…Càng làm người ta khó hiểu chính là Lân vương, hắn cũng nhìn bóng lưng Tiểu Tiểu, khóe miệng lại hơi hơi nhếch lên…
“Nương nương, cái này…” Hỷ công công khó xử nhìn Vân phi, lại nhìn Hoàng thượng, ông thật không biết nói thế nào cho phải, không lẽ nói Hoa Nguyên vu hãm Vân phi mới…
“Tiên phi nương nương hà tất phải đôi co với một công công chứ? Chuyện này hoàng huynh đã giao cho Vân phi xử lí, trực tiếp hỏi Vân phi không phải được rồi hay sao?”
Thấy Hỷ công công do dự, sự tức giận của Tiểu Tiểu đang muốn bùng phát, đột nhiên Sóc vương lại đến trước mặt nàng, vẻ mặt cao thâm khó lường nhìn nàng mà nói.
“Vân phi?”
Tiểu Tiểu theo ý thức mà xoay người, không để Lân vương nhìn chính diện vào nàng, Lân vương này làm sao vậy nè, dựa gần mình thế này làm quái gì chứ?
“Vân phi, cô nói ta biết tại sao lại xử phạt Nê Nhi đi? Mới trưa nay cô còn dẫn ta và mấy người Nê Nhi cùng đi dạo hoa viên, sao chớp mắt mà đã đem Nê Nhi đánh cho gần chết thế này?”
Tuy rằng, ở đây có người làm nàng bận lòng, nhưng không có nghĩa rằng nàng sẽ không tiếp tục truy vấn. Vân phi, cô đã sắp đặt sẵn cái bẫy này để ta chui vào, ta lại muốn xem xem cô làm sao để xuống đài đây?
“Muội muội nói đùa rồi, tỷ tỷ tìm muội lúc nào chứ? Hôm nay là lần đầu tiên tỷ tỷ gặp muội, sao có thể cùng muội muội đi dạo Ngự hoa viên được?”
Vân phi ngượng ngùng cười, cái bộ dáng cố làm ra vẻ trấn định kia khiến Tiểu Tiểu mắc ói, hừ, quả nhiên không phải thứ tốt lành. Thật ra mà nghĩ thì cũng đúng lắm, Vân phi bây giờ chỉ có thể cố chống đỡ tiếp, bằng không, tội danh khi quân thật không phải là nhỏ.
“Vậy sao? Thế lúc nãy là ảo giác của ta à? Không biết người đến Lâm Tiên cung sáng nay là ai nhỉ? Còn ai than vãn với ta là sáng nay phải dậy sớm hầu hạ Hoàng thượng lên triều, còn có tiểu hoàng tử cần phải chăm sóc nữa nên mệt mỏi lắm cơ mà? Thủ đoạn của Vân phi tỷ tỷ bổn cung cũng đã lĩnh giáo rồi, Nê Nhi cũng đã bị cô đánh gần chết, bây giờ bổn cung phải đưa Nê Nhi về, chắc là không có vấn đề gì chứ?”
Quay đầu trừng mấy tên thị vệ kia một cái, Tiểu Tiểu ghi nhớ mặt mũi của họ, mà Vân phi, không cần cố ý nhìn ả thì cũng đã nhớ mặt ả rồi.
“ ‘Thụy Tiên’, Trẫm nhận được báo cáo của thái giám nói nàng đánh thị vệ rồi xông vào Bách Hợp viên, chuyện này nàng giải thích sao đây?” Hoàng thượng lạnh lùng nhìn Vân phi một cái, sau đó ánh mắt lại đặt lên người Tiểu Tiểu.
“Hoàng thượng, thần thiếp không biết là tên nô tài nào đã lắm miệng, nhưng thần thiếp không có xông vào Bách Hợp viên, hẳn là Hoàng thượng có thể nhìn ra, mọi người hẳn là cũng nhìn rõ chứ?”
