ột loại hoa độc khác nữa. Độc mà Tiểu Tiểu thêm vào, mùi hương không khác là mấy so với loại độc mà Liên phi dùng, nhưng vô hại đối với thân thể của người bình thường. Nhưng đây cũng không phải là tuyệt đối, chỉ cần trộn thêm một độc tố khác, thì sẽ có hại với sức khỏe con người.
Mà loại độc tố khác này, đương nhiên phải đợi khi Liên phi tới đây, mới tặng lại ả ta. Cười tươi rói, tâm tình Tiểu Tiểu dễ chịu không ít. Sớm biết Liên phi sẽ tặng mình một chậu hoa, nói gì đi nữa thì nàng cũng sẽ không đơn giản chỉ là tặng cho ả món quà nhỏ kia thôi đâu.
Chỉ là cách dụng độc hoàn toàn mới này, lại khiến Tiểu Tiểu tò mò không ít. Một bông hoa, ai cũng không ngờ rằng trong đó lại hạ độc chí mạng, có rất nhiều độc, có hại với sức khỏe con người, nhưng lại vô hại với hoa, thời gian bọn nó tồn tại trên thân cây hoa là có hạn, thông thường nhiều nhất thì cũng chỉ nửa tháng mà thôi. Nửa tháng sau, toàn bộ độc tố cũng tan hết, mà người bị hạ độc cũng hấp thụ được kha khá độc tố rồi, sau này có bị bệnh gì nạn gì đó, ai cũng sẽ không hoài nghi người tặng hoa…
Chỉ là nhân duyên của Tiểu Tiểu cũng thật là tốt, mình đến hậu cung chỉ mới vài ngày, Liên phi đã tới tặng hoa độc, chẳng lẽ ả cũng từng tặng hoa độc cho người khác rồi sao? Ả có thể đi đến vị trí ngày nay, Tiểu Tiểu biết ả tất có thủ đoạn của ả, chỉ là thủ đoạn hôm nay nàng học hỏi được, đúng là khiến nàng mở rộng mắt. Lúc nói chuyện, ả cũng chẳng làm khó gì mình một cách chính diện, đối với Hoa Nguyên, thậm chí còn không tiếc lấy nước mắt nhận sai; đối với mình, càng lấy lòng cộng thêm cảm giác uy hiếp âm thầm, tuy vẻ cười của ả rất giả dối, nhưng thần sắc lại chẳng có tí ti chán ghét nào, mà lễ phẩm ra tay thì lại….
“Nương nương…” Hoa Nguyên đã trở lại, ở ngoài cửa gọi một tiếng, đợi sau khi Tiểu Tiểu đáp lời, nàng ta đi vào, thấy Tiểu Tiểu vẫn còn đang ngắm hoa, nàng ta cẩn thận hỏi:
“Nương nương, hoa này có vấn đề gì à?”
Nàng với Tiểu Tiểu, tất nhiên là thân thuộc hơn người khác một chút, ban nãy khi Tiểu Tiểu bảo nàng và Từ ma ma ra ngoài, nàng liền biết ngay có chuyện, nhưng lúc đó có mặt Từ ma ma, nàng không lên tiếng mà thôi.
“Ừm, hai người các ngươi đã ra ngoài đủ nửa canh giờ chưa?” Tiểu Tiểu cười nhìn nàng ta.
“Tôi đi đủ rồi!” Hoa Nguyên cúi đầu, nhỏ giọng trả lời.
“Từ ma ma thì sao? Không phải chẳng hề ra ngoài đấy chứ?” Giọng nói hơi đề cao, mình vì muốn tốt cho bà ta, bà ta dám không làm theo?
“Có lẽ Từ ma ma mệt lắm rồi…” Hoa Nguyên giải thích.
“Ừm, ta thử bắt mạch giúp cô!” Khẽ than một tiếng, Từ ma ma, ngay mai chắc bà sẽ chịu đủ. Độc như nhau, người không giống nhau ngửi phải thì vẫn sẽ có sự khác biệt. Giống như ban nãy khi ngửi gốc hoa hồng này vậy, Hoa Nguyên ngửi phải, chỉ có chút ảo tưởng, nghĩ đến một số chuyện vui; mà Từ ma ma, thì lại thấy chóng mặt, có lẽ cũng có hiện tượng ù tai. Nếu bà ta không kịp thời ra ngoài đi lại, làm loãng độc khí hít vào kia, sáng sớm ngày mai có thể sẽ….
