Hoảng loạn đứng dậy, Liên phi lúc này, sớm không còn vẻ lãnh tĩnh trước kia nữa, dáng vẻ bây giờ của ả rất xấu, ả không muốn để Hoàng thượng nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của ả. Hoàng thượng không còn sủng ái ả như trước nữa, nếu như nhìn thấy bộ dạng bây giờ của ả, sẽ càng chán ả hơn, sau này càng sẽ không…
“Nương nương…” Quả Nhi kéo lấy vị nương nương hoàn toàn mất đi thần trí kia, lúc nãy người bảo công công đi nói với Hoàng thượng là ả, bây giờ Hoàng thượng đến rồi, người sợ hãi cũng là ả, thật không biết ả nghĩ thế nào nữa..
Nhưng đã đến rồi, ả ta thật sự có thể không gặp Hoàng thượng mà được sao?
“Quả Nhi, ngươi nói ta phải làm sao? Bổn cung phải làm sao đây?” Vô lực kéo lấy nàng ta, Liên phi cũng biết làm như vậy là bất kính với Hoàng thượng, nhưng giờ mặt mũi thế này, sao có thể gặp Hoàng thượng được?
“Nương nương, dùng cái này đi…” Cầm một tấm khăn lụa bên giường lên, Quả Nhi khéo léo giúp Liên phi che lại.
Gương mặt chỉ để lộ ra cặp mắt vô lực. “Nương nương, người xem như vậy có phải dễ coi hơn nhiều hay không?” Mình đúng là thông minh! Quả Nhi thầm tự khen mình, kéo Liên phi đi đến trước gương trang điểm, sau lưng lại đột nhiên nghe thấy tiếng cười của đàn ông:
“Nghe nói ái phi trúng độc, trẫm rất là lo lắng. Không ngờ ái phi lại khá nhàn nhã, còn đang ở đây tự soi gương sửa soạn nữa…ái phi, bây giờ nàng lại đang chơi trò gì vậy?”
Giọng nói trêu chọc làm cho Liên phi khẩn trương đến phát run, khi quay đầu lại nương theo giọng nói mà tìm, mới nhìn thấy Hoàng thượng chưa qua bẩm báo mà đã vào kia, còn có một đống kẻ vui sướng khi người gặp họa ở đằng sau hắn nữa. Ả sợ hãi cúi đầu xuống, thấp giọng nói:
“Thần thiếp tạ Hoàng thượng nhớ thương!”
“Ái phi không khỏe ở đâu? Trẫm thì lại thấy tinh thần của ái phi rất tốt.” Trầm ngâm nhìn Liên phi, Hoàng thượng cười nói:
“Nhìn quen dáng vẻ lúc thường của ái phi, giờ đùng một cái nhìn thấy bộ dạng che đậy của ái phi, đúng là có tư vị hơi khác biệt. Ái phi, ngẩng đầu lên cho trẫm nhìn nàng thật kĩ nào!”
Không kiêng kị hai Vương gia bên cạnh, càng không kiêng kị chúng phi đằng sau, Hoàng thượng lại ngang nhiên trước mặt nhiều người như vậy trêu đùa với Liên phi. Hoàng thượng như vậy, đối với chúng phi tử mà nói đúng là có chút xa lạ, bọn họ đều mang vẻ mặt ghen ghét mà cúi đầu, bởi vì đối tượng mà Hoàng thượng trêu ghẹo, chính là Liên phi đang tạm thời chưởng quản hậu cung. Nếu đổi lại thành kẻ khác, sớm đã có mười cặp mắt như đao quét qua rồi.
Liên phi thân là đối tượng mà Hoàng thượng trêu ghẹo, giờ đây trên mặt chẳng có tí vẻ mừng nào cả, ả không dám ngẩng đầu, sợ hãi sự chán ghét của Hoàng thượng sau khi gỡ khăn che mặt, nhưng Hoàng thượng đã nói vậy rồi, ả lại không thể không ngẩng đầu, phải làm sao đây?
