Từ nhỏ đến lớn, nữ nhân có thể khiến cho Lân có hứng thú thì không nhiều. Đối với nữ nhân, Lân chỉ là cần, nhưng trước giờ không hề bận tâm. Nữ nhân kia có thể khiến đệ ấy bận tâm, đủ nói lên rằng nàng ta rất lợi hại. Về phần nàng ta đột nhiên biến mất, lại nên nói sao đây nhỉ? Có hơi kì lạ, Lân vừa đi, nàng ta cũng biến mất luôn…
“Chắc không có liên quan đâu, nhưng mà, hoàng huynh, đệ cảm thấy thân phận của nữ nhân kia có chỗ khả nghi, cho nên phái người đi điều tra một chút, mới biết nữ nhân kia quả nhiên không hề đơn giản, có thể khiến cho Lân trao trái tim thì cũng không phải là tay vừa.”
“Cái gì không đơn giản? Nghe đệ nói, hình như nữ nhân kia thú vị lắm thì phải.”
Có thể khiến Lân trao trái tim, có thể làm cho Lân bật cười, Hoàng thượng cũng muốn đi xem nữ nhân kia cho biết mặt, nếu như nữ nhân kia thật sự còn có thể tìm được.
“Ừ, là cực kỳ thú vị. Nghe nói, trên phố có tên hoa hoa công tử gọi là Lưu Phong, nhìn trúng nàng ta đang ăn cơm trong tửu lâu, qua đó mời mọc mà thôi, nàng ta cười rồi đi đến trước bàn bọn họ, nhìn mấy món trên bàn một cái, chê thức ăn không ngon rồi đi luôn…
Hoàng huynh, huynh đoán xem kết quả cuối cùng ra sao?”
Sóc vương úp úp mở mở, cười hỏi.
“Thế nào? Đoán không ra. Bị bọn chúng bắt được à?”
Hoàng thượng hiếu kỳ hỏi, nữ tử yếu đuối bị ác thiếu nhắm trúng, chắc là bị ác thiếu bắt, sau đó Lân đến làm anh hùng cứu mỹ nhân, hai người xem vừa mắt nhau. Tình tiết tiêu chuẩn chắc là như vậy chứ gì.
“Không phải, là nàng ta chuồn mất, Lưu Phong phái hai tên gia đinh đuổi theo nàng ta, kết quả bị mất dấu. Buổi tối sau khi trở về, bọn Ngưu Phong một bàn bốn người, cộng thêm mấy tên hầu bàn nữa, đều bụng réo cả một đêm, đã tìm không ít đại phu, nhưng thuốc uống vào lại chẳng có tác dụng gì.”
Nghĩ đến cái dáng vẻ ngồi chồm hổm dậy không nổi của tên trâu điên béo ị kia , Sóc vương liền bật cười ha ha.
“Ngưu Phong? Không phải Lưu Phong sao?”
Nghe thấy có người cũng đau bụng giống mình, mặt Hoàng thượng liền có hơi mất tự nhiên, nhưng rất nhanh liền che giấu đi, ngay đến Sóc vương cũng không chú ý đến.
“Ừ, đấy là biệt danh nàng ta đặt cho Lưu Phong. Lưu Phong, Ngưu Phong, cũng đồng âm lắm chứ nhỉ.” Sóc vương ngừng cười, nói tiếp:
“Sau đó ngày thứ hai, bọn họ lại nhìn thấy vị cô nương kia, Ngưu Phong cứ mở miệng ra là kêu ‘tiện nhân’, nàng ta cho hai cái bạt tai…”
Là người ham vui, Sóc vương dùng đúng một canh giờ, đem mấy chiến công vĩ tích của Tiểu Tiểu báo cáo cho Hoàng thượng một lượt, hai người đều cười đến đau cả bụng, sớm đã quên mục đích bọn họ nói đến nữ nhân kia.
“Sóc, ta thật muốn nhìn mặt nữ nhân kia một lần, chẳng trách Lân lại đối với nữ nhân kia nhớ mãi không quên, nàng ta xác thực là rất có bản lĩnh.”
