a Nhi, trên mặt ta không có nổi cái loại chấm đỏ kia đấy chứ?” Đã soi gương cả ba ngày rồi, nhưng Liên phi vẫn không yên tâm, nàng ta bất an hỏi nha hoàn bên cạnh, bảo nha hoàn đến trước mặt nàng ta, giúp nàng ta kiểm tra tỉ tỉ mỉ mỉ một lượt.
“Nương nương, không sao đâu. Trên mặt nương nương vẫn trơn bóng như trước, không có bất kì chấm đỏ nào cả. Nương nương, hôm đó chẳng phải nương nương đã rửa sạch mấy lần rồi sao, nương nương đừng lo nữa…”
“Đóa Nhi, ngươi không hiểu đâu.”
Nhìn gương đồng, Liên phi thở dài thượt nói:
“Ngươi cũng biết đấy, tuy ta có hoàng tử, nhưng bây giờ Hoàng thượng đã sớm chán ta rồi. Ta liều mạng lấy lòng hắn, nhưng trong mắt hắn vẫn luôn là những cô nương đẹp hơn ta, xinh hơn ta. Dung mạo hiện tại của ta vẫn tốt mà hắn còn chả sủng ái ta nữa là, ngộ nhỡ không cẩn thận một cái trên mặt nhiễm phải gì đó, để lại sẹo trên mặt, hắn càng chẳng thèm ngó tới ta…”
“Nương nương, người đừng lo lắng nữa, quyền lợi của hậu cung, không phải vẫn nằm trong tay người hay sao? Cho nên…” Đóa Nhi săn sóc khuyển bảo.
“Đợi đã, hôm đó hình như Hoàng thượng có nói qua một câu, ai có thể khiến Tiên phi…đúng không?”
Hai ngày nay, chỉ lo cho cái mặt của mình, ban nãy nếu không phải Đóa Nhi nhắc tới quyền lợi của hậu cung, thì nàng đã sớm quên tuốt chuyện đó, chuyện đấy rất quan trọng, Hoàng thượng đối với Tiên phi kia chẳng phải chán ghét bình thường, phải nghĩ một phương pháp tốt để chỉnh ả ta một phen mới được.
“Nương nương, Hoàng thượng từng nói như vậy, bây giờ nương nương muốn qua đó…” Đóa Nhi bất an hỏi: “Nhưng hình như Tiên phi rất thông minh, không dễ đối phó đâu…hơn nữa, nô tỳ cảm thấy, thái độ của Hoàng thượng đối với nàng ta có vấn đề.”
“Đóa Nhi, câu này là ý gì?” Liên phi nghĩ một lúc, hình như có gì không đúng cho lắm, nhưng cụ thể ở đâu, nàng vẫn không nghĩ ra được.
“Nương nương, người nghĩ mà xem, hôm đó nàng ta làm cho Hoàng thượng tức không phải là nhẹ…” Đóa Nhi cười nhẹ một cái, vẻ mặt lấy lòng nhìn Liên phi.
“Ừm, vẫn là Đóa Nhi quan sát rõ ràng. Hôm đó hình như không phải chỉ một lần, nhưng, Hoàng thượng lại không…” Liên phi kinh ngạc che miệng, lúc đó sao nàng lại không nghĩ đến chứ? Khẳng định là bị nữ nhân kia dọa, trước khi nàng ta chưa đến, Hoàng thượng đã biểu thị rõ là không thích thái độ của nàng ta. Mà sau khi nàng ta đến, lời nàng ta nói trước sau nhiều lần làm cho Hoàng thượng tức giận, nhưng Hoàng thượng lại không xử trí nàng ta, đây đúng là không được bình thường, cực kì không bình thường!
“Đóa Nhi, xem ra thái độ bây giờ của Hoàng thượng đối với nàng ta thật bất đồng. Lúc trước ta còn tưởng rằng lần này nàng ta bị biếm đến lãnh cung, cho dù có ra được, mấy người lúc trước ủng hộ nàng ta làm hậu cũng sớm quay lưng lại với nàng ta, nàng ta chẳng làm nên trò trống gì. Nhìn bây giờ mà xem, thủ đoạn của Thủy Tiên đúng là không tầm thường. Vào lãnh cung một chuyến, ấy thế mà ngay đến hứng chí của Hoàng thượng cũng có khơi lên được. Không thể để nàng ta được sủng, loại tình huống này rất bất lợi với chúng ta, ngươi nói, ta phải làm sao đây?”
