“Nàng nói gì?” Nhìn động tác chà môi của nàng, Dạ Hoặc híp mắt lại, nguy hiểm nhìn Tiểu Tiểu.
——— —————— —————–
“Cái gì? Lão đại, tỷ lại muốn ra ngoài nữa à?” Nghe nói Điểm Điểm đi rồi. đám người trong lãnh cung vẫn chưa kịp tỉnh lại từ trong cơn chấn kinh, Tiểu Tiểu lập tức tuyên bố quyết định tiếp theo của nàng.
“Đúng thế, ta ra ngoài có chút việc. Mấy thứ đồ tối qua ta mua đủ cho mọi người dùng trong mấy ngày chứ?” Tiểu Tiểu cười nhạt nói.
“Lão đại, ngộ nhỡ Hỷ công công lại đến nữa…” Hoa Nguyên bất an hỏi, hôm qua Hỷ công công từng đến, ai biết hôm nay ông ta có đến nữa hay không? Xuất cung là chuyện lớn nha, nếu như để Hỷ công công biết Lão đại không ở trong cung, tự ý ra khỏi lãnh cung là tội chết, nếu xuất cung, sẽ là tội gì đây?
Nhiều nhất thì cũng là tội chết thôi nhỉ! Dù sao thì chết chắc cũng là sự trừng phạt lợi hại nhất rồi. Nhưng có người hết lần này đến lần khác không coi cái chết ra gì, ví dụ như ——Tiểu Tiểu.
“Không sao, Hỷ công công thì không sợ, nếu như là người khác đến, các ngươi giúp ta chặn lại là được. Bây giờ ta xuất cung có chuyện rất rất rất quan trọng cần phải xử lý, biết chưa?” Uy hiếp nhìn họ một cái, nhìn thấy một chút ý sợ trong mắt họ, Tiểu Tiểu vừa lòng mỉm cười, mới trở về tẩm thất của mình.
Sư phụ, hôm nay đồ đệ sẽ ra ngoài nghiệm chứng phương pháp của người, nếu như thật sự có thể, thì dùng phương pháp của người là được. biển người mênh mông, giúp Điểm Điểm tìm cha quá mức gian nan, hơn nữa cả ngày giao du với đám người hoàng thất này cũng mệt lắm cơ.
Hóa trang giống hôm qua, lấy thân phận nam nhân đi lại trên phố, tìm một chỗ kha khá Tiểu Tiểu mỉm cười, bắt đầu đếm nam nhân đi qua:
“Một, hai, ba,…tám!”
Trước bắt nam nhân thứ tám, Tiểu Tiểu ngẩng đầu, đúng lúc nghe thấy thanh âm của nam nhân kia:
“Công tử túm lấy lão phu có chuyện gì không?”
Già á? Đúng là không còn nhỏ nữa, râu bạc tóc trắng, trên mặt còn hằn nếp nhăn, cái này có thể vác về làm tướng công hay sao?
“Xin lỗi, xin lỗi, ta nhận nhầm người…”
Tiểu Tiểu nhanh chóng buông tay, cúi đầu đi về một bên, lão già lắc lắc đầu: “Mới lớn chừng này mà có thể nhận nhầm người rồi, haizz, đáng thương!”
Ông mới đáng thương thì có? Trong lòng Tiểu Tiểu mắng một tiếng, người gì vầy nè, ta cũng đâu phải cố ý kéo ông đâu. Còn sư phụ nữa, người nghĩ ra cái chủ ý tồi tệ gì thế này? Tức chết đi được. Thử thêm lần nữa, nói không chừng lần tới có thể tìm được một chàng đẹp trai thì sao? Nếu không được, nàng tình nguyện bắt đại một người về, như thế còn thuận mắt hơn.
Hit sâu, Tiểu Tiểu mặc niệm: thiên linh linh, địa linh linh, để ta tìm thấy một chàng xinh đẹp tuyệt thế đi.