Tiểu Tiểu cười lạnh một tiếng, chắc lúc đó mình hỏng não mất rồi, bằng không sao có thể cảm thấy Hoàng thượng đáng tội nghiệp được chứ? Đã rõ ràng như vậy, mà hắn vẫn giúp Vân phi, hắn chẳng đáng thương tí nào hết, có mà đáng hận ấy.
“Vân phi có thể nói dối, thị vệ có thể nói dối, chẳng lẽ nhiều người như vậy cũng nói dối hay sao? Nói không chừng là ái phi nhân lúc mọi người không để ý đã trèo ra…”
Nghe những lời lạnh lùng ấy của Hoàng thượng, Tiểu Tiểu bật cười ha ha:
“Hoàng thượng đúng là xem trọng tiểu nữ, nếu tiểu nữ thật sự có tài cán đó, còn cần phải nhìn nha hoàn của mình bị ức hiếp mà không làm được gì hay sao? Hơn nữa, chuyện gì cũng phải có chứng cứ. Dám hỏi Hoàng thượng, nếu bọn họ đã không thể nói dối, Hoàng thượng lại tin rằng thiếp trèo ra ngoài, có ai nhìn thấy thiếp trèo ra hay không? Có ai bắt được thiếp trèo ra hay không?”
“Trẫm nhớ từng có người nói, điều nhìn thấy chưa chắc đã là thật…”
Hoàng thượng vẻ mặt thú vị nhìn Tiểu Tiểu, muốn dùng lời Tiểu Tiểu từng nói để cãi lại. Tiểu Tiểu chỉ lạnh lùng nhìn hắn: “Thiếp từng nói, điều nhìn thấy chưa chắc đã là thật, nhưng phỏng đoán thì càng không có khả năng là thật. Vân phi, cảm tạ cô mới sớm ra đã tặng cho bổn cung một phần lễ vật lớn thế này, bổn cung sẽ khắc ghi trong lòng. Nhưng tục ngữ có nói, đi đêm lắm cũng sẽ có ngày gặp ma, nhưng không phải ai cũng giống một số người, không phân rõ trắng đen phải trái mà tin cô…ồ, đúng rồi, lúc nãy không phải Vân phi nói bụng khó chịu hay sao? Không phải muốn đi vệ sinh à? Không biết là khó chịu quá thì sẽ xảy ra bệnh trạng gì nữa? Nói không chừng sẽ rớt xuống hầm cầu cũng nên…đừng tức giận, mỹ nữ tức giận thì sẽ rất mau già, nhan sắc tàn phai, làm nũng sẽ không đáng yêu nữa đâu…”
Ánh mắt đảo qua đảo lại giữa Hoàng thượng và Vân phi, Tiểu Tiểu cúi người, dìu Hoa Nguyên dưới đất dậy, không hề để ý vết bẩn trên người Hoa Nguyên sẽ làm dơ y phục của mình chút nào. Mấy cung nữ đi theo nàng đến đây có hơi do dự một chút, cuối cùng vẫn vội vã chạy tới, cùng dìu lấy Hoa Nguyên…
“ ‘Thụy Tiên’, Nê Nhi chẳng qua chỉ là một nô tài mà thôi, ‘Thụy Tiên’ tốt bụng dìu nàng ta như vậy, thật đúng là khiến người ta cảm động. Nhưng ngoài cảm động ra, cũng làm bổn vương khó hiểu, xin hỏi ‘Thụy Tiên’, cô đây là tự hạ thấp thân phận à?” Lúc này Sóc vương đi tới, cản đường đi của Tiểu Tiểu, lạnh lùng hỏi.
“Vương gia, ngài là huynh đệ của Hoàng thượng, mà bổn cung là phi tử của Hoàng thượng, nói câu không dễ nghe, nếu ở trong dân gian, dù ta có nhỏ đi nữa thì hẳn là ngài cũng phải gọi ta một tiếng tẩu tử chứ nhỉ? Tiểu thúc công nhiên ngăn cản đường đi của tẩu tử, không biết dụng tâm của Vương gia…”
Không cam yếu thế trừng hắn một cái, tại sao hắn cứ y như là có thù với mình thế này, quan tâm đến cung nhân của mình một chút, không ngờ cũng trở thành một loại sai lầm.