Liên phi đứng dậy, nhìn mấy đóa hoa kiều diễm nở ngập tràn trong phòng, nàng lại chẳng có một tí hứng thú thưởng thức gì hết. Nghĩ đến Hoàng thượng sẽ thấy hứng thú với nàng ta, toàn thân nàng liền thấy bức xúc. Hoàng thượng hơi sủng ái nữ nhân nào, Liên phi sẽ đều để ý tới, huống hồ là có hứng thú với ai đó chứ?
“Nương nương, hai ngày nay nô tỳ đã phái người qua đó thăm dò, phát hiện ra Tiên phi hiện tại có chỗ giống với nương nương, không biết có phải là muốn học theo nương nương hay không?” Đóa Nhi đi đên bên cạnh Liên phi, cười xấu xa.
“Giống chỗ nào?” Quay đầu lại, Liên phi tán dương nhìn Đóa Nhi, nô tỳ này không tệ, hai năm nay nhìn thấu lòng mình. Nàng ta nghĩ ra không ít thứ, hơn nữa lúc mấu chốt, có thể nhắc nhở mình, giúp mình phân tích tình thế trước mắt.
“Thích hoa! Cung nữa nói, nàng ta cũng rất thích hoa. Cả ngày dinh ở chỗ hoa viên, mỗi đợt đều hết cả nửa ngày trời…”
“Vậy sao? Đây…”
Trở về chỗ ngồi, Liên phi bắt đầu trầm tư. Người đời đều biết Liên phi yêu thích hoa, đặc biệt không biết, nhiều lúc, hoa cũng có thể giúp nàng giải quyết rất nhiều vấn đề, trừ đi rất nhiều phiền phức…
“Đóa Nhi, giúp ta tra một chút, nàng ta hiểu biết về hoa hay không? Thích loại hoa nào, ngày khác, ta sẽ tặng cho nàng ta một chậu!”
Liên phi đột nhiên mở mắt, trên mặt lại khôi phục lại nụ cười nhàn nhã, Đóa Nhi bên cạnh cười cười, nữ nhân kia, xem ra ngày tháng sau này của nàng ta sẽ vui lắm đây.
“Hoa ma ma, hoa hồng kim ngân mà bổn cung thích nhất bây giờ vẫn còn chứ?”
Đi đến hoa viên, cung nữ đều đã lui hết ra, Liên phi đi đến bên Hoa ma ma, đạm thanh nói.
“Hồi nương nương, hoa hồng kim ngân đã nở rất tươi, bây giờ trong vườn hoa của nương nương, hai gốc này là nở đẹp nhất.” Hoa ma ma vẻ mặt tưoi cười, mấy nếp nhăn trên gương mặt càng nhiều hơn.
“Tốt, ma ma, đây là bột hoa, tỉ mỉ bỏ thêm vào đó, ngày mai có thể làm xong chứ?”
Vươn tay ra, một cái bao giấy bé xíu nằm trên ngọc thủ gọn gàng đẹp đẽ kia của Liên phi, cứ như một công nhệ nho nhỏ vậy.
“Nương nương yên tâm, lão nô nhất định sẽ đích thân làm tốt. Chỉ là hoa hồng kim ngân chỉ có hai gốc này, sau này e rằng…” Hoa ma ma có chút không nỡ mà nhìn về phía chỗ hoa hồng kim ngân một cái, loại hoa này nuôi dưỡng không phải là dễ.
“Bổn cung tin tưởng ma ma, ngày nào đó, nhất định sẽ nuôi dưỡng được bông hoa càng đẹp hơn. Không phải có câu, buông dây dài mới có thể câu được cá lớn hay sao, ma ma phải làm cho tốt, bổn cung sẽ không bạc đãi ma ma đâu.”