“Một, hai, ba…”
Mỗi lần đếm một số, lòng Tiểu Tiểu càng khẩn trương, sợ tìm phải một lão già giống như lần đầu, nhưng dù có khẩn trương, cũng chỉ có con số tám mà thôi, lúc con số tám nói ra miệng, nàng không ra tay trước, mà là ngẩng đầu lên trước, lần này không vội vàng, ông trời thật là linh, người thứ tám đúng thật là một chàng đẹp trai, đẹp tới nỗi Tiểu Tiểu muốn nhấc chân bỏ chạy.
“Công tử, sao công tử lại nhìn chằm chằm ta như vậy, có chuyện gì sao?” Chàng đẹp trai cười cười nhìn Tiểu Tiểu, một bàn tay im hơi lặng tiếng bắt lấy tay Tiểu Tiểu.
“Ha ha…công tử quá lời rồi, không có gì, không có gì!” Cúi đầu cười giả lả hai tiếng, Tiểu Tiểu xoay người muốn đi, vừa động đậy mới phát hiện tay bị người ta nắm lấy. Nâng mắt, bực bội nhìn hắn:
“Công tử có ý gì?”
“Ha ha…Dạ Yêu, là nàng à?” Vừa nãy còn chần chừ, thoáng chốc đã biến thành khẳng định, hắn cao hứng bật cười, đúng thật là nàng, cho dù đã dịch dung, hắn vẫn có thể nhận ra nàng, nhận ra được hai mắt của nàng.
Trong lòng Tiểu Tiểu kinh hoảng, mẹ ơi, thế đạo gì thế này? Mỹ nam tên Hoặc này, sao lại còn khôn khéo hơn Sóc vương thế này, bản thân đã dịch dung rồi, sao hắn vẫn còn nhận ra mình?
“Dạ Yêu là ai? Xin lỗi, ta không quen!” giãy dụa thêm lần nữa, nhưng người kia vẫn không buông tay, hai đại nam nhân nắm tay như vậy đứng trên phố, thu hút ánh mắt của nhiều người.
“Ngươi không muốn đi trên phố, nhưng còn muốn đấy? Hai đại nam nhân lôi lôi kéo kéo còn ra thể thống gì nữa.” Tiểu Tiểu tức giận trừng mắt với hắn, nhỏ giọng làu bàu.
“Đi gì mà đi? Theo ta về nhà là được rồi, ta nuôi nổi nàng. Hơn nữa, Dạ Yêu, nàng là nam nhân sao?” Hoặc lỉnh đến bên cạnh Tiểu Tiểu, khoảng cách hai người rút ngắn không ít.
Tiểu Tiểu lùi sau một bước, sớm biết thế này, thì đã không ra ngoài nghiệm chứng phương pháp của sư phụ rồi. ra ngoài làm gì, một là chứng minh phương pháp kia căn bản là gạt người, một xíu tác dụng cũng chả có; hai là chứng minh bản thân thật sự rất xui xẻo, chẳng qua chỉ ra ngoài một chuyến thôi, lại đụng ngay cái tên Hoặc như bóng theo hình này.
Đáng hận là bản thân hiện giờ một thân nam trang, muốn kêu “phi lễ” cũng không được. Ai thấy qua nam nhân phi lễ nam nhân chưa? Làm sao đây, làm sao thoát thân đây?
Trong đầu tức tốc xoay chuyển mấy vòng, mắt cũng liếc về phía đám đông, bởi vì Hoặc vốn tuyệt mỹ, khuôn mặt Tiểu Tiểu dịch dung càng phong độ có thừa, hai mỹ nam, nắm tay đứng bên nhau, thu hút ánh mắt nhiều người, cái loại cảm giác bị chú ý này cực kỳ không tốt.
“Ta cảm thấy, ta khẳng định là có thù với ngươi. Vừa nãy ta đã nói ta không phải yêu tinh thần thánh gì gì đó mà ngươi nó, sao ngươi vẫn nắm lấy ta không buông thế hả?”
Phải chối cãi, ai mà không biết, mấu chốt hiện giờ là ngươi có đáng để Tiểu Tiểu làm thế không, Giờ đây Tiểu Tiểu không có phương pháp thoát thân nào khác, phương pháp duy nhất chính là giãy dụa.
