“Í, mặt trời còn chưa xuống núi, không phải ta đang nằm mơ đấy chứ, Vu Hoa, sao huynh lại đến đây?” Tiểu Tiểu nhìn người tới, bật cười ha ha, sớm đã quên luôn cái người đang chịu phạt dưới đất.
“Nàng đó…ta là ca ca của nàng, ca ca đến thăm muội muội, có gì không thỏa đáng chứ?” Vu Hoa nhìn Tiểu Tiểu, nàng sống rất tốt, nhìn sắc mặt của nàng là biết.
“Ca ca thăm muội muội?” Tiểu Tiểu ngây ra một lúc, mới nhớ ra thân phận bây giờ của mình là Tiên phi, còn có ca ca, một đống người nhà nữa.
“Ca ca thăm muội muội đương nhiên là không có gì không thỏa đáng rồi, nhưng mấu chốt nơi này là hậu cung, thật sự có chuyện vào đây thăm ta một cách dễ dàng vậy sao?” Tiểu Tiểu cau mày, một chút thường thức này nàng vẫn còn có.
“Muốn tới thăm nàng, tự nhiên có thể đến. Nương nương, cô gái này là…”
Vu Hoa chỉ vào cô gái đang quỳ dưới đất , Tiểu Tiểu bừng tỉnh mà nói: “Lúc nãy suýt nữa thì ta quên, nàng ta vẫn còn đang phải chịu sự khảo nghiệm đó Được rồi, Tứ Nhi, ngươi có thể nói rồi đấy, đừng nói dối với ta, bằng không thì hình phạt tiếp theo sẽ càng lợi hại hơn!”
Tứ Nhi còn chưa nhìn rõ Tiểu Tiểu làm như thế nào, cái loại cảm giác vừa ngứa vừa đau trên người nàng ta từ từ biên mất. khi nàng ta cảm thấy có thể động đậy được, thì cả người đều yếu ớt mà đổ nhào xuống đất, cuối cùng cũng giải thoát rồi, muốn lấy cung sao?
Tứ Nhi hơi do dự một lúc, nhớ đến lời hôm đó của Liên phi nương nương.
“Thứ mới cho ngươi ăn, chính là Đoạn Hồn tán, chỗ bổn cung có thuốc giải, nửa tháng một viên, ăn đủ mười viên là có thể giải hết được độc. Nếu như giữa chừng ngừng hai ba ngày gì đó, ngươi có chết thì cũng đừng oán ta!”
Dùng độc để khống chế mình, nhằm vào thời điểm mấu chốt mình có thể bán mạng vì nàng ta. Mà khi Quả Nhi lén hạ dược mình vào mấy ngày trước, mình đã không còn cách nào khác ngoài việc phải giúp nàng ta. Mình vốn chỉ là một tiểu nha đầu hướng nội, có làm thì trời đất không hay, quỷ thần cũng chẳng biết, nhưng ai mà biết Tiên phi nương nương lại phát giác ra điều khác thường, còn phái người tìm kẻ phản bội nàng ấy nữa chứ.
Nói ra, Tiên phi chưa chắc đã đấu lại Liên phi, mà bất luận mình ở bên nào thì cũng khó thoát khỏi con đường chết, không bằng nhân lúc này…
Tứ Nhi cúi đầu, nghe thấy giọng nói của Từ ma ma cất lên:
“Tứ Nhi, nương nương đã cho ngươi cơ hội rồi, ngươi mau nói đi, nói nhanh đi…”
“Tứ Nhi, ngươi có nỗi khổ phải không? Mau nói cho nương nương, nương nương sẽ tha cho con đường sống!”
“Đúng đó, Tứ Nhi, bọn ta cũng không tin ngươi thật sự muốn hại nương nương…”
Nhìn thấy Từ ma ma khuyên bảo Tứ Nhi, mấy cô cung nữ bình thường có quan hệ khá tốt với Tứ Nhi cũng bắt đầu lên tiếng. Tiểu Tiểu cũng không vội bức cung, nàng bình tĩnh mà nhìn vở kịch thâm tình trước mắt. Việc Tứ Nhi làm cũng không hẳn là sai, chí ít thì thứ mà nàng ta bỏ vào thức ăn của cung nữ không phải là độc, mà là thuốc giải.
