ha hoàn bên ngoài đấy, vì để tiện hành động đó mà, chẳng lẽ điểm này mà ngài cũng không hiểu hả?”
Hắn ngốc quá đi, làm như vậy còn không phải là vì muốn mê hoặc tâm trí cố nhân hay sao? Ngốc chết đi được, không biết có phải thuốc lúc nãy mình hạ làm cho đầu óc người ta trở nên chậm chạp không nhỉ? Đừng mà, thế thì thuốc của mình rất không thành công…
Tiểu Tiểu cau mày, khổ não nói:
“Vương gia, bây giờ ngài cảm thấy thế nào? Chẳng lẽ ngài thật sự trở nên ngốc luôn rồi sao? Đừng vậy mà, trên nguyên lý, độc mà bây giờ ngài trúng phải chỉ làm cho cả người vô lực mà thôi, bệnh trạng hẳn là tay chân mất sức, ngay đến nói chuyện, cũng chỉ có hơi mà không có sức…nhưng không nên là đầu óc phản ứng chậm thế chứ, nếu thật sự như vậy, thì là sản sinh ra tác dụng phụ rồi, thuốc của ta không thành công, hơi thất bại. Thế thì ta sẽ rất đau lòng, rất chịu đả kích…”
Cô đau lòng, chịu đả kích? Sóc vương im lặng nhìn gương mặt chực khóc kia, hắn không biết mình phải dùng biểu tình gì để đối mặt với nàng nữa, chắc là an ủi nàng nhỉ, suy cho cùng thì bây giờ mình đang nằm trong tay nàng. “Cô nương, ta không sao, đầu óc không trở nên chậm chạp, chỉ là lời nói của cô nương quá thâm thúy mà thôi. Lý giải rồi, thì ta sẽ tốt hơn. Cô nương, bây giờ cô có thể nói cho ta biết, cô muốn làm gì?”
Sóc vương nhìn nàng, bất tri bất giác, mình lại nói chuyện với nàng, hơn nữa, ngay đến thể chất bách độc bất xâm này, thế mà cũng có thể trúng độc, chẳng lẽ loại độc kia nằm ngoài bách độc à? Đây là lần thứ hai trúng độc, lần thứ nhất chính là nữ nhân chết tiệt kia, lần thứ hai không phải mỹ nữ kia nữa, lại đổi thành một cô gái tầm thường xấu xí tới đây, mình đúng thật là xui xẻo mà.
Nói như vậy, lần trước là vì thưởng thức môi thơm nên mới trúng chiêu, nhưng lần này cái gì cũng chưa đụng tới, mà nhìn mắt nàng, hình như có hơi giống với cô gái kia, nhưng giọng nói thì khác, dung mạo cũng cách biệt quá xa…chẳng lẽ, nàng dịch dung sao?
Tỉ mỉ quan sát nàng, trên mặt nàng không có chút tì vết nào, không nhìn ra được dấu vết dịch dung tẹo nào. Ngược lại cái nhìn đăm đăm của mình, khiến mặt nàng đỏ cả lên.
“Cho dù ngài lớn lên rất đẹp, nhưng ta đã biết tính xấu của ngài rồi, còn lòng dạ của ngài cũng rất xấu, đừng lãng phí sức lực nữa. Vương gia, ngài có dào dạt tình ý nhìn ta như vậy, dùng mắt để dụ dỗ ta đi chăng nữa, ta cũng sẽ không động tâm với ngài đâu. Ban nãy đã thực nghiệm xong với loại thuốc này rồi, hiệu quả cũng không khác những gì ta nghĩ cho lắm, rất tốt, sau này sẽ giữ lại cho ngài dùng. Chúng ta thực nghiệm một lần nữa đi…”
Tiểu Tiểu cúi đầu, từ bên hông lấy ra một túi châm nhỏ xíu, lấy ra ba cây ngân châm rất nhỏ, cười yêu mị, cười tới nỗi Sóc vương sởn hết cả gai ốc:
“Cô muốn làm gì?”