“Dạ Yêu, đừng giảo biện nữa, mắt của nàng không lừa được người đâu, Dạ Hoặc ta xưa nay chưa từng nhận nhầm người!” Tự tin nhìn Tiểu Tiểu, trên mặt hắn tràn ngập ý cười.
“Ngươi thật nhàm chán! Mắt của ta sao nào, yêu tinh gì đó của ngươi là nam à? Hóa ra ngươi thích nam nhân, thật đáng tiếc cho cái vẻ đẹp mã này…” Chậc chậc than một tiếng, lời nói không nhỏ dó của Tiểu Tiểu đúng lúc rơi vào tai của mọi người xung quanh, quần chúng run rẩy một trận.
Mỹ nam xinh đẹp như vậy, mà lại không thích nữ nhân, đáng tiếc đáng tiếc!
“Nếu nàng thật sự là nam nhân, có lẽ sẽ như vậy. Nhưng mà Dạ yêu, nàng đừng không ngoan, tiếp tục quậy nữa, trở về ta sẽ cho nàng biết tay…”
Dạ Hoặc ý vị sâu xa nhìn Tiểu Tiểu, nhìn tới nỗi Tiểu Tiểu cảm thấy sởn cả tóc gáy, hình như, hắn không phải lợi hại bình thường, ngay cả ánh mắt cũng cực kỳ sắc bén.
“Ngươi muốn làm gì? Trước mặt quần chúng, ngươi không thể…” Đề phòng nhìn hắn, giữa ban ngày ban mặt, hắn không thể cướp người vậy chứ?
“Dạ Yêu, ta còn có thể làm gì, đương nhiên là mang nàng đi rồi. Nàng muốn tự mình đi hay là để chủ nhân là ta bế nàng đi?” Hoặc nhìn thấy sự khẩn trương của nàng, Dạ Yêu thật thú vị, nhưng cũng hơi giảo hoạt, lần kia không để ý một chút, thì nàng đã biến mất rồi, lần này nói thế nào đi nữa cũng không thể buông tay nàng ra.
“Ta đã nói ta không phải Dạ Yêu của ngươi rồi mà…” cái tay còn lại cạy tay hắn ra, Dạ Hoặc túm lấy tay nàng, cười nói:
“Thứ này không vui, vứt nó đi!”
Tay hắn vừa giật một cái, ngân châm trong tay Tiểu Tiểu rơi xuống, thậm chí nàng còn nghe được tiếng ‘keng leng’ của ngân châm khi rơi xuống đất, giống như trong lòng của nàng vậy, có hơi tuyệt vọng.
Hu hu, sao hắn biết trong tay mình có châm chứ? Thế hạ độc được không nhỉ? Đảo mắt, Tiểu Tiểu cảm thấy khả thi, nhưng cái giọng nói chết tiệt kia lại vang lên:
“Đừng tính kế gì đó với ta, chút thủ đoạn ấy của nàng, ta còn không biết hay sao?”
“Thủ đoạn gì?” Tiểu Tiểu bi ai hỏi, hôm nay mình đúng là đụng phải cao thủ, một cao thủ rất hiểu mình, một cao thủ mình còn chưa kịp động thủ mà hắn đã đoán ra ý đồ của mình rồi.
“Ngày đó ở ôn tuyền, nàng tưởng dựa vào bản lĩnh ấy của mình là đủ để trốn thoát hay sao?” Dạ Hoặc cúi đầu, khí nóng thở ra ập đến giữa cổ Tiểu Tiểu, vừa ngứa vừa khó chịu.
“Là ý gì?” Có chút ngây ngốc nhìn hắn, chẳng lẽ hôm đó còn có người nào âm thầm giúp mình hay sao? Sao nàng không cảm nhận được nhỉ?
“Chính là hôm dó ta cố ý thả nàng đi. Vốn muốn tìm nơi ở của nàng, không ngờ khinh công của nàng khá đến vậy, để mất dấu nàng…” Hắn buông một tiếng thở dài, đây cũng là chỗ hắn không hiểu, rõ ràng nàng không có bất kỳ nội công nào, nhưng sao võ công nàng lại khá vậy chứ?
