Sau khi tỉnh lại lần nữa, cứ như thể đã quên người kia rồi vậy, Lân vương không còn nhắc đến hai chữ ‘Tiểu Tiểu’ nữa, mà cái sự kiện thích khách đêm hôm đó cũng cứ như vậy mà bị chôn vùi. Đối với việc bỗng dưng thanh tỉnh của Hoàng thượng và Lân vương, Sóc vương từng hoài nghi qua, thái y giải thích rằng có khả năng độc dược đều có kì hạn mất hiệu lực, đến một thời gian nhất định nào đó thì sẽ không còn hiệu lực nữa. Bọn họ đều nói vậy, Sóc vương cũng chẳng thèm truy cứu gì nữa.
“Vương gia, nên dùng thiện rồi, bày thiện ở đâu?”
Trên đường trở về quá mức vội vã, quá mức gấp gáp, Lân vương đã bệnh tới mấy ngày. Lúc hơi khỏe lại một chút, hắn lại thường đến hậu viện ngồi, chính là ngay tại cái đình mà lần đầu tiên mời bọn người Tiểu Tiểu đến, yên tĩnh, ngây ngốc, ngồi hết cả nửa ngày.
“Trở về đại sảnh đi!”
Lân vương không quay đầu, đột nhiên nói, quản gia hơi ngây ra một lúc, lâu vậy rồi, Lân vương vẫn là lần đầu tiên đến đại sành dùng thiện, đột nhiên muốn quay về, thế này là…
“Sao thế, có gì không đúng à?”
Bực bội nhìn cái dáng vẻ ngây ngốc của quản gia, Lân vương khó hiểu hỏi.
“Không…Vương gia, lão nô sẽ đi chuẩn bị ngay.” Run rẩy đáp lại một tiếng, ông phải mau chóng trở về tìm người đưa tin cho Hoàng thượng, Vương gia hình như đã tốt lên rất nhiều. Mấy ngày trước, trong mắt ngài ấy đều trống rỗng, làm gì có sự tồn tại của người khác chứ?
“Đợi đã! Bên chỗ Liên viên có phái người qua đó quét dọn hay không?” Lân vương gọi vị quản gia sắp đi kia lại, hỏi.
“Ớ…Vương gia…có…” Quản gia sợ hãi cúi đầu, bên đó đã lâu không phái người tới đấy rồi, nay Lân vương hỏi, ông không dám nói thật.
“Ừm, thế thì tốt. Đó là nhà của nàng, nói không chừng lúc nào đó nàng sẽ trở về…” Quản gia sợ run, ban nãy còn định phái người báo tin mừng cho Hoàng thượng, nhưng bây giờ…
Vương gia không phải bị ngốc rồi đấy chứ? Nàng ta đã đối xử với vương gia vậy rồi, sao ngài ấy vẫn còn nhớ tới nàng ta thế nhỉ? Nhưng ý của chủ tử ông không dám hỏi, phải lén phái người qua đó thu dọn một phen mới được!
Trở về tẩm thất, Lân vương không kêu người vào hầu hạ, ngồi trước cửa sổ, ánh mắt hắn nhìn thẳng hướng bên ngoài cửa sổ, trời tối rồi, bên ngoài đều tối om, bây giờ cái gì cũng không nhìn thấy được.
Tiểu Tiểu, hôm đó sao nàng lại đối xử với ta như vậy? Tại sao lại hạ độc ta? Đấy nhất định không phải là ý của nàng, đúng không?
