cả ngày, cho dù hôm nay ta không đi, sau này mấy ả cũng sẽ đến đây châm chọc Hoa Nguyên thôi. Dù sớm hay muộn thì cũng vậy, Hoa Nguyên nguyện ý thích ứng ngay từ bây giờ. Hơn nữa, chẳng phải đã có nương nương ở đây rồi sao? Hoa Nguyên tin nương nương sẽ bảo vệ cho Hoa Nguyên.”
Hoa Nguyên kiên cường nhìn Tiểu Tiểu, dáng vẻ kiên cường kia, khiến Tiểu Tiểu thấy đau lòng. Hoa Nguyên, ngươi phải biết, ngươi đối mặt với cái gì? Sau này ngươi có thể dần dần thích ứng, không cần phải nhanh vậy đâu.
Thậm chí, ngươi có thể an an ổn ổn núp trong cung của ta hai tháng, chẳng sao hết, có ta ở đây, mấy ả sẽ không dám làm hại ngươi đâu…
Im lặng nhìn nàng, Hoa Nguyên chầm chậm lắc đầu:
“Không có cơ hội, ta chẳng dám nghĩ đến. Lão đại nay đã có cơ hội rồi, xin người hãy báo thù cho đứa con chưa ra đời của ta!”
Phịch một tiếng, nàng ta quỳ xuống đất, là lần thứ hai quỳ xuống trước Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu chấn kinh nhìn đầu nàng ta từ từ cúi xuống, nghe thấy tiếng đụng đất bùm bụp…
Lần đâu tiên, là khi Hỷ công công dẫn nàng ta đến đây, nàng ta dập đầu với mình, chấp nhận thân phận nô tỳ của bản thân, lúc đó, Tiểu Tiểu rất chấn kinh, cũng rất đau lòng.
Lần này, nàng ta tự nguyện quỳ xuống dập đầu với mình, là vì muốn đòi lại công đạo cho nàng ta, Tiểu Tiểu rất thương tâm, cũng rất buồn.
Hoa Nguyên, tại sao ngươi phải quỳ trước ta? Cho dù ngươi không quỳ xuống, chuyện ngươi nói ta cũng sẽ tận lực giúp ngươi, những ủy khuất ngươi phải chịu ta cũng sẽ đòi lại công đạo giúp ngươi. Nhưng mà, bây giờ ngươi như vậy, khiến ta hoài nghi mục đích ban đầu của ngươi.
Hoa Nguyên, có phải lúc ta sắp rời khỏi lãnh cung, ngươi đều đã tính toán hết tất cả rồi? Có phải hay không…
“Đứng lên đi!”
Tiểu Tiểu thất vọng dìu nàng ta đứng dậy, đại biểu rằng nàng lại tiếp nhận một chuyện phiền phức nữa rồi, một chuyện phiền phức của một năm về trước. Âm thầm cười khổ một tiếng, cuối cùng Tiểu Tiểu cũng biết mục đích ban đầu nàng ta tự nguyện làm cung nữ để đi theo mình rồi. Thì ra, Hoa Nguyên cũng chẳng đơn thuần!
Tiểu Tiểu, ngươi thật ngốc! Người ngoài núi vốn chẳng đáng tin. Nhớ lúc đầu, ngươi từng thật lòng đối đãi với Thủy Thủy, nhưng Thủy Thủy thì sao, thời khắc mấu chốt thì một câu cũng chẳng nói giúp ngươi? Hậu cung hiểm ác, nàng ta đối phó không nổi, người khác thì đối phó nổi hay sao? Hoa Nguyên, mở miệng ra là gọi Lão đại, tưởng rằng nàng ta thật lòng thật dạ đối đãi với mình, kết quả chỉ là lợi dụng…
Bỏ đi, người bên ngoài đều là vậy, lòng người khó dò, sau này, ai cũng không tin tưởng nữa.
