Đây có phải một trong những cách nàng thu hút sự chú ý của mình hay không? Nếu đúng, thì mục đích của nàng đã đạt được rồi, mình thật sự đã chú ý tới nàng, cũng…
_________________________
Thái giám thêm mắm thêm muối đem lời của chủ tử bẩm báo lại với Hoàng thượng một phen, thậm chí còn chêm thêm một câu vạn phần bất kính: “Bổn cung muốn vào thì vào, Hoàng thượng là cái thá gì.”. Hoàng thượng vốn đã bực, nghe xong câu này thì nộ khí xung thiên, tức tối nói:
“Người đâu, đem người đàn bà điêu ngoa kia lôi về đây cho trẫm!”
Lá gan nàng ta thật không nhỏ, nói chuyện tức chết người thì đã đành, giờ đây ngay đến mấy lời mắng chửi trẫm mà cũng có thể mắng trước mặt bao nhiêu người như vậy.
“Hoàng huynh bớt giận!” Trước khi những thị vệ nhận lệnh đi bắt người, Lân vương vội khuyên can:
“Hoàng huynh, Tiên phi là con gái của Vu thừa tướng, cho dù nàng ta có ngạo mạn đi nữa, cũng không thể nào nói những lời như vậy ngay trước mặt bao nhiêu người thế được. Mà việc không màng đến mệnh lệnh của Hoàng thượng, còn dám đả thương thị vệ, càng không giống những gì một hoàng phi làm. Đệ thấy chi bằng qua đó xem xét một phen, nói không chừng là có người bịa đặt sinh sự đấy?”
“Lân, đệ quen biết nàng ta à?”
Lần đầu tiên thấy Lân bảo vệ một phi tử, Hoàng thượng tò mò hỏi một tiếng.
“Từng gặp qua, nhưng không quen thân, Hoàng huynh, chẳng qua đệ chỉ cảm thấy kì lạ nên mới nói vậy thôi, chẳng lẽ hoàng huynh không thấy kì lạ hay sao?” Lân vương cười nhạt nói, thật ra, có thể khiến hắn ra mặt lo chuyện tầm phào, cũng là bởi vì quan hệ của Tiểu Tiểu và Vu gia, Suy cho cùng thì lúc Tiểu Tiểu mới đến kinh thành, nàng quen biết Vu gia đầu tiên, người giúp đỡ nàng cũng là tỷ muội Vu gia.
“Vậy sao?” Mặt Hoàng thượng lộ ra vẻ nghi hoặc, Sóc vương nói:
“Hoàng huynh, nếu Lân đã nói vậy, không bằng chúng ta cùng đến đó xem sao? Nếu như ‘Thụy Tiên’ thật sự làm như thế, tin rằng sau khi Vu tướng biết được, mặt mày ông ta nhất định là rất đặc sắc.”
“Sóc, cái gì ‘Thụy Tiên’? Ai là ‘Thụy Tiên’?”
Mới một tháng không gặp thôi, sao cứ cảm thấy bọn họ giống như là có chuyện gì đó đang giấu mình vậy? Lân vương nghi hoặc nhìn hai người họ, biểu tình của hai người đều không đúng, cực kì không đúng.
“Chính là Tiên phi mà ban nãy đệ cầu tình đấy, chẳng phải nàng ta tên Thủy Tiên sao? Nhưng bọn huynh cảm thấy ‘Thụy Tiên’ thì thích hợp hơn.” Hoàng thượng tốt bụng giải thích một lượt, vỗ vỗ bả vai của hai đệ đệ:
“Được rồi, chúng ta đi xem nàng ta lại làm cái quái gì nữa đây. Nữ nhân này, an tĩnh chưa đến ba ngày thì lại gây chuyện, trước kia sao không như vậy nhỉ? Có phải ta đã lạnh nhạt nàng ta quá lâu rồi không?”