Quen biết với nàng, cứ như là chuyện mới hôm qua vậy, từng chút một đều ghi nhớ rõ ràng trong đầu hắn. Lúc lần đầu gặp mặt, nàng ở cùng với Thủy Thủy, hai người nhìn có vẻ đều rất ngây thơ đơn thuần, nhưng nàng lại có phần cổ linh tinh quái hơn. Không giống những cô gái khác, vừa nhìn thấy mình một cái liền si mê, đối với dung mạo của mình, trong mắt nàng chỉ đơn thuần là thưởng thức…
Lần thứ hai gặp mặt, nàng vẫn cùng Thủy Thủy đi dạo, mua rất nhiều đồ, mình ngồi trong kiệu, chính là không nhẫn tâm nhìn nàng mệt mỏi, cho nên đi ra, hẹn hai người các nàng đến vương phủ của mình, còn mở tiệc mời các nàng, hai người cũng có lần đầu tiên…
Nàng là vì Thủy Thủy nên mới đồng ý tới? Lần đó hạ dược, cũng là vì tác thành cho chuyện tốt của mình và Thủy Thủy, không ngờ rằng âm kém dương sai, mình lại phát hiện ra sự khác thường, tóm được nàng đang đứng rình ở một bên.
Lúc đó, nàng giãy giụa, còn muốn giải độc cho mình, nhưng mình đã cự tuyệt, mình đã rất khó nhẫn nhịn, lúc đó chỉ muốn nàng, có được nàng…cuối cùng, hai người đều rất trầm mê, nhưng nàng còn tự cho là thông minh đem Thủy Thủy đến bên cạnh ta, còn nàng thì lại mệt mỏi đến bên bàn đá lăn đùng ra mà ngủ…
Cũng là tại tối hôm đó, nàng chỉnh sửa Ngưu Phong, lần đầu tiên nhìn thấy bộ dạng chỉnh người của nàng. Không cảm thấy tà ác, không cảm thấy bất kham, chỉ cảm thấy nàng rất đáng yêu, rất nghịch ngợm mà thôi…
Lần thứ ba, sau khi biết lòng Vu Hoa đối với nàng, bản thân liền gấp gáp đem Liên viên tặng cho nàng, còn phá lệ muốn một ngàn lượng bạc, chỉ vì tôn trọng nàng, tránh để nàng cảm thấy khó xử. Một ngàn lượng bạc đó, mình vẫn còn cất kĩ, đấy là của nàng…
Lần thứ tư, biết mình sắp phải rời xa một tháng, uống đến say khướt, hắn vẫn đến tìm nàng, nàng lại không ở đó, không hỏi nàng đã đi đâu rồi, nhưng chỉ là nhớ nàng, muốn yêu thương nàng, để nàng bồi mình…
Độc của nàng rất lợi hại, hắn vẫn luôn biết, giống như đêm đó, độc dược vừa tung ra, chỉ có Sóc vương bách độc bất xâm là thoát được. Nhưng độc dược của nàng thật sự dễ giải thế sao? Khi đó lúc tỉnh lại, nơi chóp mũi phảng phất còn có thể ngửi được hương khí của nàng, lúc vội vã chạy ra ngoài tìm nàng, thì lại vô ý nghe được mấy lời nói kia, nàng thế mà lại hôn người đàn ông kia trước chốn đông người…
Sao lại như vậy, sao nàng có thể như vậy chứ? Tiểu Tiểu, nàng không thể đối xử với ta như vậy, sao nàng có thể đối xử với ta như vậy chứ?
Bên giường, có cái rương sắt rất lớn, cái khóa to to trên đó, cho thấy chủ nhân rất coi tọng nó. Ánh mắt của Lân vương từ từ chuyển đến trên rương sắt, người cũng vô ý thức mà đi qua đó, tay nhẹ nhàng vuốt cái rương, dịu dàng tựa như đang vuốt ve người yêu của mình vậy…
Vuốt rất lâu, mãi đến khi cái rương hơi hơi nóng lên, không còn lạnh lẽo nữa, hắn mới hoàn hồn lại, từ bên hông lấy ra một cái chìa khóa tinh xảo kim quang chớp lóe, nhẹ nhàng mở cái rương ra, chỉ thấy trong cái rương đó trống trơn, chỉ có một bộ y phục và hai tờ giấy.
Lân vương cầm hai tờ giấy kia lên trước, một trong số tờ giấy đó còn viết hai chữ lớn không được coi là đẹp cho lắm – Tiểu Tiểu, tờ còn lại là một tờ ngân phiếu được xếp ngay ngay ngắn ngắn, đó là ngân phiếu một ngàn lạng bạc.
