Lân, chàng phải phấn chấn lên, nhiều nhất ba tháng, ta sẽ trở lại tìm chàng!
_______________________________
“Ta biết!” Mê mang nhìn nàng, giọng nói của hắn rất yếu ớt, Tiểu Tiểu giơ tay lên, đem một viên dược hoàn đưa vào trong miệng hắn, hắn thuận thế nuốt xuống.
“Không sợ có độc à? Thuộc hạ của ngài đều ngã xuống hết cả rồi, biết rằng bên ngoài có độc mà ngài lại không phòng bị, ngài không sợ chết sao?”
Trách móc nhìn hắn, nếu mình là người muốn gây bất lợi cho hắn, thì bây giờ hắn sẽ thê thảm lắm luôn.
“Tiểu Tiểu, có nàng ở đây, ta chết không được…” Thâm tình nhìn nàng, hắn không nỡ chớp mắt.
“Đã nói ta không phải rồi mà, con người ngài sao lại cố chấp vậy chứ? Buông ta ra, ban nãy thứ ta cho ngài uống là thuốc độc đấy…”
Ánh mắt của hắn quá thâm tình, quá sâu sắc, Tiểu Tiểu có chút sợ hãi, nàng khiếp sợ nói.
“Không sao, Tiểu Tiểu, ta đã sớm trúng độc của nàng rồi, có nhiều thêm một loại thì cũng chẳng hề gì. Chúng ta về nhà rồi…”
Lân vương bật cười, trên khuôn mặt gầy gò, bởi vì cười vui vẻ mà có thể thấy được mấy đường hơi nhăn trên đấy, dung mạo tuấn mỹ lúc này lại thêm phần tang thương, làm hắn tăng thêm sức quyến rũ của sự thành thục.
Về nhà? Một nhãn tự thân thiết biết mấy, trong lòng Tiểu Tiểu bắt đầu cảm động. Lân vương bế ngang nàng lên, tại lúc nàng còn chưa hoàn hồn lại, đã chóng sớm đi về phía căn phòng.
Khi thân người vụt lên không, Tiểu Tiểu hoàn hồn lại, mới phát hiện mình sớm đã rúc trong lòng hắn rồi, nàng tức giận nói:
“Ngài muốn làm gì? Thuộc hạ của ngài…”
“Bọn họ sẽ không sao đâu, Tiểu Tiểu, nàng không nhớ ta sao?”
Khẽ cười nhìn nàng, thì ra, tất cả những gì không vui, tất cả những phiền não, tại giây phút ôm lấy nàng kia, sớm đã tan thành mây khói.
“Ta không phải…”
Lời tiếp theo, nàng không còn cơ hội nói ra khỏi miệng nữa. Không biết khi nào, cửa đã sớm đóng lại, mà Tiểu Tiểu cũng đã nằm trên giường, cái miệng muốn mở ra kia, sớm đã bị Lân vương ngậm lấy, nhấm nháp sự ngọt ngào đã lâu không nhận được kia. Ta không phải Tiểu Tiểu, ngài từ đâu mà nhìn ra ta là Tiểu Tiểu chứ?
Trong sự mê mang, Tiểu Tiểu vẫn luôn không hiểu, dịch dung như vậy, tại sao hắn lại nhận ra được nàng chứ?
Chỉ là, câu này nàng không còn cơ hội để hỏi ra nữa, bỏi vì, hắn không cho phép nàng nói ra, hắn chinh là muốn làm cho nàng thần hồn điên đảo.
Thời gian hơn một tháng xác thực là không dài, nhưng vì nhớ nhung nàng, vì bận tâm về nàng, mỗi ngày trôi qua của hắn đều dài như một năm. Mà nàng, lại không tim không phổi mà trải qua tháng ngày tiêu dao của nàng. Tuy nàng không nói nàng đã sống thế nào, nhưng nhìn khuôn mặt hồng nhuận kia của nàng, cùng với thần sắc hoạt bát đó, trong lòng Lân vương cũng đã hiểu được.
