Nàng ta không phải muốn tìm cái chết thật đấy chứ? Ánh mắt mọi người đều nhìn Vân phi, đều ngây tại chỗ, nhưng lại không có một ai muốn ra tay cứu giúp, mắt thấy cây trâm sắp đâm vào ngực, một giọng nói non nớt bỗng cất lên:
“Haizz, nói ngươi ngốc, ngươi đúng là vô tri thật. Nếu như cây trâm nhỏ nhoi này đâm một phát liền chết, thì người ta phí sức nghiên cứu ra đao kiếm làm gì? Cha, mẹ, hai người nói xem?”
Tay Vân phi ngừng lại, đờ người ra, mắt nàng ta liếc nhìn cây trâm, cái này không chết thật à? Nhưng vốn dĩ nàng ta cũng chưa từng nghĩ đến cái chết.
“Phải đó, Điểm Điểm, con không biết cái cảm giác cây trâm ngọc này cắm vào thịt đâu, cái đau đó, không phải người thường có thể chịu được…Hơn nữa trâm ngọc làm bị thương, rất khó lành, cho dù là thuốc trị thương tốt nhất cũng sẽ để lại sẹo. Vết sẹo này xấu đã đành, càng chết nữa là, khi đến mùa mưa gió, chỗ vết sẹo sẽ vừa đau vừa ngứa, khó chịu chết đi được…”
Còn chưa đủ mất mặt hay sao? Cầm cây trâm nhặng xị cả lên, nàng ta muốn uy hiếp ai hả? Cho dù nàng ta chết thật, trẫm sẽ đau lòng chắc? Hoàng thượng phiền chán nhìn Vân phi, nàng ta lúc nào cũng ưa chọc Tiểu Tiểu, nhưng có lần nào chiếm được tiện nghi chưa?
Vân phi khó hiểu nhìn Hoàng thượng, sau khi nhìn thấy vẻ chán ghét rõ ràng trên gương mặt hắn, hung ác lườm Tiểu Tiểu một cái, mới xoay người muốn rời đi…
“Cha ơi, người đàn bà xấu xa kia đi rồi hả? Đừng mà, ban nãy ả ta bắt nạt Điểm Điểm, vu hãm Điểm Điểm, còn nói Điểm Điểm là con hoang!”
Điểm Điểm ở trong lòng Lân vương, sau khi nhìn thấy nộ ý của Vân phi đối với Tiểu Tiểu, bé bực bội nhíu mày, yên lặng một lúc rồi bỗng nói. Trong lòng Lân vương chợt lạnh, mà Hoàng thượng vốn đang tức gần chết cũng xoay người lại, cùng nhìn về phía Vân phi bỗng dưng ngừng lại kia, Tiểu Tiểu cười nhạt nói:
“Điểm Điểm, một con chó điên đang sủa mà thôi, không phải mẹ đã từng nói với con, sau này đụng phải chó điên thì con tránh được bao xa thì tránh hay sao?”
Chó điên, nàng ta vậy mà dám nói mình là chó điên? Vân phi quay ngoắt đầu lại, hai mắt như đuốc trừng Tiểu Tiểu, mà Tiểu Tiểu thì chỉ cười nhạt nhìn nàng ta, nép người vào bên cạnh Lân vương, cười xán lạn giống Điểm Điểm.
“Ngươi…Tiên phi, ngươi hình như còn chẳng bằng chó điên. Là phi tử của Hoàng thượng mà lại đùa giỡn với Lân vương, ngươi là cái gì? Ta nghĩ…”
Làm ra vẻ suy nghĩ mà nhìn Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu cười nhạt nói:
“Tiên phi trốn rồi, ta là Tiểu Tiểu, vốn dĩ là phi tử của Lân vương. Chẳng hay tin tức ban nãy của Vân phi đến từ đâu? Có bằng chứng gì không? Nói bậy không có căn cứ, có lẽ ta sẽ không tính toán, nhưng tướng công của ta thì không dễ vậy đâu nha?”
