“Ê, nữ nhân, cô chích ở đâu thế hả, sao lại đau như vậy?”
____________________________
“Tiểu Tiểu…” Thấy cửa mở ra, Lân vương run rẩy kêu lên, hắn không ngừng bước chân, mắt chăm chú nhìn người lộ ra kia, tuy ngược sáng nhìn không rõ, nhưng hắn biết, đấy không phải là Tiểu Tiểu, đấy là…
“Ngươi là ai?” Còn chưa hiểu rõ, thì người đã đi qua đó, Lân vương nắm lấy cổ của cô gái đang ở trước cửa đó, bị bóp cổ nên khuôn mặt bắt đầu đỏ lên, nàng ta trợ to mắt, nhưng một câu cũng không thốt lên được.
“Vương gia, người…người đến rồi à?” Nghe bên ngoài có tiếng nói, quản gia vội chạy ra, thấy Vương gia mặt đầy tức giận, sợ tới nỗi ông ta buông cái ly đang cầm trong tay ra, ‘Keng leng’ một tiếng rơi xuống đất…
“Quản gia, sao ngươi lại ở đây?”
Lân vương buông tay, nha hoàn mới bị bóp cổ kia ngồi xổm xuống đất, cố gắng thở, rốt cuộc là mình đã làm sai ở đâu, lại không phải cố ý, chẳng phải mình chỉ ra ngoài rót chút nước thôi sao, kết quả là suýt nữa thì không còn mạng nữa…
“Vương gia…Vương gia tha mạng!”
Không giải thích gi cả, quản gia cứ thế mà quỳ xuống đất, ngay đến nha hoàn ban nãy ngồi xổm dưới đất, nha hoàn đang ở trong phòng kia nữa, đều cùng nhau quỳ xuống, Lân vương trầm mặt, thì ra quản gia lừa mình, nơi này dường như chẳng có ai đến quét dọn qua?
Lướt qua mấy người đang quỳ dưới đất, Lân vương đi vào trong phòng, không biết bọn họ tới lúc nào, nhưng trong phòng đã sắp xếp rất ngay ngắn, rất sạch sẽ. Ngay đến tẩm thất cũng ngăn ngăn nắp nắp, xem ra, lúc đầu khi không tìm thấy người, quản gia đã từng phái người qua đây thu dọn rồi.
“Quản gia, ngươi đã theo bổn vương lâu vậy rồi, sao vẫn chưa thông minh ra thế hả?”
Lân vương thở dài một tiếng, hắn cho rằng mình đối xử rất khác biệt với Tiểu Tiểu, quản gia hẳn là nên biết, cho dù mình không đến đây, nơi này cũng không thể để nó bẩn được.
“Vương gia, nô tài vẫn luôn bận rộn tìm kiếm cô nương…”
Mở miệng, quản gia muốn giải thích gì đó, Lân vương phất phất tay, không có tí hứng thú gì nói: “Cút!”
Run rẩy thu dọn mấy thứ đồ linh tinh, ba người cẩn thận lui ra ngoài, dưới ánh sáng của ngọn đèn, chỉ còn lại cái bóng đơn độc của Lân vương đứng đó.
Lo lắng lâu như vậy, run rẩy lâu vậy, do dự lâu như thế, tại sao kết quả cuối cùng lại là…
Tiểu Tiểu, ta rất sợ nàng cùng với người khác đứng ở đây, nhưng ta càng sợ, nơi này không có nàng. Tiểu Tiểu, tại sao không phải là nàng trở về, tại sao lại là bọn họ?