“Cô…bổn vương thì có dụng tâm gì chứ?” Tức tối nhìn Tiểu Tiểu, Sóc vương cảm thấy nữ nhân này thật có bản lĩnh làm tức chết người.
“Tâm của ngài ở trong bụng ngài, sao ta biết được? Bây giờ, nếu ngài có thể mau chóng tránh đường thì tốt…” Tiểu Tiểu hừ lạnh nói, chuẩn bị không đôi co với hắn, muốn đi sang bên.
“Ê, ngài xong chưa đấy hả. Chưa nghe qua câu chó khôn không cản đường à?” Bọn họ đi sang đâu Sóc vương lại đi sang đó, Tiểu Tiểu phát hỏa mắng chửi.
“Cô…” Nữ nhân này, đúng là gan to bằng trời! Dám đem mình đi so sánh với chó? Sóc vương cực kì tức giận giơ tay lên, giáng về phía mặt của Tiểu Tiểu…
Nhìn ma thủ kia sắp đáp xuống mặt mình rồi, Tiểu Tiểu muốn tránh, nhưng bây giờ mình là Tiên phi, một phi tử yếu đuối, tránh sao mà được? Nếu tránh khỏi, thì hắn và Hoàng thượng sẽ càng nghi ngờ mình hơn, thôi vậy, Tiểu Tiểu cắn răng, chuẩn bị hứng một tát này, chỉ là không ngờ, cái đau quen thuộc lại không truyền tới, ma thủ lại dừng ngay trước mặt mình!
Ngẩng đầu lên, cái nhìn thấy chính là cặp mắt đầy vẻ quan tâm của Lân vương, cứ như nằm mộng, mắt Tiểu Tiểu bắt đầu mơ màng…
Hắn nhận ra ta rồi ư? Hay là hắn vốn thích làm người lo chuyện bao đồng?
“Lân, sao huynh lại cản đệ?” Sóc vương tức giận nhìn Lân vương đang tóm lấy tay mình, hắn không cam hỏi.
“Sóc, đừng làm khó nàng ấy nữa, lúc nãy nàng ấy cũng chỉ là lo lắng cho thủ hạ của mình nên mới nói không suy nghĩ…”
Mặt của Lân vương cực kì bình tĩnh, nhưng chuyện như vậy ở trong cung vốn rất nhiều, hôm nay là lần đâu tiên hắn nhúng tay. Từ lúc ở Ngự thư phòng, Sóc vương đã biết Lân vương đối đãi khác biệt với ‘Thụy Tiên’, chẳng lẽ giữa hai người thật sự có gì sao?
Hai bàn tay, cứ giằng co như vậy giữa không trung, Hoàng thượng trầm tư nhìn hai đệ đệ, mấy ngày nay hai người họ đều thật không bình thường; một người thì liều mạng bới móc ‘Thụy Tiên’, một người thì liều mạng bảo vệ nàng, đây là tại sao vậy?
“Được rồi, ‘Thụy Tiên’, nàng đưa nàng ta về bôi thuốc đi, Lân, Sóc, hai đệ cũng đừng quậy nữa, chúng ta về trước đi. Các vị ái phi, cũng nên làm những gì nên làm…”
Tiểu Tiểu nghe lời công đạo của Hoàng thượng, thắng lợi liếc Sóc vương một cái, dìu Hoa Nguyên đi, mà Sóc vương, cứ như ăn phải ruồi nhặng, hậm hực nhìn phương hướng Tiểu Tiểu rời đi. Càng làm người ta khó hiểu chính là Lân vương, hắn cũng nhìn bóng lưng Tiểu Tiểu, khóe miệng lại hơi hơi nhếch lên.
Một tiểu công công lại vắt chân lên cổ chạy tới, không sợ chết bẩm báo.
“Liên phi, lại sao nữa rồi?”
Nghĩ tới tên tiểu công công không lâu trước, Hoàng thượng cười lạnh: Chắc là muốn mình chủ trì công đạo cho nàng ta chứ gì, bằng không, lại sai người tới đây làm gì?