Mấy ngân châm kia, rất khủng bố! Biểu tình của nàng, cũng rất khủng bố, cái tay nàng cầm ngân châm, càng khủng bố hơn!
“Vương gia, đừng sợ ta, ta sẽ không làm hại ngài. Ta chỉ muốn giải độc cho ngài mà thôi.” Tiểu Tiểu an ủi nói, từ khi nào, mà gan Sóc vương lại bé như vậy? Nàng thật sự không có ác ý, sẽ không làm hại hắn đâu.
“Giải độc? Dùng ngân châm á?” Nghe nàng nói là không có vấn đề gì, nhưng thật sự chuyện dùng ngân châm giải độc, hình như hắn chưa hề nghe qua thì phải.
“Đương nhiên rồi, bình thường ta chỉ thích chế tạo thuốc độc, không thích chế tạo thuốc giải, cho nên, độc của ta thường không có thuốc giải, nhưng dựa vào kinh nghiệm của ta, dùng vài cây ngân châm là đủ rồi…” Tiểu Tiểu nhìn hắn, châm rất mau sẽ hạ xuống, Sóc vương nhắm mắt, bất an hỏi:
“Cô chưa từng dùng ngân châm để giải loại độc này à? Đừng nói với ta là cô chỉ lấy ra để thử nghiệm thôi đấy nhá…”
“Chuyện gì cũng đều có lần đâu tiên. Vương gia đừng sợ, có thể được cô nãi nãi chọn trúng để thử độc, là vinh hạnh của ngài. Được rồi, khi cảm thấy tốt hơn chút thì nói với ta một tiếng, chúng ta mau chóng thử một lát đi, thời gian rất gấp, còn không nhanh lên thì trời sẽ sáng mất…”
Thế thì trời mau sáng đi! Còn thời gian rất gấp nữa chứ, lại chẳng phải đêm động phòng hoa chúc, thời gian gấp gì mà gấp? Cô gái này, đều khủng bố y như cô gái tối hôm đó vậy, sau này tốt nhất là đừng rơi vào trong tay mình, khi đó nhất đinh sẽ không để nàng ta yên đâu.
“Ê, nữ nhân, cô chích ở đâu thế hả, sao lại đau như vậy?”
Cô gái này, đừng nói là ngay đến huyệt vị cũng nhận nhầm đấy nhá? Sóc vương trợn mắt, phẫn nộ trừng nàng hỏi.
“Ồ, đau ở đâu, là cây này, cây này hay là cây này?”
Ba cây ngân châm cắm trên người Sóc vương, Tiểu Tiểu đụng đụng mấy cái, đau tới nỗi Sóc vương nhe răng cắn môi. Cô gái này, trực tiếp hỏi vị trí nào là được rồi, sao phải vừa đụng vừa hỏi chứ?
“Vốn chỉ có chỗ cây ngân châm thứ hai đau thôi, bây giờ đều đau hết…”
Đều nói hổ xuống đồng bằng bị chó khinh, Sóc vương tội nghiệp, nằm trên giường mình mà cũng bị ác nữ ức hiếp, đáng than là, hắn có một thân võ công, nhưng ngay đến hơi sức phản bác lại cũng không có – bản thân bị khống chế, chỉ có thể chịu sự áp bức mà thôi.
“Ồ, xin lỗi nha, Vương gia, ban nãy có thể là ta hơi mạnh tay, hạ châm sâu nửa phân. Nhưng ngài đừng lo, không có hậu di chứng gì đâu, đảm bảo sẽ không có tình trạng bị đần độn, không thể động đậy gì gì đó, kết quả xấu nhất thì cũng chỉ là ngài phải nằm bẹp giường mấy tháng thôi…”
Tiểu Tiểu giải thích, an ủi người đàn ông đang chuẩn bị bạo phát kia. Sóc vương kinh sợ hỏi: “Sẽ nằm bẹp giường mấy tháng á? Rốt cuộc cô có biết hạ châm không vậy…”
Xong rồi, ai tới cứu ta với, còn tiếp tục nữa. sớm muộn cũng bị nàng ta giày xéo tới chết luôn quá.