Trong lúc do dự, một bàn tay ấm áp vươn ra, dịu dàng nâng cằm ả, cách một lớp khăn che mặt mỏng manh, nâng cái đầu đang cúi kia lên. Ánh mắt thâm trầm nhìn ả, giọng của Hoàng thượng hơi khàn khàn:
“Hài tử cũng đã lớn vậy rồi, nhìn thấy trẫm mà còn xấu hổ nữa sao?”
Hài tử, hai chữ này đã nhắc nhở Liên phi. Nàng ta ở cùng Hoa Nguyên, thấy quan hệ của hai người không tệ, thế nhất định là Hoa Nguyên đã đem chuyện lúc trước thêm mắm thêm muối nói hết cho nàng ta rồi, nàng ta nhất định là cùng một bọn với Hoa Nguyên. Bộ dạng hôm nay của mình, tám chín phần là có liên quan tới nàng ta, đây là cảnh cáo mình sao? Nàng ra sẽ báo thù cho Hoa Nguyên ra sao? Một mạng đền một mạng? Thế nàng ta sẽ…
Nghĩ đến hài tử có thể gặp nguy hiểm, Liên phi bỗng phát run, cũng trùng hợp khiến Hoàng thượng cảm giác được, Hoàng thượng bực bội cau mày:
“Ái phi sao vậy? Là đang sợ trẫm à?”
Liên phi khẩn trương lắc đầu, ủy khuất nói: “Hoàng thượng, thần thiếp trúng độc rồi, nhưng thái y lại không tìm ra được độc tố. Hoàng thượng, người phải thay thần thiếp làm chủ…”
“Trúng độc?” Hoàng thượng lạnh lùng cười, đây là ác giả ác báo sao? Đã nhiều năm như vậy, nàng ta đã hại bao nhiêu người trong cung, hắn chưa từng thống kê. Dù sao chỉ cần không ảnh hưởng đến lợi ích của triều đình là được, hắn mặc cho nàng ta lộng hành trong cung. Không ngờ, bây giờ cũng tới phiên nàng ta rồi? Nhìn mắt nàng ta, Hoàng thượng rất muốn xem bộ dạng sau lớp khăn lụa, nhưng hắn sẽ không ép nàng ta, sớm muộn rồi nàng ta cũng sẽ tự mình gỡ xuống.
“Dạ, Hoàng thượng. Hôm qua thần thiếp chẳng qua chỉ là đi bái phỏng Tiên phi muội muội một lát, thì sáng hôm nay…” Liên phi nước mắt lã chã nhìn Hoàng thượng, Hoàng thượng cười cười:
“Ý của ái phi là, độc là do Tiên phi hạ sao?”
“Hoàng thượng, thần thiếp không biết. Nhưng hôm qua thần thiếp chỉ là đi bái phỏng nàng ta một chút, thần thiếp chẳng qua là muốn tuân theo lời của Hoàng thượng, dạy muội muội chút lễ nghĩa hậu cung mà thôi…”
Liên phi ủy khuất khóc lóc, Hoàng thượng cười lạnh nói: “Thế độc của ái phi làm sao mà trúng phải? Có phải do tên nô tài nào đó trong cung của nàng đã bất cẩn?”
“Hoàng thượng, nô tài trong cung của thần thiếp trước nay vẫn luôn trung thành với thần thiếp, bọn họ sẽ không làm chuyện có lỗi với thần thiếp. Thần thiếp nghĩ, nơi duy nhất đã đi, người từng tiếp xúc qua thì chỉ có Tiên phi, cho nên…”
Giọng của Liên phi thấp xuống, Sóc vương bật cười ha ha:
“Hoàng huynh, xem ra cuộc sống ‘Thụy Tiên’ của huynh thật là muôn màu nhỉ! Liên phi nương nương, cô nói như vậy, nếu không có bằng chứng xác thực thì coi như là vu hãm rồi, cô đã nghĩ kĩ càng chưa?”
Liên phi nhìn về phía Sóc vương, điều không hiểu là hắn cùng với Tiên phi kia làm sao lại quen biết nhau, nhưng lời ban nãy, giống như giúp Tiên phi, nhưng không hoàn toàn phải. Có khuynh hướng xem chuyện cười nhiều hơn.
