“Hoàng thượng, Tiểu Đặng Tử công công của Vân Tiêu cung cầu kiến!”
Hỷ công công bên ngoài Ngự thư phòng bỗng lên tiếng, Hoàng thượng bực mình hỏi:
“Nói!”
“Tối qua Vân phi nương nương sinh bệnh, Vương thái y đã qua đó kê thuốc, mãi đến giờ vẫn không thấy hiệu quả…” Hỷ công công đi vào, đem những lời mà lúc nãy Tiểu Đặng Tử đã nói thuật lại một lượt cho Hoàng thượng, Hoàng thượng không kiên nhẫn phất phất tay:
“Biết rồi, đi gọi Tiền thái y, bảo ông ta đi khám là được!”
Nhất định lại là Liên phi rồi, độc của Liên phi chưa khỏi, trùng hợp Vân phi lại sinh bệnh, tới đó mời thái y, một bên thì mời người, một bên thì không thả người, giữa hai người xảy ra bất hòa nên mới tới đây nói với mình chứ gì.
“Hoàng thượng, nhưng theo như những gì Tiên phi nói sáng nay hình như Vân phi là bị…”
Lén ngẩng đầu liếc Hoàng thượng một cái, Hỷ công công biết Hoàng thượng đặc biệt mẫn cảm với mấy chữ đó, đắn đo suy nghĩ có nên nói ra hay không.
“Bị gì?”
Hoàng thượng không nghĩ ngợi gì khác, hai mắt nhìn thẳng về phía Lân vương đang nghiêm túc vẽ tranh, sắp vẽ xong rồi, những nét phác đã hiện ra rồi, còn thiếu một chút chi tiết nữa thôi.
“Tiêu chảy!”
“Cái gì?” Hoàng thượng kinh hãi quay đầu lại, trừng Hỷ công công:
“Ngươi nói, Vân phi thật sự bị tiêu chảy?”
Trong đầu mau chóng nhớ lại những gì xảy ra sáng nay, hóa ra là thật, Hoa Nguyên có nói, ‘Thụy Tiên’ cũng có nói, lúc đó Vân phi chẳng sao hết, thật không ngờ đến tối thì lại trở thành sự thật.
“Có nặng không?” Thu lại vẻ kinh hãi trong mắt, sau khi hỏi xong Hoàng thượng lại tự cười, còn hỏi có nặng hay không, nếu không nặng, thì đâu cần phải nói là đã qua một đêm rồi mà vẫn không thấy thuốc có hiệu quả chứ.
“Hồi Hoàng thượng, Tiểu Đặng Tử nói, bây giờ nương nương đã không thể xuống giường được nữa…”
Lúc nãy ông cũng đã nghe ngóng qua, Vân phi còn bị nặng hơn Hoàng thượng nhiều, chỉ là ông không biết, việc này có phải cũng có liên quan đến Tiên phi không nhỉ? Lúc sắp đi, biểu tình của Tiên phi thật sự rất khủng khiếp. Nhưng lúc ở Ngự hoa viên, giữa hai người bọn họ cũng chẳng có tiếp xúc gì? Nhưng mặc kệ là có liên quan hay không, quyết đoán ban đầu của mình không sai, Tiên phi thật sự là không thể trêu chọc, chỉ có thể lấy lòng.
“Biết rồi, một lát trẫm sẽ đến đó thăm!”
“Hoàng huynh, sao đệ lại cảm thấy trùng hợp thế nhỉ?” Sóc vương ngẩng đầu nhìn Hoàng thượng, lời nàng ta nói chuẩn xác đến vậy hay sao?
“Đúng là có hơi trùng hợp, lát nữa ta tới đó xem thử. Đệ xem…”
Hoàng thượng lén chỉ về phía Lân vương, những lời ban nãy hình như hắn chẳng nghe được gì hết, vẫn chuyên tâm vẽ tranh, suy nghĩ chuyện của hắn.