“Biết chứ, ta đã chữa cho rất nhiều vật rồi, sói, chó, thỏ, chim…cũng từng chữa qua cho con người, trừ những lúc hạ châm sai ra, còn chưa từng xuất hiện điều dị thường gì…”
Lang băm, nàng ta tuyệt đối là như vậy! Sóc vương híp mắt lần nữa, nhìn nàng, hắn dám đảm bảo, mình sớm muộn gì cũng bị tức chết.
“Cô lại làm gì nữa?” Ban nãy vì sự im miệng của nàng ta mà cao hứng, thì bỗng dưng cổ tay lại nhói đau, cảm giác hình như là bị cứa một đao, mở mắt ra, nhìn cổ tay buông ở bên giường, không nhìn được có bị thương hay không. Nhưng khá đau, lành lạnh, chắc là chảy máu rồi.
“Không có gì, Vương gia. Thường xuyên thay máu đối với thân thể rất có lợi, nó có thể kích thích thân thể của ngài sản sinh nhiều máu hơn. Ta rất tò mò, tại sao ngài lại có thể chất bách độc bât xâm? Chẳng lẽ máu của ngài khác với máu của ta sao? Cho nên ta mới lấy chút máu của ngài, mang về từ từ mà nghiên cứu. Vương gia, ngài biết không? Nếu như ta nghiên cứu thành công, thì loại dược hoàn đó sẽ trở thành thứ tốt mà người trên thế giới này đều mơ ước có được. Đến lúc đó ngài sẽ phụ trách ra máu, ta sẽ phụ trách nghiên cứu phối chế, hai chúng ta hợp tác nhất định sẽ phát tài to…”
Loại đồ này rất trân quý, định giá không thể quá thấp, hơn nữa số lượng cũng không thể làm nhiều quá, nếu nhiều thì sẽ không còn đáng giá nữa. Hơn nữa một khi công bố công dụng của nó, đảm bảo sẽ có người đi nghe ngóng muốn có được nó. Nghĩ tới sau này ngân phiếu sẽ cuồn cuồn mà đến, Tiểu Tiểu cao hứng tới độ muốn bật khóc – kiếm đủ số tiền tiêu xài cả tám đời, thì nàng có thể an tâm trở về núi rồi.
“Cô…cô tưởng rằng máu của ta lấy không hết dùng không cạn hay sao? Đến lúc đó, ta còn có mạng mà ngồi đếm tiền chắc…”
Than nặng một tiếng, Sóc vương đối với cô gái này không còn lời nào để nói nữa, nhưng câu nói tiếp theo của nàng làm cho Sóc vương ngay đến cái chết cũng nghĩ tới luôn.
“Không thành vấn đề, ta có phương thuốc giúp ngài bổ máu. Về phần ngân lượng ấy à? Nếu như ngài không còn mạng để ngồi đếm thì cũng chẳng sao, ta giúp ngài đếm là được; ngài không có mạng để xài cũng được, ta đây thương tình giúp ngài hết luôn cho…”
Vì hắn, Tiểu Tiểu hi sinh rất lớn, tuy rằng con người này chưa chắc có thể nhận ân tình, chưa chắc sẽ cảm kích nàng.
“…”
Nếu thật sự như thế, ta thà chết luôn bây giờ còn hơn. Ông trời ơi, khi nào ông mở mắt, thì tìm người tới đây đi, không nhất định là tới cứu ta, chỉ cần đuổi cô gái này đi giúp ta cũng được.
“Được rồi!” Nhìn máu chắc cũng gần đủ rồi, Tiểu Tiểu giúp Sóc vương cầm máu, cầm cái lọ không lớn lắm kia lên. Rồi tút ngân châm trên người hắn ra, cười nói:
“Đa tạ sự hợp tác của Vương gia, chất lượng máu không tệ…”
“Có ý gì?” Lời nàng nói rất kì lạ, cái gì gọi là sự hợp tác của mình, đã rơi vào trong tay nàng rồi, mình có thể không hợp tác với nàng mà được à?
