àng còn đến tìm thiếp? Nếu đã không có hứng thú gì với thiếp, chàng đến tìm thiếp làm gì? Chẳng lẽ là vì để chà đạp thiếp hay sao?”
Nước mắt lại rơi xuống lần nữa, Thủy Thủy cười cay đắng, thì ra, tất cả đều là nàng tự mình đa tình, nhưng Lân vương…
“Lúc nào? Buổi tối ta chưa bao giờ đến tướng phủ mà?” Lân vương kinh ngạc nhìn Thủy Thủy, hay thật sự có người đến đó, bằng không, hắn không hiểu nổi đứa bé trong bụng Thủy Thủy là của ai.
“Chính là buổi tối ngày thứ ba sau ngày hôm đó, có người lẻn vào, thiếp…”
Thủy Thủy khàn khàn nói, bờ môi vốn hồng nhuận, nay lại vừa trắng vừa khô, Vu Hoa không đành lòng bèn đưa qua một ly nước, nhưng Thủy Thủy lắc lắc đầu, không nhận lấy, chỉ kì vọng mà nhìn Lân vương, đợi câu nói tiếp theo của hắn.
Trong lòng Lân vương thắt chặt, là ai chứ? Thủy Thủy không ngốc, có thể khiến nàng ta hiểu lầm là mình, nhất định là người đó có mục đích. Chẳng lẽ một màn trong hoa viên còn có người khác nhìn thấy sao? Nghĩ đến thân thể của Tiểu Tiểu có thể đã bị người trong bóng tối nhìn sạch trơn, trong lòng hắn khó chịu cứ như ăn phải sâu lông vậy. Tốt nhất đừng để hắn biết kẻ đó là ai, bằng không, đừng trách hắn không khách khí.
Nhìn ánh mắt kì vọng của Thủy Thủy, Lân vương nói: “Xin thứ lỗi, bổn vương thật sự không có đến. Vu cô nương, cô tốt hơn hết là nhớ cho kĩ kẻ đó là ai, hắn hẳn là quen thuộc với cô. Thừa tướng phủ chẳng phải là nơi bất kì ai nói đến là đến, nói đi là đi được. Được rồi, lời ta nói đến đây thôi, Vu cô nương, hãy bảo trọng!”
Tiểu Tiểu, nàng ta là bạn của nàng, vì nàng, ta đã tận lực an ủi nàng ta rồi, quay đầu nhìn lại những người trong phòng một cái, ánh mắt của Lân vương, không hề rơi trên người Thủy Thủy, không phải hắn vô tình, là thật sự không có ý gì với nàng ta hết.
“Thủy Thủy, cái này…” Thừa tướng không nói gì nhìn con gái, không thể tin được con gái lại xảy ra chuyện ngay trong tướng phủ của mình. Lời ban nãy ông đều đã nghe hết, Thủy Thủy sao có thể ngốc thế chứ?
“Thủy Thủy, Lân vương nói đều là thật sao?”
Vu phu nhân vẻ mặt đau thương nhìn Thủy Thủy, vốn tưởng Thủy Thủy đơn thuần, không ngờ lại cũng có thể làm ra chuyện này. Là sự giáo dục của mình quá thất bại à? Thủy Thủy, sao con có thể làm ta thất vọng như vậy được chứ? Sao con có thể làm ra cái chuyện khiến cho tướng phủ xấu hổ như vậy được chứ?
Mà Thủy Thủy trên giường, chỉ biết ngây ngốc nhìn Lân vương đi ra khỏi cửa, trong đầu nàng đang nghĩ lại hết thảy mọi chuyện tối hôm đó, đúng là hắn mà, hình như hắn cũng từng thừa nhận…sao cuối cùng hắn lại nói vậy chứ…
Lời nói lúc đầu, Thủy Thủy có thể tin tưởng, bởi vì lúc đó có Tiểu Tiểu, sau đó nàng cũng thấy bờ môi sưng lên kia của Tiểu Tiểu. Lúc đầu khi nhìn thấy, nàng còn cảm thấy kì lạ, bây giờ nghe Lân vương nói đến, tất cả đều hợp tình hợp lí. Nhưng người tối hôm đó, thì nàng nhớ không rõ, hắn thật sự là Lân vương, tuy không thắp đèn, tuy trong phòng rất tối…
“Thủy Thủy, muội không sao chứ?” Có nha hoàn đứng ngoài cửa, Vu Hoa đi ra, nhận lấy thuốc đã sắc xong trong tay nha hoàn, đi đến trước giường Thủy Thủy, sợ hãi hỏi.
