trong lòng cứ hối hận sao hôm đó lại không thịt hắn cho rồi?
“Ta lúc nào nói ta có bảng hiệu? Đừng có tự cho mình là đúng như vậy được không hả? Hừ, Vương gia thôi mà? Huênh hoang gì chứ?”
“Chính ngươi đã thừa nhận không được rồi đấy nhá? Vương gia thì sao nào, ngươi muốn làm là làm được chắc?”
Trong lúc tranh cãi ầm ĩ, mấy phạm nhân uống nước mà vẫn chưa có phản ứng, sau cùng khi cho họ ăn cá xong, Tiểu Tiểu mới biết dược hiệu của mấy loại độc cộng lại với nhau kia. Xảo diệu chỉ điểm thái y vài lần, trải qua thi châm đơn giản, độc cũng theo thế mà được giải. Hóa ra giữa độc với độc tương khắc thật lợi hại, vốn là độc rất lợi hại nhưng vì dùng cùng nhau, cộng thêm sự pha loãng của nước, vốn chẳng còn bao nhiêu dược tính nữa. Chỉ là sức đề kháng của cá thấp, chỉ cần một tí xíu độc dược cũng có thể mất mạng.
Nước trong ao, chỉ cần nấu ít thuốc nước đổ xuống qua mấy ngày là không sao nữa, đáng tiếc chính là lũ cá trong nước, nhìn cái vẻ người người đau lòng kia là biết nhất định rất đáng tiền.
Sau khi tra ra kết quả, trời cũng sắp tối, Tiểu Tiểu theo Sóc vương trở về phục mệnh với Hoàng thượng xong thì muốn cáo từ, nhưng Hoàng thượng lại giữ y lại trong cung dùng thiện. Tiểu Tiểu liếc Sóc vương một cái, chuẩn bị từ chối, không ngờ Ngự thiện của Hoàng thượng lập tức bưng lên rồi, không cưỡng lại được sự dụ hoặc của mỹ thực, Tiểu Tiểu lần thứ hai ngồi cùng bàn ăn với Hoàng thượng.
“Tiêu Kiếm, ta uống ‘thuốc’, tạm thời không thể uống rượu, ngươi uống cùng Sóc vương đi!”
Có món ngon, đương nhiên cũng phải có rượu ngon, Hỷ công công giúp Hoàng thượng rót rượu trước, Hoàng thượng huơ huơ tay, bảo rót cho Sóc vương, rót xong thì rót cho Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu cũng vươn tay ngăn lại, Hoàng thượng mở miệng nói:
“Tiêu Kiếm, tra ra độc, ngươi cũng có công lớn. Uống chút rượu để chúc mừng đi!”
“Hoàng thượng có điều không biết, ta từ nhỏ dạ dày đã không tốt, trước giờ vẫn chưa uống giọt rượu nào.” Tiểu Tiểu lắc đầu, đạm nhiên nói.
“Dạ dày không tốt?” Hoàng thượng ngạc nhiên nhìn y, dạ dày không tốt mà còn có thể ăn nhiều như thế à? Hôm qua hắn vẫn còn nhớ rõ sức ăn của y.
“Hơ hơ, chính vì dạ dày không tốt, ăn vào thì nhiều, thân thể hấp thu thì ít, cho nên ta đặc biệt ăn rất nhiều. Ta uống trà, nhìn các ngươi uống rượu cũng được!” May mà vị trí ngồi cách tên ma men kia xa chút, bằng không thì hôm nay về không được rồi. Nhưng hôm nay coi như là bữa cuối cùng đi, sau khi rời khỏi, Tiêu Kiếm có thể biến mất, trên thế giới sẽ không có nhân vật này nữa.
“Ừ, được thôi! Ta cũng không uống rượu, cùng uống trà với ngươi.”
Vốn dĩ, Hoàng thượng định ăn xong thuốc Tiểu Tiểu kê cho, rồi cùng họ uống hai ly, bây giờ thấy Tiêu Kiếm không uống, hắn cũng không muốn uống nữa. Sóc vương cười lạnh một tiếng, tự rót tự uống cũng được vậy.