Đây là của nàng, một cái là chứng nhận chuyển giao viện, một cái là ngân phiếu nàng cho mình. Lúc quản gia cầm đến, Lân vương liền đem hai cái này cùng cất đi, ngay cả bộ y phục đẹp đẽ kia cũng vậy.
Tay nhẹ nhàng vuốt ve trên bộ y phục, chính là bộ đã mặc hôm mời mấy nàng đến trong viện. y phục đã nhăn nhúm, bẩn bẩn, nhưng hắn không để ai động tới, càng không kêu người giặt sạch.
Một bộ y phục mà thôi, hắn vốn cũng chẳng để ý, nhưng bộ y phục này thì khác, trên đó có mùi vị của nàng, có vết máu của nàng. Đấy là tượng trưng cho sự thuần khiết của nàng, là vật chứng tượng trưng rằng mình là người đàn ông đầu tiên của nàng, một vật mà cả đời này hắn cũng không nỡ vứt bỏ đi…
Vì nhớ nhung, cuộc sống mỗi ngày của Lân vương đều mờ mờ mịt mịt, vì khó hiểu, trong lòng Lân vương vẫn luôn bất tri bất giác nhói đau như bị cắn phải. Nhưng đây cũng chẳng phải ngày một ngày hai , tại sao bây giờ hắn lại cảm thấy khó chịu khác thường? Tại sao tối này lại đặc biệt thấy nhớ nàng chứ?
Khi nghe mấy lời đó, đã phát thề là phải từ bỏ nàng, nhưng tại sao lại cứ nhớ tới nàng trong lúc lơ đãng thế này, nhớ sự tinh nghịch của nàng, nhớ sự nhiệt tình của nàng, nhớ sự thông minh của nàng, nhớ tới…
………..
Thật nhàm chán quá!
Ngoại trừ giao du với đám hoa hoa cỏ cỏ ra, phi tử hậu cung thế mà lại chẳng có một ai đến bái phỏng nàng, Tiểu Tiểu nhàm chán nghiên cứu chế ra loại độc thứ một trăm lẻ một của nàng, nhưng chỉ có độc dược thôi, không ai đến thực nghiệm, thì có ích lợi gì chứ?
“Hoa Nguyên, ngươi nói xem đến khi nào thì mấy ả kia mới tới tìm ta gây chuyện chứ?” Thực sự là nhịn không nổi nữa, Tiểu Tiểu bức xúc hỏi.
“Cái gì? Nương nương, ban nãy người nói gì cơ…”
Hoa Nguyên lắc lắc đầu, ban nãy hình như nàng nghe thấy Lão đại nói là đến khi nào mấy ả kia mới tới tìm nàng ấy gây chuyện, có người lại thích người khác tới tìm mình gây chuyện à? Haizz, tư tưởng của Lão đại thật đúng là khác người.
“Ta nói, khi nào thì mấy ả kia đến dạy quy củ cho ta, đến tìm ta gây chuyện?”
Không kiên nhẫn nhắc lại một lần nữa, là mình nói không rõ à? Hay là tai của Hoa Nguyên có vấn đề, không được, lát phải giúp nàng ta xem xem, nếu không được thì châm cho vài ba múi.
“Nương nương, mấy ả không đến tìm người gây phiền phức chẳng phải tốt hay sao? Bọn họ mà đến, lời nói nhất định không dễ nghe, nương nương sẽ đau lòng đó.” Hoa Nguyên than thở một tiếng, nàng không hi vọng nương nương bị mấy ả làm tổn thương.
“Ta biết chứ, nhưng mấy ả không đến, mấy thứ này của ta phỏng có ích lợi gì nữa? Đều chế ra hết cả rồi, không có người đến thực nghiệm, thế thì thật lãng phí…”
Tay Tiểu Tiểu chỉa chỉa mấy cái chai chai lọ lọ trước mặt, mấy ngày nay không ra ngoài, cũng chẳng có người đến, mấy thứ nàng nghiên cứu ra cũng đủ nhiều, mỗi ngày như vậy, ít nhất còn có thể thực nghiệm tám mười ngày.