Tay nhanh chóng thăm dò, quần áo trong lúc bất tri bất giác đã vứt xuống đất, phân biệt không nổi là của nàng hay của hắn, lung tung, hỗn loạn…
“Không…đừng…”
Tiểu Tiểu gian nan cự tuyệt, bởi vì là hắn, nàng không nhẫn tâm tổn thương hắn, nhưng cũng không thể không rõ không ràng mà tiếp tục thân mật với hắn như vậy được.
“Suỵt…Tiểu Tiểu, nàng không muốn ta sao? Ta đã muốn nàng chết đi được, thả lỏng một chút, ta yêu nàng, sẽ không tổn thương nàng…”
Nhẹ giọng nỉ non bên tai nàng, Lân vương nhìn nàng thật sâu, nhìn màu hồng trên khuôn mặt nàng, nhìn gương mặt vẫn xa lạ kia.
“Nhưng, ta không phải…”
Tiểu Tiểu thử thuyết phục hắn, nàng còn phải hồi cung, nếu ngộ nhỡ bị người ta nhìn thấy thân thể nàng, thế chẳng phải sẽ khuấy lên cuồng phong sóng lớn hay sao?
“Nàng phải, Tiểu Tiểu, đừng gạt ta nữa. Mặt nàng thay đổi, giọng nói thay đổi, nhưng thân hình của nàng không thay đổi, mùi vị trên người nàng không thay đổi…”
Nhìn cô gái nhỏ đang bất an kia, Lân vương cười hạnh phúc, thì ra, nàng thật sự không yên tâm về mình, thì ra, nàng thật sự đã đến…
“Nhưng mà…” Tiểu Tiểu ảo não cảm thấy có chút không đúng, nhưng giờ đây trong đầu nàng rất mơ hồ, chẳng lẽ Lân vương cũng hạ độc mình luôn rồi sao?
“Đầu óc ta rất rối bời, Lân, chàng hạ độc ta rồi sao?”
”Là nàng hạ độc ta, Tiểu Tiểu…”
Đêm dài liên miên, ánh sao lấp lánh rọi sáng vạn vật, mặt đất bên ngoài viện hơi hơi phát lạnh, mấy tên thuộc hạ hôn mê tán loạn bên đó, lại nghe không được sự ngọt ngào trong phòng.
Thật mệt thật khổ, nhìn Lân vương ngủ say sưa, Tiểu Tiểu cố gắng mở mắt ra, tay nhẹ nhàng vuốt ve trên mặt hắn, tay của hắn vô ý thức bắt lấy nàng, dọa cho Tiểu Tiểu không dám nhúc nhích. Qua hồi lâu, thấy hắn không có động tác tiếp theo, Tiểu Tiểu mới xác nhận hắn thật sự đã ngủ rồi. Trời đã hơi hơi sáng, phải về rồi, muộn thêm nữa, hồi cung sẽ càng khó.
Lặng lẽ đứng dậy, toàn thân trên dưới một điểm lành lặn cũng không có, hắn không phải đã lâu không tìm tới nữ nhân rồi đấy chứ? Chẳng biết săn sóc mình tẹo nào, vẫn bá đạo như vậy.
Ngồi một lát, trên người dễ chịu được chút ít. Tiểu Tiểu tìm y phục của mình mặc vào, chạy đến trong viện, nhìn đám người nằm cả đêm kia, nàng vứt xuống một cái bình nhỏ, ở bên chỗ bờ hoa sen lấy ra số máu tối qua mới đi mượn được, quay đầu nhìn trong phòng một cái, lưu luyến không nỡ rời mà cất bước bỏ đi.
Đợi hắn tỉnh dậy, chắc chắn sẽ hận mình! Nhưng bây giờ nàng cần phải đi, nàng còn có chuyện cần làm. Nhưng mà, lần xuất hiện này của mình, hắn nhất định sẽ không còn sa sút như thế nữa, rất mau, hắn sẽ trở lại là Lân vương gia anh tuấn khoáng đạt như lúc đầu.
