Hoa Nguyên than nhẹ một tiếng, Tiểu Tiểu an ủi nói:
“Ta đương nhiên sẽ không dưng đi trêu chọc ả ta, chỉ cần ả đừng đụng đến ta là được! Hoa Nguyên, nói đi, không phải ta muốn xát muối vào miệng vết thương của ngươi, câu chuyện của ngươi, ta thật sự muốn nghe thử lắm đấy?”
Nghe thử, hai chữ là đã đủ nói lên thái độ của Tiểu Tiểu đối với chuyện này, làm gì có chuyện nàng ta chỉ nghe thử thôi chứ? Biết rồi thì nàng ta sao có thể chuyện gì cũng không màng đến? Hoa Nguyên cười thầm một tiếng, Lão đại đã nhúng tay rồi, cuộc sống sau này của bọn Liên phi sẽ không còn được bình yên nữa.
“Nương nương, thật ra thủ đoạn của mấy ả cũng chẳng cao minh gì, chỉ là lúc đó Hoàng thượng bị mấy ả che mắt. Lúc đó, tuy ta không phải sủng quán hậu cung, nhưng rất được sủng, ít nhất thì cũng xem như là khá được sủng, Hoàng thượng một tháng đến chỗ ta cũng dăm ba lần mà thôi, nhưng chỉ có vậy, cũng đủ khiến người ta đỏ mắt rồi, đặc biệt là sau khi ta mang thai…
Lúc đó, ta mới vừa mang thai hai tháng, thì có người ngồi không yên nữa, trước là mua chuộc thái giám trong cung, giấu xạ hương vào trong phòng đang xông hương của ta, bất tri bất giác làm ta sẩy thai. Hoàng thượng biết xong đương nhiên là tức giận, nhưng chỉ tìm ra tên thái giám để trút giận mà thôi, kẻ đứng sau bức màn thì chưa tra ra…
Mãi đến hai tháng sau, ta mới biết kẻ chủ mưu đứng sau bức màn…”
Hoa Nguyên than nhẹ một tiếng, con cũng chẳng còn nữa, nếu như không phải thiếu tự tin, thì làm sao ả lại muốn hãm hại mình lần nữa chứ? Hơn nữa còn không tiếc lấy thai nhi trong bụng ả ra để đánh cược? Ả có từng nghĩ qua, sơ sẩy một chút thôi, con của ả cũng mất luôn hay không?
Nếu như là mình, cho dù có muốn tính kế một người đến đâu đi nữa, cũng sẽ không lấy con ra làm cái giá để trả cho việc tính kế người khác, ván cược đó quá lớn, hi sinh quá lớn rồi.
“Trước kia chỉ nghe nói hậu cung là chiến trường không có khói lửa, nay nghe ngươi nói vậy, ta mới biết tại sao được xưng là chiến trường không có khói lửa rồi.”
Tiểu Tiểu cảm thán nói.
“Nương nương, tại sao?” Hoa Nguyên có chút lấy làm lạ, không biết Lão đại lại sắp phát ngôn kinh người gì nữa?
“Bởi vì Hoàng thượng là một thằng đần!”
Tiểu Tiểu bật cười ra tiếng, dù sao thì quanh đây cũng chỉ có người các nàng thôi, nói chuyện cũng chẳng cần kiêng kị gì, hơn nữa điều nàng nói đều là sự thật, Hoàng thượng đúng là đủ đần độn.
“Nương nương, những lời này không thể nói lung tung!”
Hoa Nguyên kinh sợ nhìn tứ phía một lượt, thấy xung quanh không có người rồi mới yên tâm, khó hiểu hỏi:
“Sao nói vậy?”
Khóe miệng Hoa Nguyên có chút co quắp, nếu để Hoàng thượng biết có người nói hắn như vậy, không biết có bị tức tới nỗi nhảy bật dậy hay không?
