> “Nê Nhi, ngươi cũng là người từng hầu hạ Hoàng thượng, còn từng cùng đứng cùng ngồi với bổn cung, ở trước mặt Hoàng thượng không thể nói bậy bạ được đâu đấy…” Mang tính cảnh cáo trừng nàng ta một cái, Vân phi lạnh lùng nói.
Sau khi Hoa Nguyên vào lãnh cung, Hoàng thượng từng cử hành tuyển tú một lần, bên cạnh Hoàng thượng, tuyển vào không biết bao nhiêu là giai nhân, nghe Vân phi nói vậy, ánh mắt của chúng phi đều tập trung hết lên người cô gái đang quỳ dưới đất. Thật không ngờ nàng ta chính là phi tử trong truyền thuyết từng rất mực được sủng ái nhưng giờ lại trở thành cung nữ.
Dũng cảm tiếp nhận cái nhìn chằm chằm của đám nữ nhân này, trong lòng Hoa Nguyên thầm mắng Vân phi độc ác. Rõ ràng biết Bách Hợp viên có dụ lệnh phong viên của Hoàng thượng, thế mà còn mua chuộc thị vệ lừa nương nương đi vào, không biết một lát Hoàng thượng sẽ xử trí nương nương ra sao nữa, thật hi vọng, nếu nương nương không đi vào đó thì tốt biết mấy.
“Chân tướng sự việc ra sao, trong lòng Vân phi hẳn là biết rõ. Nương nương nhà tôi vốn chẳng đắc tội gì với người, nàng ấy chỉ là một phi tử không được sủng mà thôi, nương nương hà tất phải tính kế với nàng ấy vậy chứ? Không sợ sẽ…”
“Bốp bốp” Hai cái tát bay qua, Vân phi nắm tay, nhìn Hoàng thượng, nũng nịu nói:
“Hoàng thượng, người xem Nê Nhi kìa, chẳng qua chỉ là một cung nữ bình thường thôi, lại dám ô miệt thần thiếp như vậy…”
“Nê Nhi?” Hoàng thượng cười lạnh một tiếng, ánh mắt quét về hướng thị vệ đang quỳ, lạnh giọng nói:
“Những gì ngươi vừa nói, là thật chứ?”
Thị vệ dập đầu vài cái, run run rẩy rẩy nói: “Hoàng thượng, thuộc hạ không dám gạt Hoàng thượng…”
“Nê Nhi, ngươi cũng từng làm phi tử, hẳn là nên biết ở trong cung nếu như ô miệt chủ tử, phải chịu trừng phạt gì rồi chứ?” Hoàng thượng cười lạnh nhìn nàng ta, không ngờ chỉ ngắn ngủn có mấy tháng mà thôi, Tiên phi đem người thu mua đến cái loại trình độ không cần mạng thế này, thủ đoạn của nàng ta thật đúng là lợi hại.
“Hoàng thượng, nô tỳ…”
Lúc đứng ra, Hoa Nguyên chỉ là không muốn để Tiểu Tiểu bị vu oan thôi, căn bản nàng ta đã quên mất sự tuyệt tình của Hoàng thượng đối với nàng và sự tàn nhẫn lúc bình thường của Hoàng thượng, bây giờ nghe thấy lời của Hoàng thượng, dũng khí của nàng trong chớp mắt đều rơi tuột hết, chỉ để lại sự run rẩy toàn thân.
Cũng tốt, tình huống hôm nay, Hoàng thượng sẽ không tha cho nương nương đâu, hai người cùng xuống dưới đó cũng sẽ không cô đơn, có thể làm bạn với nàng ấy trên đường xuống Hoàng Tuyền cũng không tệ.
“Vân phi, nếu nàng ta đã dám vu hãm ái phi, thì giao cho nàng xử trí vậy?”
