“…Xem ra, cho dù không vì chuyện của cô, ta cũng sẽ xử đẹp Liên phi.”
________________________________
Liên phi cầm một chiếc khăn thơm lên, làm bộ lau lau khóe mắt, thật ra, trong mắt ả làm quái gì có giọt nước mắt nào đâu chứ. Tiểu Tiểu chán ghét liếc ả một cái, rồi nhìn Hoa Nguyên, nhưng Hoa Nguyên lại cúi đầu, không nhìn rõ thần sắc trên mặt nàng ta.
“Nương nương nặng lời rồi, có thể cứu được nương nương và hoàng tử, là vinh hạnh của nô tỷ, nếu nương nương nói lời cảm tạ, há chẳng phải là muốn ép chết nô tỳ hay sao?”
Giọng nói khẽ khàng, bình bình đạm đạm cất lên trong phòng, cứ như không phải đang nói chuyện của bản thân nàng vậy. Hoa Nguyên có chút bội phục sự lãnh tĩnh của bản thân nàng, khi đó, nếu như không phải Liên phi, sao nàng có thể thuận lợi bị biếm vào lãnh cung như vậy chứ? Dùng lời của Liên phi mà nói, có thể giúp ả giữ lại hoàng tử, mình cũng được xem như là đại công thần, chẳng lẽ hoàng cung chính là dùng cách này để báo đáp công thần hay sao? Hoa Nguyên cười lạnh, nhưng Liên phi và Tiểu Tiểu đều không nhìn thấy.
“Hoa Nguyên không trách tội tỷ tỷ thì tốt…” Thở phào một hơi, bộ dạng ả ta như trút được gánh nặng, cứ như thể hơn một năm nay, Liên phi không ngừng tự trách ấy?
“Liên phi nương nương, ta lại cảm thấy tỷ muội của cô đúng thật là nhiều nha, bổn cung là nương nương, cô gọi bổn cung muội muội, Nê Nhi là cung nữ, chỉ là một nô tài, cô cũng gọi nàng ta muội muội… thật ra, bổn cung lại khá thích cá tính của nàng ta. Liên phi, cô và nàng ta giống nhau thật đấy?”
Liên phi đúng là được tiện nghi lại còn khoe mẽ. Ban nãy nghe ả gọi Hoa Nguyên là muội muội, Tiểu Tiểu nhìn Hoa Nguyên một cái, rồi cười nói với Liên phi.
Trong lòng Liên phi cả kinh, mới nhớ tới vừa nãy mình chỉ lo nói chuyện với Hoa Nguyên, lại quên mất thân phận hiện giờ của Hoa Nguyên, như thế, há chẳng phải tự hạ thấp thân phận hay sao? Mà lời nói lúc nãy của Tiên phi, lại tựa như đang nói, mình và Hoa Nguyên giống nhau…
“Tiên phi muội muội nói đùa rôì, bổn cung sao có thể giống với Nê Nhi được chứ?” Liên phi cười nhìn Tiểu Tiểu, sau đó lạnh mặt xuống, tức giận nói: “Từ ma ma, ngươi không nói cho nương nương ở trong cung dùng bữa vào giờ nào hay sao? Ngươi phụ trách cung này thế nào vậy hả?”
Nhìn cái người bỗng dưng uy phong hẳn lên kia, Tiểu Tiểu bật cười ha ha:
“Liên phi, Từ ma ma đương nhiên là đã từng nói cho bổn cung, chỉ là làm việc ở Lâm Tiên cung ấy hả? Thì phải nghe lời của bổn cung, bổn cung chưa dùng bữa trưa, khi đói thì mới ăn, có gì không đúng à? Chẳng lẽ khi bụng của Liên phi đói, thì chỉ có thể ủ rũ ngồi đợi tới giờ rồi mới ăn hả?”
“Thế thì không cần, nhưng đây là quy củ trong cung…muội muội, lời hôm ấy của Hoàng thượng muội cũng nghe rồi đó, Hoàng thượng muốn bổn cung nhắc nhở muội muội về những quy củ trong cung.”