Trong tẩm thất, hình nộm giả mà Tiểu Tiểu làm vẫn còn, sau khi đem máu cất kĩ, Tiểu Tiểu vén màn giường, nhưng lại nhìn thấy Hoa Nguyên đang nằm ngủ trên giường. Suy nghĩ một chặp, nàng liền biết nguyên nhân trong đó ngay, nàng ta sợ có người tới xem xét! Hoa Nguyên, cô thật sự chỉ là lợi dụng ta thôi sao? Hành động nhỏ nhoi này của Hoa Nguyên, khiến cho tim Tiểu Tiểu, bỗng thấy ấm áp không ít.
Nhẹ nhàng bò đến bên trong giường, Tiểu Tiểu cẩn thận nằm ngay ngắn, nhắm mắt đi vào giấc ngủ. Tối qua thật sự rất mệt, chắc phải ngủ cả nửa ngày luôn quá.
Thời tiết hôm nay vẫn rất tốt, ngưởi của Lâm Tiên cung đều biết, chủ tử có thói quen dậy trễ, nhưng thường đều thức dậy trước giữa trưa. Hôm nay, chủ tử phá lệ, đã qua buổi trưa rồi mà vẫn còn chưa tỉnh dậy.
“Nê Nhi, quan hệ của cô và chủ tử là tốt nhất, đã đến giờ này rồi, hay là cô đi gọi chủ tử dậy đi?” Từ ma ma bất an ở ngoài phòng lượn hai vòng, chủ tử dậy trễ, nếu truyền ra ngoài, thì thật không hay ho.
“Từ ma ma, bà cũng biết đấy, chủ tử ngủ không đủ giấc mà gọi nàng ấy dậy thì sẽ bị mắng đó…” Hoa Nguyên cúi đầu, trừ nương nương ra, người trong cung đều thay đổi cách xưng hô với nàng. Chỉ có nương nương, dù nàng nói thế nào, nàng ấy cũng không chịu sửa miệng.
“Nhưng…ngộ nhỡ truyền ra ngoài, sẽ ảnh hương không tốt đến danh tiếng của nương nương.” Từ ma ma khó xử nhìn về phía trong phòng một cái, lúc này lại có một công công chạy tới, nói:
“Ma ma, Hỷ công công đến đây cầu kiến!”
Hỷ công công? Hai người nhìn nhau một cái, Hỷ công công vẫn luôn đối xử không tệ với nương nương, nhưng để tránh bị nghi ngờ, ông ta rất ít tự mình đến đây, lần này ông ta đích thân đến, chẳng lẽ có chuyện gì quan trong à?
“Mau để công công vào. Hoa Nguyên, cô đi nói với nương nương một tiếng, đóng cửa tẩm thất lại.” Từ ma ma hơi hoảng loạn một lát, nhưng rồi lại trấn định lại, bà căn dặn nói.
“Hỷ công công, sao người lại rảnh rỗi đến Lâm Tiên cung của chúng tôi thế?” Thấy Hỷ công công vào cửa, Từ ma ma hỏi dò.
“Nô gia đến tìm nương nương có việc, nương nương đâu? Đã đi thông báo với nương nương chưa?”
Hỷ công công cười nhìn Từ ma ma một cái, bởi vì bà ta là ma ma quản sự trong cung của Tiểu Tiểu, bằng không, ông cũng chẳng thèm giải thích gì với bà ta đâu.
“Thân thể nương nương không khỏe, nhưng mà, nghe Hỷ công công sắp đến, Hoa Nguyên đã đi vào thông báo rồi, mong Hỷ công công chờ lát, nương nương chắc phải đợi một lúc nữa mới đến được.”
Từ ma ma cười cúi đầu, trả lời như vậy chắc được rồi nhỉ.
“Ùm! Thân thể nương nương không khỏe, nên tìm thái y. Từ ma ma, bà cũng là lão ma ma trong cung rồi, đã tuyên thái y chưa?’
Tuy nương nương không ở đây, nhưng biểu hiện một chút lòng quan tâm chắc cũng không có gì sai? Sau này, còn phải mong nàng ta thủ hạ lưu tình, không cầu nàng ta giúp mình thế nào, chỉ cần đừng có hở một tí liền chỉnh sửa mình là được. Huống hồ, lần trước nàng ta còn giúp mình chữa bệnh, nhặt lại được một cái mạng nhỏ. Nói thế nào, thì nàng ta cũng coi như là ân nhân của mình nhỉ?