“Chính là con người bình thường khi ngủ, chất lượng máu rất thấp, máu cũng không thuần, không nồng cho lắm. Nhưng nếu như một người giận lên, tính khí biến hóa rất lớn, lấy máu lúc này chất lượng rất tốt, rất thuần, tính năng cũng tốt. Ban nãy để Vương gia thử độc, giúp Vương gia giải độc, chỉ là để điều động tâm tình của Vương gia mà thôi. Nhưng Vương gia không làm ta thất vọng nha, tâm tình biến hóa rất lớn, cho nên ta mới nói Vương gia rất hợp tác với ta…”
Nhẫn nại giải thích xong, Tiểu Tiểu mau chóng điểm huyệt ngủ của hắn, trước lúc hắn sắp ngủ còn không sợ chết mà chêm thêm một câu:
“Vương gia nghỉ ngơi cho tốt, phải ngoan ngoãn với ta. Chỉ cần Vương gia ngoan ngoãn, mị dược hôm đó, ta sẽ không dùng trên người Vương gia nữa…ta rất nhân từ, lần này đối xử với Vương gia tốt hơn nhiều so với lần trước đấy…”
Tiếng nói từ từ bay xa, ý thức của Sóc vương cũng ngày càng yếu, thì ra, không phải ảo giác của mình, nàng ta thật sự là nàng…
Nàng trở về rồi, có phải cũng đại biểu rằng đứa bé trai kia cũng trở về luôn rồi không? Có phải một màn của năm năm trước cũng sẽ mau chóng được phơi bày hay không? Nhưng nàng là ai, rốt cuộc nàng ở đâu? Có tới nữa không…
Thật khốn đốn, bị điểm huyệt ngủ, còn có thể kiên trì được lâu vậy, hắn đã lợi hại lắm rồi…
Huýt một giai điệu nhỏ không thành khúc, Tiểu Tiểu cao hứng cầm cái lọ chuẩn bị hồi cung, nhưng lúc đi đến Lân vương phủ nàng vẫn ngây ra một lát, người cũng không chút cố kị gì mà dừng lại trên nóc nhà vương phủ, nhìn căn phòng ở nơi không xa kia, hắn cư ngụ trong đó, có nên qua đó hay không?
Tiểu Tiểu, trước nay mi đều tùy tâm sở dục, sao giờ lại do dự không tiến lên chứ? Tiểu Tiểu cúi đầu, rất hận bản thân mình như vậy, do dự thiếu quyết đoán, lo trước sợ sau.
Chẳng phải chỉ là gặp mặt hắn một cái thôi sao? Nhìn xong rồi đi. Nghĩ đến đây, Tiểu Tiểu bèn phi thân đi về phía căn phòng, gần rồi, sắp đến rồi…
“Có thích khách!” Trong viện, không biết là ai kêu lên một tiếng, vài ám vệ áo đen đều hiện thân, cản đường đi của Tiểu Tiểu, đem Tiểu Tiểu vây lại ở giữa.
“Cô là ai?” Nhìn y phục nô tỳ kia, mấy người thoáng do dự, Tiểu Tiểu lưu luyến không nỡ rời mà nhìn căn phòng kia một cái, cười nhạt nói: “Ta chỉ là một nô tỳ mà thôi!”
“Nô tỳ? Nửa đêm canh ba, đến tẩm thất của Vương gia làm gì?” Một người tiến gần lên trước một bước, Tiểu Tiểu trong lòng cả kinh, bọn họ là ám vệ, võ công tất nhiên không thấp, không thể cứ thế mà đối đầu được. Xem ra hôm nay không gặp được Lân vương rồi, ba mươi sáu kế chuồn là thượng sách thôi.
Thân bật lên không, người cũng đã bay ra ngoài, mấy người vây Tiểu Tiểu cũng mau chóng bay lên, khôn