Nghĩ đến thân thể của Tiểu Tiểu có thể đã bị người trong bóng tối nhìn sạch trơn, trong lòng hắn khó chịu cứ như ăn phải sâu lông vậy.
___________________________
“Tránh ra chút!” Một tiếng nói gấp gáp truyền tới, Lân vương nhanh nhẹn kéo lấy quản gia ở đằng sau ra, hai người cùng tránh sang bên, đúng lúc nhìn thấy chiếc xe ngựa chạy nhanh như sao xẹt, Lân vương tức giận, đang muốn lên trước trách hỏi, không ngờ, người đánh xe lại là….
Vu Hoa!
Sao lại là y? Y gấp gáp như vậy là muốn đi đâu? Đè xuống sự tức giận trong lòng, Lân vương khó hiểu nhìn chiếc xe ngựa ở đằng xa kia, một người lại chạy nhanh đến chỗ hắn, kéo lấy hắn:
“Lân vương, mau theo ta về tướng phủ!”
“Tướng phủ? Bổn vương đi để làm gì?” Hất cái tay bị kéo ra, Lân vương sắc mặt bực bội hỏi.
“Vương gia, cầu xin người hãy qua đó trước đã được không? Là Thủy Thủy, Thủy Thủy xảy ra chuyện rồi…”
Vì lo lắng, trong mắt Vu Hoa mang theo tia hoảng loạn, Lân vương nhíu mày nhìn y, khó hiểu hỏi:
“Thủy Thủy xảy ra chuyện, bổn vương lại chẳng phải là gì của nàng ta, đến đó có ích gì? Còn nữa, Vu Hoa, ban nãy ngươi đánh xe nhanh như vậy, nếu làm bị thương người…”
“Vương gia, trước đừng nói mấy điều này, được không? Mau theo ta về, cứu Thủy Thủy xong rồi hẵng nói được không vậy?”
Vu Hoa khẩn cầu nhìn Lân vương, sắc mặt Lân vương bực bội nhìn y, cười lạnh nói: “Ta và Thủy Thủy không có bất cứ quan hệ gì, ta đi cũng vô dụng. Xin thứ lỗi!”
“Vương gia, sao người có thể nói những lời như vậy chứ? Thủy Thủy có nói sao đi nữa thì cũng là đại gia khuê tú, muội ấy thích người, yêu người. Hơn nữa, trong bụng của muội ấy, mang thai đứa con của người, sao người có thể…” Thất vọng nhìn Lân vương, Lân vương lạnh giọng nói:
“Không phải bổn vương đã nói rồi sao? Bổn vương chưa hề động tới nàng ta, đứa con trong bụng của nàng ta, ta cũng không biết là của ai. Vu Hoa, xem trọng phần giao tình tốt đẹp trước đây của chúng ta, ta mới khách khí với ngươi như vậy, bằng không…ngươi đi đi!”
“Vương gia, Thủy Thủy là muội muội của ta, Vu Hoa cầu xin người hãy cứu muội ấy đi!”
Lân vương không ngờ, Vu Hoa lại đột nhiên quỳ xuống, giờ đây người trên phố rất đông, thấy Vu Hoa quỳ xuống, rất nhiều người tò mò kéo tới, Lân vương bực bội nhìn y, y làm vậy chẳng phải muốn ép mình hay sao? “Vu Hoa, đứng dậy!”
Lân vương rất tức giận! Đều nói dưới gối nam nhi có hoàng kim, sao y có thể tùy tùy tiện tiện mà quỳ trước người khác vậy chứ? Nếu là bình thường, quỳ trước mình là hành lễ, bộ dạng bây giờ, coi là cái gì đây?
“Vương gia, cầu xin người, qua đó nhìn muội ấy một cái đi!”
Vu Hoa đau lòng cúi đầu, người xung quanh đã xúm xít tới đây, xì xào nghị luận chuyện trước mắt. Xem ra, mục đích của Vu Hoa coi như đã đạt được rồi, Lân vương là vương gia tôn quý, đương nhiên không thể ở đây gây tiếng xấu được.
