“Nương nương, chậu hoa mà Liên phi nương nương tặng người đâu rồi? Hôm qua vẫn còn ở đây mà? Sao bỗng dưng lại biến mất thế nhỉ?”
Từ ma ma vừa vào tẩm thất của Tiểu Tiểu, liền nhìn thấy trước cửa sổ thiếu mất mấy thứ, bà khó hiểu hỏi.
“Đúng đó, chậu hoa kia đâu? Tối qua rõ ràng còn đây cơ mà?”
Tiểu Tiểu gãi đầu, nàng đương nhiên biết rằng hoa đã bị người ta trộm đi mất, nhưng lúc đó nàng đang “ngủ” mà, đương nhiên không biết là ai trộm rồi. Nhưng trong lòng Tiểu Tiểu lại lén bật cười: Thì ra Hoàng thượng lại có cùng sở thích với mình – trộm!
“Chết rồi, đây là thứ mà Liên phi nương nương mới tặng cho người, sao bỗng dưng lại mất vậy? Nếu truyền đến tai Liên phi nương nương…thế thì phiền to!”
Từ ma ma bất an đi tới đi lui, tuy rằng bây giờ Liên phi đang trúng độc không rảnh đi lo mấy việc này, nhưng sớm muộn rồi cũng sẽ biết, biết được rồi thì ả ta sẽ tìm lý do để giáo huấn nương nương.
“Nương nương yên tâm, nô tỳ sẽ đi tra xem tối qua là ai trực đêm, nhất định sẽ tìm được hoa.” Phiền não cũng chẳng ích gì, vẫn nên tìm được hoa trước cái đã.
“Mất rồi cũng tốt, chẳng phải chỉ là một chậu hoa độc thôi sao?”
Tiểu Tiểu cười lạnh một tiếng, không phải Hoàng thượng ghét mình lắm à? Sao phải trộm chậu hoa độc này? Là muốn hại mình hay là hắn cũng biết hoa này có vấn đề? Chẳng lẽ rất nhanh rồi hắn sẽ lén đem hoa đưa trở lại à? Bây giờ hắn đặt hoa ở đâu? Nếu như là ở bên cạnh hắn, sau đó để Liên phi biết được…
“Há há…”
Tiểu Tiểu cười phá lên, dọa cho Từ ma ma phát sợ, không phải nương nương bị sợ đến ngốc luôn rồi đấy chứ? Bây giờ nàng ấy nên lo lắng mới đúng, sao lại cười nhỉ?
Nhưng điều bà không biết là, ngoại trừ chuyện của Điểm Điểm ra, Tiểu Tiểu có bao giờ lo lắng qua đâu?
“Nương nương, người không sao chứ? Nô tỳ sẽ đi tìm thái y ngay!”
Xoay người định chạy ra ngoài, Tiểu Tiểu kéo bà ta lại cười nói:
“Ta không sao. Ma ma cũng biết hoa có độc, ai đó trộm đi không phải sẽ càng tốt, đỡ cho bổn cung phải trúng độc hay sao?”
“Nhưng không phải nương nương nói, người đã giúp hoa giải độc rồi mà? Sao hoa còn có độc nữa?” Từ ma ma khó hiểu nhìn Tiểu Tiểu, lời của nương nương thật thâm thúy, có mấy cái sao bà nghe mãi mà chẳng hiểu gì hết?
“Từ ma ma, chuyện ta bảo bà chú ý đã có tiến triển gì chưa?”
Quay đầu nhìn Hoa Nguyên, Tiểu Tiểu nhanh chóng giúp nàng ta thay thuốc, nằm thêm hai ngày, nàng ta có thể xuống giường được rồi. Nhưng muốn phục hồi hoàn toàn, ít nhất cũng phải hơn một tháng nữa.
