ĩ xảo, khó chịu muốn chết nhưng sẽ không để họ thải cho tới chết.”
Vừa lòng nhìn dáng vẻ run sợ của bọn họ, Tiểu Tiểu nhạt giọng nói:
“Không phải Hỷ công công vẫn còn đang ở bên ngoài đợi bổn cung hay sao? Các ngươi mau chóng giúp bổn cung chuẩn bị, ông ta tìm ta nhất định là có việc quan trọng. Phải mau chóng ra đó, bằng không ông ta sẽ trách tội các ngươi.”
Chỉnh trang lại lần nữa, Tiểu Tiểu dẫn đầu đi ra ngoài sảnh, Hỷ công công thấy mấy người Tiểu Tiểu đi ra, vội cúi đầu:
“Nương nương, cuối cùng người cũng đi ra rồi…”
“Hỷ công công, cái gì gọi là ‘cuối cùng ta cũng đi ra rồi’? Chẳng lẽ thời gian ngươi ở đây đợi bổn cung đã lâu lắm rồi à?” Sau khi Tiểu Tiểu ngồi xuống, buồn cười nhìn ông ta, Hỷ công công vội vàng xua tay:
“Nương nương hiểu lầm rồi, nô tài mới tới, mới tới thôi! Nô tài đâu có đợi nương nương, không có…”
Từ ma ma khó hiểu nhìn cái dáng vẻ lấy lòng kia của Hỷ công công, hình như ông ta thật sự rất sợ vị nương nương này?
“Ồ, vậy sao? Hỷ công công, hôm nay ngươi đến đây là có chuyện muốn nói với bổn cung à?”
Tiểu Tiểu vuốt ve ly trà trên bàn, vẻ mặt vô hại nhìn Hỷ công công, Hỷ công công vội vã đi lên phía trước, nói với bọn người Hoa Nguyên:
“Các ngươi lui xuống trước đi!”
Hoa Nguyên và Từ ma ma nhìn nhau, bọn họ cùng lúc nhìn Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu phất phất tay, hai người mới cẩn thận mà lui ra, săn sóc đóng cửa lại, giúp Tiểu Tiểu canh giữ ở gần cửa.
“Được rồi, Hỷ công công! Có gì thì nói được rồi đó?” Ngẩng đầu nhìn Hỷ công công một cái, Hỷ công công cười thần bí, từ trong tay áo lấy ra một cuốn sổ, cung cung kính kính đưa vào trong tay Tiểu Tiểu:
“Nương nương, đây là thứ mà người cần, bên trong là toàn bộ danh sách tất cả những người có mặt đêm đó, không biết nương nương còn căn dặn gì nữa không?”
Nương nương cần cái này làm gì, Hỷ công công thật sự rất tò mò, nhưng ông không dám hỏi, cũng không đơn thuần chỉ là sợ nương nương tức giận, mà là sợ nương nương sẽ giao nhiệm vụ càng khó hơn nữa cho mình.
“Hỷ công công, ngươi không tò mò sao? Bổn cung cần số tên này để làm gì?”
Khẽ hớp một ngụm trà, Tiểu Tiểu lạnh lùng hỏi. Muốn đi hả? Ta còn chưa hỏi xong, làm sao có thể để ngươi đi được cơ chứ?
“Nương nương, việc của chủ tử, nô tài sao dám tò mò…không tò mò, không tò mò tẹo nào hết…” Theo thói quen, Hỷ công công lùi về sau một bước, Tiểu Tiểu cười nhẹ nói:
“Nhưng mà, bây giờ bổn cung muốn nói nguyên nhân cho ngươi đấy? Đứa bé trai không lâu trước, ngươi còn nhớ chứ?”
“Nương nương, ý người là…Điểm Điểm…” Hỷ công công kinh ngạc há miệng, vì đứa trẻ kia đáng yêu quá, cũng bời vì tên của nó rất có cá tính, cộng thêm việc Hoàng thượng không lúc nào là không nhắc tới nó, cho nên, đối với đửa trẻ kia, ông nhớ rất rõ.