Rời bước, Liên phi đi về phía hai gốc hoa kia, nhìn chúng nó lần cuối, rất nhanh chúng nó sẽ không cò thuộc về mình nữa, vì mục tiêu, sự hi sinh của chúng nó cũng đáng.
……………..
Mãi đến bữa tối, trong hậu cung vẫn yên tĩnh, không có ai đến quấy rầy Tiểu Tiểu, mà Hoa Nguyên cũng ngay lúc bữa tối, đúng giờ gọi Tiểu Tiểu dậy. Đương nhiên, quá trình rời giường rất gian nan, nhưng kết quả cuối cùng là nàng vẫn phải dậy. Tù từ dùng bữa tối, Tiểu Tiểu đi ngủ từ rất sớm. Đợi lúc cung nữ đều lui hết, nàng lại làm một hình nộm giả, dịch dung, người lại rời khỏi hậu cung.
Ra ngoài vẫn là một cô gái, chỉ là không được thanh tú như trước, đây là một cô gái xấu xí, một cô gái rất bình thường rất tầm thường. Dù sao thì mấy ngày nay, Hoàng thượng cũng chẳng tới, Tiểu Tiểu có ra ngoài, cũng chẳng ai thèm chú ý.
Thời gian không còn sớm, đến Ngự trù phòng dạo một vòng cái đã, thuận tiện nhón vài thứ ném tới lãnh cung, sau khi vội vàng nói với bọn họ vài câu nàng liền rời khỏi hoàng cung, đem theo thành phẩm mà họ đã làm xong, ra ngoài dem mấy thứ đồ thêu này bán đi.
Bời vì thời gian còn sớm, trên phố còn có thể nhìn thấy không ít người, một cô gái tầm tầm thường thường, đương nhiên sẽ không dẫn sự chú ý của mọi người, dẫn sự chú ý, trước giờ chỉ có mỹ nữ mà thôi.
Tiểu Tiểu vô ý thức đi dạo trên phố, lúc hoàn hồn lại, thế mà lại đã đến bên ngoài cửa Liên viên. Nhìn chiếc khóa lớn lẳng lặng nằm trên cửa, trong lòng Tiểu Tiểu muôn vàn cảm khái: Nơi này, theo lý mà nói mới thật sự là nhà mình đấy? Nếu đã đến trước cửa nhà, có phải nên vào xem không nhỉ?
Nhìn quanh một lượt, bên này rất hẻo lánh, vốn chẳng có người nào chú ý tới chỗ này. Nhẹ nhàng nhảy một cái, người đã vọt vào trong viện, bên trong tối om, chỉ có thể mượn ánh sáng lấp lánh của sao trời, mơ hồ nhìn mọi thứ trong viện.
Liên viên, thứ trồng nhiều nhất hẳn phải là hoa sen, lúc sắp đi, hoa sen còn chưa nở, nhưng bây giờ đều đã nở rộ cả rồi, nhìn chút xiu màu trắng trên lá sen xanh mướt kia, Tiểu Tiểu bật cười: Vẫn là hoa tốt, không bởi vì không có người ở, không có người thưởng thức nó mà không nở. Bất luận có trở thành tiêu điểm của mọi người hay không, bọn chúng cũng vẫn nở rất tươi.
Hương sen nhàn nhạt, mùi thật dễ ngửi, giống như Tiểu Tiểu vậy, nàng trước nay vẫn luôn thích mùi nhàn nhạt, bất luận là đồ ăn, là hoa bên người, hay là y phục để mặc.
Nàng lớn lên cũng không kiều diễm, mấy thứ diễm lệ không thuộc về nàng, thứ nàng thích, thủy chung đều là những thứ nhàn nhạt mà thôi.
Ngửi hương sen hồi lâu, Tiểu Tiểu mới từ từ đi vào trong phòng. Lúc đó mình đi vội vã, hình như ngay đến mấy thứ mình đã ăn cũng chưa thu dọn, không biết mấy thứ đó quản gia đã thu dọn hay chưa? Nếu chưa thu dọn, chắc cũng thối hết rồi.