“Hoa Nguyên, không sao rồi!” Yên tâm buông tay nàng xuống, Tiểu Tiểu nói: “Thật không ngờ, ta chẳng qua chỉ là một phi tử bị Hoàng thượng chán ghét thôi, vậy mà cũng làm chướng mắt người nào đó. Ta vốn chẳng đắc tội gì ả, nhưng Liên phi lại không chịu bỏ qua cho ta. Xem ra, cho dù không vì chuyện của cô, ta cũng sẽ xử đẹp Liên phi.”
Hoa Nguyên ngẩng đầu, khó hiểu hỏi: “Nương nương, ý người là Liên phi đã tính kế với người, tính kế người thế nào? Chẳng lẽ dùng cái này?”
Tiểu Tiểu tán thưởng cười cười: “Không sai, chính là gốc hoa hồng Kim Ngân này. Nếu ta không thích nghiên cứu các loại độc dược, thì suýt nữa trúng bẫy ả rồi. Ả ta ở trong nước tưới của gốc hoa hồng này, bỏ thêm huyễn dược khá mạnh, chỉ cần thường xuyên tiếp xúc với gốc hoa hồng này, thời gian dài, người sẽ liên tiếp xuất hiện ảo giác…dần dà, sẽ phát điên không lý do mà bị tiễn bước luôn!”
“Cái gì?” Hoa Nguyên chấn kinh nhìn gốc hoa hồng yêu diễm này, mặt cắt không còn một giọt máu mà ngã xuống đất:
“Nó có độc?”
Bông hoa xinh đẹp như vậy, còn là độc nhất vô nhị trên đời, ai thấy mà chẳng thích, ai thấy mà lại chẳng muốn nhìn lần thứ hai? Nhưng, ai mà ngờ được, nó cũng là thuốc độc chí mạng? Run rẩy lui về sau hai bước, Tiểu Tiểu cười nói:
“Sợ cái gì? Cô quên ta là ai rồi à? Bây giờ nó chỉ là một gốc hoa, đã không còn độc nữa. Nhưng Liên phi đã mạo phạm ta rồi, ngày mai, chúng ta có thể xem thành quả bước đầu của chúng ta…” Tiểu Tiểu bật cười ha ha, Hoa Nguyên từ dưới đất bò dậy, khó hiểu hỏi:
“Nương nương, chẳng lẽ lúc nãy người đã biết gốc hoa này có độc rồi à? Vậy sao người còn qua đó ngửi, còn bảo chúng tôi…”
“Lúc nãy ta không biết, lúc ả đi có chút vội vã, ta còn cảm thấy kì lạ, khi đó còn hỏi cô và Từ ma ma. Sau khi ả ta đi, ta ngửi một chút mới cảm giác có gì không đúng, mới bảo hai người các ngươi qua đó ngửi. Phải biết rằng, độc hạ lên hoa, mùi đặc trưng cũng nhạt đi nhiều, đối với người bình thường mà nói, rất khó ngửi thấy. Nhưng, đối với người sức khỏe yếu hoặc là người lớn tuổi mà nói, phản ứng rõ hơn nhiều…”
“Cho nên nương nương bảo hai người chúng tôi ngửi thử, cũng là vì quan sát phát ứng của hai chúng tôi, mà sau đó bảo chúng tôi ra ngoài đi lại, cũng có thể làm loãng độc tố vừa ngửi được.” Hoa Nguyên cười nhạt tiếp lời. Tiểu Tiểu gật gật đầu, cười nói:
“Chính bởi thế. Dùng hoa hạ độc, mùi nhạt độc nhẹ, thứ cần nhất chính là thời gian. Tích lũy trong thời gian dài, mới có thể phát độc. Mà khi đó, hoa sớm đã trở thành bông hoa bình thường rồi, cũng không tra ra được bất kì điều dị thường gì. Hoa Nguyên, ta phát hiện cô đúng là khá thông minh đấy. Chỉ là cô thông minh như vậy, lúc trước sao lại trúng kế ả ta? Cẩn thận suy nghĩ, ả đã từng tặng hoa cho cô chưa?”