Tựa như ác ma khát máu, Hoàng thượng thưởng thức sự bất lực của Nê Nhi, vốn chẳng vội đi bắt cô gái xông vài Bách Hợp viên kia, mọi người đều nghi hoặc cúi đầu, nhưng cũng đều vểnh tai lên, muốn nghe xem Vân phi sẽ xử trí cô cung nữ mới vừa bất kính với ả ta ra sao.
“Hoàng thượng, nói sao đi nữa thì Nê Nhi cũng từng có giao hảo với thần thiếp, thần thiếp nể tình tỷ muội trước kia, khẩn xin Hoàng thượng tha cho nàng ta một mạng, mong Hoàng thượng ân chuẩn!”
Vân phi lương thiện lau lau khóe mắt, Hoàng thượng ha ha bật cười:
“Vẫn là ái phi thiện lương, trẫm ân chuẩn. Nhưng…” Hoàng thượng nhìn Vân phi, vẻ mặt khó xử. “Nhưng tội chết có thể miễn, tội sống khó tha. Vậy thưởng cho nàng ta hai mươi gậy đi!” Vân phi khó xử than một tiếng:
“Nê Nhi, ngươi hẳn là biết chỗ khó xử của bổn cung chứ?”
“Nô tỳ tạ ân điển của nương nương, tạ ơn tha mạng của Hoàng thượng!” Cúi đầu xuống, thì ra mình không cần bỏ mạng, nhưng cũng chỉ còn lại nửa cái mạng, vậy còn phải xem công phu trên tay của người hành hình.
Hậu cung, làm gì tốc độ cũng nhanh, cứ như có người đã dự bị sẵn vậy, chớp mắt thì cây gậy đã được chuẩn bị, hai thái giám đi đến, ấn Hoa Nguyên làm tư thế nằm xuống đất, hai thái giám khác thì cầm gậy lên, hung hăng nện xuống…
Hoa Nguyên cắn răng, nhưng cái đau rơi trên người vẫn đau tận xương tủy, nàng không dám nhìn về hướng cửa viện, cũng không dám kêu lên thành tiếng, sợ nương nương nghe được sẽ chạy ra, nếu như thế, thì càng phiền phức hơn.
Tiểu Tiểu ở trong Bách Hợp viên, vốn là vì nhìn thấy con bướm xinh đẹp nên mới chạy vào, trong viện căn bản cũng chẳng có người đang bài trí gì hết, nhưng cảnh đẹp trong viện lại thu hút nàng đến quên hết thảy mọi thứ xung quanh, nàng nhìn mê mẩn, ngửi mọi thứ trước mắt, đi theo con đường nhỏ quanh co gấp khúc, bất tri bất giác đã đi vào phía bên trong, đi hồi lâu, cuối cùng cũng thấy mấy đóa bách hợp Xạ Hương.
Thấy chúng, vốn nàng nên rất cao hứng rất hưng phấn mới đúng, nhưng lạ thay, nàng cảm thấy rất bất an, giống như có chuyện gì đó sắp xảy ra vậy, sẽ là chuyện gì chứ? Nàng cúi đầu nghĩ ngợi, lại quay đầu nhìn, Vân phi rất thân thiện, rất thân thiết kia sao còn chưa vào? Nàng ta thật sự đau bụng ư? Nếu đau bụng thật, đã lâu vậy rồi, sao nàng ta vẫn chưa tới?
Chẳng lẽ đã đi xa quá, nàng ta mới không thấy mình sao? Lưu luyến không rời ngửi ngửi mấy đóa bách hợp Xạ Hương kia, Tiểu Tiểu mới từ từ đi về phía bên ngoài, mãi khi sắp đến cửa, không nhìn thấy thị vệ, cũng không nhìn thấy Vân phi…
Lạ quá, nàng vểnh tai lên nghe ngóng, bên ngoài lặng thinh, chỉ nghe thấy tiếng đánh đồ vật ‘bốp bốp’, còn có tiếng rên rỉ hơi yếu ớt, có người bị đánh sao?
“Hồi Hoàng thượng, Nê Nhi đã ngất xỉu rồi!” Giọng nói của một người đàn ông cất lên, trong lòng Tiểu Tiểu cả kinh, Nê Nhi, chẳng lẽ tiếng rên vừa nãy là của Hoa Nguyên sao?
