y chuyện này cũng chẳng can hệ gì tới Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu chỉ thèm đi để ý những người đắc tội nàng, còn những người khác có thể đứng dạt sang bên, nàng cóc thèm bận tâm.
…………
“Có chuyện gì xin huynh hãy nói đi!”
Trong tẩm thất của Tiểu Tiểu có Hoa Nguyên đang nằm, chuyện mình không phải Tiên phi thật sự ngay đến Hoa Nguyên cũng không biết. Cho nên nàng và Vu Hoa đến phòng bên, nơi để rất nhiều đồ hay ho.
“Tiểu Tiểu, nàng sống có tốt không?”
Sớm muốn hỏi rồi, chỉ là vẫn chưa có cơ hội, nay nhìn thấy giai nhân mình ái mộ đã lâu, Vu Hoa động tình mà hỏi.
“Tốt? Huynh nói xem? Ngày đầu mới đến, liền nhận được thánh chỉ mà Hoàng thượng sớm đã chuẩn bị sẵn, trực tiếp bị biếm đến lãnh cung, ở hơn mười ngày, huynh nói xem có tốt không?”
Tiểu Tiểu cười lạnh, y cũng là người Vu gia, tại sao không có ai nói cho nàng biết hôm đó rốt cuộc là chuyện gì?
“Xin lỗi…” Vu Hoa cúi đầu xuống, là y giấu giếm, lúc đó không nói cho nàng biết tình hình trong cung.
“Nói xin lỗi thì có ích gì? Nhưng cũng chẳng sao cả, bây giờ không phải ta đã ra ngoài rồi sao? Đúng rồi, trước giờ vẫn chưa gặp được huynh, cũng chẳng có cơ hội hỏi, có tin tức của Thủy Tiên chưa?”
Tiểu Tiểu cười khổ một tiếng, tuy mình sống trong cung vốn chẳng có gì khổ sở cả, nhưng ở trước mặt Vu gia, nàng không muốn biểu hiện ra ngoài.
“Chưa…chưa có…” Không ngờ Tiểu Tiểu lại hỏi tới vấn đề này, Vu Hoa lắp ba lắp bắp trả lời. Cha vốn chẳng hề phái người đi tìm muội ấy, nhưng y không thể nói cho Tiểu Tiểu. Mà nói dối với Tiểu Tiểu, y lại cảm thấy muôn phần áy náy.
“Thế thì phải tìm mau lên, sắp được một tháng rồi đó? Vu Hoa, huynh đến tìm ta còn có việc gì nữa không?” Tiểu Tiểu nhìn y, nếu như chỉ đơn thuần là đến để biểu hiện sự lo lắng quan tâm, Tiểu Tiểu không tin là Vu tướng sẽ để Vu Hoa tới.
“Tiểu Tiểu…nàng quen thân với Lân vương lắm sao? Hôm đấy hai người có…”
Vu Hoa bất an nhìn vẻ mặt vẫn bình tĩnh lạnh nhạt của Tiểu Tiểu, từ cái ngày nghe Lân vương nói xong, y vẫn luôn muốn hỏi Tiểu Tiểu, muốn chứng minh một chút. Nay cuối cùng cũng có cơ hội rồi, nhưng khi hỏi ra, trong lòng y sao lại khó chịu đến thế?
“Có cái gì?” Quay đầu nhìn y, hôm nay Vu Hoa thật quái lạ, Tiểu Tiểu cứ cảm thấy như vậy.
“Có…cùng phòng hay không…”
Vu Hoa biết, một đại nam nhân lại hỏi nữ nhân chuyện này thì rất kì quái, nhưng y lại nhịn không được, Tiểu Tiểu là do y quen biết trước, sao có thể để Lân vương hớt tay trên được chứ?
“Có đó, tối hôm đó chẳng phải huynh cũng thấy rồi sao?” Buồn bực nhìn Vu Hoa, cùng phòng thì có gì lạ, còn nhớ có một ngày, không phải Vu Hoa cũng từng cùng phòng với nàng đó sao? Nhưng chẳng qua lúc đó mình đang ở trên giường, còn Vu Hoa thì đang trốn dưới gầm giường mà thôi.