“vậy lần trước thì sao, cũng là ngươi cố ý thả ta đi à? Ngươi biết ta đang ở đâu chưa?” Lời vừa ra khỏi miệng, Tiểu Tiểu mới phát giác mình vừa thừa nhận cái gì, nhưng có thừa nhận hay không cũng chẳng ích gì, Dạ Hoặc đã nhận định thân phận của nàng rồi.
“Ừm, mới bắt đầu thì là ý đó, nhưng cuối cùng lại để vuột mất nàng, vẫn là câu nói đó, khinh công của nàng thật khá, học từ ai vậy?” Chuyện lần trước, là đau đớn cả dời của Hoặc, thật không ngờ hắn thật sự để lạc mất người, mà còn là một nữ nhân, một nữ nhân mà mình thấy hứng thú.
“Ta dựa vào cái gì mà nói cho ngươi?” Tức giận trừng hắn, một tay nhàn nhã của Tiểu Tiểu lại bắt đầu không thành thật tìm kiếm gì đó.
“Haizz, nữ nhân, sao nàng cứ không chịu nghe lời vậy hả?” Thở dài một tiếng, hắn nghiêm túc hỏi: “Chẳng lẽ nàng phải muốn ta dùng thủ đoạn hay sao?”
“Thủ đoạn gì?” Hứng thú nhìn hắn, Tiểu Tiểu cười sáng sủa. Ánh mắt Hoặc sầm lại: “Vậy chủ nhân ta đây tốt bụng nói cho nàng biết, chỉ cần nàng ngoan, chủ nhân sẽ thường xuyên chiếu cố nàng.”
Một tay giữ gáy nàng, một tay bắt lấy tay nàng, hắn đột nhiên áp lấy môi nàng, hút lấy sự ngọt ngào của nàng.
“Ngươi…” Tận lực hút lấy lời nói chưa ra khỏi miệng kia, Hoặc mị hoặc nhìn mắt nàng, mãi đến khi mắt nàng bắt đầu mê mang, từ từ nhắm lại…
“Dễ chịu cái đầu ngươi á!” thanh tỉnh lại, Tiểu Tiểu chà chà môi, mất mặt, vừa nãy lại trầm mê vào mỹ nhân kế của hắn.
“Nàng nói gì?” Nhìn động tác chà môi của nàng, Dạ Hoặc híp mắt lại, nguy hiểm nhìn Tiểu Tiểu.
“Không…” Tiểu Tiểu sợ sệt nhìn hắn, võ công hắn quá cao, tâm cơ quá sâu, không cùng đẳng cấp với mình.
Không thể trêu chọc hắn, quá nguy hiểm! Cảnh giác nhìn hắn, mắt nhìn bốn phía, nghĩ muốn tìm một người quen, tìm một trợ thủ…
“Hỷ công công…” lướt qua người Hoặc, Tiểu Tiểu tìm thấy một bóng người quen thuộc, là Hỷ công công! Nàng cao hứng gọi.
Dạ Hoặc quay đầu lại, nhìn vị công công đang quay đầu lại kia, khó hiểu nhíu mày: Hỷ công công? Sao nàng lại quen biết người trong cung, bản thân đã từng tra qua, nàng không phải người của Lân vương phủ, chẳng lẽ là người trong cung sao? Thế tối hôm đó, mấy vết tích trên người nàng là do ai làm? Nàng có quan hệ gì với Lân vương? Trừ phi, thân phận thật của nàng là phi tử của Hoàng thượng?
Nhưng sao phi tử của Hoàng thượng nửa đêm canh ba lại chạy đến Lân vương phủ chứ? Ngoại tình, giúp Hoàng thượng đội mũ xanh?
Trong lúc suy tư, Tiểu Tiểu đã giãy thoát khỏi tay hắn, chạy tới bên Hỷ công công, Hỷ công công cao hứng nói:
“Ây da, Tiêu đại phu, cuối cùng cũng tìm được ngài rồi. Hoàng thượng còn đang đợi ngài đấy, chẳng phải ngài đã hẹn v