“…” Nhìn Vu Hoa một cái, Thủy Thủy im lặng bật khóc: “Ca…”
Trong tiếng nấc nghẹn ngào, lờ mờ nghe được tiếng gào của nàng, Vu phu nhân đưa thuốc tới, nhìn Vu Hoa ôm Thủy Thủy vào lòng, nghe thấy tiếng khóc đau đớn của con gái.
“Thủy Thủy, không sao nữa, không sao nữa rồi…” Vụng về an ủi nàng, yêu phải Lân vương, Thủy Thủy định sẵn là phải đau lòng.
“Ca…sao lại như vậy…” Nàng thật sự không rõ, hôm đó rốt cuộc là sao? Ai có thể nói cho nàng? Nàng không rõ, một chút cũng không…
“Thủy Thủy, uống thuốc trước đã, dưỡng tốt thân thể rồi nói sau, được không?” Vu phu nhân đi đến trước giường, từ ái nhìn cô con gái mà bà yêu thương nhất. Lần hiểu lầm kia, con đường sau này của con gái, nhất định sẽ rất khó đi.
“Mẹ, con không cần uống, con không muốn uống…” Đẩy thuốc mà mẹ đưa tới ra, Thủy Thủy cự tuyệt nói.
“Thủy Thủy, đừng sợ, chỉ có dưỡng sức cho tốt, muội mới có thể tìm được người kia, cũng mới có thể có được trái tim của Lân vương chứ…”
Trước kia, lời như vậy Vu Hoa cũng chẳng nói ra khỏi miệng được, nhưng nay vì Thủy Thủy, y chẳng màng đến gì nữa. Ích kỉ cũng được, hèn hạ cũng chẳng sao, Thủy Thủy là muội muội của y, y nhất định sẽ giúp nàng.
“Lân vương? Nếu như người tối hôm đó không phải là chàng, chàng sẽ xem thường muội, sao lại yêu muội, thích muội cho được?”
Tuyệt vọng nhìn ca ca, người lần đó là Tiểu Tiểu, nếu mình là Tiểu Tiểu thì tốt biết mấy.
“Thủy Thủy, không phải muội không thể xác định được hay sao? Muội cảm thấy là hắn, thì có khả năng chính là hắn…” Bắt lấy nghi vấn trong lời nói ban nãy của Thủy Thủy, bây giờ Vu Hoa phải dỗ Thủy Thủy uống thuốc trước, phải giữ lại cái mạng này trước đã rồi nói sau.
“Nhưng mà, Vương gia nói…” Thủy Thủy cúi đầu, nàng cảm thấy là Vương gia, nhưng Vương gia lại không thừa nhận!
“Không sao, Thủy Thủy, chỉ cần muội xác định người tối hôm đó là Lân vương, ta và cha nhất định sẽ khiến cho Lân vương chịu trách nhiệm với muội!” Vu Hoa quay đầu nhìn thừa tướng, mãi đến khi thừa tướng gật đầu, Vu Hoa mới thả lỏng một hơi: “Thủy Thủy, lúc nãy cha cũng đã đồng ý rồi, bây giờ muội yên tâm rồi chứ?”
“Ừm…” Ngượng ngùng cúi đầu, sau khi Vu Hoa đỡ Thủy Thủy nằm nghiêng xong, nhận lấy thuốc trong tay Vu phu nhân, từng thìa từng thìa cẩn thận bón cho Thủy Thủy.
Uống thuốc xong, Thủy Thủy lại ngủ tiếp, mấy người cẩn thận lui ra khỏi phòng, kêu nha hoàn đến chăm sóc Thủy Thủy, người sau khi rút lui, bọn họ ở thư phòng bắt đầu thương lượng.