“Suy đoán của nương nương quả nhiên chính xác, nô tỳ đã tra ra được là ai rồi, nhưng nô tỳ muốn xác định thêm lần nữa!” Từ ma ma nhìn Tiểu Tiểu đầy vẻ kính phục, Tiểu Tiểu cười nói:
“Được thôi, thế thì cho ngươi thời gian thêm một ngày để xác định, ngày mai ta sẽ khen thưởng cho nàng ta thật hậu hĩnh. Đúng lúc cho người trong cung thấy được thủ đoạn của ta, thật ra con người ta vốn rất dễ chung sống, chỉ cần các ngươi không phản bội ta, cái gì cũng dễ nói; nếu phản bội ta, hừ…”
“Nương nương, nô tỳ không dám!” Từ ma ma muốn quỳ xuống bày tỏ lòng trung, Tiểu Tiểu một tay ngăn bà ta lại, cười nói:
“Ta ghét việc cứ hở ra một tí lại quỳ xuống, bên ngoài thì cứ chiếu theo cung quy mà làm, trong cung ấy à, mấy cái hư lễ này thì miễn đi. Chỉ cần trong lòng các ngươi trung thành với ta là được rồi!”
Hôm nay vẫn không thể ra ngoài, hai đại chủ phi đều có ‘bệnh’, các cung phi đều bận đi bày tỏ lòng trung với bọn họ, bên chỗ Tiểu Tiểu lại có một ngày yên tĩnh hiếm hoi. Buổi chiều ngày thứ hai, nha hoàn ăn trong bò ngoài kia bị áp giải đến, cung nhân của Lâm Tiên cung đều vây lại đứng một bên để xem, quỳ dưới đất chỉ có nha hoàn kia.
“Từ ma ma, chính là nàng ta à?”
Tiểu Tiểu ngồi trên ghế quý phi, lười biếng liếc nhìn nàng ta một cái, thân thể gầy gò y như chưa phát dục vậy, nàng ta nhát gan cúi đầu xuống, Tiểu Tiểu nghĩ thế nào cũng không ra, một nha đầu như vậy mà lại dám nằm vùng?
Nằm vùng hả, ít nhất cũng phải to gan một chút, xinh đẹp một chút, vóc người khá hơn chút.
Xem ra, đúng là nhìn người không thể trông tướng mạo. Sau này nhìn người phải nhìn từ trong lòng, không thể lại để vẻ bề ngoài của họ đánh lừa nữa.
“Dạ, nương nương! Nô tỳ đã âm thầm quan sát mấy ngày, chính nàng ta không sai!” Từ ma ma cây ngay không sợ chết đứng mà nói, nương nương từng bảo, người đối tốt với nàng ấy thì nàng ấy sẽ không làm khó, đây là lúc để tỏ lòng trung với nương nương.
“Ừm. Ngươi tên gì? Lời của Từ ma ma có đúng hay không? Ngươi còn lời gì để nói nữa không?”
Tiểu Tiểu nhìn nàng ta, không tức giận ngút trời như trong tưởng tượng của các cung nữ, mà vẻ mặt lại hòa ái, thân cận.
“Nô tỳ không có phản bội nương nương!” Cung nữ cúi thấp đầu, sợ sệt nói.
“Tứ Nhi, ngươi không phản bội nương nương? Thế kẻ nào đã lén lút mỗi ngày bỏ thứ gì đó vào trong thức ăn của mọi người hả?” Từ ma ma tức giận nhìn nàng ta, làm cho Tứ Nhi sợ đến nỗi lắc đầu lia lịa:
“Ma ma, nô tỳ không bỏ gì vào trong đó hết…”
“Ý ngươi là, ma ma ta già cả hoa mắt nên nhìn lầm hay sao?” Từ ma ma tức giận nhéo lỗ tai nàng ta, vừa nghĩ tới nàng ta là tay sai của Liên phi, bà liền tức không chịu được. Nếu không phải nhờ nương nương, suýt nữa mình đã bị Liên phi hại chết rồi.
“Không phải…ma ma…ma ma…”
Tứ Nhi ngẩng đầu, thà chết không nhận tội. Từ ma ma cười lạnh một tiếng:
“Còn không nhận? Tứ Nhi, ngươi không hại nương nương sao? Ngươi không bỏ thứ gì vào trong thức ăn của nương nương, nhưng ngươi lại bỏ gì đó vào trong cơm của bọn ta! Thành thật khai báo, có lẽ nương nương sẽ tha cho ngươi một mạng, bằng không, ai cũng không cứu được ngươi!”