Cười đủ rồi, Hoàng thượng lại như nghĩ đến gì đó nhìn Sóc vương, hỏi:
“Sóc, nàng ta là của Lân, đệ không phải cũng động tâm với nàng ta đấy chứ?”
“Hoàng huynh, huynh nghĩ đi đâu vậy? Nữ nhân như vậy, buồn cười, chơi đùa thì còn được, nếu thật muốn thu đến bên gối của mình, đệ chẳng thích. Quá gian xảo chua ngoa, đệ sợ nửa đêm bị nàng ta thu thập, nếu như là…”
Đột nhiên, hắn lại đột nhiên nhớ đến nữ tử áo đen thần bí xuất hiện tối hôm đó, cảm thấy nàng ta cũng rất gian xảo, rất nghịch ngợm!
Rình coi bị người ta phát hiện, nàng không những không bỏ chạy, ngược lại còn đi lên phía trước, dâng lên môi thơm của mình, đang lúc mình còn tham luyến sự mềm mại của môi nàng, đột nhiên điểm huyệt đạo của mình, rồi bón mình ăn cái thuốc vớ va vớ vẩn gì kia…
Suốt cả một đêm, cứ dục hỏa đốt người mà đợi, mà nhìn như vậy. May mà thuốc kia không mang tính liên tục, bằng không, hôm đó sớm đã dục hỏa đốt người mà chết luôn rồi…
“Sóc, đệ sao vậy? Nghĩ đến chuyện gì à?” Hoàng thượng thấy Sóc vương đột nhiên trầm tư, trên mặt lúc sáng lúc tối, cuối cùng thì hận đến nghiến răng nghiến lợi. Không bình thường, nhất định đệ ấy đang có chuyện gì đó giấu mình.
“Không có gì! Hoàng huynh, đệ đột nhiên nghĩ đến một người. Chính ta cái đêm Lân sắp đi kia, có một thích khách xông vào Vương phủ của đệ…”
Ngắn gọn cắt bỏ cái đoạn bị hạ dược, Sóc vương đem sự tình tóm tắt nói cho Hoàng thượng, Hoàng thượng cả kinh nói:
“Đệ nói là, nữ tử áo đen không rõ mặt kia, đã hỏi đệ về chuyện thai ký?”
“Ừ, đáng tiếc là lúc đó đệ bị nàng ta chặn lại, nàng ta nhìn thai ký ở lưng đệ xong, còn hỏi đây là một mình đệ có hay là mấy người bọn họ đều có. Đệ nói đều có cả, chỉ cần là nam đinh của hoàng thất thì đều có…sau đó, nàng ta liền điểm huyệt đạo của đệ, rồi bỏ chạy luôn…”
Nếu như lúc đó mình không trầm mê nữ sắc, nhất định sẽ không thảm như thế kia, nhất định sẽ không trông ngóng nàng, mãi đến giờ mình nhìn thấy nữ nhân cũng không hề có phản ứng, khi tắm rửa thì đều nhìn đông ngó tây, cứ sợ nàng sẽ đột nhiên xuất hiện.
Thật đúng như người ta nói, một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng! Bây giờ mình một lần bị nữ nhân kia hại, đáng thương quá, ngay đến hạnh phúc của mình cũng không còn nữa. Tìm được nàng, nhất định sẽ giày vò chết nàng, đòi lại công đạo cho bản thân.
Nhưng sợ nàng đột nhiên xuất hiện rồi sẽ không bao giờ xuất hiện nữa ư?
Đáp án là, làm gì có!
Không lâu, Tiểu Tiểu còn dò xét ban đêm ở Sóc vương phủ lần nữa, mục đích vẫn là không trong sáng, về phần đi để làm gì ấy à, đợi sau này hẵng nói đi.