“Tiểu Tiểu, điều ta hỏi không phải là ý này, là hỏi nàng có phải đã là nữ nhân của hắn rồi hay không?” Khẽ than một tiếng, Vu Hoa khó mà tin được người đơn thuần như Tiểu Tiểu, mà cũng có thể làm ra được loại chuyện to gan thế kia.
“Không phải, hắn đã là người đàn ông của ta rồi.”
Cuối cùng cũng hiểu được ý của Vu Hoa, mặt Tiểu Tiểu hơi đỏ lên, ai là của ai không quan trọng, nhưng nàng không muốn nghe thấy rằng mình là nữ nhân của hắn, bởi vì nữ nhân của hắn rất nhiều. Cứ để hắn làm người đàn ông của mình đi!
“Hả?” Tim nhói lên, Tiểu Tiểu vẫn đặc biệt như vậy, ngay cả khi nói mấy câu này cũng thế.
Điều khiến y càng khó chịu hơn là, khi nói đến Lân vương ở cùng với nàng, mặt nàng thế mà lại đỏ lên. Có phải nàng cũng thích hắn hay không, thế muội muội của mình há chẳng phải là sẽ…
“Tiểu Tiểu, nàng yêu Lân vương à?”
Khi hỏi câu này, trong tim của Vu Hoa rất đau rất đau, nhưng dù có đau đi nữa, Vu Hoa cũng phải hỏi. Là vì mình, cùng là vì muội muội Thủy Thủy của mình.
“Vu Hoa, ta xem huynh là bằng hữu của ta, ta cũng nói thật cho huynh biết. Ta cũng không biết mình có yêu hắn hay không, ta còn phải suy nghĩ lại đã. Lúc đó qua lại với hắn, ý định ban đầu là vì Thủy Thủy, không ngờ người đi đến gần hắn lại là ta…”
Bình thường, Tiểu Tiểu vốn rất thông minh, nhưng về chuyện tình cảm, chưa từng có ai dạy cho nàng, nàng không biết, cũng chẳng hiểu. Có lẽ mình yêu hắn, bằng không sao lại luôn nhớ nhung hắn, khi biết hắn không được khỏe thì lại chạy tới thăm?
“Ban đầu nàng vì Thủy Thủy, bây giờ cũng không rõ tình cảm đối với hắn sao? Tiểu Tiểu, thế thì nàng hãy vì Thủy Thủy mà rút lui đi…”
Nghe thấy nàng không xác định được, tâm tình của Vu Hoa đỡ hơn không ít, vội đem dự định chuyến này tới đây nói cho nàng. Tiểu Tiểu khó hiểu nhìn Vu Hoa:
“Có ý gì? Thủy Thủy sao rồi? Can hệ gì tới việc ra có rút lui hay không? Bây giờ ta đang ở trong cung, vốn chẳng gặp được hắn. Nếu như hai người họ lưỡng tình tương duyệt, ta tự nhiên sẽ rút lui mà ủng hộ cho Thủy Thủy…”
“Tiểu Tiểu, Thủy Thủy mang thai rồi, muội ấy nói đứa bé là của Lân vương, mà Lân vương nói trong lòng hắn đã có người thương, hắn không thích Thủy Thủy…” Vu Hoa khó xử nhìn Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu cười lạnh nói:
“Ta đây mới vào cung có mấy ngày thôi, mà Thủy Thủy đã biết là có mang rồi? Còn nữa, sao nàng ta có thể xác định được là của Lân vương?”
Hôm đó khi xuất cung, nàng cũng nghe Thủy Thủy nói, nhưng đấy vốn là chuyện tư mật giữa nữ nhân với nhau, nay lại ầm ĩ tới mức này. Lân vương chưa hề đụng tới Thủy Thủy, nếu như Thủy Thủy một mực đem đứa con gán cho Lân vương, vậy xem như là mình đã hại Lân vương rồi.
Chuyện ban nãy Vu Hoa nói cũng không đúng, cho dù mình có tút lui rồi, không liên hệ với Lân vương nữa, Lân vương sẽ ngoan ngoãn cưới Thủy Thủy hay sao?