Còn hai tháng nữa thôi, thì nàng có thể trở về rồi, so với việc cả ngày căng thẳng ở nơi đây, Tiểu Tiểu thà trở về làm bạn với Hắc Tử, Như Nhi, Điểm Điểm còn hơn…
Trong lúc nói chuyện, cũng sắp tới buổi tụ hội vào giờ thân rồi, nhìn nhìn sa lậu (2), Hoa Nguyên hỏi:
“Nương nương, đến giờ rồi, mau trang điểm thôi!”
“Trang điểm? Không phải đi gặp đám phi tử kia hay sao? Lại chẳng phải gặp Hoàng thượng, trang điểm làm gì?”
Người trong cung, đúng là đủ quái đản, gặp tình địch mà còn phải trang điểm cho xinh đẹp nữa à? Lại chả phải đi coi mắt, cho dù có là đi coi mắt, Tiểu Tiểu cũng sẽ không sửa soạn vì đám đàn ông thối đó đâu, nàng thích tùy ý một chút, tự nhiên một chút, nếu như nam nhân yêu nàng, thì yêu luôn sự tự nhiên của nàng, yêu sự tùy ý của nàng là được rồi
“Nương nương, trong cung đều phải mặc cung trang tiêu chuẩn, đi Liên Hoa cung, càng phải sửa soạn tỉ mỉ giống như tiếp giá vậy. Bởi vì mỗi khi giờ này, Hoàng thượng rất có khả năng sẽ qua đó. Nếu như được Hoàng thượng chú ý, Hoàng thượng mới đến thăm người…”
Hoa Nguyên thiện ý nhắc nhở, Tiểu Tiểu vô thức bị đẩy đến ngồi trước bàn trang điểm nghe vậy suýt nữa thì té ghế:
“Ngươi nói cái gì? Hoàng thượng cũng muốn qua đó?”
Kinh khủng, tuyệt đối là vừa kinh vừa khủng! Tiểu Tiểu cảm thán nói, nếu như thật sự như thế, nàng thà ở trong cung giả bệnh còn hơn.
“Đúng thế, nương nương cũng không cần phải lo, ma ma nhất định sẽ giúp nương nương trang điểm cho thật là xinh đẹp, nhất định sẽ hạ bệ mấy nữ nhân khác, Hoàng thượng nhất định sẽ vừa nhìn đã chú ý đến người…” Từ ma ma vừa được gọi vào giúp Hoa Nguyên trang điểm cho Tiểu Tiểu nhìn thấy sự ‘Kinh hỉ’ lúc nãy của Tiểu Tiểu, tốt bụng an ủi nói.
“Từ ma ma, ta cảm thấy đầu có hơi choáng váng, hay là ngươi tìm người qua đó nói một tiếng, cứ nói thân thể ta không được khỏe đi!”
Có thể giả bệnh sao?
Làm người, chính là không nên quá tốt bụng, vừa tốt bụng một cái, thành bạn với Hoàng thượng, không muốn viện cho mình một lý do để mình hận hắn, nàng trốn hắn, nhắm mắt làm ngơ đi nhỉ? Biết nỗi khổ của hắn, nhưng nếu như hắn thật sự đối phó với mình, Tiểu Tiểu cũng không thể chịu sự ức hiếp của hắn được, con người thì luôn biết chống trả mà.
Còn nhớ những lời hôm đó hắn từng nói, hắn sẽ không để yên cho ‘Thụy Tiên’. Nếu như hôm nay thật sự đụng tới hắn, Tiểu Tiểu sợ mình nhịn không được sẽ làm khó hắn, bỡn cợt hắn…
“Nương nương, dù có bị bệnh thì cũng phải nói sớm chứ, bây giờ nói thì mấy ả sẽ chẳng tin đâu, ngược lại sẽ nghĩ người sợ bọn họ. Tiếp theo, bọn họ sẽ năm lần bảy lượt phái người qua đây tìm người, cho đến khi mời được người qua đấy mới thôi. Đương nhiên, sau khi qua đấy…”
Từ ma ma không nói tiếp, dù sao thì nương nương cũng chẳng phải vào cung lần đầu, hẳn là đã biết miệng lưỡi sắc nhọn của bọn họ, đúng là phun một ngụm nước bọt cũng có thể khiến người ta chết đuối mà. Cho nên, vẫn là nên đến sớm thì tốt hơn.