Vốn tưởng rằng, bên trong là nàng, khi nhìn thấy cửa mở, tim ra run bật lên, nhưng có kích động thêm nữa thì cuối cùng vẫn thất vọng, người đi ra không phải là nàng…
Tiểu Tiểu, nàng biết không? Cứ không biết tin tức của nàng thế này, ta rất mệt, rất mệt. Lúc ở ao sen, ta còn có thể cảm giác được khí tức của nàng, có phải, nàng từng trở về đúng không? Đấy không phải ảo giác của ta, ta thật sự ngửi được, ngửi được khí tức của nàng, mùi vị trên người nàng…
Nằm trên giường, Lân vương đau khổ híp mắt lại, Tiểu Tiểu, ta biết nàng chưa rời đi, nàng ở ngay cạnh ta. Tối hôm đó, có phải nàng trở về gặp ta không? Chắc là vậy, bằng không, tại sao nàng lại xuất hiện ở vương phủ? Nếu nàng không yên tâm về ta, tại sao không xuất hiện để ta nhìn nàng một cái, nếu không thì hãy nói với ta, nàng không thích ta, nàng không có tí hứng thú gì với ta cũng được. Ta muốn nhìn thấy nàng lần nữa, ta càng muốn giữ nàng lại bên người…
Trên chiếc giường quen thuộc, hắn còn nhớ một đêm triền miên kia, chỉ là đã hơn một tháng trôi qua, trên giường sớm đã không còn mùi vị của nàng, có chăng thì cũng chỉ là khí tức lạnh băng mà thôi. Lân vương thất vọng nằm trên giường, nếu như nàng có thể nằm bên cạnh hắn thì tốt quá…
……………
Rời khỏi Liên viên, tâm tình của Tiểu Tiểu rất bấn loạn, biết rằng có thể hắn đã nghĩ thông rồi, đã tha thứ cho mình, tại sao trong lòng nàng lại chẳng vui vẻ tí nào vậy? Muốn đến phủ để thăm hắn, nhưng khi đi đến trước cửa, sợ hãi dừng lại, một bước cũng chẳng bước vào được.
Gặp hắn rồi, phải nói cái gì? Phải nói thế nào? Lân vương, kiêu ngạo thế kia, dịu dàng thế kia, nhưng cũng bá đạo thế kia. Nếu như hắn tóm được mình, nếu như hắn khóa mình lại, vậy sau này…
Vẫn là đi gặp Sóc vương trước đã, hoàn thành nhiệm vụ rồi nói sau. Không do dự nữa, Tiểu Tiểu xoay người rời khỏi Lân vương phủ, lướt mình mấy cái, thì đã đến nơi mục đích tối nay của nàng – Sóc vương phủ. Đối với Sóc vương, nàng thật sự rất tò mò. Hôm đó hắn từng nói hắn bách độc bất xâm, nhưng lại không chống cự được mị dược đặc chế của mình. Lúc trước Tiểu Tiểu hẳn là cảm thấy rất có cảm giác thành tựu, rất tò mò, rất cao hứng. Nhưng lần thứ hai khi hạ thuốc xổ với hắn, hắn lại chẳng có tí dị thường gì, sao lại thế được? Cho dù là Hoàng thượng, Tiểu Tiểu chỉ cho hắn dùng có một tí mà thôi, liền xổ rất lâu.
Lần thứ ba khi dùng thuốc, chính là Dạ Hoặc. Thuốc vừa xuất thủ, cho dù Dạ Hoặc võ công cao cường biết phải bế khí mà vẫn trúng độc, nhưng Sóc vương kia thì lại chẳng hề hấn gì. Lân vương và Hoàng thượng lúc đó đều hôn mê cả rồi…
Đây…hình như có chút kì quái? Chẳng lẽ thể chất bách độc bất xâm của Sóc vương, đối với độc dược mà còn có tính lựa chọn nữa sao? Bách độc bất xâm, thông thường phải có cơ ngộ rất rất rất là đặc biệt. Sư phụ là thần trộm, đối với dược và độc đều rất có kiến giải, ở trong núi, ở trong biển người bồi hồi gần nửa đời rồi, nhưng vẫn chưa từng đụng phải cơ ngộ đặc biệt thế này, Sóc vương sao lại đụng đến nhỉ? Tiểu Tiểu rất tò mò, nhưng nếu vậy, nàng lại không thể đi hỏi thẳng Sóc vương. Nếu như nàng dám hỏi, cái tên Sóc vương tinh tường ấy không những sẽ nghi ngờ mình, hơn nữa sẽ không nói cho nàng, nói không chừng còn lấy mấy thứ linh tinh gì đó để ứng phó nàng…
Cho nên, biện pháp tốt nhất đó là sau khi khống chế hắn, Tiểu Tiểu đích thân nghiên cứu một phen. Tin tưởng rằng với sức phá hoại siêu mạnh của Tiểu Tiểu, cùng với năng lực nghiên cứu kiên cường kia, nhất định sẽ nghiên cứu ra được ngọn ngành.