“Xong rồi!” Lại qua thời gian một nén nhang, cuối cùng Lân vương cũng đại công cáo thành mà ngẩng đầu, Sóc vương khẩn trương chạy lại, giờ đây hắn có chút không dám nhìn nhân vật trong tranh.
“Lân, nàng ta trông như thế này à?” Hoàng thượng nhìn cô gái trong tranh, miễn cưỡng cũng có thể coi là thanh tú, sao Lân lại thích cô gái như vậy nhỉ?
“Như thế nào, đệ xem với?” Tuy Sóc vương rất sợ, nhưng hắn cũng rất tò mò, cô gái đêm đó sao có thể coi là thanh tú được. nhiều nhất thì cũng chỉ là không xấu mà thôi, có phải hai người họ vốn chẳng phải cùng một người hay không?
Lúc này, hắn thật sự rất hi vọng, họ không phải là cùng một người. Bởi vì cho dù là cùng một người đi chăng nữa, Lân vẫn sẽ yêu nàng ta, mà mình thì vẫn muốn báo thù nàng ta, vì nàng ta, mà làm tổn hại đến tình cảm hai người, không đáng chút nào.
“Đây chính là cô gái kia sao?” Sóc vương chỉ bức tranh, trong lòng nhẹ nhõm không ít, Lân vương cười cười:
“Ừ, chính là đây, chắc không nhầm đâu. Hôm đó ta chỉ lo vui mừng, không nhìn cho kĩ , chỉ là nàng đã dịch dung, người vốn rất xinh đẹp, rất đáng yêu.”
Sóc vương nhìn tỉ mỉ, cô gái kia đã dịch dung, hắn cũng biết. Nhưng cô gái mà Lân vẽ ra, không giống với tiểu nha đầu bình dị sau khi dịch dung kia, nhưng y phục trên người lại có hơi giống, hay là mình cũng vẽ một bức, đến lúc đó nhìn biểu tình của Lân vương là biết ngay chứ gì?
“Ha ha, Lân, đệ cũng biết một cô gái rất xinh đẹp, rất ‘đáng yêu’, chi bằng đệ cũng vẽ ra cho huynh và hoàng huynh xem nhé?”
Sóc vương nhấn mạnh hai chữ đáng yêu, vốn Hoàng thượng thấy được vẻ thất vọng trong mắt Sóc vương thì trong lòng nhẹ nhõm không ít, nhưng giờ xem ra, Sóc vẫn còn chưa chịu từ bỏ, vẫn hoài nghi họ là cùng một người. Nhưng như vậy cũng tốt, có thể xác định rõ họ có phải là một người hay không, đối sách của hắn và Sóc vương cũng có thể tiến thêm một bước.
Nếu không có Tiểu Tiểu thì tốt quá! Hoàng thượng thầm than, trước kia có chuyện gì thì ba huynh đệ bọn họ đều cùng nhau bàn bạc, cùng nhau nghĩ cách. Nhưng nay vì một cô gái, rất nhiều chuyện phải giấu Lân, chỉ có hai người bọn họ. Sóc cũng rất lanh lẹ, nhưng không nghiêm cẩn như Lân. Làm chuyện gì đó sau lưng Lân, có lúc Hoàng thượng cũng thấy chột dạ, nhưng may mà, đàn ông trong tình yêu thì phản ứng chậm chạp hơn rất nhiều, nếu là bình thường, Lân đã sớm nhìn ra điều bất thường rồi.
“Xem, đây chính là cô gái kia mà đệ gặp!” Rất nhanh, Sóc vương đã đem dáng vẻ của cô gái đã hại hắn hôm đó dục hỏa đốt người bị đông ở bên ngoài suốt đêm mà vẽ ra. Cô gái kia, hắn đã sớm khắc sâu trong xương tủy, ăn sâu vào trong đầu óc, nhấc bút vẽ, ngay cả nghĩ cũng không cần nghĩ, tốc độ vẽ rất mau, nhưng bức tranh lại trông chẳng thô thiển tí nào hết.
“Sóc, đây chính là nàng ta sao?”