“Hoàng huynh, cũng có khả năng lắm. Đúng rồi, huynh có từng chiêu nàng ta thị tẩm chưa? Có phải nàng ta dục cầu không đủ đã lâu rồi hay không?”
Sóc vương cười nhạo hỏi, Nữ nhân ấy à, có khi bị đàn ông lạnh nhạt lâu sẽ làm ra một số chuyện, mục đích đơn giản chính là để thu hút sự chú ý của đàn ông mà thôi.
“Hình như là có, lúc nàng ta vừa mới vào cung có thị tẩm qua. Hừ, trên giường thì y như con cá chết ấy, nhìn mà khiến người ta mất cả hứng!”
Hoàng thượng chán ghét nói, nghe thấy Hoàng thượng nói đến ‘Thụy phi’ kia, trong lòng Lân vương lại cảm thấy hơi hơi bực bội.
“Thế thì hoàng huynh nên tìm người dạy bảo nàng ta nhiều hơn. Lúc trước, nàng ta ở lãnh cũng thì cũng thôi đi, bây giờ…hoàng huynh cũng nên xếp lục đầu bài của nàng ta rồi chứ nhỉ?” Sóc vương bật cười ha ha, nói chuyện như vậy, hắn không thấy ngượng ngùng chút nào, Hoàng thượng trừng hắn một cái, nhưng cũng không phản bác.
Nghĩ đến từ sau khi nàng trở lại, nàng thường khiến mình nhớ tới, vốn nên chán ghét nàng mới đúng, vì phụ thân của nàng thật đáng ghét, nàng càng đáng ghét hơn, lần nào cũng làm cho mình tức muốn chết, nhưng…
Không thể phủ nhận, tại sao mình luôn muốn nhìn thấy nàng chứ? Giống như lần trước, biết rõ gặp nàng, cuối cùng người tức giận thì vẫn chỉ là mình, nhưng…còn không phải nhẫn nhịn không được cách nghĩ trong lòng mình, vẫn qua đó gặp nàng hay sao?
Đấy là tại sao? Là nhớ nhung ư? Trước kia nàng thấy mình đều rất săn đón, đối xử với phi tử cũng rất khiêu căng, vào cung lâu như vậy, mình suýt nữa thì quên luôn mặt mũi nàng ra sao. Nhưng từ khi nàng thăm người thân trở về, nàng liền thay đổi…
Đây có phải một trong những cách nàng thu hút sự chú ý của mình hay không? Nếu đúng, thì mục đích của nàng đã đạt được rồi, mình thật sự đã chú ý tới nàng, cũng…
Lời mới nãy của Sóc vương, ngẫm nghĩ cũng có đạo lý. Về công, nàng trở lại hậu cung, thì cũng nên có lục đầu bài của nàng; về tư, có phải có được nàng rồi, mình sẽ không thường xuyên nhớ tới nàng nữa? Không biết khi nàng ở dưới thân mình phát ra tiếng rên rỉ, nàng khi đó, có phải sẽ nghe lời hơn không?
“Hoàng huynh, hoàng huynh…” Lân vương gọi mấy tiếng, nhưng Hoàng thượng vẫn chẳng đáp lại. Hắn lại gọi hai tiếng, Hoàng thượng mới hoàn hồn: “Lân, có chuyện gì?” Lân vương hồ nghi nhìn Hoàng thượng, hắn cười nói:
“Hoàng huynh không phải là đang nhớ đến ‘Thụy Tiên’ đấy chứ? Mặt huynh đỏ lên rồi kìa?”
“Nực cười, sao ta lại nhớ đến nàng ta chứ? Lân , Sóc, chúng ta mau tới đó xem đi, nữ nhân kia, từ cái lần trở về đó thì thay đổi không ít. Nàng ta bây giờ, miệng lưỡi lợi hại lắm cơ.”
Bị nói trúng tâm sự, Hoàng thượng vội vàng đổi đề tài, nhưng dường như ngay đến bản thân hắn cũng không phát hiện, đề tài hắn nói tới, vẫn liên quan lên nữ nhân kia nữa đấy?