“Đi!” Giọng lạnh băng, không có tia độ ấm nào, Lân vương toàn thân trên dưới rõ ràng đều tản ra nộ khí. Có thể tưởng tượng được, một lát đến tướng phủ sẽ nổi bão ra sao nữa, nhưng mà, Vu Hoa bây giờ cái gì cũng không thèm để ý nữa, có lẽ chỉ có Vương gia tới, mới có thể đổi về một chút xíu ý chí muốn sống của Thủy Thủy.
Vì chuyện của Thủy Thủy, cả tướng phủ đều trở nên u ám, ngay đến người trước giờ luôn lạc quan hăng hái như Vu thừa tướng, giờ đây cũng chán chường ngồi trên ghế ở ngoài sảnh, cùng phu nhân hai mắt nhìn nhau mà thở dài. Quản gia cùng Vu Hoa ra ngoài đi mời đại phu, cuối cùng kéo đại phu đi nhanh tới đây, hai người đang ngồi đều khẩn trương đứng dậy, theo đại phu đi vào tẩm thất. Mà mấy nha hoàn ma ma vây ở trước giường bên trong phòng cũng đều lui sang bên, nhìn đại phu đi đến đầu giường, giúp người trên giường chẩn mạch.
Thời gian trôi qua thật nhanh, ngắn ngủi mười ngày nay, Thủy Thủy sớm đã gầy đến không thành hình người nữa rồi, mặc cho phu thê thừa tướng có hỏi thế nào, nàng ta cũng chẳng mở miệng nói lấy một câu, bình thường ăn cơm còn ít đến đáng thương, cuối cùng bệnh nằm liệt giường, mang theo đứa bé không được thừa nhận kia, nàng ta không còn một ý chí muốn sống tiếp nữa.
“Sao rồi? Đại phu, bệnh của tiểu nữ…”
Khẩn trương đi theo phia sau đại phu, mặt thừa tướng đầy vẻ sốt ruột. Thật ra, con của ông vốn chẳng nhiều, tổng cộng chỉ có một trai hai gái mà thôi. Nay con gái lớn bỏ nhà mà đi, đã lâu vậy rồi, một chút tin tức vẫn không có; con trai lại không định thành thân, tính tình cũng đơn giản, thường làm cho mình tức giận; duy nhất con gái nhỏ cũng xem như là nghe lời, hiếu thuận, mà nay lại…
Bất tri bất giác, nó lại tư thông với người ta, thậm chí ngay cả con cũng…
Xảy ra chuyện, ông lại là người cuối cùng được biết. Con gái không nói gì hết, mà Vu Hoa nói đứa bé là con của Lân vương, nhưng tình hình cụ thể thì ông cũng không biết, chỉ biết chuyện này hình như có liên quan đến cái cô Tiểu Tiểu kia…
“Thừa tướng, bệnh mà lệnh tiểu thư mắc phải là tâm bệnh, lão phu kê một phương thuốc, chỉ cần tiểu thư uống thuốc thì…” Đại phu thở dài.
“Nhưng mà đại phu, bây giờ nó không ăn gì được hết, ngay đến nước cũng không chịu uống…” Thừa tướng phu nhân khóc lóc nói.
“Thế…lão phu cũng lực bất tòng tâm….”
Xoay người, đeo hòm thuốc lên, đại phu chuẩn bị rời đi.
“Đại phu, cầu xin ông, hãy cứu Thủy Thủy đi! Đại phu, nó còn trẻ, nó chỉ mới mười lăm tuổi thôi, xin hãy cứu nó với…”
Bất chấp nam nữ khác biệt, thừa tướng phu nhân kéo lấy đại phu, cản đường đi của đại phu.