Nhìn đôi mắt ngây thơ, nụ cười điềm nhiên, còn cái vẻ tinh nghịch kia nữa của cô gái trong bức tranh, có nghĩ thế nào cũng không ngờ nàng ta lại là cao thủ dùng độc có thể khống chế Sóc vương.
“Lân, huynh cũng qua đây xem thử đi!” Thấy Lân vương đang ngẩn người, Sóc vương vội gọi lại, hắn còn phải đợi xem biểu tình của Lân vương nữa chứ?
“Ờ!” Không nhìn thấy ánh mắt tính kế kia của Hoàng thượng và Sóc vương, Lân vương đi qua đó, sau khi liếc nhìn cô gái trong tranh một cái, kinh nạc trợn to mắt, bắt đầu nhìn kĩ.
“Lân, huynh cũng biết nàng ta à?” Sóc vương hỏi dò, nhìn biểu tình vừa nãy, chắc phải nhận ra mới đúng.
“Ừm, Sóc, làm sao đệ quen biết được nàng ta?” Đè xuống sự kinh ngạc trong lòng, Lân vương muốn xem thử thái độ của Hoàng thượng và Sóc vương đối với nàng ra sao.
“Chỉ là gặp qua hai lần, có chút ấn tượng mà thôi! Lân, huynh thì sao? Làm sao huynh biết nàng ta, huynh có quen thân với nàng ta hay không?” Sóc vương suốt ruột hỏi.
“Tàm tạm, cũng chỉ là gặp qua hai lần, không quá thân thiết!”
Bằng trực giác, Lân vương cảm thấy trong lời nói của Sóc vương có gì đó không đúng, cho nên hắn giữ lại trong lòng, không nói ra người đấy là Tiểu Tiểu. Nhưng trong lòng hắn lại kinh ngạc muôn phần, Sóc vương thấy nàng quen mắt, còn có thể nhớ được hình dáng của nàng, chẳng lẽ nàng thật sự đang ở trong Sóc vương phủ sao?
Nữ nhân, hắn đã gặp nhiều, nhưng có thể khiến cho Sóc vương nhớ được hình dáng thì lại chẳng có mấy ai, có phải Sóc vương cũng thích nàng hay không?
Nghĩ đến khả năng này, tim Lân vương lại nhói lên, đừng như vậy, nàng là của mình, mà Sóc vương là huynh đệ của mình, hắn không muốn mất đi Tiểu Tiểu, cũng không muốn vì một cô gái mà phá vỡ tình cảm huynh đệ.
“Ớ, nàng ta không phải là Tiểu Tiểu?” Sóc vương cẩn thận hỏi, Lân vương thản nhiên lắc đầu, không phải Tiểu Tiểu, còn có thể là ai được chứ?
Chỉ là những câu sau cùng đó hắn giữ lại trong lòng, không nói ra mà thôi.
“Ha ha, thế thì tốt, huynh không biết đâu, nữ nhân kia đáng ghét chết đi được…”
Sau khi xác định nàng không phải là Tiểu Tiểu, rốt cuộc Sóc vương đem tội ác của ‘nàng’ tố cáo với Lân vương, Lân vương đồng tình nhìn Sóc vương, cười nói:
“Thế thì thật là lợi hại, nhưng ta cứ cảm thấy đệ đã gây chuyện gì đó, bằng không, sao nàng ấy lại vô duyên vô cớ chỉnh đệ chứ?”
Mấy việc ác này, đích thực là hợp với tác phong trước giờ của Tiểu Tiểu, nhưng nàng sẽ không vô duyên vô cớ hại người, trừ phi đã làm chuyện gì đó hại nàng hoặc là những chuyện mà nàng không thể nhìn được. Thấy bộ dạng nghiến răng nghiến lợi của Sóc vương đối với nàng, may mà mình không nói là quen biết nàng, bằng không, chắc chắn là Sóc vương sẽ không nói cho mình biết, mà sẽ lén đi tìm nàng, lén báo thù nàng.