“Thật không ngờ, con nha đầu thối kia đã hại Thủy Thủy!” Vu thừa tướng tức giận đập bàn một cái, sớm biết ả nữ nhân kia chẳng có gì tốt lành rồi mà, đáng lẽ khi đó không nên giữ ả ta ở lại phủ thừa tướng.
“Cha, cha nói vậy thì không đúng tồi, sao có thể oán Tiểu Tiểu được chứ? Là Thủy Thủy xin Tiểu Tiểu giúp muội ấy, Tiểu Tiểu cũng là tốt bụng…” Đã hơn một tháng rồi, Vu Hoa không quên Tiểu Tiểu, ngược lại nỗi nhớ nàng ngày càng sâu, có lúc, y đã nghĩ đến hoàng cung để gặp nàng.
“Con còn nói thay cho ả hay sao? Hoa Nhi, ả ta là loại nữ nhân thế nào con còn không rõ à? Ban nãy con không nghe Lân vương nói sao, ả ta đã cùng Lân vương…” Vu thừa tướng tức giận nói.
“Nàng ấy nhất định là bị ép buộc!” Tức giận nói một tiếng, hôm đó khi đi tìm nàng, nàng đang ở trong tẩm thất của Lân vương, lúc đó, y nhìn thấy y phục nàng chỉnh tề mới yên tâm, bây giờ mới biết đấy là Lân vương giúp nàng mặc vào. Còn nữa, khi đó môi của nàng…nàng nói là bị muỗi cắn, quả nhiên không phải con muỗi.
“Vu Hoa, con vẫn chưa bỏ cuộc sao?” Trong mắt Vu thừa tướng, xẹt qua một tia tàn khốc. Không lâu trước, trong lúc vô ý ông nghe thấy Thủy Thủy nói chuyện với nha hoàn, mới biết được Thủy Tiên ra đi cũng bởi nhận được sự cổ vũ của ả ta, sau đó Thủy Thủy, Hoa Nhi…
Nhìn ba đứa con của mình, không ngờ đều bị ả nữ nhân kia hại cho thê thảm. Cùng ả ta, sau này không đội trời chung!
Bây giờ ả ta đang ở trong cung, cũng không biết đã dùng thủ đoạn yêu mị gì với Hoàng thượng nữa, lại được thả ra trước khi mình đi cầu xin. Thế cơ hội gặp mặt của ả ta với Hoàng thượng sau này không phải sẽ càng nhiều hay sao? Bối cảnh của ả ta, người mình phái đi cũng không tra ra được, cũng chính là nói, ả ta chẳng có nhược điểm gì cả, nhưng phủ thừa tướng bên này…
Nếu như ả ta nói sai một câu, hoặc là không cẩn thận nói ra những gì không nên nói, thì cả trăm nhân khâu bên này…
Không được, đây đúng là một tai họa ngầm mà, giữ ả ta lại quá nguy hiểm, phải nghĩ cách diệt trừ ả ta mới được!
“Đúng rồi, lão gia, nói như vậy, Tiểu Tiểu cô nương đã cùng Lân vương…, thế ả ta chưa từng thị tẩm? Thủy Tiên khi đó hình như cũng chưa…” Vu phu nhân run rẩy hỏi.
“Đúng, Thủy Tiên chưa từng thị tẩm, tiếp tục như thế, Tiểu Tiểu cô nương sẽ…Hoa Nhi, con nói chúng ta phải làm sao đây?
Thừa tướng đã từng hỏi công công chủ quản việc này, tuy Hoàng thượng đã từng đến Lân Tiên cung của Thủy Tiên, nhưng trước giờ chưa hề ngủ lại đó, bởi vậy, nếu như Hoàng thượng kêu Tiểu Tiểu thị tẩm, kết quả chỉ có hai, không phải bị vạch trần, thì là bị ném vào lãnh cung! Hoàng thượng sao có thể cho phép phi tử của mình bất trinh được chứ?