“Phu nhân, không phải lão phu không muốn cứu tiểu thư, mấu chốt là tiểu thư ăn không vô cái gì hết, nàng ấy không có ý muốn sống tiếp, bà bảo lão phu phải cứu nàng ấy ra sao đây?” Khó xử liếc nhìn người trên giường một cái, đại phu bỏ hòm thuốc xuống, than thở nói:
“Như vậy đi, lão phu kê một phương thuốc, chỉ cần các người có thể khiến tiểu thư uống, thì sức khỏe cô nương ấy sẽ không sao nữa!”
Phu thê thừa tướng hai mắt nhìn nhau, trong lòng u ám. Nếu như Thủy Thủy có thể uống thuốc, thì làm sao có thể dẫn đến tình trạng này chứ?
Tiễn đại phu đi, phu nhân khóc lóc:
“Lão gia, ông mau nghĩ cách đi, cứu lấy Thủy Thủy của chúng ta đi!”
“Phu nhân, bà cũng không phải không biết, Lân vương là hoàng thân quốc thích, là đệ đệ mà Hoàng thượng thương yêu nhất, ta có cách gì được chứ?”
Thừa tướng khổ não nói.
“Chi bằng, ông tìm Hoàng thượng ban hôn…hoặc là thiếp đi cầu xin Lân vương?” Lau đi nước mắt trên mặt, thừa tướng phu nhân tiếp tục khóc.
“Bây giờ ta dám nói như thế sao? Hoàng thượng đối với ta, đã sớm không giống lúc trước….”
“Cha, cha xem con dẫn ai đến này?”
Lời của thừa tướng mới được khúc đầu, thì Vu Hoa đã chạy vào, phu thê thừa tướng kinh ngạc nhìn y. Không ngờ, người mà y dẫn đến lại chính là Lân vương mà ban nãy họ nghị luận.
“Lân vương gia, người đến rồi…” Thừa tướng mừng rỡ hỏi han.
“Lân vương gia, cứu lấy Thủy Thủy với, bây giờ nó không muốn sống nữa…” Thừa tướng phu nhân tiếp tục khóc, Lân vương trên phố đè nén cơn giận, giờ lại nghe lời nói của hai người họ, không nhịn tiếp được nữa, hắn tức giận nói:
“Có muốn sống hay không là chuyện của nàng ta, bổn vương can thiệp được chắc?”
“Vương gia…nhưng mà, Thủy Thủy nó…Thủy Thủy nó yêu người…” Nói y như Vu Hoa, giờ đây phu nhân nói càng thêm khiến người ta đau lòng, nước mắt trên mặt, càng giống như dây trân châu bị đứt rơi xuống, cứ như người chịu ủy khuất là bà ta vậy.
“Nực cười, Nếu như cô nương nào thích ta mà ta cũng phải đi quản, thế Lân vương phủ của ta chẳng phải sẽ chật kín luôn sao? Bổn vương chỉ là vương gia bình thường, không nuôi được nhiều người rảnh rỗi như vậy!” Lân vương cười lạnh nói, đúng là người một nhà, ngay cả lời nói ra cũng y chang nhau, không biết xấu hổ.
“Vương gia, nhưng Thủy Thủy không giống vậy, Thủy Thủy nó mang thai con của người, nói sao thì đấy cũng là cốt nhục của người…còn tiếp tục vậy nữa, Thủy Thủy và đứa bé đều sẽ mất mạng, đây…” Thừa tướng phu nhân tiếp tục dùng nước mắt công kích, Lân vương không kiên nhẫn nói:
“Bổn vương nói lại lần cuối, bổn vương chừa hề động tới Thủy Thủy, các ngươi ít đem cái mũ không có đó chụp lên đầu bổn vương đi! Ta cùng Thủy Thủy không có bất kì quan hệ gì hết, nếu ai nói bậy bạ, một mực đem dã chủng không biết đâu ra đó gán lên đầu bổn vương, thì bổn vương sẽ không khách khí nữa đâu.”