“Hôm đó Lân vương vốn không hề đụng tới muội ấy, nhưng tối hôm sau Lân vương lại lén đến phủ tìm Thủy Thủy, đứa bé là do hôm đó mà có…Tiểu Tiểu, vì Lân vương không thừa nhận đứa bé, Thủy Thủy đã tự sát mấy lần…Tiểu Tiểu, nàng có quan hệ tốt nhất với Thủy Thủy, hai người là bạn tốt, nàng nhất định phải giúp Thủy Thủy…”
Vu Hoa khẩn cầu, Tiểu Tiểu hỏi: “Giúp thế nào? Lân vương gia tôn quý thế kia, huynh nghĩ một nữ tử nhỏ nhoi như ta có thể lay chuyển được hắn hay sao?”
“Được chứ, chỉ cần nàng muốn, nhất định là được!” Vu Hoa cho rằng Tiểu Tiểu đã đồng ý rồi, y vội nói:
“Hoàng thượng có thể thả nàng ra trước khi cha ta chuẩn bị cầu xin, cho thấy ngài đối với nàng không tệ; mà Lân vương ta cũng đã quan sát, hắn đối với nàng một mảnh si tình. Tiểu Tiểu, chỉ cần nàng muốn, song quản tề hạ (1), nhất định có thể tác thành cho hôn sự của Lân vương và Thủy Thủy.”
“Ha ha, Vu Hoa, huynh thật đúng là quá đề cao ta rồi. Huynh nói nghe trước xem cái gì gọi là ‘song quản tề hạ’…”
Tiểu Tiểu cười lạnh một tiếng, y đều đã suy tính hết cả rồi, Thủy Thủy với Lân vương, mình thì lại thành đôi với y sao? Y biết mình đã là người của Lân vương, nhưng lại vẫn tiếp nhận mình, bày tỏ tình yêu sâu sắc gì đó với mình, mà Lân vương thì lại thành một đôi với Thủy Thủy đang mang đứa con không rõ là của ai, lấy quan hệ của Lân vương với Hoàng thượng, cho dù không có Tiên phi, Hoàng thượng cũng sẽ không động gì tới hắn. Bàn tính như ý này tính toán không tồi, nhưng người khác có chịu phối hợp hay không thì chưa chắc.
Về việc Hoàng thượng thả mình ra khỏi lãnh cung trước khi Vu tướng tới cầu xin mà y nói, nàng lại chẳng cho rằng Hoàng thượng đối xử tốt với nàng, hoặc là có hứng thú gì với nàng cả. Như lúc trước đã nói, thả mình ra là để đám nữ nhân trong hậu cung của hắn đối phó với mình, chứ chẳng phải thả mình ra để hưởng phúc đâu.
Hơn nữa, hắn biết Vu tướng nhất định sẽ bận tâm tới chuyện này, mà hắn lại thả mình ra trước khi Vu tướng tới cầu xin, cũng là để chừa lại mặt mũi cho Vu tướng, cho Vu gia một cái bậc thang đi xuống.
Nhưng thái độ Hoàng thượng đối với mình là gì, Tiểu Tiểu thật sự là nghĩ không thông, mù mờ không hiểu. Mấy lần khoan dung, thật sự là để khiến cho mình bị chúng phi tử xa lánh hãm hại à, hay là hắn cũng đã chú ý tới mình rồi? Giống như chậu hoa kia vậy, hắn biết hoa có độc nên cứu mình, hay là lén trộm hoa đi để gây mâu thuẫn giữa mình và Liên phi?