“Ngươi nghĩ mà xem, thủ đoạn kém cỏi như vậy, mà hắn cũng tin được, không phải thằng đần thì là gì? Mấy trò này, gạt con nít ba tuổi cũng chẳng ai thèm tin! Một công công, cho hắn thuốc hắn cũng không có gan đi hạ độc hại hoàng tự . Mà việc bỏ xạ hương vào trong phòng thai phụ, cái chuyện ngu ngốc thế này mà ngươi cũng không phát hiện? Ngươi cũng ngốc quá rồi đấy, chẳng lẽ ngươi không ngửi ra hay sao?”
Tiểu Tiểu khó hiểu nhìn nàng ta, chẳng lẽ hậu cung tập trung toàn mấy người thiểu năng hết hay sao vậy?
“Không phải đâu, nương nương! Nếu chỉ đơn thuần là xạ hương thì tự nhiên có thể ngửi ra, mấy ả là bỏ thêm vi lượng xạ hương vào lò xông hương của ta, như thế sẽ không làm ai phát giác, lại có thể bất tri bất giác xóa sổ đứa bé…”
Than khổ một tiếng, nếu như lúc đó mình kĩ càng một chút, thì bây giờ con đã biết đi rồi. Nghĩ đến đứa con chưa từng gặp mặt kia, tim Hoa Nguyên lại thấy nhói đau.
“Có lẽ là ta nghĩ quá đơn giản rồi nhỉ? Sau đó thì sao, làm sao ngươi xác định được là do ai hại ngươi?”
Tiểu Tiểu có chút đáng thương nhìn nàng ta, không ngờ Hoa Nguyên lại có quá khứ như vậy, con không còn nữa, vốn đã đủ đau lòng rồi, cái tên Hoàng thượng phụ lòng kia lại còn nghe lời gièm pha, đuổi nàng ta tới lãnh cung, Hoàng thượng đáng ghét, cái ả nữ nhân hãm hại Hoa Nguyên thì càng đáng ghét hơn.
Hình như Hoa Nguyên từng nói, nàng ta ngồi ngây ở lãnh cung đã hơn một năm, thế thời gian hơn một năm này, Hoàng thượng không tìm ra chân tướng của chuyện kia hay sao? Là không muốn tìm hay không thèm tìm? Hoa Nguyên ở lãnh cung đã đau thấu tim rồi.
“Có lẽ là Liên phi!” Hoa Nguyên ngẩng đầu, mang theo vẻ mặt hận ý nói:
“Phụ thân của ả là đại tướng quân, vốn có quyền có thế, nhưng lúc đó ả ta lại không được sủng, ả ta mang thai không lâu, thì ta cũng có tin luôn. Nhưng hai tháng sau khi ta bị mất đứa bé, nàng ta cũng mang thai được năm sáu tháng rồi, lại không màng nguy hiểm ngã xuống bên cạnh ta, lúc đó ta cách ả gần nhất, trách nhiệm cũng giá họa hết lên người ta. Trải qua bốn năm canh giờ cấp cứu, đứa con của ả không sao, rồi ta cũng bị biếm vào lãnh cung…”
Lúc đó, mình còn cách ả ta cả một đoạn, thế mà ả ta cũng ngã được, ngã ngay bên cạnh mình, lúc đó thật sự là mình không làm gì hết. Cho nên, ngoại trừ là do ả ta cố ý ra, Hoa Nguyên chẳng nghĩ ra được lý do gì khác.
“Hờ hờ, nói như vậy, Liên phi này đúng là khá có bản lĩnh. Nhưng mà, Hoa Nguyên, ngươi cũng từng yêu Hoàng thượng rồi mà? Mới qua thời gian một năm thôi, ngươi thật sự đã chết tâm với Hoàng thượng rồi sao?”
Ánh mắt quét về phía nàng ta, Tiểu Tiểu muốn nghe lời thật lòng của nàng ta. Nếu như nàng ta vẫn chưa, nàng ta lưu lại bên mình như vậy, sau này, nói không chừng nàng ta có thể nhanh chóng hoàn thành chuyện tốt của nàng ta.
“Đúng thế, nương nương!”