“Nương nương, mấy thứ này đều là độc à?” Ánh mắt lóe lên, trong lòng Hoa Nguyên bỗng bật sáng, mấy thứ này có lẽ sẽ có ích cho mình.
“Ừ, đều là độc. Nhưng độc hiệu còn phải kiểm chứng một phen, cho nên, ta hi vọng có người nào đó xấu bụng tới đây…”
Tiểu Tiểu cười âm hiểm một cái, đêm hôm đó vạn sự bất lợi, nàng tâm tình không vui, không còn dám ra ngoài nữa. Nhưng nếu hôm nay còn không có người nào tới, nàng quyết định mạo hiểm ra ngoài một chuyến, về phần chỗ sẽ đi, đương nhiên là Lân vương phủ thân yêu nhất rồi. Muốn hỏi tại sao ấy à, khẳng định là…
“Nương nương, có thể là vì lần trước người ‘Nổi mẩn’. Mấy cái chấm đỏ nhỏ ấy thật sự rất khủng bố, nữ nhân hậu cung đều dựa vào khuôn mặt, sợ người vẫn chưa thuyên giảm, cho nên mấy ả phải đợi, qua vài ngày rồi sẽ tới đây. Nếu nô tỳ đoán không sai, chắc nội trong ba ngày nữa thì phiền phức sẽ tới…”
Hoa Nguyên ngẫm nghĩ lại kinh nghiệm trước đây, hình như là vậy.
“Thật à?” Hưng phấn tới nỗi suýt nữa thì nhảy cẫng lên, Tiểu Tiểu ôm lấy Hoa Nguyên, cười lớn nói:
“Tốt, tốt quá rồi! Tối nay, ta quyết định giúp bọn họ cải thiện bữa ăn, chúc mừng bản thân cuối cùng cũng không còn nhàm chán tới chết nữa!”
Khoa trương làm một cái mặt quỷ, Tiểu Tiểu chạy vào trong phòng, quay đầu cười nói: “Ta mệt rồi, ngủ trước một lát, đợi lúc bữa tối mới gọi ta!” Mệt rồi sao? Nghĩ tới ban nãy Lão đại hưng phấn gần chết, Hoa Nguyên sao lại chẳng cảm thấy nàng ấy có một tí ti mệt mỏi nào nhỉ. Tối nay cải thiện bữa ăn, không phải là nàng ấy định tối nay đến lãnh cung một chuyến đó chứ?
Vẫn là Lão đại tốt, vẫn còn nghĩ tới tỷ muổi ở lãnh cung sao? Đâu giống mình, vừa ra một cái là chỉ nghĩ tới báo thù, sớm đã quyên sạch tỷ muội ở lãnh cung.
Hoa Nguyên đến trong viện, nhìn thấy mấy đóa hoa xinh đẹp kia, nàng tò mò sấn lại gần. Bông hoa mỹ lệ như vậy, xinh xắn như vậy, chẳng lẽ thật sự là độc dược hay sao? Sống lâu vậy rồi, trước giờ nàng vẫn chưa từng nghe nói, cũng chưa thấy người khác dùng qua, nhưng tại sao đến tay Lão đại, lại trở thành độc dược để tự bảo vệ mình thậm chí là lấy để trêu cợt người khác được nhỉ?
*
Nhiều người trong cung đều biết, Liên phi yêu thích nhất chính là những loài hoa hiếm lạ cổ quái. Vì sở thích của chủ nhân, ma ma chủ quản về hoa của Liên Hoa cung cũng đặc biệt được thơm lây. Ma ma chủ quản về hoa ở các nơi vốn họ Trần, nhưng vì để hợp với yêu cầu của chủ tử, bà ta bắt thuộc hạ đem Trần ma ma sửa thành Hoa ma ma, kết quả là xưng hô này truyền đến tai Liên phi, khiến cho Liên phi cao hứng một phen.