“Vương gia, Thủy Thủy là con gái của lão phu, lão phu đương nhiên rất hiểu nó, loại chuyện này, sao nó có thể lấy ra làm trò đùa được? Vương gia đường đường là nam nhi tám thước, làm sao có thể dám làm mà không dám nhận vậy chứ?”
Không nghe nổi người khác nói lời ô miệt con gái của ông, thừa tướng đứng dậy, nói lời chính nghĩa.
“Ai có thể làm chứng? Vu thừa tướng, chuyện đã làm, bổn vương sẽ không thể không thừa nhận, chuyện chưa từng làm, các ngươi cũng đừng hòng mang sự tình gán lên đầu bổn vương. Bổn vương tốt bụng nói cho các ngươi một tiếng, người hôm đó ở cùng bổn vương là Tiểu Tiểu, không phải Thủy Thủy. Nếu không tin, các ngươi có thể tìm nàng hỏi thử!”
Cười lạnh một tiếng, Lân vương đi đến đầu giường, nhìn cái người tiều tụy đến không thành hình người kia, trong lòng hắn cũng cả kinh không nhỏ, nhưng mà, nếu đã quyết định đợi Tiểu Tiểu rồi, nhìn quan hệ của nàng ta với Tiểu Tiểu không tệ, hắn quyết định tốt bụng nói với nàng ta một tiếng, để nàng ta từ bỏ ý định đi, đừng tiếp tục chấp mê nữa.
“Vu cô nương, bổn vương nói lại lần cuối với cô. Tất cả ngày hôm đó đều là ảo giác của cô, người ở cùng bổn vương là Tiểu Tiểu, chứ không phải cô. Về phấn đứa con của cô, bổn vương nghĩ cô là người rõ hơn ai hết chứ? Cả đời này, bổn vương đã có cô nương mà mình thích, cô không cần phải đa nghĩ nữa. Có muốn sống tiếp hay không, là chuyện của cô, đừng đổ lên đầu bổn vương…”
Lời của Lân vương còn chưa nói xong, Thủy Thủy vẫn luôn nằm hôn mê trên giường bỗng dưng mở mắt, nàng ta đăm đăm nhìn Lân vương, cười thảm nói:
“Hôm đó, lúc tỉnh lại, chẳng lẽ tất cả đều là giả hay sao?”
Lân vương cười lạnh một tiếng:
“Bổn vương không biết cô và Tiểu Tiểu có ý định gì, nhưng bổn vương xác định, người lúc đó là Tiểu Tiểu, bổn vương thấy nàng đưa cô tới, giúp cô cởi y phục xong rồi đặt bên người bổn vương…”
“Chàng nói…là nàng ta làm sao…”
Trong giọng nói khàn khàn, lộ ra sự thất vọng cùng cực, Lân vương vốn định lạnh lùng không màng đến, nhưng lại không muốn khiến nàng ta oán hận Tiểu Tiểu, lựa lời nói:
“Lấy tu vi của bổn vương, sao có thể bị xuân dược nhỏ nhoi của các cô làm cho mê man được chứ? Lúc đó tuy bổn vương trúng độc, người bên cạnh là cô, nhưng bổn vương biết đấy là chủ ý của Tiểu Tiểu, nàng ấy đang đứng rình một bên, cho nên vừa chú ý thấy, thì liền bắt lấy nàng. Mà sự trừng phạt đối với nàng ấy chính là…không ngờ, sau khi kết thúc, nàng vẫn không từ bỏ mà đem cô đến…Thủy Thủy, bạn của cô cũng thật là tốt, đã như thế rồi, mà vẫn còn suy nghĩ cho cô. Nhưng bổn vương cũng đã trừng phạt nàng rồi, nàng cũng coi như là đã bị giáo huấn…”
Hơn nữa không chỉ bị ‘giáo huấn’ một lần không thôi đâu, trong lòng Lân vương thầm bổ sung thêm một câu.