Không hề do dự, không có tiếc nuối, Hoa Nguyên dứt khoát nói:
“Nương nương, một năm, ta đã nghĩ rất nhiều, cũng đã hiểu rất nhiều. Trước kia, ta không hiểu tại sao Hoàng thượng lại đối xử tốt với ta, muốn sủng ta, nhưng cũng chỉ là sủng mà thôi. Nữ nhân, cũng sẽ có ngày già đi, mà trong hậu cung, rồi sẽ có rất nhiều nữ nhân. Thất sủng là nhất định rồi, chỉ là thời gian sớm hay muộn mà thôi. Lúc trước, ta còn tự lừa mình dối người rằng Hoàng thượng yêu ta, thương ta. Nhưng nếu như hắn thật sự yêu ta, thương ta, đã hơn một năm rồi, tại sao trước nay hắn không hề đến thăm ta? Trước giờ không hề nhớ đến ta chứ? Thất vọng nhiều, cũng đã nghĩ thông rồi, đối với một nam nhân trong lòng không hề có ta, ta cũng không cần thiết phải vì hắn mà đau thắt ruột gan thêm nữa. Khi nương nương nói, để ta xuất cung đi tìm hạnh phúc của mình, Hoa Nguyên cảm thấy rất tốt, rất có sức dụ hoặc!”
Tiểu Tiểu nhìn nàng ta, giọng điệu nhàn nhạt đó, cho thấy nàng ta đã thật sự buông lòng. Chỉ là trong con mắt kia có chút ưu thương, chắc là sự không cam lòng của nàng ta. Đúng thế, là không cam lòng, chuyện như vậy, ập xuống đầu ai thì cung sẽ không thấy cam lòng thôi.
“Hoa Nguyên, ta tin ngươi. Chỉ là, nếu như ngươi vẫn còn chút tình cảm với tên Hoàng thượng kia, ta cũng có thể giúp ngươi đạt được tâm nguyện. Ngươi đã suy nghĩ kĩ chưa, vinh hoa phú quý trong cung, ngươi nỡ từ bỏ sao?”
Hoa Nguyên cười buồn: “Nương nương, nếu có cơ hội, ta muốn xuất cung!”
Xem ra, Hoa Nguyên là một nữ tử cầm lên được thì buông xuống được, nữ nhân như vậy, không nên bị chôn vùi trong lãnh cung cả đời. Nhìn nàng ta, Tiểu Tiểu có chút bội phục dũng khí của nàng ta. Nàng ta không giống với mình, nàng ta từ nhỏ lớn lên trong đống cổ thư Tứ thư Ngũ kinh, Tam tòng Tứ đức, mà mình thì chẳng bao giờ đụng tới mấy thứ đó.
“Tốt, giúp ngươi đòi lại công đạo một cách quang minh chính đại thì hơi khó, nhưng núp trong bóng tối sử dụng chút thủ đoạn thì vẫn được. Về chuyện xuất cung, đợi khi ta đi, ta nhất định sẽ đem ngươi đi cùng, Hoa Nguyên, yên tâm được rồi nhé!”
Tiểu Tiểu tặng cho nàng ta một ánh mắt yên tâm, Hoa Nguyên nói là Liên phi, nhưng cụ thể là ai thì còn cần phải điều tra kĩ lại. Chuyện trong cung chính là vậy đấy, những gì nhìn thấy ở vẻ bên ngoài thì chưa chắc đã là thật. Những lời vừa nãy của Hoa Nguyên nàng cũng đã phân tích qua, Liên phi kia hình như không có lý do gì mà hại nàng ta cả.
Trừ phi, có người ở trước mặt nàng ta bàn lộng thị phi!
Nhưng, đã biết rồi, thì nàng cũng không thể làm như không biết được, nàng nhất định sẽ giúp Hoa Nguyên đòi lại công đạo. Về phần Hoàng thượng, nàng lại muốn xem thử xem biểu tình của hai người lúc gặp mặt sẽ ra sao. Là kinh, là hỉ, là nộ hay là hai ngươi tức giận trừng nhau? Hờ hờ, đảm bảo sẽ đặc sắc lắm đây.