“Ý của Từ ma ma là, hôm nay bọn họ sẽ không buông tha cho ta?”
Mày liễu của Tiểu Tiểu khẽ nhướn lên, trên khuôn mặt vốn xinh đẹp lại có thêm vài phần anh khí. Trên mặt vốn có chút ý sợ, giờ đây lại lóe lên sự hưng phấn, khiến cho Từ ma ma bắt đầu cảm thấy mờ mịt: Đây thật sự là ‘Tiên phi’ gan bé như chuột kia hay sao?
“Nương nương, chắc là vậy rồi!”
Thu hồi ánh mắt khó hiểu, Từ ma ma chuyên chú giúp Tiểu Tiểu vấn tóc lên, tỉ mỉ cài lên đó từng món từng món trang sức hết sức quý giá, giai nhân trong gương nháy mắt đã trở nên đoan trang cao nhã, so với lần đầu vào cung, trang phục lúc này càng chính thức hơn.
“Nếu bọn họ đã muốn bổn cung qua đó đến vậy, bổn cung sao có thể không thuận theo ý họ được chứ? Từ ma ma, ngươi muốn cùng đến đó hay là tìm một nha đầu đi theo?”
Hoa Nguyên từng nói, có thể mang theo hai người đi cùng.
“Nương nương, lão nô đi theo đi, nương nương đã mất kí ức rồi, có rất nhiều chuyện không nhớ, lão nô không yên tâm!”
Từ ma ma nhìn Tiểu Tiểu, hôm nay đến đó, đám nữ nhân kia sẽ chẳng có ý đồ tốt gì đâu. Mình đi rồi, có lẽ cũng chẳng giúp được gì, nhưng chỉ cần theo theo bên cạnh nàng ấy cũng được.
Tiểu Tiểu cười giảo hoạt: “Tốt, các ngươi nhét tim vào trong bụng đi, bổn cung tự có chừng mực!”
Đi theo ta, thì cần phải có trái tim thật tốt. Tim không tốt, lúc đó kích động mà chết thì chẳng phải là lỗi của ta đâu à nha.
“Nương nương, nên đi rồi, bây giờ qua đó thì đã trễ…”
Sửa soạn xong, Tiểu Tiểu dựa trên ghế, híp mắt lười biếng không muốn nhúc nhích, Từ ma ma lại thúc giục lần nữa.
“Đã qua bao lâu rồi?”
Tụ hội như vậy, tám chín phần mười là có người đến trễ, đi sớm muốn bị người ta nói này nọ hay sao? Tiểu Tiểu cười lạnh nói, đi trễ chút, ít nghe mấy câu nói phiền lòng của mấy ả.
“Nương nương, sắp được nửa canh giờ rồi…”
Từ ma ma sốt ruột nhìn nàng, muộn thêm nữa, ước chừng sẽ có người đến thúc giục đấy.
“Không gấp, đợi thêm lát nữa. Ma ma, ngươi nói xem người mất kí ức đến muộn một chút thì cũng là chuyện bình thường thôi ha? Trong số họ ai khó đối phó nhất?”
Tiểu Tiểu vuốt ve móng giả dài dài trên tay, thật không hiểu mấy nữ tử hậu cung này sao lại quái đản thế chứ? Đeo cái thứ này thì dễ chịu lắm chắc? Khó chịu chết đi được, có ích gì chứ?
“Nương nương, nô tỳ cũng không biết, dù sao thì cũng chẳng có mấy ai dễ đối phó đâu? Nương nương, người vẫn nên dến sớm chút đi, bằng không, bọn họ sẽ đem chuyện đến muộn hôm nay để làm thành văn chương…”
Thế á? Nàng không tin đâu, từ trong tay áo lấy ra một cái lọ nhỏ, bên trong là một chút chất lỏng, đổ ra tay, xoa đều một lượt, thuận tiện ngay cả cánh tay cũng xoa một chút. Tiểu Tiểu vừa ý nhìn cánh tay trắng trắng mịn mịn kia, híp mắt tiếp tục dưỡng thần.