Nếu như nói, khi đó Hoa nguyên thật sự bị Liên phi hại, Tiểu Tiểu đoán, ả cũng sẽ không trộn độc vào trong lò hương, dùng hoa hình như tiện hơn, an toàn hơn.
“Nương nương, là lỗi của Hoa Nguyên, đều là lỗi của Hoa Nguyên…” Hoa Nguyên cúi đầu xuống, khóc nói:
“Bây giờ nghĩ lại, khí đó, xác thực là có người từng tặng hoa cho Hoa Nguyên. Nhưng khi đó là do Tiêm phi tặng, nói đây vốn là một gốc Mặc Diệp Lan lấy từ chỗ Liên phi, nghe nói có tác dụng bài trừ khí bẩn trong phòng…tôi còn hỏi thử thái y, sau khi thái y nói không có gì đáng ngại mới đặt trong tẩm thất…”
Chẳng trách, tiểu thái giám năm đó bị tra ra là có bỏ xạ hương dù có hỏi thế nào cũng không hỏi ra được, có lẽ hắn cũng là người bị kẻ khác hãm hại. kẻ thật sự hại mình sinh non chính là hoa mà Liên phi gián tiếp tặng kia. Đứa bé không giữ được, xác thực là lỗi của nàng, là sự lơ đễnh của nàng, là sự bất cẩn của nàng mới hại con của mình…
“Đừng khóc nữa, ta nhất định sẽ giáo huấn ả một phen. Đúng rồi, Tiêm phi cô mới nói là ai vậy? Hôm đó hình như không nghe nói tới cũng chẳng thấy nàng ta!”
Nếu như nàng ta là phi tử, Tiểu Tiểu chắc hẳn phải nghe qua mới đúng, nhưng đến nay đối với cái tên đó vẫn hoàn toàn xa lạ, đấy có chút kì quái.
“Nương nương, Tiêm phi trước kia quan hệ rất tốt với Liên phi, hai người thường qua lại. Nhưng nghe nói ba tháng trước, nàng ta đột nhiên nhảy hồ mà chết, hơn nữa thái y cũng chẳng tra ra được nguyên nhân gì. Nghe nói, vì cái chết của Tiêm phi, Liên phi còn đau lòng rất lâu…”
Hoa Nguyên than nói: “Nhưng, tôi cảm thấy nàng ta nhất định là bị bức chết, bằng không sao đang yên lành lại nhảy hồ chứ? Cũng thật là đáng thương, theo bên cạnh Hoàng thượng nhiều năm như vậy, ngay đến con cái cũng chẳng để lại.”
“Hoa Nguyên, cô nói là nàng ta không có con à? Hay là đã từng có con, nhưng lại chết yểu?”
Tiểu Tiểu nghi hoặc hỏi, chuyện này nàng luôn cảm thấy không tầm thường, bên người phi tử, thông thường đều có không ít người đi theo, sao lại tự mình nhảy hồ chứ? Còn nữa, nàng ta với Liên phi tốt như thế, chắc biết được khá nhiều chuyện của Liên phi. Biết nhiều, cũng trở thành điều không phải của nàng ta, bị giết người diệt khẩu cũng có khả năng…tuy rằng bây giờ chẳng có chứng cứ gì, cũng chẳng có gì làm chứng, đơn thuần, Tiểu Tiểu luôn cảm thấy cái chết của Tiêm phi có liên quan đến Liên phi, hơn nữa còn có liên quan rất lớn.