“Cha, tại sao những người đi tìm Thủy Tiên đều rút về hết vậy? Đương nhiên phải tìm Thủy Tiên về, đổi lại với Tiểu Tiểu…” Vẻ âm tàn ban nãy trong mắt của cha, khiến cho Vu Hoa thấy sợ hãi, lúc để nàng tiến cung, y vô năng vô lực, bây giờ tuyệt đối không thể để Tiểu Tiểu gặp nguy hiểm – Cha hình như đã nổi sát tâm với nàng rồi! Phải ngăn cha lại, nhất định phải ngăn cản ông ấy!
“Hoa Nhi, con nghĩ Thủy Tiên sẽ hoàn hảo mà trở về hay sao? Nếu đã bỏ trốn, hai người phỏng chừng sớm đã kết thành phu thê rồi, bắt về thì cũng chẳng có ích gì…”
Thừa tướng chán chường ngồi đó, mấy đứa con, sao lại chẳng có đứa nào khiến mình yên tâm được nhỉ.
“Ý cha là, ba tháng sau Tiểu Tiểu cũng không ra được sao?” Kinh ngạc nhìn thừa tướng, chẳng lẽ ông ấy muốn để Tiểu Tiểu thay thế Thủy Tiên cả đời?
“Không phải, ả ta sống không tới ba tháng!” Cười lạnh một tiếng, chỉ có kẻ chết mới đáng tin, mà như thế Thủy Tiên cũng có thể vĩnh viễn tiếp tục tiêu dao.
“Cha, cha không thể làm như vậy!” Tức giận đi tới bên thừa tướng, Vu Hoa từ trên cao nhìn xuống chỗ thừa tướng đang ngồi.
“Thế ý của con là, để cả tướng phủ của chúng ta bồi táng luôn sao?” Hờn giận ngẩng đầu nhìn về phía con trai, vẻ mặt thừa tướng mở mịt.
“Chuyện này với chuyện nàng ấy sống thì có liên quan gì chứ?” Vu Hoa tức giận hỏi. Nói sao đi nữa, Tiểu Tiểu cũng là vì bọn họ mà vào cung, sao cha có thể nổi sát tâm với nàng như vậy được chứ?
“Con nói xem? Thân thế ả ta không rõ ràng, nếu tiếp xúc với Hoàng thượng, có thể nàng ta sẽ nói sai lời…Hoa Nhi, thân phận bây giờ của ả ta là Thủy Tiên, không phải Tiểu Tiểu, nếu phạm phải sai lầm, chịu liên lụy chính là tướng phủ của chúng ta đấy. Ả ta chỉ có một mình, mà chúng ta lại có hơn trăm nhân khẩu. Hoa Nhi, con tự suy nghĩ đi…”
***
“Nương nương, nương nương, Liên phi tới thăm người!”
Còn chưa ăn xong bữa, một tiểu công công bất an ở cửa truyền lời, Từ ma ma ra ngoài hỏi một chặp, mới biết người hiện tại chưởng quản hậu cung là Liên phi đã đến đây.
“Liên phi à? Để nàng ta vào đi!”
Tuy rằng, điều hi vọng nhất bây giờ chính là tắm rửa, ngủ một giấc, nhưng cuối cùng cũng đã có phi tử đến bái phỏng, sau khi Tiểu Tiểu nghe xong lập tức hưng phấn bừng bừng. Tranh đấu, tính kế trong hậu cung sắp bắt đầu rồi sao?
“Nương nương, người phải cẩn thận một chút, thủ đoạn của Liên phi rất lợi hại.” Thấy sự hưng phấn của Tiểu Tiểu, Hoa Nguyên nhắc nhở nói.
“Hoa Nguyên, cám ơn cô, ta biết rồi. Cô vào trong phòng giúp ta sắp xếp một chút trước đi!”
Hoa Nguyên và Liên phi cũng coi như là chỗ quen biết cũ, đợi lát khi gặp, trong lòng Hoa Nguyên chắc sẽ rất khó chịu.
“Nương nương, thật sự không cần, tôi phải bắt đầu thích ứng. Hơn nữa, nếu như ả ta thật sự muốn làm khó tôi, nương nương sẽ giúp tôi, đúng không?” Hoa Nguyên chớp chớp mắt, nàng nói đều là sự thật.<