Tứ Nhi cúi đầu, không nhìn bất kì người nào cả, trong đầu nhanh chóng nghĩ xong một phen, cuối cùng nàng ta cũng hạ quyết tâm, ngẩng đầu nhìn vị nương nương cao cao tại thượng kia, buồn bã cười nói:
“Nương nương, người là vị chủ tử đối xử với hạ nhân tốt nhất mà nô tỳ từng gặp. Không phải Tứ Nhi có lòng muốn phản bội người, thật sự chỉ là bất đắc dĩ, chỉ là bất đắc dĩ thôi…”
Nói xong, hàm răng dùng sức cắn một cái, máu tươi trào ra: Chết như vậy cũng tốt, chí ít thì cũng không cần phải chịu sự trừng phạt của bất kì bên nào…
“Tứ Nhi, ngươi…” Từ ma ma kinh hãi nhìn sự dứt khoát của Tứ Nhi, sao nàng ta có thể…
Sao đột nhiên nàng ta lại cắn lưỡi tự vẫn vậy chứ?
“Nương nương, cái này…” Từ ma ma nhìn Tứ Nhi, rồi lại nhìn Tiểu Tiểu, sợ đến nỗi ngay cả một câu hoàn chỉnh cũng không nói lên được.
“Tứ Nhi…” Tiểu Tiểu đi đến ngồi xổm bên cạnh Tứ Nhi, thấy nàng ta vẫn chưa hoàn toàn ngất đi, bóp miệng nàng ta ra, thấy lưỡi bị cắn đứt một nửa, nhưng vẫn chưa hoàn toàn rớt xuống, nàng bật cười ha hả:
“Đều nói đầu ngón tay nối liền với tim, lưỡi chắc cũng vậy nhỉ? Nếu đã quyết tâm cắn lưỡi tự vẫn, sao không dứt khoát cắn nhiều thêm chút nữa, dùng sức mà cắn rớt lưỡi luôn đi? Tứ Nhi à, ngươi ngay đến việc cắn lưỡi mà cũng không làm triệt để, bổn cung đúng là đánh giá ngươi quá cao rồi. Nhưng mới nãy ta quên nói cho ngươi một chuyện, cắn lưỡi chưa chắc có thể tự vẫn được. Giống như ngươi, bây giờ cắn thành ra cái bộ dạng này, phỏng chừng sau này có thể lúc nói chuyện sẽ không được thông thuận, lắp ba lắp lắp đấy. Haizz, lại còn làm phiền bổn cung giúp ngươi khâu lại nữa chứ, nô tài vô dụng!”
Khâu lưỡi? Mọi người trong phòng đều kinh hãi nhìn Tiểu Tiểu, lưỡi đứt rồi, mà còn có thể khâu lại được à?
“Nương nương, cái chuyện khâu lưỡi lại đấy thật sự có thể à?” Từ ma ma nhỏ tiếng hỏi, mọi người đều gật gật đầu, bọn họ cũng muốn được biết vấn đề này.
“Đương nhiên là được rồi, trên đời này không có việc gì có thể làm khó được Tiểu…Tiên phi đâu. Ngươi xem, nếu như quần áo của chúng ta bị rách một miếng, chúng ta có thể dùng kim khâu lại được chứ?”
Tiểu Tiểu kiên nhẫn giải thích, Từ ma ma gật gật đầu: “Chuyện đấy không thành vấn đề.”
“Đúng đó, cũng giống như đạo lý đấy, lưỡi đứt rồi, cũng có thể khâu lại được.”
Tiểu Tiểu cười ha ha, Tứ Nhi trợn to mắt, muốn dùng kim khâu lưỡi mình lại, thế không phải sẽ đau chết hay sao?
“Nương nương, trước kia người đã từng khâu qua hay chưa?” Từ ma ma yếu ớt hỏi, sao bà cứ cảm thấy có gì đó không đúng nhỉ?