“Nàng ta từng có một hoàng tử, đấy là đại hoàng tử của Hoàng thượng. Chính là tại vài tháng trước khi Tiêm phi chết, hoàng tử sáu tuổi bỗng nhiên sốt cao. Khi mới phát hiện, thái y từng đến khám qua, chữa trị hết năm sáu ngày, vốn đã bớt sốt rồi, nhưng hồi phục chưa được ba ngày, thì đột nhiên chết. Nghe nói lúc chết, sắc mặt của hoàng tử rất xanh, mọi người đều nói hoàng tử là bị người độc chết, nhưng hung thủ vẫn chưa tra ra, Hoàng thượng cũng chỉ tuyên bố là bị bệnh mà chết…”
Đầu mày của Tiểu Tiểu bắt đầu nhíu chặt, nghe Hoa Nguyên vừa nói, Liên phi này thật đúng là lợi hại. Dường như, ả ta dùng hoa trong bóng tối hại người cũng không phải chỉ ngày một ngày hai. Cái chết của Tiêm phi và con trai nàng ta, e rằng là do ả gián tiếp tạo thành. Nhưng điều làm Tiểu Tiểu thấy lạ là, xảy ra chuyện như vậy, chẳng lẽ Hoàng thượng không hoài nghi chút nào sao? Cái chết của đại hoàng tử, đáng ra Hoàng thượng phải rất quan tâm mới đúng, không nên cứ qua loa kết án như vậy. Mà Sóc vương, một người nhạy bén thế kia, nếu để hắn điều tra, Sóc vương chắc cũng có thể tra ra được, nhưng…
Chuyện không liên quan đến mình, vụ án cứ thế mà lắng xuống cũng thôi đi. Chuyện của hoàng tử, Tiểu Tiểu không tin Hoàng thượng có thể điềm nhiên đứng nhìn như vẻ bề ngoài. Chẳng lẽ Liên phi có bối cảnh gì, hoặc là có gì liên quan với Hoàng thượng chăng?
“Nương nương, nô tỳ cảm thấy rất kì lạ…” Hoa Nguyên cả kinh hỏi: “Nương nương vừa nói, thường tiếp xúc với gốc hoa này, có thể khiến con người phát điên, nhưng hoa đặt ở chỗ này của nương nương, bất luận là trong phòng hay ngoài phòng, người tiếp xúc với hoa nhiều nhất không nhất định là nương nương…đến khi đó, phát điên há chẳng phải sẽ có rất nhiều người hay sao? Nếu thế, Hoàng thượng sẽ không hoài nghi à?”
Tiểu Tiểu cười giảo hoạt: “Cho nên, ta không hề nói cho Từ ma ma trong hoa có độc, tuổi tác bà ta đã cao, khó tránh sẽ không nghĩ lung tung, nếu như để bà ta biết trong hoa có độc, khó tránh sẽ không tiết lộ ra ngoài. Thật ra, điều lúc nãy cô hỏi, cũng là chỗ sắc bén của Liên phi, cũng là bày ở đây, nhưng trúng độc thì chỉ có người được chỉ định, Hoa Nguyên, cô còn nghĩ không thông là nguyên nhân gì sao?”
“Ý nương nương là…trong cung chúng ta có….” Run rẩy che miệng, mặt Hoa Nguyên đầy vẻ sợ hãi.
“Không nhất định là ở trong cung, có khả năng là ở nơi khác, nhưng khả năng ở trong cung là lớn nhất. Thức ăn của cung nữ và chủ tử cách biệt rất lớn, có thể bỏ thuốc giải vào trong số thức ăn đó, thì các người cũng không sao nữa; nhưng bên chỗ ta thì…”
Tiểu Tiểu hừ lạnh một tiếng: “Hoa Nguyên, lưu ý giúp ta một chút. Thấy điều không đúng, lén lút nói với ta một tiếng là được, ta tự có tính toán!”
***
Từ Lâm Tiên cung trở về, vẻ mặt Liên phi không vui. Cung nữ Hương Nhi đi đến, dò hỏi: “Nương nương, muốn dùng bữa không?”
Thời gian bây giờ, đã đến lúc dùng bữa tối, nương nương yêu hoa, càng yêu sự xinh đẹp, trước nay đều dùng bữa đúng giờ, nghỉ ngơi đúng giờ.
“Không cần!” Tức tối ngồi xuống, Liên phi chỉ chậu hoa trước cửa sổ, tức giận nói: “Chuyên đến đây cho bổn cung!” «12