“Nương nương, người muốn đi sao?” Hoa Nguyên bất an nhìn nàng, hoàng cung này, sao có thể nói đến là đến, nói đi là đi được?
“Hoa Nguyên, cái này thì ngươi không cần phải lo, ta đến hậu cung là muốn điều tra chút chuyện, qua hai tháng nếu như vẫn chưa tra ra được thì ta sẽ rời đi. Mấy cái khác thì ngươi khỏi bận tâm, chỉ cần ngươi để mắt giúp ta là được. Chuyện đến Liên Hoa cung chiều nay là sao?”
Buổi trưa lúc nghe Từ ma ma nói, nàng đúng là bị làm cho giật nảy mình, nữ nhân trong cung đều là nữ nhân của Hoàng thượng, theo lý mà nói đều là tình địch chứ. Tụ tập một chỗ mà được à? Tình địch thấy nhau, muốn không đỏ mặt cũng khó.
“Nương nương, thật ra cứ cách mười ngày, tỷ muội trong cung sẽ tụ tập lại. Trên danh nghĩa là bồi dưỡng tình cảm, trên thực tế là muốn lôi kéo lòng người, tụ tập lại cùng so cao thấp. Nhưng mà, nương nương vừa ra khỏi lãnh cung, lần đầu tiên đi nói không chừng sẽ bị mấy ả châm chọc khiêu khích…” Hoa Nguyên bất an nhìn Tiểu Tiểu, nhất định sẽ bị mấy ả nói này nọ, hi vọng nương nương sẽ chuẩn bị tốt tâm lý.
“Vậy sao? Thế được thôi, ta lại muốn mở rộng kiến thức. Hoa Nguyên, bây giờ ta gặp ai thì phải cúi đầu trước họ? Địa vị cao hơn ta có mấy ai?”
Biết người biết ta, mới có thể trăm trận trăm thắng. Buổi chiều, là lần đầu tiên lấy thân phận phi tử mà ra trận, nàng rất mong chờ, đám nữ nhân nhàm chán kia, đừng có mà làm nàng thất vọng.
Vào cung lâu vậy rồi, nàng vẫn là lần đầu tiên lấy thân phận phi tử để mà xuất hiện trước mặt mấy phi tử khác đấy? Lần đầu làm khách, nàng thật sự rất kích động, cũng rất hưng phấn.
“Nương nương là một trong tứ phi, tứ phi vốn chẳng phân cao thấp, nhưng Liên phi tạm thời chưởng quản hậu cung, ả lại có tiểu hoàng tử bên mình, bên ngoài phụ thân nàng ta quyền cao chức trọng, cho nên nương nương thấy ả phải tôn trọng chút. Người còn lại đồng vị với nương nương là Đồng phi và Vân phi…mấy người có địa vị chỉ có vậy thôi.”
Thời gian một năm, tuy nàng ở lãnh cung, nhưng đối với những chuyện bên ngoài nàng đều thăm dò rất rõ ràng, đối với hình thức hiện tại trong hậu cung cũng biết rất rõ. Có lẽ, không lâu sau, Liên phi——nữ nhân hại mình vào lãnh cung kia, sẽ phong làm hậu rồi. Nhất định phải ngăn cản ả ta, Hoa Nguyên âm thầm nói.
“Cám ơn ngươi, ta biết rồi. Chiều nay ngươi đừng đi theo ta, phái đại hai người theo ta là được rồi!”
An ủi vỗ vỗ bả vai nàng ta, Tiểu Tiểu hiểu chỗ khó xử của nàng ta, nếu nàng ta theo đến đó, e rằng người bị công kích đầu tiên sẽ là Hoa Nguyên , từ nương nương đến cung nữ, ở giữa có một đoạn khoảng khách rất lớn. Trong cung là vậy đấy, người đưa than trong ngày tuyết (1) không nhiều, người bỏ đá xuống giếng không ít, có khi là người rảnh rỗi, có khi là người nhàm chán.
“Hoa Nguyên đa tạ nương nương, nhưng Hoa Nguyên phải theo nương nương đến đó! Nương nương, Hoa Nguyên không thể trốn trong cung