“Cám ơn nàng, Tiểu Tiểu. ‘Song quản tề hạ’ là do ta và cha thương lượng cả đêm mới nghĩ ra. Nếu nàng đồng ý thì thật tốt quá. Cái gọi là ‘song quản tề hạ’ chính là cùng lúc ra tay từ phía Hoàng thượng và Lân vương. Một mặt nàng lén gặp Lân vương, thuyết phục Lân vương cưới Thủy Thủy; mặt khác ra tay từ phía Hoàng thượng, xin thánh chỉ ban hôn là được. Thật ra trong hai người chỉ cần một người đồng ý, thì Thủy Thủy có thể gả cho Lân vương được rồi. Tiểu Tiểu, chẳng phải nàng còn kì hạn hai tháng hay sao? Ta nhất định sẽ tìm được Thủy Tiên, đợi khi nàng xuất cung, gả cho ta được không? Chuyện nàng cùng Lân vương, ta sẽ không để ý…”
Ngươi không để ý? Nhưng ta thì để ý, Tiểu Tiểu tức giận nhìn hắn ta, bọn họ đúng là đã nghĩ hết cho mình rồi. Vì để vịn vào cái cây đại thụ là Lân vương này, mà lại có thể đồng ý tiếp nhận một nữ nhân biết rõ là đã có quan hệ với người đàn ông khác. Không biết khi Điểm Điểm của mình xuất hiện, bọn họ sẽ có biểu tình gì đây?
“Vu Hoa, thật đúng là cám ơn ngươi đã suy nghĩ hết thảy mọi thứ cho ta. Ngươi cũng biết đấy, bây giờ ta đã là nữ nhân của Lân vương rồi, mà thân phận của ta lại là phi tử của Hoàng thượng. Ngươi có biết phi tử của Hoàng thượng là làm gì hay không? Chính là tiểu thiếp của Hoàng thượng, khi Hoàng thượng có nhu cầu, phải giúp Hoàng thượng tiết dục. Ta còn phải ở đây hai tháng, ngươi nói xem Hoàng thượng có tới tìm ta không? Ngươi có từng nghĩ qua ta sẽ nhanh chóng trở thành nữ nhân của Hoàng thượng hay không? Khi đó ngươi tìm được Thủy Tiên, có thể để nàng ta quy vị, nhưng việc cưới một nữ nhân đã từng có hai người đàn ông, trong lòng ngươi thoải mái được sao? Phụ thân Vu tướng của ngươi sẽ đồng ý hay sao? Nữ nhân như vậy, có thể nói là đồi phòng bại tục…”
Tiểu Tiểu phẫn nộ thét lên, mình cũng đã tiến cung rồi, sao bọn họ vẫn bức ép mình vậy chứ? Bọn họ có còn chút lương tâm nào không? Rốt cuộc là bọn họ có đang tìm người không vậy?
“Tiểu Tiểu, nàng đừng sợ, ta yêu nàng, ta sẽ không chê bai nàng, đợi nàng xuất cung, hãy gả cho ta được không? Có ta ở đây, nàng hãy yên tâm, sẽ không có ai khinh thường nàng, cũng sẽ không có ai biết mấy chuyện này đâu…”
Nhìn cái vẻ khẩn trương đó của Vu Hoa, Tiểu Tiểu cười lạnh, mình nào có sợ chứ? Là bị hắn ta làm cho tức đấy được không hả? Ngươi không chê bai ta, ta chê bai ngươi!
“Vậy thì ta nên cảm động lắm đây? Vu Hoa, ngươi có biết tại sao Hoàng thượng lại thả ta ra không? Ngươi có biết Hoàng thượng nói thế nào với mấy nàng kia không? Ta nói cho ngươi, được chứ?”
Khinh thường nhìn hắn ta, tên đàn ông vì để lợi dụng mình mà không tiếc diễn ra cái vở kịch si tình rẻ tiền này, về sau, nàng không muốn nhìn thấy hắn ta nữa, kì thật trong tận xương tủy, hắn giống hệt như cha hắn ta vậy! Đều chẳng phải thứ gì tốt lành!
____________________
Chú thích:
(1) Song quản tề hạ: : Chữ “Quản” ở đây là chỉ bút viết. Nguyên ý của câu thành ngữ này là chỉ dùng hai tay cầm bút đồng thời vẽ tranh, về sau người ta thường dùng để ví về cùng một lúc làm hai việc.
Câu thành ngữ này có xuất xứ từ “Đồ họa kiến văn chí – quyển thứ năm.”