“Sóc vương, bổn cung chính là không có bằng chứng xác thực mới…nhưng bổn cung biết, nàng ta có động cơ hạ độc với mình!”
Liên phi chăm chú nhìn Hoàng thượng, Hoàng thượng cười nói: “Ái phi, nói thế là sao?”
“Hoàng thượng, thật ra giữa thần thiếp và Tiên phi muội muội, vốn chẳng qua lại gì, nhưng cung nữ Nê Nhi bên cạnh nàng ta, chính là Hoa Nguyên trước kia, lúc đầu đích thực là bởi vì thần thiếp nên mới bị biếm vào lãnh cung, cho nên…”
Liên phi than nhẹ một tiếng, dù sao thì chuyện kia cũng chẳng phải là bí mật to tát gì, bây giờ nói ra cũng không sao. Người biết chuyện đều đã chết gần hết rồi, có tra thế nào thì cũng không ra ra ả được, sợ gì chứ?
“Ái phi nên biết, chỉ dựa vào cái này, trẫm không thể truy cứu trách nhiệm của ‘Thụy Tiên’ được!”
Nhìn Liên phi, Hoàng thượng lạnh lùng nói. Trước kia, người bị nàng ta hạ độc, nàng ta có từng nghĩ tới tâm tình của họ chưa?
“Hoàng thượng, thần thiếp lần này trúng độc…”
Vù vù…
Lời của Liên phi còn chưa nói hết, một con ong đột nhiên bay vào, ánh mắt của tất cả mọi người đều chuyển về hướng âm thanh vốn không nên xuất hiện kia, theo bóng dáng di động của nó, cuối cùng cũng rơi trên khăn che mặt của Liên phi, yên lặng mà đậu trên đó.
“Hoàng thượng…là ong…” Liên phi run rẩy, bây giờ mặt ả đã đủ khó coi rồi, nếu còn bị ong chích cho một cái, há chẳng phải là họa vô đơn chí hay sao?
“Ái phi, đừng sợ! Trẫm giúp nàng!” Cảm kích nhìn chú ong kia một cái, Hoàng thượng lặng lẽ vươn tay ra, nhẹ nhàng giựt khăn che mặt, nhanh chóng đem cái khăn lụa lẫn con ong kia ném ra ngoài…
“Hu hu…” Con ong đã vứt ra ngoài rồi, Liên phi cũng sợ đến bật khóc, mọi người trong phòng cũng nhìn thấy gương mặt vừa đỏ vừa sưng kia của Liên phi, lại cộng thêm mấy chấm đỏ bắt mắt kia nữa, nhịn không được mà quay mặt đi. Mỹ nữ khóc lóc luôn khiến người ta thương tiếc, nhưng xấu nữ thì sao? Chỉ tổ khiến cho người ta thấy chán ghét thôi. Tu dưỡng tốt, kiêng kị có Hoàng thượng ở đây, mấy nàng kia lẳng lặng xoay mặt cúi đầu, không đi nhìn xấu nữ; nhưng trên đời lại luôn có người tu dưỡng không tốt, thích bỏ đá xuống giếng.
“Liên phi nương nương, cô đừng khóc nữa thì hơn, lớn lên đã đủ xấu xí rồi, khóc một cái, nước mắt nước mũi tèm nhem, càng thêm khó coi. Nếu ta là cô, sớm tìm chỗ nào đó đụng đầu mà chết quách cho xong…”
Nhìn không quen cái bản mặt khiến cho hắn chán ghét kia, Sóc vương nói một cách vô tình. Liên phi này, phỏng chừng đợi sau này khỏi rồi, hoàng huynh cũng sẽ không tìm nàng ta thị tẩm. Cùng là đàn ông, hắn nhìn thấy cái bản mặt này, thì dục vọng gì cũng mất hết. Nếu sau này mà ở cùng với loại nữ nhân này, hắn sẽ nhớ tới cái gương mặt khác người này mất.