“Chưa, nhưng trên nguyên tắc thì có thể. Ta chưa từng làm qua cho người, nhưng đã khâu qua cho sói rồi, chân nó bị đứt, vẫn còn nối liền một ít da, thế là ta tốt bụng giúp nó khâu lại…”
Tiểu Tiểu vui vẻ cười, nhìn vẻ mặt khẩn trương của mọi người, vui thật đó, lưỡi của Tứ Nhi này, nàng khâu chắc rồi. Tuy làm lần đầu có thể sẽ thất bại, nhưng thất bại là mẹ thành công, tự mình thực tiễn thì mới có thể mở rộng kiến thức chứ, Tiểu Tiểu cũng tin rằng lần này có thể thành công.
“Nương nương, nô tỳ hỏi thêm câu nữa, cái con sói mà người giúp khâu lại ấy, kết quả sao rồi…” Từ ma ma vịn lấy bàn, bà cảm thấy, mình sắp ngất đến nơi rồi.
“Haizz…đừng nhắc nữa.” Nhớ đến kết quả lần đó, Tiểu Tiểu thở dài nói: “Lúc đầu thì không sao, nhưng khi khâu, tay của ta không cẩn thận đã động một cái, kết quả…”
“Kết quả thì sao?” Lần này không chỉ là Từ ma ma, tất cả mọi người trong phòng đều đồng thanh hỏi, các nàng cũng rất muốn biết đáp án của chuyện này.
“Kết quả, chính là…không cẩn thận gắn sai vị trí khớp xương của nó, bây giờ con sói đó đi đường vẫn bị cà thọt…”
Hai tiếng ‘bịch’, ‘rầm’ vang lên, Từ ma ma và Tứ Nhi ngất xỉu luôn.
Trời ơi, không phải nương nương là một tên lang băm đấy chứ?
“Nương nương, ma ma tuổi tác đã cao, sao đến bà ấy mà nàng cũng đem ra trêu cợt vậy?” Vu Hoa cười nhìn Tiểu Tiểu, đây chính là cô nương mà y thích, dù có đi đến đâu, nàng luôn là tiêu điểm, đều là đối tượng mà mọi người chú ý.
“Ta biết, cho nên những gì ta nói lúc nãy đã khiêm tốn lắm rồi, chính là bởi suy nghĩ tới vấn đề tuổi tác của ma ma đó. Nếu không có người cao tuổi ở đây, điều ta nói ra, đảm bảo khiến cho tất cả mọi người đều cùng…”
Tiểu Tiểu cười âm hiểm, Vu Hoa chỉ Tứ Nhi dưới đất: “Được rồi, biết nàng lợi hại nhất rồi, nàng ta tính sao đây?”
“Đưa trở về phòng của nàng ta đi, ta giúp nàng ta khâu lưỡi lại trước đã!” Tiểu Tiểu nhanh nhẹn phân phó nói:
“Mấy người các ngươi, đưa Từ ma ma trở về phòng, hai người các ngươi dẫn Tứ Nhi về phòng, ngươi, giúp bổn cung chuẩn bị kim chỉ, bổn cung phải giúp nàng ta khâu lại!”
“Nương nương, nàng muốn khâu thật à?” Vu Hoa vốn còn tưởng Tiểu Tiểu nói chơi, không ngờ nàng muốn làm thật, dọa cho tim hắn đập trật nhịp.
“Đương nhiên là thật rồi, huynh cho rằng còn giả được nữa hay sao? Hơn nữa, nếu không khâu lại cho nàng ta, huynh muốn để nàng ta sau này trở thành đứa câm à?”
Lườm Vu Hoa một cái, Vu Hoa cười hề hề: “Ban nãy ta tưởng nàng nói chơi thôi. Không ngờ nàng làm thật, ha ha, nương nương, cần ta giúp không?”
Tiểu Tiểu than: “Tạm thời không cần, việc này cũng nhanh thôi, huynh tìm ta chắc là có chuyện chứ gì? Đợi ở đây trước đi, lát nữa khâu xong ta sẽ tìm huynh sau!”