Nhưng mà, điều mà Tiểu Tiểu không hiểu chính là việc mình hạ độc hôm qua, hẳn là có tác dụng chứ, sao hắn vẫn khỏe mạnh vậy? Chẳng lẽ thuốc của mình không có tác dụng gì với hắn.
Nhớ tối hôm đó hình như hắn có nói hắn bách độc bất xâm, nhưng đối với độc dược của Tiểu Tiểu thì lại bất lực, bây giờ…
Tiểu Tiểu nghiêm túc nghĩ, mấy người cũng ăn rất vui vẻ, đối với sự lơ đễnh của Tiểu Tiểu, Hoàng thượng cứ nghĩ y đang nghĩ đến chuyện hạ độc ở Hoa Thanh Trì, hắn cũng không bận tâm, nhưng lại không biết chuyện nàng đang nghĩ căn bản không phải chuyện đó.
“Hoàng huynh, đứa trẻ kia tìm được chưa?” Chỉ ăn cơm, có chút nhàm chán, Sóc vương tìm một đề tài mở miệng.
“Chưa, chắc là thái giám mới tiến cung, nhưng đám tiểu thái giám kia đều chạy hết rồi, đây đúng là chuyện lần đầu xảy ra từ trước tới nay. Vậy cũng tốt, chí ít cũng nhắc nhở chúng ta, hộ vệ ở hậu cung phải tăng cường thêm nữa.”
Đối với Sóc vương, Hoàng thượng không bực bội, chỉ là từ trong điểm sơ hở đó mà nghĩ đến chỗ sơ suất của bọn họ, còn muốn cải thiện, điểm này làm Tiểu Tiểu phi thường bội phục.
“Hoàng huynh là nói, đứa trẻ kia có thể là trong đám tiểu thái giám mới tiếng cung kia sao?” Sóc vương ngạc nhiên hỏi, tiểu thái giám cũng khiến Hoàng thượng quan tâm vậy à?
“Có thể, phỏng chừng đã rời khỏi cung rồi. Hỷ công công, tới nay vẫn chưa có tin tức của nó, đúng không?”
“Hồi Hoàng thượng, lão nô đã hỏi qua mấy công công bị phạt kia, họ nói tối đó để lạc mất một tiểu thái giám, là tìm được ở Ngự hoa viên. Người thả đám trẻ đi, có thể liên quan đến tiểu thái giám đó…” Hỷ công công đứng phía sau Hoàng thượng nói.
“Ồ, vậy nghĩa là…” Hoàng thượng hứng thú quay đầu lại, Hỷ công công cười nói:
“Nô tài nghĩ, nếu đã tìm được ở Ngự hoa viên, cá ở Hoa Thanh Trì…”
Tiểu Tiểu thầm than, Hỷ công công này cũng khá thông minh, nhưng không biết ông ta có đem tin Điểm Điểm ở lãnh cung nói cho Hoàng thượng hay không? May mà mình có dịch dung, bằng không, làm sao biết được Hỷ công công trung thành với mình bao nhiêu?
“Có lý! Nếu như cá là bị nó độc chết, thế chắc là do nó ham chơi, nó có thể một hơi khiến phi tử của trẫm trúng độc hết, độc chết cá ở Hoa Thanh Trì thì càng là chuyện nhỏ. Nhưng mà, điều trẫm tò mò là, đứa trẻ đó rốt cuộc có lai lịch gì, nó lấy đâu ra nhiều độc dược như vậy? Hỷ công công, ngươi không gặp lại đứa trẻ kia sao?”
“Hồi Hoàng thượng, nô tài không gặp.” Hỷ công công có chút sợ sệt đáp, ông không dám nói ra đứa trẻ kia từ đâu đến, ông sợ bị tiểu tổ tông kia biết được.
“Nhưng mà , Hoàng thượng, có chuyện nô tài cảm thấy rất kỳ lạ!” Hỷ công công như nhớ ra chuyện gì đó đột nhiên ngẩng đầu lên nói.