“Ừm, trí nhớ của Hỷ công công thật khá, bổn cung nói cho ngươi, Điểm Điểm có liên quan đến những người trong cuốn sổ này…” Nếu Hỷ công công vẫn luôn đi theo bên cạnh Hoàng thượng, khi Tiểu Tiểu nói ra ngọn nguồn sự việc, Hỷ công công đương nhiên sẽ có chút khẩn trương. Tiểu Tiểu chính là đánh vào ý này, bây giờ nàng chỉ có thể dùng cách loại trừ, loại trừ từng người từng người một trên danh sách, người sót lại cuối cùng thì chính là cha của Điểm Điểm.
“Cái gì….Nương nương nói thật sao…?” Tuyệt đối là một tin tức có tính bùng nổ, chẳng trách Điểm Điểm lại giống với mấy người Hoàng thượng đến thế, thì ra…
“Đương nhiên là thật rồi, mẹ của Điểm Điểm là bạn tốt của bổn cung, chính là tại yến thọ của Thái hậu vào năm năm trước mà mang thai Điểm Điểm…”
Tiểu Tiểu khẽ nói, chỉ thấy sắc mặt của Hỷ công công đột nhiên trắng bệch, ông ta run rẩy đứng đó, y như lá rụng trời thu vậy, đáng thương lắm thay…
“Nương nương, thế bây giờ nàng ta…chết rồi…hả?”
Chuyện đêm hôm đó, tình hình cụ thể thì Hỷ công công không biết, đấy là điều cấm kị của hoàng cung. Nhưng đứa trẻ ra đời, lại không ở cạnh mẹ ruột của mình, có phải vị mẫu thân kia đã gặp phải chuyện bất trắc gì rồi không?
“Ừ, Hỷ công công biết chuyện tối hôm đó?”
Cứ tạm thời nguyền rủa bản thân một chút đi, Tiểu Tiểu trả lời, dù sao thì mình vẫn sống khỏe mạnh, tạm thời để Hỷ công công hiểu lầm một chút cũng tốt.
“Nô tài không biết. Tối đó đúng là có xảy ra chuyện, nhưng người biết sự tình thì đều đã bị diệt khẩu cả rồi…” Hỷ công công vẫn run rẩy, giọng điệu kinh sợ ấy, không giống như đang nói dối.
“Nhưng ngươi có biết, người xảy ra chuyện là vị hoàng tử nào?” Tiểu Tiểu hỏi ngay, không phải nàng tàn nhẫn, chỉ là nàng muốn mau chóng làm rõ vấn đề này. Chỉ có làm rõ rồi, thì nàng mới có thể làm tất cả những gì mình muốn làm.
“Nô tài không biết, bởi vì tối đó tất cả các vị hoàng tử đều xảy ra chuyện…”
Thở hắt một hơi, Hỷ công công nói: “Nương nương, thời gian nô tài ra ngoài đã lâu, nô tài về trước đây, bằng không, bị Hoàng thượng bắt được thì phiền phức lắm…”
Tiểu Tiểu nhìn ông ta, có lẽ ông ta thật sự không biết gì hết, nhưng cầm được cuốn sổ này, cũng coi như ông ta đã tận lực rồi.
“Hỷ công công, chuyện hôm nay, ngàn vạn lần không thể nói với Hoàng thượng, cũng không thể nói cho bất kì ai, ngươi cẩn thận chút nhé!”
Tuân thủ lời hứa, đương lúc ông ta cầm cuốn sổ này đến cho mình, thì Tiểu Tiểu đã xem ông ta như người của mình rồi, bảo bọc, quan tâm ông ta là chuyện bình thường.
“Nô tài đa tạ nương nương!”
Sau khi cung kính hành lễ xong, Hỷ công công cảm động cáo lui. Lời ban nãy, ông hiểu, nương nương đã xem mình như người của nàng ta rồi, hơn nữa còn quan tâm đến ông nữa đấy.
Cửa phòng mở ra khép lại, Hoa Nguyên và Từ ma ma đi vào, Tiểu Tiểu đem cuốn sổ giấu vào trong tay áo, nhàn nhã uông trà.