Thấy Tiểu Tiểu ngạo mạn, Liên phi lấy Hoàng thượng ra, muốn để nàng thu liễm một chút, cũng là cho bản thân mình một cái bậc thang đi xuống.
“Hình như Hoàng thượng nói người trong cung, không kể phẩm vị cao thấp đều có thể mà? Liên phi, Hoàng thượng có điểm đến tên cô đâu?” Tiểu Tiểu nhìn ả, thưởng thức vẻ khó xử bất an của ả ta.
“Ý của muội muội là, muốn gọi ai đến dạy quy củ cho muội à?”
Bất an nhìn nàng, nàng ta ngàn vạn lần đừng có gọi Vân phi đến nha, hiện nay đối thủ lớn nhất trong cung của ả chính là Vân phi.
“Chẳng lẽ là Vân phi? Muội muội có điều không biết, Vân phi còn nghiêm khắc hơn tỷ, càng không nói đến tình người…”
Trách nhiệm dạy quy củ cho Tiên phi tuy rằng gian nan, nhưng tuyệt đối không thể để rơi vào trong tay kẻ khác, chẳng phải Hoàng thượng đã nói rồi sao? Ai có thể dạy Tiên phi thủ lễ, thì người đó sẽ là chủ quản hậu cung. Bởi vậy, chỉ cần Tiên phi còn sống, trách nhiệm dạy nàng ta, chỉ mình có thể nhận.
“Vân phi? Chủ ý này của Liên phi thật không tệ, ta có thể suy nghĩ thử xem sao!” Tiểu Tiểu trầm ngâm nhìn Liên phi, thưởng thức vẻ bất an của ả.
“Muội muội nói đùa rồi! Muội muội hiểu lễ như vậy, thông tuệ thế này, cần gì người dạy chứ? Tỷ tỷ chẳng qua chỉ là cùng muội ôn lại cung quy một chút thôi mà. Nghe nói muội muội học rộng biết nhiều, có chỗ nào không hiểu, còn mong muội muội chỉ giáo nhiều thêm cho nhé?”
Liên phi đổi lại vẻ cười hiền hậu, khiến cho Tiểu Tiểu nổi lòng tà ác.
“Liên phi nặng lời rồi! Hình như trời cũng đã sắp tối, trời tối thì đường cũng không dễ đi, muội muội không tiễn tỷ tỷ nữa.”
Nói chuyện với ả ta cũng chẳng thú vị, Tiểu Tiểu thẳng thừng tiễn khách. Dù sao thì chuyện nên làm nàng cũng đã làm rồi, có nói chuyện thêm thì cũng chỉ lãng phí thời gian thôi.
Nghe Tiểu Tiểu nói vậy, trong lòng Liên phi càng thêm ghi hận Tiểu Tiểu, vào cung lâu vậy rồi, nàng ta vẫn là người đầu tiên dám hạ lệnh trục khách với mình. Nhưng ngoài mặt, Liên phi vẫn mang vẻ tươi cười:
“Lần đầu tiên qua đây bái phỏng muội muội, tỷ tỷ cũng chẳng có vật gì hiếm lạ để tặng. Nghe nói muội muội yêu hoa, vậy tặng chậu hoa cho muội muội nhé!”
Một cung nữ đi ra khỏi phòng, chớp mắt đã bưng một chậu hoa yêu diễm đi vào, chậu hoa đó chỉ có hai gốc, lá của hai gốc hoa đó lóng la lóng lánh, hai bên mỗi phía nở bốn bông hoa lớn, vàng trắng hòa nhau, trông khá đẹp mắt!
Tiểu Tiểu cao hứng nhìn bông hoa đưa đến trước mặt, cười nói:
“Liên phi, đây là hoa gì vậy? Sao muội chưa từng thấy qua thế? Nhưng hoa nở ra thì nhìn khá đẹp đấy!”
“Muội muội, đây là hoa mà Hoa ma ma ở trong cung mới vun trồng được, tên gọi là hoa hồng Kim Ngân, vàng trắng xen nhau, cả thế gian cũng chỉ có một chậu mà thôi…”
Liên phi cũng là người yêu hoa, nói đến hoa, vẻ hưng phấn trên mặt so với nụ cười giả dối lúc trước thì đẹp mắt hơn nhiều. Nhưng điều Tiểu Tiểu thấy kì lạ là, hoa đẹp như vậy, sao ả ta nỡ tặng cho người khác chứ?