“Nói đi!” Nhướn nhướn mày, Hoàng thượng nhìn ông ta, không biết ông ta lại nghĩ đến cái gì.
“Chính là đứa trẻ kia, rất nhiều người đều cảm thấy có chút tương tự với Hoàng thượng. Nô tài biết không thể ăn nói lung tung, nhưng lại cảm thấy chuyện này quá lạ lùng, mọi người đều đang ban tán, cho nên…”
“Giống trẫm sao?” Hoàng thượng trừng Sóc vương, Sóc vương vội huơ huơ tay: “Hoàng huynh, chúng ta lớn lên giống nhau, nhưng trước nay đệ không có con tư sinh, con rơi cũng chưa có đứa nào hết!”
“Vậy Lân thì sao?” Hoàng thượng bực bội nói: “Trẫm đối với con nối dõi của hoàng thất, trước giờ đều rất trân trọng, cốt nhục của trẫm tuyệt đối không thể lưu lạc bên ngoài. Sóc, nếu đệ có thể khẳng định không phải của đệ, vậy chắc là của Lân rồi?”
Đây là lô-gic gì thế hả? Chẳng lẽ chỉ vì lớn lên có hơi giống một chút, liền cho là chủng của huynh đệ các người hay sao? Tiểu Tiểu len lén đánh giá Hoàng thượng và Sóc vương một cái, trước nay không để ý, vừa so sánh mới biết hai người không phải giống nhau một cách bình thường, cứ như từ một khuôn đúc mà ra, mà Điểm Điểm chính là từ cái khuôn nhỏ của họ đúc thành.
“Hoàng huynh, có phải của mấy nữ nhân kia hay không?” Nghĩ một hồi, Sóc vương đột nhiên lạnh mặt, bực bội hỏi.
“Chẳng phải đều đã xử lý rồi sao?” không hề kiêng kỵ Tiểu Tiểu ở đây, Hoàng thượng nhàn nhạt nói.
Mấy nữ nhân kia? Tiểu Tiểu vểnh tai lên, tuy nàng không biết bọn họ chỉ cái gì, nhưng lại cảm thấy có liên quan tới sự việc ngày đó. Có lẽ, trong lúc vô ý có thể lấy được tin tức mình muốn.
“Ừm! Hoàng huynh, đệ vẫn nên phái người điều tra lần nữa. Về phần đứa trẻ kia…”
“Một lát ta cho đệ xem bức họa!”
“Vẫn nên tìm ra thì hay hơn, tra đúng ấn ký thì mới yên tâm…”
Hai người cứ như vậy đệ một câu huynh một câu, dù cho Tiểu Tiểu có trợn to mắt, vểnh lỗ tai, cũng chẳng nghe hiểu được gì. Cơm nước xong, Hoàng thượng muốn giữ Tiểu Tiểu lại, mà Tiểu Tiểu thì vẫn cự tuyệt như thường. Có chuyện tối hôm nay, nàng quyết định tiếp tục theo bên người Hoàng thượng, tiếp tục làm đại phu chuyên chức của hắn——ngày mai không thể biến mất nữa, còn phải tiếp tục làm Tiêu Kiếm của y.
Vì Hoàng thượng và Sóc vương đã thảo luận qua chuyện của đưa trẻ kia, Tiểu Tiểu tiếp tục theo Hoàng thượng, ban ngày là thiếp thân đại phu của hắn, buổi tối mới về lãnh cung của mình, làm một khí phi hợp cách. Có lẽ là việc gần đây hơi nhiều, Hoàng thượng hình như đã hoàn toàn quên mất chuyện của Tiên phi. Độc của phi tử hậu cung cũng đã từ từ được giải, bởi vì không phải uống vào, nên không phát huy được hiệu dụng của nó, chỉ là khiến cho mắt mấy ả khó chịu ít lâu. Cuối cùng vẫn là Tiểu Tiẻu giúp đỡ, mới từ từ tốt lên.