“Nàng ta có thể khống chế được đệ sao?” Mang theo ánh mắt nghi ngờ, Hoàng thượng không tin hỏi. Không phải hắn xem thường nữ nhân, mà là võ công của ba huynh đệ bọn họ đều rất cao cường, trên thế giới này, có thể không làm tổn thương mà vẫn khống chế được họ thì chỉ đếm được trên đâu ngón tay. Nữ nhân, sao có thể lợi hại như thế được?
“Ừ, đệ cũng không ngờ võ công nàng ta lại cao như vậy, nhất thời sơ ý liền bị khống chế!”
Mặt lờ đi chỗ khác, nếu Hoàng thượng còn hỏi nữa, làm không tốt thì chuyện xấu lúc ấy sẽ bị phanh phui ra mất.
“Ừm, Sóc, sau này đệ vẫn nên cẩn thận một chút. Thời gian nữ nhân kia xuất hiện thật trùng hợp, qua mấy ngày thì đứa trẻ kia liền vào cung, mà đứa trẻ kia lớn lên lại giống người hoàng thất chúng ta, có phải nữ nhân kia có quan hệ với đứa trẻ hay không? Chẳng lẽ nữ nhân kia là mẹ của đứa trẻ, dẫn theo đứa trẻ đi tìm cha hay sao?”
Hoàng thượng càng nghĩ càng thấy có khả năng, nếu thật sự như vậy, trên người của đứa trẻ kia hẳn là phải có thai ký, nàng vì thai ký trên người đứa trẻ mà đến. Lúc đó, lúc đứa trẻ đến đây, nàng có phải đang ở quanh đấy nhìn, đang quan sát hay không?
Hoặc là, đứa trẻ là không cẩn thận mà vào cung, sau này, nàng sẽ còn vào cung để xem? Nhìn tuổi tác của đứa trẻ, hình như rất trùng khớp với chuyện của năm năm về trước…
“Sóc, nữ nhân kia khoảng bao nhiêu tuổi?” Nếu đứa trẻ đã lớn chừng ấy, ít nhất thì nữ nhân kia cũng khoảng hơn hai mươi chứ nhỉ?
“Nhìn không rõ, nhưng nghe nàng ta nói chuyện, nhìn mắt nàng ta, cho đệ cảm giác nhiều nhất thì cũng mười lăm mười sáu tuổi, hình như tuổi còn rất trẻ…”
Sóc vương nghiêm túc hồi tưởng lại một lượt, lúc đó nàng đưa môi lại, nhưng nàng hôn cũng chẳng thành thạo, hẳn là tuổi tác không lớn nhỉ? Bản thân duyệt người vô số, vừa nhìn đã biết nàng là một tay gà mờ, thậm chí có thể nàng còn chưa lĩnh hội qua lạc thú nơi khuê phòng nữa kìa.
“Sao đệ dám chắc như vậy?” Mặt Sóc vương ửng đỏ, Hoàng thượng trêu chọc hỏi:
“Đừng nói là nàng ta dùng mỹ nhân kế với đệ đấy nhé?”
“Hoàng huynh, đệ ngốc vậy hay sao? Nàng ta mới không có đâu, ngay đến hôn cũng không biết…”
Sóc vương đột nhiên bụm miệng, bất an nhìn Hoàng thượng, đây có được coi là chưa đánh đã tự khai không nhỉ.
“Chắc lớn lên cũng khá nhỉ, bằng không làm sao lại biết dùng mỹ nhân kế chứ? Hơn nữa, mắt của Sóc trước nay đều không tồi.”
“Hoàng huynh, là đệ không cẩn thận, lần sau gặp nàng ta sẽ không trúng chiêu nữa. Còn đứa trẻ kia, hiện nay một tí đầu mối cũng không có, chúng ta còn cần tìm tiếp nữa không?”
Cười ngượng ngùng, là mình sai được không hả? Bây giờ không nên thảo luận đến vấn đề này. Phải nghĩ xem nên làm sao để tìm ra đứa trẻ kia mới đúng chứ.
“Âm thầm nghe ngóng, trước tiên đừng nên gióng trống khua chiếng mà tìm. Lân cũng sắp về rồi, đợi Lân về, ta sẽ tính sổ với đệ ấy sau!”