Lời Vân phi nói xong, mọi người cả kinh, bây giờ đây là đề tài mà mọi người cấm kị nhất, không ngờ nàng ta lại dám nói ngay trước mặt Hoàng thượng. Vốn tưởng Tiểu Tiểu sẽ rất tức giận, ít nhất thì cũng nổi cáu chứ? Không ngờ nàng chỉ nắm lấy tay Lân vương, an ủi Lân vương đừng giận, mà lời nói ban nãy của nàng, hai ba câu liền phủi sạch quan hệ với Hoàng thượng, cũng tỏ rõ thân phận của mình.
“Ngươi…hừ, ngươi là ai trong lòng ngươi tự biết, bổn cung lười tính toán với ngươi!”
Vân phi phản bác không nên lời, Tiểu Tiểu cười nói:
“Vậy ư? Là lười tính toán à, hay là không có gì để nói? Cô không so đo nữa, nhưng giờ ta lại muốn tính toán một phen. Lúc nãy cô nói Điểm Điểm đẩy con trai cô xuống hồ, không biết một đứa bé năm tuổi chơi cùng với một đứa trẻ hơn hai tuổi, người trong cung của cô cứ vậy mà yên tâm được sao? Người lớn ở đâu? Đều chết sạch cả rồi hay sao?”
Hừ, bây giờ muốn đi ư? Cũng muộn rồi! Nhìn mấy cung nữ lẳng lặng đứng ở cửa, y phục của Nặc Nhi đã thay xong, các nàng không dám vào phòng, cũng không dám ra ngoài, đành chần chừ đứng ở cửa, vẻ mặt sinh động lắm thay.
“Vân phi, nàng nói xem chuyện này là sao? Không phải nàng nói trẫm cho nàng một lời công đạo hay sao? Bây giờ có thể đem chuyện khi đó nói được rồi chứ?”
Hoàng thượng nhìn Vân phi, bỗng hỏi một cách nghiêm túc.
“Hoàng thượng…là…là khi đó nó nói muốn dẫn Nặc Nhi đi chơi, sau đó còn không cho các nàng đi theo, hai đứa chơi một hồi liền đến bên hồ, sau đó nó đẩy Nặc Nhi vào trong nước. May mà khi đó các nàng đứng không xa chỗ đấy, liền mau chóng xuống nước cứu Nặc Nhi lên…”
Bởi vì khẩn trương, lúc Vân phi nói chuyện có hơi lắp bắp. bây giờ ngẫm nghĩ thấy Tiểu Tiểu nói có lý? Ai lại yên tâm để một đứa bé năm tuổi trông chừng một đứa bé hai tuổi chứ? Nhưng khí đó bọn nô tài đều nói như vậy, chắc không sai đâu nhỉ?
“Hoàng thượng, ngài cũng nghe rồi đấy, Vân phi nói Điểm Điểm uy hiếp đám cung nữ kia không được đến gần, nhưng Điểm Điểm chỉ có năm tuổi, ai lại để một đứa trẻ năm tuổi trông coi một đứa nhóc hai tuổi chứ? Còn nữa, Vân phi nói tiếp theo đó các nàng liền nhảy xuống cứu người, không biết là ai đã cứu hoàng tử nhỉ? Có phải nên cảm tạ người đó một phen hay không?”
Con mắt giảo hoạt xoay chuyển, đúng lúc đối diện ánh mắt khó hiểu của Lân vương, Tiểu Tiểu làm việc trước nay đều ngoài dự đoán của mọi người, không biết lần này nàng hỏi như vậy là có ý gì? Không phải thật sự đơn thuần chỉ là muốn cảm tạ người đã cứu Nặc Nhi thôi đấy chứ? Nhưng nhìn thấy nụ cười xấu xa kia, Vân phi này hôm nay không thu hoạch được gì rồi. Mà chuyện nhận cha phỏng chừng cũng phải kéo dài, thật hi vọng sẽ kéo dài mãi, bây giờ hắn cũng bắt đầu sợ hãi cái kết quả của việc nhận cha này rồi. Luôn nói phải nghiêm túc đối mặt, nhưng…
Thật sự có thể nghiêm túc đối mặt được hay sao? Nếu như cha ruột của Điểm Điểm là huynh ấy hoặc đệ ấy, hắn phải đối mặt với họ sao đây? Tiểu Tiểu phải đối mặt với họ ra sao?