Từ ma ma hồ nghi nhìn Tiểu Tiểu, lúc nãy là thứ gì vậy? Còn nụ người ban nãy của ‘Tiên phi’ cũng thật có vấn đề, bà quay đầu lại nhìn Hoa Nguyên, Hoa Nguyên lắc lắc đầu, ý rằng nàng cũng không rõ.
Ba người, nhưng trong lòng lại ôm ba tâm tư khác nhau ở trong căn phòng này. Tiểu Tiểu tùy ý nằm, đợi thời gian đến; Hoa nguyên thản định đứng một bên, nàng biết nhất định Tiểu Tiểu đã nghĩ xong đối sách, tuyệt đối sẽ không chịu thiệt; Từ ma ma thì sốt ruột đi qua đi lại, bà không hiểu chủ nhân này của mình chỉ là mất kí ức thôi mà, sao lại thay đổi nhiều đến vậy chứ? Đi càng muộn, đối với nàng ấy càng bất lợi.
***
Liên Hoa cung, giống như tên gọi, bốn phía trong cung đều có thể ngửi thấy hương thơm, đều có thể nhìn thấy những bông hoa xinh đẹp lộng lẫy. Giờ đây trong cung, ngoại trừ những đóa hoa kiều diễm ra, làm người ta phải chú ý nhất đương nhiên là những mỹ nhân xinh đẹp như hoa rồi.
Trong cung có một quy củ, cứ cách mười ngày, đều phải đến cung của vị nương nương chủ quản để tụ hội một lần, cùng công khai giao lưu cảm tình. Bình thường nương nương các cung, các chủ tử đều có qua lại, nhưng đó cũng đều là qua lại để hỗ trợ lợi ích lẫn nhau thôi, thuộc về tư giao! Người gặp mặt không nhiều, chỉ có những người thuận mắt hoặc là hữu dụng mới gặp mặt thôi. Mà hôm nay như vậy, lại là công giao một cách quang minh chính đại, tất cả cung phi, bất kể phẩm vị cao thấp đều đến cả.
Người ta nói ba nữ nhân họp thành một cái chợ, thế ba mươi nữ nhân cùng tụ hội thì sao? Là mấy cái chợ đây?
Kết quả là, rất nhiều rất nhiều cái chợ. Lúc trước khi Tiểu Tiểu còn đang ở lãnh cung, ở đây có hai phe cánh lớn, một bên là lấy Liên phi của Liên Hoa cung làm người đứng đầu, bọn họ hùa theo, hủng hộ Liên phi làm hậu; một bên thì lấy Vân phi của Vân Tiêu cung làm người cầm đầu, bọn họ ủng hộ Vân phi làm hậu. Thế lực hai phái tương đương, đều có hoàng tử hậu thuẫn, vẫn luôn tranh giành đến khói lửa ngút trời.
Thật ra, không phải tất cả nữ tử hậu cung đều tranh giành như vậy, cũng có người đứng giữa quan sát, không tham gia vào bất kì phái nào. Trong phái này người điển hình nhất chính là Đồng phi. Đồng phi cũng là một trong tứ phi, đồng cấp với Liên phi và Vân phi, nhưng trước giờ vẫn làm ngơ, mọi người đều biết nàng ta là người không muốn làm hoàng hậu nhất, cũng là phi từ trước giờ không kéo bè kết cánh. Có lẽ cũng chính vì nguyên nhân này, số lần Hoàng thượng nghỉ ở cung của nàng ta kể ra là nhiều nhất, bất luận có sủng phỉ tử khác đến đâu, một tháng vẫn dành dăm ba ngày qua đó nghỉ ngơi.
Lần tụ hội trước, hai bên còn âm thầm ganh đua, tranh giành rất hăng, nhưng lần này bởi vì có một “Người mới” gia nhập, hai bên thế mà lại như có thần giao cách cảm đồng thời tắt lửa, cùng tập trung vào “Người mới” đến kia.