“Hồi Hỷ công công, là nương nương nói không sao, nên không để nô tỳ tuyên thái y. Người cũng biết đấy, lời của nương nương, nô tỳ làm sao dám…”
Từ ma ma cúi đầu, ban nãy bà cũng chỉ là tùy miệng nói mà thôi, không ngờ Hỷ công công lại bảo truyền thái y đến.
“Vậy cũng phải. Thế nô gia sẽ đợi nương nương, nhưng mà, ma ma vẫn nên vào đó thúc giục một tí đi, nô gia lén nhân lúc rảnh rỗi mà tới đây, phải trở về sớm một chút.”
Hỷ công công sốt ruột nhìn sa lậu một cái, mình lần này lấy cớ đi vệ sinh mà tới đây, tiểu tổ công kia ngàn vạn lần đừng để thời gian đi vệ sinh của mình quá lâu đấy nhá.
Từ ma ma nghe thấy lời nói của Hỷ công công, mau chóng đi vào, thấy Tiểu Tiểu đang mặc y phục, bà ta kinh ngạc ngoác miệng:
“Nương nương, người đây là…”
Đi đến bên người Tiểu Tiểu, tay bà ta run rẩy chỉ vào mấy vết xanh xanh tím tím kia, làm sao bà lại không biết mấy thứ đó là cái gì chứ? Nhưng tối qua Hoàng thượng không đến Lâm Tiên cung, mấy vết trên người nương nương là do ai làm?
“Không sao! Bị muỗi cắn thôi. Từ ma ma bà nói xem?”
Tiểu Tiểu không bởi vì bị nhìn thấy mà trở nên khẩn trương, nàng tùy ý liếc ma ma một cái, hào phóng để Hoa Nguyên giúp nàng mặc y phục, miệng căn dặn:
“Ma ma, lát nữa chuẩn bị nước nóng, bổn cung muốn tắm…”
“Dạ, nương nương! Nô tỳ chưa nhìn thấy gì hết!” Run rẩy cúi đầu, mặt ma ma xám ngoét.
“Thế thì tốt, Hoa Nguyên, Từ ma ma, các ngươi là người thân tín của bổn cung. Cái gì có thể nói, cái gì không thể nói, trong lòng các ngươi hẳn là biết chứ? Nếu như nghe có lời bất trung gì truyền ra ngoài, bổn cung…” Ánh mắt Tiểu Tiểu hơi hơi híp lại, Hoa Nguyên và Từ ma ma run rẩy quỳ xuống, thấp giọng nói: “Nương nương yên tâm, nô tỳ thề chết cũng sẽ không lắm miệng.”
“Từ ma ma, Hoa Nguyên, hai người các ngươi khẩn trương gì chứ? Thật ra ta đây rất dễ nói chuyện, người không phạm ta ta không phạm người, người nếu phạm ta thì ta quyết không tha. Nếu dám đắc tội với ta, ta tuyệt đối sẽ không xử nhẹ, nhưng người đối tốt với ta, ta sẽ bảo vệ người đó thật tốt, sẽ không để người đó chịu ủy khuất gì. Kể cho các ngươi một chuyện cười, rất lâu trước kia, ta đang ăn cơm ở tửu lầu, một tên công tử lang thang đi đến muốn đùa giỡn ta, ngươi biết ta đã làm thế nào không?”
Tiểu Tiểu mỉm cười một cái, Hoa Nguyên sợ hãi hỏi: “Làm thế nào?”
“Hoa Nguyên, thật ra rất đơn giản, ta chỉ bỏ thêm ít thứ trong canh của bọn họ, kết quả là hắn cùng với cái đám lang thang đi cùng hắn đấy, đêm đó đau bụng đau đến suýt chết. Nhưng thuốc mà ta hạ với bọn họ, rất có nhân tính, rất chiếu cố tới họ…thuốc mà hạ cho họ cũng rất có nguyên tắc, dù là thuốc xổ, cũng rất có k