Thiếp thân đại phu cũng không tồi, chẳng có việc gì cần làm, mỗi ngày chỉ theo Hoàng thượng đi dạo, lúc Hoàng thượng xử lý chính sự, thì Tiểu Tiểu ngồi một bên uống trà. Chỉ có Sóc vương, từ đầu chí cuối nhìn thấy hắn cũng không quên trừng mắt với Tiểu Tiểu.
Trừng thì trừng, ai sợ ai chứ? Tiểu Tiểu khinh thường nhìn hắn, thời gian trừng lâu quá, đã miễn dịch với hắn, dần dần không còn sợ hắn nữa.
“Hoàng thượng, lúc nãy công công ở Ngự thiện phòng đến báo, nói nguyên liệu nấu ăn gần đây của Ngự thiện phòng luôn biến mất một cách khó hiểu. Gần đây hắn luôn tỉ mỉ làm ký hiệu, đây là số lượng biên mất hắn thống kê ra được.” Hỷ công công trình lên một vật giống như tấu chương, đưa đến bàn của Hoàng thượng.
Hoàng thượng mở ra xem, nói: “Không phái người trông coi sao? Sao qua thời gian dài vậy rồi mới phát hiện ra?”
“Hồi Hoàng thượng, công công kia nói, bọn họ có phái người trông giữ, nhưng ba ngày liên tục đồ vật vẫn biên mất như vậy…cho nên mới…”
“Phái vài thị vệ canh giữ, xem xem có thể bắt tên tặc nhân này hay không…” Hoàng thượng tức giận nói.
“Phụt…” Đang uống trà Tiểu Tiểu nghe ‘tặc nhân’ xong thì nhịn không được phun hết cả ra, trà trong miệng phun ra đất, Hoàng thượng bực bội hỏi:
“Tiêu Kiếm, buồn cười vậy sao?”
“Không có! Hoàng thượng, cả hậu cung lớn như vậy, bọn họ không có việc gì khác để làm hay sao? Cũng chỉ là một tí đồ ăn thôi mà? Có cần phải đại kinh tiểu quái vậy không?” Tiểu Tiểu không hiểu hỏi. Mình đã trộm lâu vậy rồi, hắn cũng không phát hiện, nàng còn tưởng Hoàng thượng sẽ không để ý đến chút tiền nhỏ nhặt đó chứ.
“Tiêu Kiếm, ngươi xem xem đây mà là một tí đồ ăn hay sao?” Ra hiệu Hỷ công công đưa tấu chương cho Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu nhận lấy xem, cũng phát kinh: hóa ra đến Ngự thiện phòng trộm đồ ăn cũng không riêng gì mình, người này mới đúng là cao nhân chân chính. Sao ngay đến cả bào ngư, vi cá, thịt hươu…mấy thứ đáng tiền này mà cũng có thể trộm? Cái mình trộm chẳng qua chỉ là những thứ có thể no bụng mà thôi.
“Đúng là lợi hại thật. Hoàng thượng, nên điều tra cho kĩ.” Tiểu Tiểu buông một tiếng thở dài, tra ra e rằng Hoàng thượng sẽ thương tâm lắm, mấy thứ đồ quý này đều có người chuyên coi giữ, Ngự thiện phòng cũng không phải là nơi mà ai cũng có thể vào được, ngoại trừ cái kẻ gan bằng trời là “Thâu tiên” mình ra, người có thể trộm, tám chín phần là người của bọn họ rồi.
“Ừ. Sóc, chi bằng giao việc này cho đệ đi điều tra đi?” Nhìn Sóc vương, hắn không phản đối, Hoàng thượng đưa tấu chương cho hắn. Quay về trước bàn, tiện tay cầm một tờ thánh chỉ trên bàn đưa vào tay Tiểu Tiểu, cười nói:
“Tiêu Kiếm, trẫm cảm thấy ngươi là một nhân tài, cho nên muốn mời ngươi lưu lại đây giúp trẫm. Đừng cự tuyệt, lúc nào muốn đi, cứ nói trẫm một tiếng là được, trẫm sẽ không cản ngươi!”
Rốt cuộc muốn phong quan rồi sao? Mang theo một tia chần chừ, Tiểu