Tứ Nhi lắc lắc đầu, nước mắt đầm đìa nhìn Tiểu Tiểu, miệng nói: “Nương nương, người phải tin nô tỳ, nô tỳ thật sự không có…”
“Đủ rồi! Ngươi tên Tứ Nhi phải không? Bổn cung có thể tin ngươi bị oan, cho ngươi một cơ hội, ngươi hãy thuyết phục bổn cung, thế nào?” Tiểu Tiểu lạnh lùng nhìn nàng ta, lời của nàng khiến cho Từ ma ma cả kinh, đau lòng hỏi:
“Nương nương, người không tin lão nô?”
“Từ ma ma, chớ có nóng vội! Bổn cung sao lại không tin ngươi được chứ? Nhưng bổn cung cũng từng nói, điều nhìn thấy chưa chắc đã là thật, dù là tận mắt nhìn thấy cũng vậy. Ma ma, tuổi tác của Tứ Nhi vẫn chưa lớn lắm, bổn cung muốn cho nàng ta một cơ hội. Nếu như là nàng ta làm, thì hãy thẳng thắn với bổn cung, bổn cung sẽ xử phạt nhẹ. Nếu không phải nàng ta làm? Thì hãy thuyết phục bổn cung, bổn cung tuyệt đối sẽ không truy cứu! Các ngươi cũng nghe rõ cho bổn cung, chuyện đó bổn cung biết là có tồn tại, hôm nay nhất định sẽ bắt cho ra tên ăn trong bò ngoài kia, tiện đà cũng để mọi người chứng kiến năng lực phạt người của bổn cung, hờ hờ…”
Nghe mấy câu nói sau cùng của Tiểu Tiểu, cung nhân xung quanh đều sợ đến nỗi bủn rủn cả người. Tuy nàng chưa từng nghiêm túc phạt qua ai, lần duy nhất xử phạt thì cũng chỉ là phạt quỳ thôi. Nhưng nguyên nhân lúc đó cũng không phải là phản bội nàng, chỉ là do đi theo sau nàng khiến cho nàng thấy phiền. Lần này là phản bội, nàng ấy sẽ làm gì đây? Lột da lóc xương hay dùng kim đâm người? Hay là kẹp tay, đóng đinh?
Nghĩ đến những phương pháp phạt người trong hậu cung, bọn họ bắt đầu sợ hãi. Nhưng họ có nằm mơ cũng không ngờ rằng, phương pháp phạt người của Tiểu Tiểu còn kinh khủng hơn, cao cấp hơn.
“Tứ Nhi, nương nương đã cho ngươi một cơ hội rồi, ngươi mau nói ra đi!” Bình thường Từ ma ma đối xử rất tốt với thủ hạ, giờ bà thấy Tiểu Tiểu nói vậy, vội khuyên răn.
“Nương nương, thật sự không phải nô tỳ…” Nghe Tiểu Tiểu nói vậy, Tứ Nhi cho rằng chủ tử này dễ qua mặt, càng cắn chặt răng hơn, dù sao chỗ nàng ta giấu đồ rất bí mật, không thể bị người khác tìm ra được. Hơn nữa, cái chuyện phản bội chủ tử này, ở cung nào cũng là tội lớn, cho dù chủ tử có tốt bụng tha ngươi một mạng, bị đánh chịu tội cũng là điều tất nhiên, mai sau trong cung này, mọi người vẫn sẽ coi thường ngươi, ức hiếp ngươi, chi bằng đánh chết cũng không nhận.
“Vậy sao?” Thấy được sự giãy giụa trong mắt nàng ta, Tiểu Tiểu cười nhạt:
“Tứ Nhi, ngươi nói xem bổn cung có tin được ngươi hay không? Vừa nãy lúc ngươi nói chuyện, mắt không được tự nhiên đảo đi đảo lại rất lâu. Không biết ban nãy ngươi đang nghĩ cái gì nhỉ? Nghĩ rằng thà chết cũng không thừa nhận à? Cách làm người của Từ ma ma, mọi người đều rõ, hẳn là bà ấy sẽ không cố ý nhắm vào ngươi đâu? Như vậy đi, bổn cung khảo nghiệm ngươi trong thời gian một nén nhang, sẽ không tổn hại đến ngươi, cũng sẽ không dụng hình với ngươi, chỉ cần ngươi có thể vượt qua, bổn cung sẽ tin ngươi. Sao nào, cũng coi như là ưu đãi với ngươi lắm rồi đấy?”
“Khảo nghiệm thế nào?” Tứ Nhi khó hiểu hỏi.
“Rât nhanh sẽ biết thôi, không đánh ngươi, không mắng ngươi, hờ hờ. Thắp nhang lên!”
Sắc mặt Tiểu Tiểu lạnh lẽo, Từ ma ma vội đốt nhang lên, tò mò nhìn xem Tiểu Tiểu muốn khảo nghiệm Tứ Nhi như thế nào. Không đánh không mắng, thật sự có thể lấy cung hay sao?
Nhìn nhang từ từ được thắp lên, Tiểu Tiểu cười lạnh một tiếng: “Bây giờ có thể bắt đầu được rồi!”
Nói xong, ngọc thủ nhanh chóng huơ một vòng ngay trước mắt mọi người, còn chưa có ai nhìn rõ là chuyện gì, thì Tiểu Tiểu đã ngồi trở lại ghế quý phi, bật cười ha ha:
“Tứ Nhi, cứ từ từ mà hưởng thụ đi!”
Mọi người đều kinh ngạc nhìn Tứ Nhi đang mê mang quỳ dưới đất, hưởng thụ gì, không phải cũng giống như ban đầu thôi sao?
Lại nói đến Tứ Nhi, nàng ta chỉ cảm thấy trước mắt hoa hết cả lên, trên thân đột nhiên bị điểm vài cái, người không động đậy được nữa. Tuy nàng ta không biết võ công, nhưng cũng từng nghe nói qua, chắc hẳn là ban nãy nương nương đã điểm huyệt mình. Nhưng cũng chỉ là thời gian một nén nhang thôi mà, không động đậy được cũng chẳng sao, nhịn một lát sẽ qua nhanh thôi.
Chẳng qua là nàng ta cũng quá coi thường thủ đoạn của Tiểu Tiểu rồi, đối với những người phản bội nàng, sao nàng có thể dễ dàng bỏ qua được chứ? Tứ Nhi còn chưa thả lỏng được tâm tình, nàng ta đã nhịn không được mà bật cười khặc khặc, mà phần da trên người bắt đầu phát ngứa, muốn gãi, tay chân lại không thể động đậy được…
Mọi người kinh ngạc lần nữa mà nhìn nàng ta, Từ ma ma tức giận quở trách:
“Nô tài to gan, dám cười lớn ngay trước mặt nương nương, còn ra thể thống gì nữa?”
“Nương nương…nô tỳ cũng…không muốn cười…nhưng…”
Trong tiếng cười, tiếng nói của Tứ Nhi đứt quãng. Tiểu Tiểu lạnh mắt nhìn nàng ta, mới bắt đầu mà đã cười thành ra như vậy rồi, ta muốn xem xem ngươi có thể cầm cự được bao lâu.
Khói nhang vẫn từ từ lượn lờ, trên mặt, trên người Tứ Nhi sớm đã ướt đẫm mồ hôi. Nàng ta khẩn cầu nhìn Tiểu Tiểu, trong mắt ngấm lệ. Nhưng Tiểu Tiểu lại trực tiếp nhắm mắt lại, nhàn nhạt nói:
“Từ ma ma, bổn cung hơi mệt, ngươi trông nén nhang giùm ta. Tới giờ thì gọi ta một tiếng.”
“Nương nương, nô tỳ…không chịu được…nữa rồi…” Tứ Nhi giãy giụa, tiếng cười vẫn vang lên như cũ, chỉ là mồ hồi và nước mắt trên mặt khiến cho người ta thấy khó hiểu.
“Chuẩn bị khai rồi à?”
Mắt phượng khẽ nhíu, bây giờ ngươi có muốn khai cũng muộn rồi.