“Nương nương, đừng buồn nữa. Muội muội tin rằng đây chỉ là tạm thời thôi, qua một thời gian sẽ khỏi…”
Thiến chiêu nghi vốn cùng một phe với Liên phi, thấy Lão đại của mình như vậy, nàng ta nhịn không được cảm thấy buồn nôn, đi đến bên cạnh Liên phi, biểu thị ý quan tâm của nàng ta.
“Đúng đó, tỷ tỷ. Hoàng thượng sủng ái tỷ thế kia, nhất định sẽ nghĩ cách chữa khỏi cho gương mặt này của tỷ!” Một vị phi tử khác cũng đi đến, không cam bị tụt hậu mà nói.
“Tỷ tỷ không cần lo lắng…”
Lân vương, khi nhìn thấy khuôn mặt hiện tại của Liên phi, trên mặt hắn chẳng có cảm thụ gì nhiều, chỉ là trong đầu nghĩ đến thủ pháp hạ độc tương tự từng biết, lại nghĩ tới Tiên phi vừa nhìn đã khiến hắn cảm thấy thân thiết lạ thường kia. Tiên phi, là con gái lớn của Vu tướng, hẳn là vẫn luôn ở trong cung. Nhớ lúc đó mình đi tìm Tiểu Tiểu, đúng dịp Tiên phi thăm người thân, nàng còn kéo lấy mình muốn xem thử Tiên phi trông như thế nào, hai người họ không thể nào là cùng một người được. Nhưng sao hai người họ lại có độc tương tự vậy chứ?
Nhớ đêm hôm ấy, bộ dạng trúng độc của Ngưu Phong, rất giống với bộ dạng hiện giờ của Liên phi, nghe lời nói của Liên phi, chắc cũng là bị Tiên phi thần không biết quỷ không hay hạ độc rồi. Theo lý mà nói một thiên kim tiểu thư trong khuê các, hẳn là không thể biết thủ đoạn hạ độc này, chẳng lẽ…
Giọng nói, dung mạo của Tiên phi, đều rất xa lạ, ngay đến mùi hương trên người, cũng không giống với Tiểu Tiểu, nhưng mình lại cảm thấy quen thuộc, cảm giác rằng giữa hai người tất có quan hệ…
…………
“Hoàng huynh, huynh tin là do nữ nhân kia hạ độc không?” Trở về Ngự thư phòng, Lân vương lấy cớ có việc nên đã rời khỏi, trong phòng chỉ còn lại Sóc vương và Hoàng thượng.
“Không tin, chắc không phải đâu. Thực lòng mà nói, ta không ngờ Liên phi cũng sẽ có ngày này…” Hoàng thượng cười nhấc ly trà lên, sắc mặt so với lúc nãy ở chỗ Liên phi thì tốt lên không ít.
“Đúng đó, sở trường của nàng ta không phải là sử dụng độc dược sao? Cuối cùng rơi vào bước này, coi như là ông trời có mắt…” Sóc vương bật cười ha ha, chuyện của Liên phi, bọn họ đều biết, chỉ là bây giờ vẫn chưa phải lúc động tới nàng ta.
“Nhưng cũng chưa chắc. Sóc, muốn xác định có phải nữ nhân kia hạ độc hay không, còn phải xem biểu hiện của Vân phi…” Như nghĩ tới gì đó cười cười, vẻ mặt Hoàng thượng đầy mong đợi nói:
“Hậu cung sau này, sẽ không tiếp tục buồn chán nữa, ta lại rất muốn xem thử, cuối cùng sẽ thành cái dạng gì?”
“Hoàng huynh, đứa bé kia thì sao? Mấy đứa con kia của huynh thì phải làm sao? Huynh không sợ chúng nó gặp nguy hiểm à?” Sóc vương không tán thành mà nhìn Hoàng thượng, có lúc hắn thật không hiểu cách nghĩ của huynh ấy.
“Thế thì phải xem mệnh của chúng nó rồi. Có mệnh sống tiếp, mới là long tử chân chính. Sóc, ban nãy đệ muốn nói cái gì?