“Tiếp tục đánh! Ái phi đã nói là đánh hai mươi gậy, đánh đủ mới thôi. Nàng ta dám ô miệt Vân phi, đương nhiên phải để nàng ta biết sự lợi hại…”
Là giọng nói của người mà trước đây làm cho Tiểu Tiểu chán ghét, về sau Tiểu Tiểu lại cảm thấy có chút đáng thương – Hoàng thượng.
“Dội cho nàng ta tỉnh lại!” Là giọng nói của Vân phi. Tiểu Tiểu vội vã đi sang một bên, cách xa cửa chính mới len lén thò đầu ra xem một chút, mới phát hiện bên ngoài bức tường hoa cao cao kia, gần đó có thị vệ tuần tra, xem ra hôm nay thật sự có người nuôi ý định từ trước, mục đích của họ là muốn bắt kẻ lén lút vào Bách Hợp viên là mình!
Vân phi, cô đúng là lợi hại, dám cùng cách này hại ta? Tiểu Tiểu cười thầm một tiếng, Hoa Nguyên, thương tổn hôm nay cô phải chịu, ta nhất định sẽ đòi lại công đạo cho cô.
Nghĩ đoạn, nàng lén nhìn mấy thị vệ tuần tra, nhân lúc họ quay đầu mà bay ra ngoài, nhẹ nhàng đáp lên cây cách đó không xa, tìm cái cây gần bên ấy mà đáp xuống dưới, điều chỉnh lại y phục trên người, Tiểu Tiểu đi về phía trước.
Í, bóng dáng người kia sao lại quen thuộc vậy nhỉ?
Tiểu Tiểu vội vã núp sau một cái cây, chăm chú nhìn bóng lưng của người vốn không nên xuất hiện ở hậu cung – Lân vương, sao hắn lại ở đây? Mà đáng chết hơn nữa là, bên cạnh hắn còn có Sóc vương, người có thù oán với mình.
Tiếng gậy lại vang lên, Tiểu Tiểu đau lòng nhìn những gì trước mặt, làm sao đây? Đi ra, hai người họ đều có ở đây, khả năng bị nhận ra rất lớn, không đi ra, lại không thể nhìn Hoa Nguyên bị đánh thế được. Còn Hoàng thượng và đám nữ nhân đáng ghét kia nữa, lần này vốn là muốn bắt mình, không tìm được mình, sao họ có thể bỏ qua được.
Bỏ đi, đổi giọng nói đã? Tay đè hoằng mạch, khiến cho máu trên mặt cung ứng không đủ, nhìn sắc mặt có vẻ nhợt nhạt, lại cầm viên thuốc thay đổi giọng, nuốt xong Tiểu Tiểu vội vã đi ra. Bây giờ nàng là Tiên phi, từng bước đi phải hết sức đoan trang, cẩn thận đi về phía đám đông:
“Đây là đang làm gì vậy? Náo nhiệt ghê?”
Thanh âm có hơi khàn khàn cất lên, nhìn thấy Hoàng thượng, Tiểu Tiểu cả kinh hỏi: “Hoàng thượng, người cũng ở đây à? Thần thiếp thỉnh an Hoàng thượng!”
“ ‘Thụy Tiên’, nàng đây là…” Nhìn cô gái sắc mặt nhợt nhạt kia, Hoàng thượng cả kinh hỏi.
“Hoàng thượng, tối qua thần thiếp hơi nhiễm phong hàn, sáng nay Vân phi tỷ tỷ tới gọi thần thiếp, thần thiếp nghĩ, dù sao thì cũng chẳng nghiêm trọng gì, nói không chừng ra ngoài hóng gió thì sẽ đỡ…Í, Nê Nhi, cô sao vậy?” Đang bẩm báo với Hoàng thượng, trong lúc vô ý Tiểu Tiểu nhìn thấy Hoa Nguyên nằm bò dưới đất bị đánh tới nỗi máu thịt lẫn lộn, nàng vội vã qua đó, vươn tay muốn dìu nàng ta.
