Nguyên đã quen biết Điểm Điểm từ trước, bây giờ nàng ta có biết thì cũng chẳng sao. Dù sao thì lần này Điểm Điểm tới không biết sẽ ở trong bao lâu, không ở cạnh mình thì nàng lại không yên tâm…
Đều tại sư phụ hết, đến cũng không thèm hiện thân, dám chơi trò đi vân du? Tuổi đã một bó to rồi, đi vân du cái nỗi gì chứ, cứ ở trong núi mà dưỡng lão không phải hay hơn à.
…………
“Hoàng thượng, cuối cùng người cũng đến thăm thần thiếp rồi…” Nghe thấy Hoàng thượng đến, Vân phi liền kích động ngồi dậy khỏi giường, giờ ả ta giống như một sợi dây nối liền hai điểm, vẫn luôn lui tới giữa giường và nhà vệ sinh, ngay đến việc ăn cơm ngủ nghỉ cũng không được yên.
“Sức khỏe ái phi không tốt, vẫn nên nằm xuống đi!” Hoàng thượng không đến gần, mà đứng từ phía xa, nhìn ả mà nói.
“Thần thiếp cảm tạ Hoàng thượng đã nhớ thương!”
Sự xa cách của Hoàng thượng, sao Vân phi không nhận ra được cơ chứ? Nhưng mình bị bệnh, Hoàng thượng vốn nên kiêng kị mới đúng, có thể đến thăm đã là không tệ rồi.
“Giờ ái phi cảm thấy thế nào, sắc mặt đã xanh xao không ít!”
Thời gian hai ngày rất ngắn, Hoàng thượng cũng không ngờ, Vân phi lại ‘bệnh’ nặng đến vậy. Hôm qua còn tỏa sáng, hôm nay đã tiều tụy thành…
“Hoàng thượng, hôm qua sức khỏe thần thiếp rất tốt, vốn chẳng tiêu chảy gì cả, nhất định là Hoa Nguyên và Tiên phi nguyền rủa thần thiếp, bằng không, sao thần thiếp lại…”
Vân phi ủy khuất nói, ả cũng cảm thấy là do hai người bọn họ, trước kia ả nói dối đâu có ít, nhưng đâu có linh nghiệm như vậy? Hơn nữa hiệu quả còn rõ rệt đến thế?
“Ái phi đừng nói bậy, nói phải có bằng chứng xác thực!” Hoàng thượng bực bội cau mày, đã hai ngày liền, hai vị ái phi đều đến cáo trạng nữ nhân kia, đây là sự trùng hợp hay là do nữ nhân kia quá lợi hại? Hoàng thượng nghĩ, có phải mình cũng nên tới chỗ nữ nhân kia xem thử hay không?
“Hoàng thượng, thần thiếp bị bệnh, tâm tình không tốt mới nói vậy, nhưng hôm qua người cũng nghe rồi đó, hai người kia ngang nhiên nguyền rủa thần thiếp…” Vân phi tỏ ra đáng thương nhìn Hoàng thượng, hôm qua rõ ràng là hắn tin mình mà.
“Chuyện ngày hôm qua, trong lòng nàng rõ hơn ai hết! Ái phi, có một số chuyện trẫm có thể nhắm một mắt mở một mắt, nhưng nàng cũng đừng có xem trẫm là đồ ngốc, biết chưa?”
Hoàng thượng lạnh lùng nhìn Vân phi, hôm qua không vạch trần nàng ta là để chừa lại mặt mũi cho nàng ta, hôm nay chỉ có hai người bọn họ, nàng ta còn dám đóng kịch, xem trẫm là thằng ngốc thật sao?
“Hoàng thượng…” Vân phi cúi đầu che giấu sự thù hận trong lòng đối với Tiên phi, đều tại nàng ta hết, giờ ngay đến Hoàng thượng cũng không giúp mình nữa rồi.
“Trẫm còn có việc, ái phi dưỡng bệnh cho tốt đi!” Liếc mắt Vân phi lần cuối một cách chán ghét, lúc trước không phải thích xem minh tranh ám đấu giữa các phi tử hay sao? Sao giờ lại cảm thấy chán nhỉ?
“Hoàng thượng, lúc nãy thần thiếp sai rồi…” Vân phi bò xuống giường giải thích, nhưng Hoàng thượng sớm đã đi không thấy bóng, ngay đến cơ hội nghe ả giải thích cũng không cho…