“Nếu đã là vật yêu thích của Liên phi, sao muội có thể không biết xấu hổ mà đoạt đồ yêu thích của người khác được chứ? Muội vẫn là không nhận thì hơn, đa tạ ý tốt của Liên phi!” Tiểu Tiểu khách khí cự tuyệt, luôn cho rằng Liên phi chẳng có lòng tốt vậy đâu.
“Muội muội nói vậy là không đúng rồi. Đây là một phần tâm ý của tỷ tỷ, nếu muội muội từ chối, há chẳng phải không nể mặt tỷ tỷ hay sao, nhưng nếu muội muội thích hoa, có thể đến vườn hoa của tỷ tỷ mà ngắm, chủng loại hoa ở trong đó thật đúng là không ít. Được rồi, trời cũng không còn sớm nữa, muội muội nghỉ ngơi sớm đi, tỷ tỷ về trước đây…”
Tiểu Tiểu nhìn bóng dáng vội vã rời đi của ả ta, khó hiểu nói:
“Hoa Nguyên, cô nói xem ả ta có ý gì đây? Đây mà là tặng hoa à? Sao cảm thấy cứ như muốn nhét cho bằng được ấy?”
“Nương nương, nô tỳ cũng cảm thấy có chút kì lạ, nhưng tình hình cụ thể thì cũng nghĩ không rõ.” Hoa Nguyên nhìn hoa trên đất, xác thực là rất yêu diễm.
“Nương nương, có lẽ người cả nghĩ rồi. Liên phi nghe ngóng được rằng người thích hoa, mới tìm hoa đẹp nhất trong cung của ả để tặng cho nương nương, chắc là muốn lôi kéo nương nương. Nếu nương nương không nhận, truyền ra ngoài ả sẽ rất mất mặt. Nô tỳ cảm thấy chắc hẳn là bởi vì nguyên nhân này, vừa nãy Liên phi cảm thấy nương nương từ chối khá kiên quyết, cho nên mới…”
Từ ma ma nói rồi ngồi xổm xuống, tán thán nói: “Nương nương người xem! Hoa này, xem có vẻ là hai gốc, nhưng thật ra bên dưới vẫn là cùng một rễ đấy?”
“Vậy sao?” Cùng rễ nhưng không cùng hoa? Tiểu Tiểu tò mò ngồi xổm người xuống, cũng nhìn về phía bộ rễ của hoa, đúng là cùng rễ thật. Xem ra Hoa ma ma kia đúng là cao thủ trồng hoa, sau này phải nghĩ cách đem bà ta đến đây chơi mới được.
Nhưng đây vẫn là lần đâu tiên Tiểu Tiểu thấy loại hoa này, nàng cúi đầu xuống, lỉnh đến phía trên bông hoa dùng sức hít một hơi, đúng là rất thơm, rất dễ ngửi, còn…
Có chút váng đầu, thơm đến nỗi khiến người ta đầu óc choáng váng, nhưng rất nhạt, chớp mắt đã không sao nữa, cứ như chỉ là ảo giác của mình thôi vậy.
“Hoa Nguyên, Từ ma ma, các ngươi cũng đến đây ngửi thử, có phải dễ ngửi lắm không?”
Sao lòng cảm thấy có điều dị thường, nhưng ngoài mặt, Tiểu Tiểu vẫn lẳng lặng nói với hai người đang ngồi xổm bên chậu hoa.
Thấy hai người cũng dùng sức hít lấy hương hoa giống mình, Tiểu Tiểu thờ ơ hỏi: “Cảm giác gì? Các ngươi nói thử xem, có giống với cảm giác của ta hay không?”
Hoa Nguyên híp mắt, cười nói: “Lúc ngửi, cảm giác rất nhẹ nhàng, hương thơm rất nhạt, nhưng rất mê người, có thể khiến người ta buông lỏng tâm tình, nghĩ đến rất nhiều chuyện vui.”