“Nương nương, người không sao…”
Lời của Hoa Nguyên còn chưa nói hết, thì người đã ngất đi, Tiểu Tiểu tức giận trừng đám mỹ nhân xung quanh kia, lại nhìn bốn tên công công chấp hình bên cạnh Hoa Nguyên một cái, lạnh lùng hỏi:
“Ai có thể nói ta biết, chuyện gì thế này?”
“Tiên phi tỷ tỷ, không phải tỷ đến Bách Hợp viên à?” Trong lòng Thiến chiêu nghi không khỏi cả kinh, nàng ta đột nhiên hỏi.
“Bách Hợp viên, nơi này hả?” Tiểu Tiểu chỉ cái viện không xa phía sau, bật cười ha ha:
“Chẳng phải Hoàng thượng đã hạ dụ lệnh không cho vào viên rồi sao? Một phi tần nhỏ nhoi như ta, sao dám kháng mệnh lệnh của Hoàng thượng mà đi vào được chứ? Cô nghe ai nói vậy?”
“Muội muội…muội muội là nghe…nô tài nói…” Thiến chiêu nghi lùi về sau, lúc Tiên phi lạnh mặt thì thật đáng sợ, đấy căn bản không phải ‘Tiên phi’, là ‘Ma phi’ thì đúng hơn.
“Tên nô tài nào dám ăn nói bậy bạ? Cút ra đây cho bổn cung!” Vẫn lạnh mặt tức tối, mình như vậy, chắc Lân vương chưa thấy qua đâu nhỉ?
Ánh mắt của Tiểu Tiểu len lén lướt về phía Lân vương, chỉ thấy hắn đánh giá nhìn mình, sợ tới nỗi nàng mau chóng thu lại tầm nhìn, quét về phía chúng phi, nhưng trong lòng không khỏi thấp thỏm: Đừng để bị hắn nhận ra mới được!
“Muội muội, chẳng qua chỉ là một nô tài thôi, hà tất phải tức giận vậy chứ? Tổn hại thân thể thì thật là không hay…” Vân phi lấy lòng nhìn nàng, mọi người đều khinh bỉ nhìn Vân phi một cái.
“Hừ, được, cái này bổn cung có thể tạm không tính toán. Nê Nhi là nha hoàn của ta, ai có thể nói cho ta, nàng ta đã phạm lỗi gì, mà các người lại đánh nàng ta ra nông nỗi này?” Ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào Vân phi, là ả dẫn mình đến, lại dám đặt bẫy mình như vậy, ả ta đúng là dụng tâm khổ cực? Nhưng, thiết kế mình thì nàng chịu là đủ rồi, ả ta lại còn muốn đánh Hoa Nguyên nữa, lá gan của ả đúng là không nhỏ nhỉ?
“Muội muội đừng giận, Nê Nhi đã ngất xỉu rồi, vẫn nên dẫn Nê Nhi về bôi thuốc trước thì hơn?”
Giọng Vân phi đề thấp không ít, vẻ mặt săn sóc làm cho Tiểu Tiểu chán ghét, giả mù sa mưa! Nhưng Tiểu Tiểu sẽ không bỏ qua cho ả ta vậy đâu, chí ít thì chuyện Hoa Nguyên bị đánh vẫn phải có người đứng ra giải thích cho nàng mới được.
Quay đầu lại, ánh mắt Tiểu Tiểu nhìn thẳng về phía Hoàng thượng, nàng cười lạnh nói:
“Hỷ công công, ngươi là thiếp thân công công của Hoàng thượng, chuyện ban nãy hẳn là ngươi rõ hơn ai hết chứ nhỉ? Ngươi nói cho bổn cung, tại sao phải đánh nha hoàn Nê Nhi của ta, nàng ta phạm phải tội gì, mà các người lại đánh nàng ta đến gần chết như vậy?”