“Hồi Hoàng thượng, độc mà Liên phi nương nương trúng phải, các thái y đều đã khám qua, nhưng chẩn đoán không ra là độc gì…”
Công công quỳ dưới đất, run cầm cập. Chuyện sáng nay hắn cũng biết, nhưng hắn không dám làm trái với mệnh lệnh của chủ tử bên kia. Hi vọng là gậy sau sẽ nhẹ một chút, đừng mất cái mạng này là tốt rồi.
“Chẩn đoán không ra?” Giọng của Hoàng thượng, bất tri bất giác đề cao mấy phần, gần đây hắn đặc biệt ngán mấy chữ này, bởi vì hình như thái y thường đem mấy chữ này treo ngay bên miệng.
“Hồi Hoàng thượng, là thái y nói như vậy…” công công run rẩy một chút, ăn ngay nói thật.
“Ồ, trẫm phát hiện, gần đây thái y rảnh lắm thì phải…thế nương nương thì sao? Giờ sao rồi?” Liếc xéo mấy phi tử đang định đi thì lại vì tò mò mà dừng lại kia một cái, thích tám chuyện như bọn họ tự nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này.
“Nương nương…” Công công hơi bất an, nhìn mấy phục sức sang quý đầy rẫy xung quanh, hắn không dám nói ra khỏi miệng.
“Nói đi!” Hoàng thượng lạnh nhạt nói, mọi người đều biết thì cũng chẳng có gì là không tốt cả, vui một mình không bằng mọi người cùng vui.
“Mặt của nương nương…” Công công run rẩy nhìn cái bản mặt lạnh của Hoàng thượng một cái, sợ hãi cúi đầu: “Mặt của nương nương sưng dữ lắm…”
“Vậy sao?” Hoàng thượng hơi trầm ngâm, ánh mắt quét về phía chúng phi tử một cái, cười tà mị nói: “Các ái phi đều không có chuyện gì làm đúng không? Thế thì cùng trẫm đi thăm Liên phi đi!” Thấy vẻ hớn hở của bọn họ, trong lòng Hoàng thượng cười lạnh: Liên phi, hôm nay đã định sẵn phải xấu mặt không dám gặp ai rồi. Nhưng nhìn dáng vẻ khó xử của tiểu thái giám kia, hắn lại muốn xem thử, mặt của Liên phi rốt cuộc ra sao?
“Nương nương…nương nương…Hoàng thượng sắp đến rồi!”
Giọng nói mừng rỡ truyền khắp mọi ngóc ngách của Liên Hoa cung, nữ tử trong phòng cao hứng đứng dậy, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt kia ở trong gương, lại không cam lòng mà ngồi xuống, nàng ta than:
“Ngươi nói, mặt của bổn cung đột nhiên biến thành thế này, ngươi bảo bổn cung phải gặp Hoàng thượng thế nào đây?” Tay sờ đến mặt, Liên phi đau lòng rơi lệ.
“Nương nương…” Cung nữ cũng rầu rĩ nhìn dung nhan bị hủy ở trong gương, nàng ta khuyên: “Nương nương, không phải thái y đã nói, nhất định sẽ giúp nương nương chữa khỏi mặt hay sao?”
“Nhưng, bọn họ cũng đã nói, tạm thời còn chưa biết độc mà bổn cung trúng là độc gì…” Liên phi bi ai nhìn cung nữ, cười lạnh nói:
“Nhất định là ả nữ nhân kia giở trò quỷ, nhất định là ả…”
“Nương nương, Hoàng thượng sắp đến rồi…” Cung nữ nhắc nhở một tiếng, nếu lời nói ban nãy bị Hoàng thượng nghe được, thì thật không hay ho chút nào.
“Hoàng thượng…không thể để hắn nhìn thấy dáng vẻ này của ta…Quả Nhi, ta nằm xuống, ngươi nói với Hoàng thượng là ta đã ngủ rồi…ngăn hắn lại, ngàn vạn lần đừng để Hoàng thượng nhìn thấy dáng vẻ bây giờ của ta biết chưa