Có thể nói, Tiểu Tiểu còn thật sự làm được một việc tốt đấy chứ? Nhìn Sóc vương đang ngoãn ngoãn ở trong phòng nằm ngủ, Tiểu Tiểu liền cảm thấy rất có cảm giác thành tựu. Tại sao á? Còn không phải bởi vì hắn không kêu ai thị tẩm đấy sao? Nghe nói, Sóc vương đã rất lâu không sủng hạnh ai rồi, hình như nguyên nhân là vì…
Sóc vương bỗng dưng không gần nữ sắc. Cái này chẳng liên quan tí gì tới Tiểu Tiểu, có liên quan thì chính cái thứ độc dược chết tiệt kia kìa. Nhưng, độc dược kia hình như là do Tiểu Tiểu hạ mà nhỉ.
Sự tình như vậy, vốn nên là chuyện cơ mật trong những chuyện cơ mật, tại sao Tiểu Tiểu lại biết? Thật ra, cái này phải cảm ơn sự mơ hồ của Tiểu Tiểu, nàng vốn cho rằng Sóc vương sẽ qua đêm ở chỗ thị thiếp nào đó, cho nên bèn không cẩn thận đến phòng thị thiếp của Sóc vương, lại không cẩn thận nghe thấy một thị thiếp của hắn làm chuyện có lỗi với hắn, cũng không cẩn thận nghe được thị thiếp đó nói, chuyện Sóc vương ‘không được’…
Trong lòng thầm tự trách một chút, Tiểu Tiểu tốt bụng giúp hắn giáo huấn nam nữ trong phòng một phen. Thật ra cách giáo huấn rất đơn giản, chính là đem động tác kinh điển nhất nhất của hai người lúc này làm dừng lại một lát, Tiểu Tiểu vừa lòng thưởng thức một chút kiệt tác của bản thân, quả nhiên đẹp mắt, đủ kinh điển, Sóc vương mà nhìn thấy nhất định sẽ bị mình làm cho cảm động tới nỗi nước mắt nước mũi chảy ròng. Nàng thì vừa lòng rồi, nhưng hai người đương sự kia thì xanh cả mặt, chỉ là hai người họ ngay đến việc kêu lên một tiếng cũng không được, cho nên chỉ có thể trơ mắt đợi người tới phát hiện bọn họ mà thôi….
Đi đến bên ngoài tẩm thất của Sóc vương, bên trong yên tĩnh, Sóc vương sớm đã nghỉ ngơi. Nha hoàn trực đêm ở ngoài phòng cũng đang ngủ gà ngủ gật, Tiểu Tiểu thầm nói: Ông trời giúp ta rồi!
Sau khi điểm huyệt hai nha hoàn xong, Tiểu Tiểu ngang nhiên thay một bộ y phục nha hoàn rồi đi vào tẩm thất của Sóc vương, nhìn Sóc vương cả mặt vô hại kia, nàng than nói:
“Người này ấy à, sao lúc ngủ và lúc tỉnh lại khác xa nhiều vậy? Vương gia lúc ngủ rất đẹp, dáng vẻ ngây thơ thuần khiết, khiến người ta nhịn không được muốn căn hai miếng, nhưng sau khi tỉnh lại thì…”
“Thì sao?” Nghe thấy tiếng làu bàu bên tai, Sóc vương mở mắt, nhìn nha hoàn xấu xí có chút quen mặt trước mắt, nàng ta là lần đầu tiên trực đêm à? Nhìn quen mặt lắm.