……..
“Hôm nay thật đúng là ngày tốt, các vị ái phi sao lại ở đây hết vậy?”
Đến Bách Hợp viên, Hoàng thượng liền nhìn thấy một mảng xanh đỏ tím vàng ở cửa, hình như hầu hết các phi tử hậu cung đều tập trung hết ở đây, xanh xanh đỏ đỏ thật đúng là bắt mắt.
Nghe thấy lời nói của Hoàng thượng, người trước mặt đều quỳ xuống hết, bao gồm cả thị vệ ở cửa.
“Bình thân đi!” Hoàng thượng quét mắt nhìn đám người đang quỳ một cái, điều kì lạ là hai nhân vật chủ yếu đều không ở đây, một là Vân phi, một là Liên phi.
“Hoàng thượng, thần thiếp nghe nói, Tiên phi nương nương sau khi đánh thị vệ liền vào Bách Hợp viên, cho nên mới qua đây xem…” Thiến chiêu nghi một thân y phục hồng phấn đi đến cạnh Hoàng thượng, chưa đợi Hoàng thượng hỏi thì đã nói.
“Đúng thế, đúng thế, thần thiếp cũng là nghe nói Tiên phi nương nương không nghe lệnh của Hoàng thượng, xông vào Bách Hợp viên cho bằng được.”
“Đúng đó…”
Ríu ra ríu rít, các vị mỹ nhân đều chẳng thèm đếm xỉa tới hai vị Vương gia ở bên cạnh, đều tranh nhau đến gần bên người Hoàng thượng, nói những chuyện bọn họ nghe được. Mà hai vị Vương gia cũng thức thời mà lùi về sau hai bước, đem chỗ bên cạnh Hoàng thượng nhường lại, thưởng thức kịch vui trước mắt.
“Tai của các vị ái phi đúng thật là thính, trẫm vừa mới biết chuyện thôi, thật không ngờ các vị ái phi sớm đã biết rồi. Chẳng hay các ái phi biết được từ đâu vậy?”
Hai mắt Hoàng thượng vẫn mang ý cười, chỉ là trong giọng nói đã hơi lộ ra vẻ bực bội.
“Hoàng thượng, thần thiếp nghe nô tài trong cung nói, đúng lúc hắn có việc phải ra ngoài, cũng là nghe người khác nói. Vì thần thiếp chẳng có việc gì cần làm, cho nên…”
“Hoàng thượng, thần thiếp cũng vậy….”
……
“Đồng phi, làm thế nào mà nàng biết được?” Nghe mấy cách nói y chang nhau đó, Hoàng thượng hỏi Đồng phi từ nãy đến giờ vẫn không lên tiếng kia, bình thường chẳng phải nàng ta rất thanh cao hay sao? Sao cũng đến đây tham gia náo nhiệt?
“Hồi Hoàng thượng, sáng sớm thần thiếp đã đến Ngự hoa viên ngắm hoa, trùng hợp thấy bên này có nhiều người, mới phái người qua đó hỏi thử. Nhưng thần thiếp không tin Tiên phi muội muội lại làm ra chuyện này, mong Hoàng thượng hãy minh xét!” Đồng phi nhìn Hoàng thượng, được thế trả lời.
Chúng phi xung quanh Hoàng thượng nghe được đáp án của Đồng phi, bọn họ cũng ảo não vạn phần, nói là đang ngắm hoa ở Ngự hoa viên thì trùng hợp đụng phải, so với lý do ban nãy của họ thì hợp lí hơn nhiều. Chẳng trách Hoàng thượng đối xử với Đồng phi trước giờ luôn bất đồng, thì ra nàng ta thật sự là thông minh cực kì, cũng giảo hoạt lắm thay.
“Ừm! Đồng phi nói có lý, ‘Thụy Tiên’ là thiên kim của Vu thừa tướng, cũng là một người thông thư đạt lý, sao có thể làm ra chuyện như vậy được chứ? Trẫm cũng không tin!”