“Sao huynh biết nàng ta sẽ không vô duyên vô cớ chỉnh người? Nàng ta làm việc vốn chẳng theo lẽ thường, làm gì cũng tùy hứng!”
Ảo não nói một tiếng, đáng thương cho một đời anh minh của mình, bị nữ nhân kia hủy mất rồi.
“Ta cũng chỉ đoán thế thôi. Sóc, đệ xem ánh mắt của nàng ấy rất đơn thuần, không giồng như người có thể làm ra mấy chuyện kia!”
Chỉ bức tranh, Lân vương không thể không bội phục kĩ thuật vẽ tranh của Sóc vương, đúng là khá có thần, khá đẹp đấy – chí ít, đẹp hơn bức tranh của mình nhiều.
Đấy không phải do kĩ thuật vẽ của mình tệ, chỉ là mình không muốn để người khác biết được tướng mạo của nàng, muốn lén giấu nàng đi mà thôi.
“Hứ, nếu không phải dùng ánh mắt đó mê hoặc đệ, đệ có thể trúng kế nàng ta được hay sao?” Sóc vương phẫn nộ nhìn bức tranh, trong lòng nguyền rủa nũ nhân kia mấy bận, khiến cho Tiểu Tiểu đang ở Lâm Tiên cung lạnh đến phát run, không biết là ai lại đang tính kế nàng nữa đây.
“Ha ha, hoàng huynh, huynh còn đi thăm Vân phi nữa không? Phỏng chừng nàng ta sắp không xong rồi…”
Nghĩ muốn về, buổi tối còn phải đến phủ của Sóc vương xác định một lần, biết được nàng ở đâu, hắn mới có thể yên tâm được. Lời ban nãy của Sóc vương khiến hắn thấy không yên tâm, không biết Sóc vương đã giấu nhẹm đi đoạn nào rồi?
“Lân, đệ định về rồi à? Về có việc sao?” Hoàng thượng cười cười, còn không biết tâm tư của Lân hay sao? Nhưng rốt cuộc về nhà làm gì, hắn thật sự không biết.
“Không có gì!” Lân vương lắc lắc đầu, cười với Sóc vương một cái:
“Lâu lắm không đến phủ của đệ chơi rồi, giờ lại muốn đến đó đi dạo đấy?”
“Đi đi, các đệ đều đi hết cả đi! Dù sao thì mấy chuyện tự tại cũng chẳng có phần của ta…” Nhìn hai người họ với vẻ hâm mộ, tại sao lúc đầu Hoàng đế được chọn lại không phải bọn họ, mà lại là kẻ mệnh khổ mình đây cơ chứ?
“Hoàng huynh, mỗi ngày đều có nhiều mỹ nữ ở cùng huynh như vậy, huynh còn chê không tự tại hả?” Sóc vương không sợ chết nhìn Hoàng thượng, Hoàng thượng phẫn nộ thét:
“Hai người các ngươi, có phải cũng muốn tự tại một chút hay không…”
“Không cần không cần! Bọn đệ đi, bọn đệ đi…”
Hai vị vương gia chật vật bỏ chạy, Hoàng thượng cô độc ngồi lại, đem hai bức họa của Lân vương và Sóc vương bày ra bàn, bắt đầu nghiêm túc nghiên cứu…
Đây không phải một người sao? Thứ không thay đổi nhất ở con người chính là mắt, đôi mắt của hai người có hơi giống nhau, còn gì giống nữa nhỉ? Sao hắn cứ cảm thấy quái quái thế nào ấy?
Sóc vương hai lần đều bị trúng kế nàng ta, Hoàng thượng nhìn mỹ nữ kia, nữ nhân như vậy rất đơn thuần rất ngây thơ, nếu như nàng đến trước mặt mình, dùng ánh mắt này nhìn mình, mình có trúng kế nàng ta hay không?
Nàng ta khống chế Sóc vương như thế nào? Chẳng lẽ dùng sắc đẹp dụ dỗ? Nghĩ đến đây, Hoàng thượng cười cười, chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu, đàn ông trên đời, có mấy ai thoát được kia chứ?