“Nương nương!” Hai người cung kính đứng đó, Tiểu Tiểu cười cười:
“Hỷ công công đi rồi, bổn cung trở về đánh một giấc nữa, đã đến giờ này rồi, chắc không ai đến nữa đâu ha?”
“Nương nương…” Từ ma ma kêu một tiếng, Tiểu Tiểu quay đầu nhìn bà ta: “Còn chuyện gì nữa không? Từ ma ma?”
“Nương nương, người vẫn nên đợi một lát, dùng xong bũa rồi hẵng ngủ nhé?”
Sắc trời đã không còn sớm, nương nương ngủ lúc này, ai mà biết tới khi nào mới dậy nổi? Đến lúc đó, bữa tối làm sao mà ăn?
“Ừm, được thôi!”
Tiểu Tiểu ngẫm nghĩ thấy cũng có lý: “Thế thì truyền thiện trước đi!”
Từ ma ma đi ra ngoài lo liệu, giờ đây trong phòng chỉ còn sót lại Tiểu Tiểu và Hoa Nguyên, Tiểu Tiểu thấy Hoa Nguyên có chút khẩn trương, nàng cười nói:
“Hoa Nguyên, cô lại chẳng phải là quen biết ta lần đầu, cô khẩn trương gì chứ? Cô hẳn là biết cách làm người của ta, thủ đoạn của ta, chỉ cần cô không phản bội ta, ta sẽ không bạc đãi cô đâu.”
“Nương nương, nô tỳ biết. Nô tỳ không phải cố ý, chuyện của nô tỳ, nương nương không cần phải để bụng, nô tỳ là nhất thời hồ đồ…”
Từ khi ra ngoài, Hoa Nguyên liền bắt đầu lo lắng, hôm đó khi nàng quỳ xuống, thái độ của Tiểu Tiểu có biến hóa, nàng cũng đã cảm nhận được. Lúc đó, chỉ nghĩ phải báo thù cho đứa bé chưa ra đời kia ra sao, cho nên mới cầu xin nương nương như thế, khi đó thật sự là quá lỗ mãng.
“Hoa Nguyên, ta hiểu tâm tình của cô, đừng để trong lòng nữa. Dù sao thi ta cũng chỉ là thuận tiện mà làm thôi. Được rồi, chuyện tên gọi, cô cũng dừng để ý, sớm muộn cũng có một ngày, bổn cung sẽ sửa lại tên cho cô.” Hoàng thượng khi đó, đúng là tuyệt tình. Bây giờ nghĩ lại, Tiểu Tiểu còn thấy lạnh lòng, may mà lúc đó không phải nhắm vào mình, nếu như là mình, nói không chừng sẽ giết Hoàng thượng luôn cho xong chuyện.
“Nương nương, một cái tên thôi mà, nô tỳ thật sự không để bụng, nương nương không cần phải bận lòng!” Hoa Nguyên thấp giọng nói, tiếng nói rất bình tĩnh, dường như hai ngày nay nàng ta đã nghĩ thông suốt rồi vậy.
“Hoa Nguyên, cô hận hắn không?”
Thăm dò nhìn về phía Hoa Nguyên, Tiểu Tiểu nhớ tới thứ bột thuốc mà lúc đầu Điểm Điểm ném ra ngoài, nếu như Hoa Nguyên muốn, nàng có thể giúp nàng ta có lại được tình yêu của Hoàng thượng.
“Có một chút. Lúc đầu tôi nghĩ, gặp tôi rồi, hắn sẽ có biểu tình gì? Có phải sẽ có chút kích động, có chút cao hứng hay không….nhưng mà, đấy cũng chỉ là ảo tưởng của tôi thôi, hắn đối với tôi, đúng thật là tuyệt tình. Thật ra như vậy cũng tốt, chà đạp tôi như vậy, tuyệt tình với tôi như vậy, tôi cũng có thể hoàn toàn chết tâm với hắn rồi…”
Nếu đã chết tâm rồi, tại sao cô còn phải rơi lệ? Nếu đã buông xuống rồi, tại sao cô còn phải đau lòng? Nếu hận hắn, tại sao trong lòng cô vẫn lưu luyến thế chứ?