“Là…là nàng ta…còn nàng ta nữa…”
Chỉ chỉ mấy người ở cửa, Vân phi bất an nhìn về phía Hoàng thượng, nhưng ánh mắt của Hoàng thượng chỉ nhìn Tiểu Tiểu, Lân vương thì lại để Tiểu Tiểu nép gần vào hắn, nếu như không phải bế Điểm Điểm, hắn không để bụng việc ôm Tiểu Tiểu vào lòng.
“Ồ, thế à? Các ngươi còn không qua đây!”
Tiểu Tiểu cười càng xán lạn hơn, nói dối cũng không biết đường mà nói, nhìn y phục sạch sẽ kia của các nàng, không cần nghĩ cũng biết ban nãy cứu hoàng tử thế nào rồi.
“Hoàng thượng, nương nương…”
Mấy người đều quỳ xuống, kẻ lớn gan quỳ còn xem như vững vàng, kẻ nhát gan thì trực tiếp run bắn cả lên, cứ như lá rụng mùa thu vậy, rất là đáng thương.
“Các ngươi cũng không cần phải sợ, ban nãy là các ngươi xả thân cứu hoàng tử? phần công lao này, vẫn phải ghi nhớ. Đúng rồi, ta đã quên hỏi, các ngươi xả thân cứu hoàng tử như thế nào? Hoàng thượng, Vương gia, Vân phi đều ở đây nghe cả, các ngươi ấy à, vẫn nên nói cặn kẽ một lượt đi, không được ứng phó cho xong chuyện đâu đấy.”
Tiểu Tiểu rất ngây thơ mà nhìn các nàng, khóe miệng Lân vương hơi hơi nhếch lên, hắn biết ngay là Tiểu Tiểu sẽ không làm việc theo lẽ thường mà, mà Vân phi dám khiến Điểm Điểm chịu ấm ức, còn dám nói Điểm Điểm là con hoang, hai điều này, Tiểu Tiểu sao có thể tùy ý tha cho nàng ta được chứ?
“Bẩm Hoàng thượng, là…Điếm Điểm hẹn hoàng tử đến bên hồ, sau đó liền nhân lúc nô tài không cố ý, đem hoàng tử đẩy xuống, nô tài sợ hãi mau chóng cứu hoàng tử lên…”
Ánh mắt len lén nhìn về phía Vân phi, chỉ thấy nàng ta cao hứng bật cười:
“Hoàng thượng, thần thiếp không nói sai chứ, chính là Điểm Điểm…”
“Ngươi cứu hoàng tử như thế nào? Trên người hoàng tử tại sao lại ướt nhẹp…”
Tiểu Tiểu trực tiếp ngắt lời Vân phi, ánh mắt long lanh nhìn tên thái giám mới vừa trả lời, đây mới là vấn đề mấu chốt.
“Nô tài là…nhảy xuống cứu…”
Toàn thân thái giám bắt đầu run rẩy, Hoàng thượng tức giận hét lên:
“Đủ rồi! Giỏi cho một tên cẩu nô tài dối trên lừa dưới, lôi ra ngoài, đánh chết!”
Thái giám sợ đến nỗi nằm lăn ra đất, mà Vân phi vẫn đầy vẻ khó hiểu, tại sao phải trừng phạt tên thái giám này? Hắn nói sai gì sao?
“Hoàng thượng…”
Vân phi ấm ức nhìn Hoàng thượng, Hoàng thượng tức giận lườm Vân phi, trong mắt lạnh lẽo không một tia độ ấm:
“Ngươi, cấm túc suy nghĩ lỗi lầm! Không có mệnh lệnh của trẫm, không được ra khỏi cung một bước!”
“Hoàng thượng, tại sao…”
Vân phi đầy vẻ tổn thương mà nhìn Hoàng thượng, trong đầu nghĩ thái giám ban nãy nói sai cái gì, tại sao thái giám phải bị đánh chết, mà mình lại phải…
“Cút!”