Hoàng thượng cười nhạt một tiếng, hẳn là Lân đã sớm biết tin này rồi chứ gì? Nếu như đệ ấy gấp gáp trở về trước thời hạn, thì nói lên rằng vị trí của nữ nhân kia đối với đệ ấy là bất đồng, đệ ấy đối với nữ nhân kia là thật lòng; nếu như đệ ấy không trở về trước thời hạn, thì nói lên rằng nữ nhân kia chẳng qua cũng chỉ giống như chơi qua đường vậy thôi, căn bản không đáng để mình chú ý.
***
Nhuyễn kiệu đón khách tiêu chuẩn, khiêng Lân vương từ từ đi đến hoàng cung Phong quốc. Nhẩm tính thời gian hạ triều của Hoàng thượng, Lân vương ăn xong ngọ thiện rồi mới đi, chỉ là hắn không ngờ đến rằng, lúc đi, Hoàng thượng sớm đã bố trí rượu và thức ăn để chờ hắn, khiến hắn có cảm giác được mến mà đâm ra lo sợ.
Thức ăn tinh xảo ngon mắt, được đựng trong mấy thứ đồ sứ giá trị xa xỉ, Lân vương biết Hoàng thượng coi trọng hắn, cũng biết lần này mời mình đến trước tất phải có lời muốn nói. Y là chủ nhân, tuy còn chưa đăng cơ, nhưng cũng chỉ là chuyện của mấy ngày nữa thôi, bây giờ mọi người nên sửa miệng gọi là Hoàng thượng đi là vừa.
Nay, được mời vào cung, y là chủ nhân, mình là khách nhân, chủ nhân không nhắc đến, người làm khách thì không dễ nói gì, cho nên Lân vương cũng không hỏi chính sự, chỉ cùng y trò chuyện.
“Lân vương, ngàn dặm xa xôi đến đây, bổn vương thật cảm thấy vinh hạnh. Hôm nay chuẩn bị rượu nhạt, mời Lân vương qua đây ngồi, thuận tiện đón gió tẩy trần cho Lân vương, bổn vương còn phải đa tạ sự nể mặt của Lân vương!”
Hoàng thượng khách sáo nói, Lân vương ứng lại mấy câu, xưng bổn vương với mình, đủ để nói rõ lên thân phận hiện tại của y. Chỉ là xưng hô thấp vế như vậy, khiến trong lòng Lân vương bắt đầu cảnh giác.
Khai yến, một đám vũ cơ đi đến, nhảy vũ điệu cung đình Phong quốc, Lân vương thưởng thức ca vũ, cũng trò chuyện với Hoàng thượng mấy câu không liên quan đến chính sự.
Qua ba tuần rượu, lại thay một đám vũ cơ khác, trong âm nhạc êm ái, mấy vị lục y vũ cơ lặng lẽ tản đi, dần dần lộ ra một nữ tử áo hồng phấn ở giữa. Theo tiếng đàn nhanh dần, nữ tử một thân áo hồng phấn quay người lại, lộ ra một gương mặt nhỏ tinh điêu tế mài. Phấn sắc y sam tiên diễm làm lộ ra vòng eo thon gọn, theo tiếng nhạc từ từ khởi vũ, cứ như bươm bướm tung bay vậy, múa, nhảy, từ từ chuyển động…
Mắt nàng ta, khi thì mê mang, khi thì diễm lệ, cười quyến rũ. Thu ba (1)luôn luôn đưa về phía Lân vương, Lân vương hơi nheo mắt lại: Không biết Hoàng thượng tìm đâu ra vũ cơ này, đích xác cũng là ưu vật nhân gian…
Bộp…Bộp…
Nhạc ngừng, vũ tận, Lân vương vẫn mê mẩn nhìn nữ tử áo hồng phấn như cũ, Hoàng thượng cười vui vẻ, vỗ tay bộp bộp, Lân vương hoàn hồn lại, cười nói: