“Đúng, ta là người đàn ông của Tiểu Tiểu! Tiểu Tiểu, dẫn ta đi đi!”
_________________________
Mời ông vào vại——cái này có tính là vậy không nhỉ? Tiểu Tiểu cười gian trá, nhưng Dạ Hoặc này cũng chẳng phải là tay vừa. Hắn không phải đàn ông bình hoa, không chỉ có tướng mạo, có võ công, còn có đầu óc…
“Mơ đi! Nàng nghĩ sau khi ta giải huyệt xong sẽ bỏ chạy ngay chứ gì? Tiểu Tiểu, đừng có mơ nữa!”
Trực tiếp đánh tan mộng đẹp của Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu hời hợt cười cười:
“Tùy thôi, dù sao thì có bắt được ta đi nữa, Lân vương cũng sẽ không để ta xảy ra chuyện. Ngược lại là ngươi, ban đêm xông vào Lân vương phủ, nghĩ cũng biết chả có gì tốt đẹp…”
Hừ, Tiểu Tiểu ta tuy võ công không cao bằng ngươi, nhưng về cái khoản tâm cơ, thì lại chẳng kém ngươi đâu nha.
“Vậy sao? Tiểu Tiểu, nàng đúng là ngốc chết đi được, nàng nói xem, phi tử của Hoàng thượng nửa đêm canh ba xông vào Lân vương phủ, dụng tâm đơn thuần lắm chắc?” Dạ Hoặc cười gian trá, gần đây trong nhà xảy ra chút chuyện, hắn không kịp điều tra tỉ mỉ về cô gái này, nhưng nàng tuyết đối không phải là đại phu, tám chín phần là phi tử của Hoàng thượng rồi. Thật không ngờ rằng, cô gái nhìn thì có vẻ khá thông minh này, thế mà lại ngốc đến vậy, bị hắn ăn gắt gao…
“Ta…” Tiểu Tiểu ậm ừ cả nửa ngày, lại phát hiện ra mình căn bản chẳng có cách nào phản ánh được, nhìn cái biểu tình ăn chắc mình rồi của Dạ Hoặc, nàng mới phát hiện ra vừa nãy hình như mình mắc bẫy rồi, mắc bẫy của người đàn ông này mất rồi.
“Ngươi cố ý?” Không phải phủ định, Tiểu Tiểu khẳng định nhìn hắn. Hắn căn bản không biết mình là phi tử của Hoàng thượng, lúc nãy chẳng qua chỉ là thăm dò mình thôi.
“Cũng phải có sự ngu ngốc của nàng phối hợp mới được chứ. Tiểu Tiểu, hậu cung vui không? Làm phi tử của Hoàng thượng có vui không? Chắc là không vui vẻ thế đâu, bằng không nàng chạy ra đây làm gì? Nhưng ta thấy cũng thật kì lạ, nàng chẳng phải là phi tử của Hoàng thượng hay sao? Sao cứ cảm thấy ông chồng Hoàng đế của nàng không nhận ra nàng? Ngược lại thì có thân với Lân vương một tí, chẳng lẽ nàng hồng hạnh vượt tường?”
Làm ra cái biểu tình hoảng sợ, nhưng trong lòng hắn thì làm gì có tí ti sợ sệt gì, Tiểu Tiểu giận mắng:
“Cái gì gọi là hồng hạnh vượt tường hả? Ta với Hoàng thượng căn bản chẳng có tí quan hệ gì được không hả? Người ta quen biết là Lân vương, quan hệ quái gì tới Hoàng thượng chứ? Không biết thành ngữ thì đừng có dùng bậy, để người khác nghe thấy ngươi không thấy mất mặt à.”
Dạ Hoặc sờ lên mặt nàng, trơn nhẵn, y như lúc lần đầu gặp mặt với mình, thì ra đây chính là dung mạo thật của nàng, hôm đó thấy chắc là sau khi đã dịch dung. Lá gan của nàng thật không nhỏ, dám dịch dung để vào cung, cũng không sợ bị Hoàng thượng phát hiện sao.
“Tiểu Tiểu, nàng không biết, lúc nàng giận nhìn đẹp lắm, rất đẹp. Nàng xem, cặp mắt phẫn nộ này, cứ như là biết nói vậy, linh khí bức người; cái miệng nhỏ nhắn đỏ mọng, toát lên vẻ đẹp của nó, cứ như đang đợi người ta tới thưởng thức vậy; còn có cái này nữa, gần nhau như vậy, làm người ta suy nghĩ miên man…Tiểu Tiểu, nàng đang dụ dỗ ta sao?”
Ánh mắt Dạ Hoặc bắt đầu trở nên mơ màng, hắn mê mang nhìn Tiểu Tiểu, thật không ngờ, không cần quần áo sang quý, không cần tinh điêu tế khắc, không cần bột son phấn sáp, chỉ là một thân y phục dạ hành đơn giản, cũng có thể khiến nàng trở nên mê người như vậy. Ánh trăng sáng tỏ rọi lên người nàng, mạ lên người nàng một tầng sáng bàng bạc, làm dịu đi cảm giác cứng ngắc trên đôi mắt đang giận dữ của nàng, làm cho kẻ trước nay định lực mười phần như mình trong lòng cũng bắt đầu nhộn nhạo.
“Ngươi…cách xa ta chút…”
Không phải tiểu cô nương chưa trải qua chuyện nam nữ, độ ấm càng ngày càng nóng của người đàn ông bên cạnh, làm sao nàng lại không biết đấy đại biểu cho hàm nghĩa gì chứ? Dạ Hoặc lớn lên rất đẹp, rất tuấn, rất hữu hình, nhưng Tiểu Tiểu lúc này, lại không hi vọng mình và hắn phát sinh cái gì, sâu trong lòng, nàng cảm thấy mình làm như vậy sẽ có lỗi với một người…cứ như là trộm tình sau lưng người đó vậy.
Nhất định là bởi vì biết hôm nay hắn điên cuồng tìm mình! Tiểu Tiểu tự khuyên mình. Mình sao có thể thủ thân vì hắn chứ, người đàn ông đó, có nhiều phụ nữ thế kia, trước nay hắn cũng chưa từng kiểm điểm qua. Hơn nữa, mình muốn hắn, không đại biểu rằng mình sẽ vì hắn làm gì đó.
“Dạ Yêu, nàng sợ rồi à? Nàng biết ta muốn gì không?”
Tay nhẹ nhàng vuốt lên mặt Tiểu Tiểu, cứ như lửa vậy, nhiệt độ nong nóng đó khiến cho Tiểu Tiểu thấy sợ hãi, mà cái ôm cứng rắn của hắn cho Tiểu Tiểu biết, hắn bây giờ muốn làm gì…
“Không có…Dạ Hoặc, ngươi đừng quên, bây giờ chúng ta đang ở đâu…”
Tiểu Tiểu có chút sợ hãi nhìn hắn, nàng thật không muốn tình một đêm với hắn trên con đường hẻo lánh này đâu. Tuy Dạ Hoặc đã trúng độc, nhưng Tiểu Tiểu biết, hắn chỉ là không thể tùy tiện dùng võ công mà thôi. Hắn hít vào khá ít, sẽ không hôn mê được, nhưng sẽ xuất hiện cảm giác tay chân vô lực——nếu như hắn muốn, muốn phát sinh chuyện gì đó với mình thì vẫn có thể làm được.
Sóc vương chết tiệt, bình thường tinh ranh thế kia, bây giờ sao lại ngu như vậy? Ngu một lần cũng được, mau đến đây tìm người đi, Tiểu Tiểu ta thà để thân phận mình phơi bày ra ánh sáng, cũng không muốn bị người ta ăn trên đường này đâu…
Lời cầu khẩn của Tiểu Tiểu, lần này lại chẳng ai nghe thấy, Dạ Hoặc vẫn cúi đầu xuống, thuần thục bắt lấy cánh môi đỏ mọng của Tiểu Tiểu, bắt đầu trằn trọc triền miên. Tay hắn không di chuyển lung tung, chỉ là một tay đem nàng ôm vào trong lòng, một tay khác thì đặt sau đầu Tiểu Tiểu, đỡ nàng, sợ nàng sẽ té xuống.
Hu hu…trong miệng Tiểu Tiểu giãy giụa, kết quả chỉ khiến hắn hôn càng sâu hơn, hắn thuần thục khiêu khích tất cả cảm giác trong miệng nàng, mãi đến khi nàng từ từ mềm nhũn, từ từ không còn giãy giụa nữa….
“Dạ Yêu, nàng đúng là tiểu yêu tinh động lòng người, vẫn là nhiệt tình thì tốt hơn, ta thích! Dạ Yêu, được không? Được không vậy?”
Dạ Hoặc khẩn trương nhìn nàng, hắn rất muốn nàng, chính tại đây, ngay bây giờ!
“Không…” Tiểu Tiểu khẽ hừ một tiếng, nhưng khi nhìn thấy con ngươi hắn hơi hơi tối lại, nàng thông minh câm miệng lại, bởi vì nàng nghe thấy tiếng bước chân như xa mà gần, không bao lâu, bọn họ sẽ tới đây.
“Có người đến?” Dạ Hoặc cũng nghe thấy tiếng bước chân đó, số lượng người đến rất đông, nhưng nội lực đều tầm thường. Nếu là bình thường, hắn căn bản sẽ chẳng lo lắng gì, nhưng bây giờ không được, mình bây giờ chẳng có tí võ công nào, bọn họ mà đến thì chỉ có mà bị bắt thôi.
“Dạ Yêu, đưa ta đi.”
Trên tay chẳng có nhiêu sức, nhưng giúp nàng giải huyệt thì vẫn còn dư chán. Dạ Hoặc không hề do dự, lưu loát giải huyệt đạo cho Tiểu Tiểu. Tiểu Tiểu bật cười giảo hoạt:
“Hoặc, ngươi đáng yêu quá đi, ngươi cho rằng ta tự do rồi, còn lo cho sự sống chết của ngươi hay sao?”
Y như lúc nãy hắn làm, tay Tiểu Tiểu sờ lên mặt của Hoặc, thế giới này thật đúng là không công bằng, một người đàn ông thôi, có da thịt tốt như vậy làm quái gì chứ.
Lãng phí!
“Dạ Yêu, ta tin nàng, mau lên! Bằng không thì cả hai chúng ta cũng đừng hòng chạy thoát!”
Dạ Hoặc nhàn nhạt nói, cứ như hắn thật sự rất hiểu Tiểu Tiểu vậy, Tiểu Tiểu khinh thường bĩu môi:
“Lần này, ngươi thật sự tin lầm người rồi. Hoặc, nói thật cho ngươi biết, Tiểu Tiểu ta chính là một người tự tư vậy đó, ta trước giờ vẫn luôn kiên trì có ơn báo ơn, có thù báo thù. Nhiều lần như vậy, hình như ngươi chẳng có ơn gì với ta hết á, cho nên…”
Nàng cười nguy hiểm, nhấc chân lên, in một vết nóng bỏng lên khuôn mặt tuấn tú của hắn:
“Ta đi đây, ngươi cứ từ từ mà giỡn với đám người đó đi. Võ công ngươi tốt như vậy, ngươi thông minh thế này, ta tin rằng ngươi nhất định có thể chuyển nguy thành an. Không gặp lại nha…”
Vẫy vẫy tay, Tiểu Tiểu cứ thế mà đi. Dạ Hoặc cười nhìn bóng lưng nàng, thật không ngờ, nàng y như những gì hắn nghĩ, sẽ tuyệt tình như vậy, nhưng mình thật sự không cứu được nữa hay sao? Thế thì chưa chắc.
Vươn tay ra, hắn lấy từ trong tay áo ra một con rắn màu lục bích, hắn gõ nhè nhẹ lên đầu con rắn một cái, con rắn liền ngẩng đầu lên, thè cái lưỡi dài ra, nằm trong lòng bàn tay hắn, mắt nhìn hắn đăm đăm.