Đẩy cửa ra, bên trong phòng còn tối hơn cả ngoài phòng, nhưng Tiểu Tiểu vẫn miễn cưỡng nhìn thấy đồ vật trong phòng, có thể ngửi thấy mùi ẩm ướt bên trong.
Người đi trà lạnh, chắc là nói tình huống bây giờ. Tuy nhiên, đồ trên bàn sớm đã thu dọn sạch sẽ rồi, mọi thứ trong phòng chẳng hề thay đổi, nhưng dựa vào khứu giác, Tiểu Tiểu cũng biết nơi này đã lâu không có người đến quét dọn qua.
Có chút thương cảm nhìn bụi bặm xung quanh, Lân vương trở về đã mấy ngày rồi, hắn thật sự sắp quên mình rồi sao? Nếu vẫn chưa quên mình, bên này hắn phải phái người tới quét dọn mới đúng…
Bỗng nhiên, ngoài cửa truyền đến tiếng mở khóa, Tiểu Tiểu nhanh nhẹn nhảy lên xà nhà, chẳng lẽ lúc này, còn có người đên thăm nhà mình hay sao? Đồ dùng trong nhà ở đây không nhiều, đồ đáng tiền cũng ít. Nhưng cho dù vậy, đây vẫn là nhà mình, Tiểu Tiểu không cho phép có người nhòm ngó đến đồ trong nhà mình, chỉ có thể là mình nhòm ngó đến đồ nhà người khác thôi.
Cửa đã mở, vào nhà không chỉ riêng một người, cùng lúc có tới ba người đi vào, sau khi người đi đầu quay lại khép cửa, thắp đèn lông đi tới, khoảng cách Tiểu Tiểu cách bọn họ rất xa, nàng nhìn không thấy tướng mạo của họ, nhưng bộ dạng kiêu ngạo kia của họ lại khiến Tiểu Tiểu âm thầm bất mãn:
Đầu năm nay, lá gan của mấy tên trộm cắp cũng quá lớn rồi nhỉ, không những quang minh chính đại mở khóa, hơn nữa còn thắp đèn lồng mà tới nhà người ta đánh cướp, một lát, xem mình thu dọn bọn này ra sao!
Người tới từ từ lại gần, Tiểu Tiểu cũng nghe thấy có tiếng nữ nhân ôm giận: “Quản gia, có cần phải nửa đêm canh ba tới đây làm không hả?”
“Đấy là, hôm nay Vương gia hỏi tới, nói không chừng lúc nào đó sẽ đến đây, ngươi muốn để ta bị mắng hay sao?” Một giọng hơi già tức giận nói.
“Vương gia hỏi tới rồi à? Nơi này chẳng phải Gia đã tặng cho người ta rồi sao? Chẳng lẽ cô nương kia sắp trở về?” Giọng của nữ nhân hơi lớn chút.
“Về thì tốt rồi, vẫn chưa có tin tức gì. Tứ Nhi, đừng nói bậy, ta tin tưởng ngươi, mới bảo hai ngươi tới đây giúp, tốc độ nhanh một chút, chúng ta phải thu dọn sạch sẽ rồi rời đi, biết chưa?”
“Ừm, quản gia, ta sẽ không nói với người ngoài đâu…”
Tiếng nói chuyện càng ngày càng gần, Tiểu Tiểu trên xà nhà không nhịn được nữa mà rơi lệ, thì ra, hắn vân chưa quên mình. Quản gia nói, nói không chừng lúc nào đó hắn sẽ đến nơi này, chẳng lẽ chuyện tối hôm đó, hắn đã tra rõ ràng rồi à? Tuy rằng thị vệ nói có chút khoa trương, Dạ Hoặc kia hôn má mình cũng là sự thực, hắn thật sự không để ý hay sao?
Thương cảm nhìn ánh đèn phát sáng trong phòng, đã từng, ánh đèn trong này ấm áp biết mấy, nhưng bây giờ…
Bỏ đi, đêm cũng khuya rồi, làm chính sự trước đã!
Tiểu Tiểu nhìn ánh đèn sáng trong phòng lần cuối, có lẽ, tối nay nên lén đi xem hắn một cái, một cái là được…