Nha hoàn, thì nên có dáng vẻ của nha hoàn, cho dù là chủ nhân đã ngủ, cũng không nên nhìn thẳng chủ nhân như vậy, hoa chân múa tay bình luận chủ nhân. Nghe những lời ban nãy của nàng ta, Sóc vương vốn nên phẫn nộ, nhưng khi mở mắt nhìn thấy ánh mắt rực sáng của nàng, hắn lại chẳng có tâm tình trách mắng xử phạt nàng, ngược lại còn tốt bụng hỏi nàng.
Thầm than bản thân không bình thường, nhưng Sóc vương chẳng suy nghĩ sâu xa gì, chỉ dễ tính chờ nàng trả lời.
Tiểu Tiểu đang nói, lời bỗng bật thốt kia, nàng lại chẳng cảm thấy cả kinh, ngược lại tưởng rằng mình không cẩn thận mà nói ra thôi, nàng cười nói:
“Thì không tốt nữa. Sóc vương này, tính khí thật thối tha, cũng không biết là bình thường cô nãi nãi cùng hắn bát tự không hợp hay sao ấy, ngày nào cũng thích tìm ta gây chuyện, không biết cô nãi nãi đã đắc tội với hắn khi nào nữa…”
“Cô quen biết tôi à? Hay là tôi quen biết cô?” Trợn to mắt, Sóc vương cố gắng nhớ đã gặp nàng ta ở chỗ nào, nhưng làm thế nào cũng chẳng nhớ ra được, nhưng nàng lại cho mình cảm giác rất quen thuộc, quen thuộc đến độ hình như không lâu trước mới gặp nàng ta thôi vậy.
“Nói ngài thông minh, thì ngài lại thật ngốc. Ta quen biết ngài, cùng với việc ngài quen biết ta thì có gì khác nhau? Haizz, ngốc chết đi được, lúc ngủ đúng thật là ngốc, ngay đến việc tiểu thiếp trộm tình sau lưng ngài cũng không biết…”
Tiểu Tiểu than nhẹ một tiếng, hắn thật đáng thương, bị chúng tiểu thiếp nói ‘không được’ thì đã đủ xui xẻo lắm rồi, mấy ả còn to gan cho hắn đội cái mũ xanh siêu lớn nữa chứ. Vương gia tội nghiệp, nếu là mình, đánh chết nàng nàng cũng không muốn cưới nhiều vợ, nạp nhiều tiểu thiếp thế kia đâu. Lãng phía ngân lượng không nói, quản chế thật là phí tâm phí sức.
“Cô nói cái gì? Ai?” Bực mình nhíu mày, Sóc vương muốn đứng dậy, mới phát hiện trên người một chút hơi sức cũng không có, lúc này, ngay đến nói chuyện, tiếng nói của hắn cũng rất nhỏ, rất thấp, chẳng lẽ là…
“Ngày mai ngài sẽ biết, không cần cảm kích ta, ta đã giúp ngài bắt bọn họ rồi, hơn nữa còn dừng lại ở dáng vẻ kinh điển nhất nhất nữa kìa? Đảm bảo ngày mai nhất định ngài sẽ nhìn thấy…Vương gia, sao ngài lại nhìn ta như vậy? Chẳng phải vừa nãy ta đã nói rồi sao? Không cần phải cảm kích ta quá, ta đây tự nguyện làm, không cần ngài phải trả thù lao…Vương gia, sao ngài không nói chuyện vậy? Ngài sao rồi?”
Tiểu Tiểu cười cười, bắt lấy cổ tay hắn, cảm giác được mạch đập của hắn, lúc này, Sóc vương vô lực hỏi:
“Cô không phải là nha hoàn trong phủ?”
Dùng sức gật gật đầu, Tiểu Tiểu hỏi:
“Ta có nói ta là nha hoàn trong phủ hay sao? Ta vốn chẳng phải là nha hoàn mà?”
“Thế y phục của cô?” Mắt nhìn y phục trên người nàng, bây giờ nhìn nó mặc trên người nàng vẫn có chút lớn, có hơi rộng một chút.