Tiểu Tiểu gật gật đầu, cười nói: “Từ ma ma, ngươi thì sao?”
“Hồi nương nương, cảm giác của nô tỳ cũng không khác so với Hoa Nguyên là mấy, nhưng nô tỳ cảm thấy có hơi chóng mặt.” Từ ma ma dùng một tay đỡ đầu, có chút mê hoặc nói.
“Ừm, các ngươi ra ngoài đi một vòng xem, qua thời gian một tuần trà rồi hẵng trở về.” Tiểu Tiểu nhìn họ rồi căn dặn.
“Nương nương, tại sao?” Hoa Nguyên và Từ ma ma nhìn nhau một cái, khó hiểu hỏi.
“Không có gì, các ngươi ra ngoài giải khuây đi!” Tiểu Tiểu phất phất tay, còn không phải vì cứu các ngươi hay sao? Biết ngay là Liên phi chẳng có lòng tốt mà, có thể nhịn đau bỏ thứ yêu thích mà tặng đồ tốt cho mình. Ban nãy lúc nàng ngửi thì đã cảm thấy có điều dị thường rồi, cho Hoa Nguyên và Từ ma ma thử, quả nhiên có độc.
Hoa Nguyên và Từ ma ma bất an nhìn Hoa Nguyên một cái, tuy không hiểu gì hết, nhưng hai người vẫn nghe lời mà lui ra ngoài. Đây là bổn phận làm nô tài, cũng là quy tắc để sống của họ.
Nhìn vẻ nghi ngờ của hai người họ, Tiểu Tiểu vốn định nói chân tướng chuyện này cho họ, nhưng vừa nghĩ đến Liên phi kia dám ngang nhiên hạ độc như vậy, trong cung tất có nội gián của ả. Bằng không, sao ả dám hạ độc một cách trắng trợn như vậy chứ?
Nghĩ dến trong cung của mình quả nhiên có nội gián, mặt Tiểu Tiểu trầm xuống: Dám ở trong cung của mình ăn trong bò ngoài, kẻ đó đúng là chán sống rồi mà. Liên phi, nếu cô đã muốn chơi, cô nãi nãi sẽ sảng khoái chơi cùng cô!
Ngẫm nghĩ, Tiểu Tiểu đem chậu hoa chuyển đến phòng phụ ở bên cạnh, trước kia chắc là lúc Tiên phi nhàn rỗi không có gì làm thì đọc sách thêu hoa, từ khi Tiểu Tiểu đến, nơi này đã bị Tiểu Tiểu sửa thành phòng thí nghiệm rồi, chuyên môn nghiên cứu các loại độc dược, thuốc giải. Bây giờ đem chậu hoa này đặt ở đây – vừa hay.
Đóng cửa lại, ăn một viên tỉnh độc đan tự chế, Tiểu Tiểu bắt đầu nghiên cứu độc tố chứa trong hoa này. Căn cứ theo cách nói của Hoa Nguyên và Từ ma ma, bên trong hẳn là chứa độc có tính chất tạo ảo giác. Liên phi định mang bông hoa xinh đẹp này đến mê hoặc mình, vì mình yêu hoa, sẽ thường hay ở gần hoa, rồi sẽ bất tri bất giác mà trúng độc, rồi thần không biết quỷ không hay mà khống chế mình hoặc là trừ bỏ mình.
Nhưng, ả không biết mình không phải là Tiên phi thực sự, mình chỉ là một tên trộm đối với độc dược rất có nghiên cứu mà thôi. Chỉ cần ngửi kĩ một cái, tự nhiên có thể biết vật này có độc hay không, nghiên cứu sơ qua, chín mươi chín phần trăm cũng nhận ra được độc. Nếu ả biết những điều này, chắc có đánh chết ả thì ả ta cũng sẽ không tặng hoa độc cho mình đâu.
Tốn hết công phu một tuần trà, Tiểu Tiểu liền biết được độc tính trong gốc hoa này, thuận tiện giúp cho gốc hoa hồng tội nghiệp này giải độc, học theo cách của Liên phi, bỏ thêm cho hoa hồng m