Mấy tên thái giám đi tới, kéo Vân phi không cam lòng rời đi. Nàng ta không khóc lóc nữa, nhưng trong mắt vẫn hiện lên vẻ khó hiểu, ánh mắt ngẫu nhiên nhìn Tiểu Tiểu, như muốn ăn thịt người vậy, khiến Tiểu Tiểu tí nữa thì run bắn cả lên.
Nàng ta hình như không nhớ được bài học thì phải, Tiểu Tiểu khẽ thở dài một tiếng, ánh mắt Hoàng thượng lại liếc qua, nhìn thấy Tiểu Tiểu nép chặt vào Lân vương, hắn không vui nhíu mày, mà Tiểu Tiểu thì mặc xác hắn thế nào, hắn không vui thì càng tốt.
“Lân, đứng lâu như vậy, eo thiếp mỏi hết cả rồi…haizz!”
Vuốt cái bụng đã nhô lên rõ ràng, Tiểu Tiểu nũng nịu một cách khoa trương.
“Tiểu Tiểu, mỏi ở đâu? Ta giúp nàng xoa nhé! Đều tại con chó điên kia, khiến nàng đứng bên ngoài lâu thế này. Điểm Điểm ngoan nào, trước đứng xuống dưới, ta giúp mẹ con xoa eo nhé!”
Lân vương cưng chiều nhìn Tiểu Tiểu, mà Điểm Điểm cũng nghe lời trượt xuống, bàn tay nhỏ bé sờ lên bụng Tiểu Tiểu, vuốt ve một hồi, hiểu biết mà hỏi:
“Mẹ ơi, có phải muội muội lại không ngoan rồi không? Nếu muội ấy bắt nạt mẹ nữa, Điểm Điểm sẽ là người đầu tiên cho muội ấy biết tay. Đợi khi muội ấy ra ngoài, Điểm Điểm sẽ tét vào cái mông của muội ấy, ai bảo muội ấy bắt nạt mẹ chứ? Mẹ là của Điểm Điểm, muốn bắt nạt thì cũng chỉ có Điểm Điểm được bắt nạt thôi…úi, muội muội nghịch ngợm quá, nói đánh mông muội ấy cũng không được à, sao còn dám đá Điểm Điểm nữa chứ? Không ngoan, không ngoan nha!”
Tiểu Tiểu cười dịu dàng, xoa đầu Điểm Điểm nói:
“Được, khi đó sẽ giao cho con. Con phải dạy dỗ nó, bảo vệ nó cho tốt đấy!”
“Chứ còn gì nữa! Muội ấy là bảo bối của chúng ta mà, giáo huân á hả, miễn đi, Điểm Điểm bảo vệ muội ấy thì được. Điểm Điểm là ca ca, bổn phận ca ca là gì? Đương nhiên là bảo vệ muội muội rồi…”
Bàn tay Lân vương dịu dàng xoa trên eo Tiểu Tiểu, cách lớp quần áo mỏng manh giúp Tiểu Tiểu xoa bóp với độ lực thích hợp, một nhà ba người vui vẻ đứng trong viện, trong mắt họ, không chứa bất kì người nào khác nữa.
Sóc vương khẽ thở dài một tiếng, vẻ mặt Hoàng thượng âm trầm, nàng có bao giờ đối đãi với mình như thế này? Sau này nàng có đối đãi với mình như vậy hay không? Những phi tử khác của mình, đã vì hắn mà sinh ra mấy đứa con rồi, tại sao hắn lại không có một chút cảm giác nào vậy? Thật ra, trong hậu cung ba ngàn mỹ nhân, thứ hắn muốn, cũng chỉ là hạnh phúc giống như Lân vương và Tiểu Tiểu vậy thôi!
Ta cũng ngưỡng mộ bọn họ!
Hoàng thượng nói thầm trong lòng, bàn tay dừng bên eo của Tiểu Tiểu kia, hắn vẫn thấy chướng mắt. Mà bàn tay nhỏ vuốt ve “muội muội” trên bụng Tiểu Tiểu, hắn bỗng cảm thấy hâm mộ…