Ánh mắt Hoàng thượng lướt về phía chúng phi bên mình một cái, vừa lòng nhìn vẻ không cam trên mặt họ, điều hắn muốn chính là hiệu quả này.
“Hoàng thượng, người xem mặt của thị vệ…bởi vì mệnh lệnh của Hoàng thượng, thần thiếp không dám vào trong xem xét, nhưng hẳn là thị vệ sẽ không nói dối chứ nhỉ?” Thiến chiêu nghi bên cạnh Hoàng thượng chỉ chỉ tên thị vệ đứng cúi đầu một bên, trên mặt hắn còn có thể nhìn thấy vết đỏ, mơ hồ còn có thể thấy được dấu tay.
“Ồ, dấu tay trên mặt ngươi là sao vậy?” Hoàng thượng cũng chú ý đến sự bất thường của tên thị vệ kia, chẳng lẽ thật sự là do nàng đánh sao? Tuy chưa từng thấy nàng đánh người, nhưng Hoàng thượng cảm thấy chuyện này nàng dám làm lắm chứ. Ngay đến Hoàng thượng mà còn mắng cho được, đánh thị vệ thì đã là gì?
“Hồi Hoàng thượng, là do Tiên phi nương nương đánh…” Thị vệ run rẩy quỳ xuống, giọng nói rất nhỏ.
“Thật sự là nàng ta đánh? Ngươi nói nghe xem, chuyện là thế nào?” Hoàng thượng tức giận nhìn hắn, giờ thì hay rồi, nhiều người thấy nàng kháng lệnh như vậy, sao thêm lục đầu bài của nàng được nữa? Sao bảo nàng thị tẩm được?
Nghĩ đến chuyện đó có khả năng sẽ phải cho ngâm nước, trong lòng Hoàng thượng đột nhiên cảm thấy mất mát.
“Hồi Hoàng thượng, Tiên phi nương nương đến đây ngắm hoa, thấy bách hợp ở Bách Hợp viên đều nở cả rồi, nàng ấy liền muốn vào trong xem thử. Thuộc hạ nói với nàng ấy dụ lệnh của người, không ngờ nàng ấy khinh thường trách mắng…”
Lời của thị vệ càng nói, mặt của Hoàng thượng càng đen. Thì ra lời bẩm báo của công công vừa nãy kia đã uyển chuyển không ít, nàng thật sự đã đi vào rồi. Hừ, biết trẫm không giết nàng, thì nàng có thể kiêu ngạo vậy hay sao…
“Hoàng thượng, hắn đang nói dối…” Một cô gái khóc lóc từ phía sau lao đến, cô gái quỳ xuống đất, vội vã nói:
“Nê Nhi, bổn cung đau bụng khi nào? Bổn cung đến đây cùng Tiên phi nương nương lúc nào cơ chứ? Nê Nhi, ngươi đừng có mà chửi rủa bổn cung, cũng đừng có mà ngậm máu phun người…” Một giọng nói ngọt ngào từ phía sau cất lên, Vân phi một thân cung trang màu đỏ sậm chói mắt từ từ đi tới, Hoàng thượng quay người lại, chúng phi cũng nhường cho ả ta một con đường, ả đi đến trước mặt Hoàng thượng, đắc thế hành lễ thỉnh an với Hoàng thượng xong, mỉm cười nói:
“Thần thiếp vừa mới nghe nói, không ngờ vẫn đến muộn…Hoàng thượng, Nê Nhi này, chắc chắn là đố kị Hoàng thượng đối xử tốt với thần thiếp, mới ngậm máu phun người…”
“Tôi không có…rõ ràng là cô dẫn nương nương nhà tôi đến đây, cô…” Hoa Nguyên không thể tin được nhìn ả, chẳng trách ả ta đối xử tốt với nương nương như thế, hóa ra đây mới là mục đích của ả. 12»