“Hoa Nguyên, ta nói nè, nếu như cho cô cơ hội, cô có muốn nắm lấy, có nguyện ý yêu hắn không?”
Than nhẹ một tiếng, Tiểu Tiểu biết Hoa Nguyên không cam tâm, nếu thật sự không buông xuống được, nàng nguyện ý thành toàn cho Hoa Nguyên.
“Sẽ không, vận mệnh của tôi, cũng là vận mệnh của đại đa số phụ nữ trong hậu cung. Nương nương, cho dù người có cho tôi cơ hội, tôi cũng không muốn tương ngộ với Hoàng thượng nữa, tôi muốn đi, tôi muốn ở bên cạnh người, đợi người đưa tôi xuất cung!”
Nhẫn nhịn nước mắt, đây là quyết định của nàng.
“Được, ta sẽ thành toàn cho cô.”
Hoàng thượng, cũng có khả năng là cha của Điểm Điểm. Nhưng nếu thật sự như thế, Tiểu Tiểu có thể ở bên hắn hay không? Tiểu Tiểu không biết, chỉ là từ trong chuyện của Hoa Nguyên, nàng biết, tình yêu của đế vương thật sự là không thể dựa vào được.
……………
Nửa đêm triền miên, cứ như đang nằm mơ vậy. Trong mơ, hắn không phân rõ nàng có phải là thật hay không. Nhưng mộng cảnh thực thế kia, ngọt ngào thế kia. Khi tỉnh lại, bên cạnh trống trơn, không có dấu vết của giai nhân.
“Tiểu Tiểu…”
Tê tâm liệt phế gọi một tiếng, Lân vương vô thần ngửi hương vị thuộc về nàng ở trong căn phòng. Cúi đầu xuống, nhìn mấy vết cào nhiều vô số kể trên người mình, đấy cũng là kiệt tác của nàng…
Tại sao, tất cả những gì trong mộng vẫn còn đây, chỉ riêng hình bóng của nàng lại không ở bên cạnh mình?
Quần áo hỗn loạn trên nền đất, đều là của hắn, đã không còn của nàng nữa. Chỗ trống bên cạnh lạnh lẽo, cho thấy nàng đã đi rất lâu rồi. Đều tại mình, cho rằng nàng bận lòng về mình nên mới đến, đến rồi thì sẽ không nỡ rời đi nữa, ai mà biết, khi tỉnh lại, vẫn chỉ là một giấc mộng.
Vô thần nằm trên giường, Lân vương vẫn còn có thể nhớ tới sự nhiệt tình của nàng tối qua, chỉ là đằng sau sự nhiệt tình đó, nàng lại quyết rời mình mà đi. Nàng thật sự phải tuyệt tình vậy sao?
Ánh mắt lơ đãng nhìn xung quanh, muốn tìm trong căn phòng thứ gì đó thuộc về nàng, lại nhìn thấy vết trắng trắng trên chiếc bàn cách đó không xa, lẳng lặng nằm trên chiếc bàn màu đỏ sậm, hết sức bắt mắt, hết sức xinh đẹp. Nhanh một bước, hắn chạy qua đó, hoang mang cầm tờ giấy mỏng manh kia lên, thấy được trên đó có chữ viết đã sớm khô:
Lân, ta còn có chuyện vẫn chưa hoàn thành, tạm thời không tiện gặp chàng. Đừng tìm ta, đợi mọi chuyện xong xuôi, ta tự sẽ đi tìm chàng.
Lân, chàng phải phấn chấn lên, nhiều nhất ba tháng, ta sẽ trở lại tìm chàng!
….Ba tháng, nàng bảo mình đợi nàng ba tháng!
Nắm lấy tờ giấy kia, tay Lân vương hơi hơi run lên:
Tiểu Tiểu, nàng thật tàn nhẫn, nàng bảo ta đợi nàng ba t