“Đi đi, Tiểu Tử!”
Cứ như là nói chuyện với người vậy, hắn đối với cái đầu của con rắn, cười nói.
Thần kì, con rắn gật gật đầu, bỗng từ trên tay hắn trườn xuống, chớp mắt đã biến mất không thấy bóng hình. Dạ Hoặc lết cái chân vô lực, tìm một nơi càng hẻo lánh hơn ngồi xổm xuống…
Rất nhanh, sẽ có người đến cứu mình, hắn tin vào năng lực của Tiểu Tử.
Đội ngũ đèn đuốc thật dài, dần dần đến gần cái góc tối đó, không ôm bao nhiêu hi vọng, Sóc vương vẫn dặn dò gia đinh của vương phủ, ra ngoài đi tìm cái gọi là thích khách. Mà bản thân hắn, lại chỉ có thể tìm người đi gọi ngự y, gọi đại phu, giúp Hoàng thượng và Lân vương giải độc đã rồi hãy nói.
Tinh anh của vương phủ hắn không điều động, Hoàng thượng ở đây, không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, người trong phủ mà thiếu thì thật không được. Nhưng mà, nếu như hắn biết cái đám gà mờ được phái ra ngoài kia thật sự tìm thấy “Thích khách”, hắn nhất định sẽ không ngây ngốc ngồi đợi ở vương phủ đâu.
Người đầu tiên mời đến, chẳng phải thái y. Chỉ là mấy đại phu ở gần đây, người vương phủ đem bọn họ xốc ra từ trong ổ chăn, nhưng bọn họ có xem thì cũng chỉ xem vậy thôi, loại độc này ngay đến thấy cũng còn chưa thấy qua nữa là.
Lo lắng nhìn hai người đang hôn mê, may mà mình có thể chất bách độc bất xâm, bằng không, lúc đó cùng nhau té ngất chính là ba người bọn họ rồi, ngay đến một người bận chăm sóc cũng chẳng có, như thế, há chẳng phải sẽ thảm lắm hay sao?
“Vương gia…” Thái y cuối cùng cũng tới, ngăn cản mấy lễ nghi rờm rà của bọn họ, Sóc vương dẫn bọn họ về phía tẩm thất, khẩn trương nhìn mấy khuôn mặt ngưng trọng kia, lòng Sóc vương trầm xuống tận đáy cốc, đừng nói là bọn họ cũng không biết đấy nhá?
“Sao rồi, thái y?”
Nhìn thần sắc của bọn họ, Sóc vương hình như đã hiểu được gì đó, nhưng hắn không thể vững tin——kết quả thế kia quá trầm trọng, một trong hai người là Hoàng thượng đấy.
“Vương gia…chúng thần…”
Lau lau mồ hôi, Tiền thái y cúi thấp đầu nói không nên lời. Ông nên nói thế nào đây, chẳng lẽ nói với Vương gia rằng hình như xuất hiện một cao thủ chế độc, tốc độ và thủ đoạn chế độc của hắn ta, làm người ta khó nắm bắt được chắc? Nhưng bây giờ độc Hoàng thượng và Lân vương chính là như vậy, căn bản nhìn không ra là độc gì…
“Tiếp tục xem, mấy người các ngươi nghe rõ cho bổn vương, chẩn không ra độc gì, không chữa khỏi độc cho Hoàng thượng và Lân vương, các ngươi cứ đợi mà diệt cửu tộc đi!”
Lời nói kế tiếp, Sóc vương không để thái y nói ra, hắn hung ác uy hiếp, trong giọng nói có chút suy yếu. Hai người, đều là người mình quan tâm nhất, hắn sẽ không để hai người họ xảy ra chuyện đâu.
“Dạ…dạ…”
Mấy vị thái y lại vây quanh giường, tiếp tục cái công việc xem như vô vọng đó! Hết cách rồi, ai bảo mấy người bọn họ học nghệ không tinh cơ chứ!
***
Lửa từ từ đi đến đây, không phải võ công của đám ng