Tiểu Tiểu biết ngoại thần tiến cung thật không dễ dàng gì, lần này Vu Hoa đến đây tìm mình nhất định là có chuyện muốn nói. Mà chuyện giữa hai người bọn họ, phải nói sau lưng mọi người, không thể tiết lộ một câu, suy cho cùng thì chuyện đó liên quan đến mạng của rất nhiều người.
Tuy rằng thừa tướng đối xử với mình chẳng tốt đẹp gì, nhưng chung quy thì Tiểu Tiểu vẫn không phải người lòng dạ độc địa. Bên đấy vô tình với nàng, nàng có thể tức giận, thậm chí có thể báo thù, nhưng nếu như liên lụy đến tính mạng của những người bên đó, thì nàng phải suy nghĩ lại rồi đây.
Nói thật, cái việc khâu lưỡi này Tiểu Tiểu chưa từng làm qua, nhưng giống như những gì nàng đã nói, chuyện gì cũng đều có lần đầu tiên, đều phải làm thử. Huống hồ, làm vậy đối với Tứ Nhi cũng chẳng có trở ngại gì, khâu tốt, nàng ta có thể nói chuyện, sinh hoạt như người bình thường, khâu không tốt, nhiều nhất thì cũng giống như không khâu vậy thôi, cũng chẳng ảnh hưởng gì tới sức khỏe nàng ta hết. Cho nên Tiểu Tiểu muốn thử xem, đấy không chỉ là sự quan tâm của chủ tử đối với nô tài, mà còn là sự nhiệt tình của một đại phu đối với việc hành y.
Thu lại vẻ tản mạn lúc bình thường, để lại hai công công ở bên trong hầu hạ, những người khác đều đợi ở bên ngoài. Tuy hoàng cung chẳng có bao nhiêu tình người, nhưng khi bọn họ nghĩ đến bản thân và Tứ Nhi đều là mệnh nô tài như nhau, trong lòng cũng không khỏi quan tâm tới nàng ta chút xíu.
Lần đầu tiên làm, nhưng Tiểu Tiểu chẳng khẩn trương tẹo nào, điểm huyệt ngủ của Tứ Nhi, bảo một thái giám mở miệng nàng ta ra, Tiểu Tiểu xem xét, cầm kim chỉ đặc chế lên bắt đầu khâu một cách cẩn thận. Khoảng chừng nửa canh giờ, lưỡi đã được khâu xong, sau khi Tiểu Tiểu thu chỉ thì giúp nàng ta bôi thuốc trị thương. Lúc này Từ ma ma cũng đã tỉnh lại, nhìn thấy Tứ Nhi yên tĩnh nằm trên giường kia, Từ ma ma kinh ngạc nói:
“Nương nương?”
“Ừm, đã may xong rồi. Tìm người đến trông nàng ta đi!”
Nói đoạn, Tiểu Tiểu cẩn thận đặt hai tay nàng ta ngay ngắn, lúc sắp đặt xuống, lông mày của nàng bực bội nhíu lại:
“Nương nương, sao vậy?”
Từ ma ma xem xét ngôn từ nét mặt thấy Tiểu Tiểu bực bội, bất an hỏi.
“Không có gì, phỏng chừng đến mai nàng ta mới tỉnh lại. Hôm nay không cần đút cho nàng ta ăn cái gì hết, ngay đến nước cũng không được, biết chưa?”
Từ ma ma vội vàng gật đầu, nhìn Tiểu Tiểu đi ra ngoài, lúc sắp ra cửa, bà mới hỏi:
“Nương nương, chuyện của Tứ Nhi xử lý sao đây?”
“Đợi nàng ta tỉnh rồi tính sau!”
Tức tối nói một tiếng, Tiểu Tiểu mắng: “Hèn hạ!”
Liên phi, thật đúng là mỹ nữ rắn rết, lớn lên xinh đẹp thì có ích gì? Lòng dạ như rắn rết, thật không biết Hoàng thượng nghĩ sao nữa, để một kẻ như vậy chưởng quản hậu cung, hậu cung có thể bình an được hay sao?