iệc cần làm. Nếu như không có chuyện náo loạn của Vân phi, sự việc nói không chừng đã xong rồi. Nhưng qua trận ồn ào này, cũng đã chậm trễ khá nhiều thời gian.
“Hoàng huynh…”
Lân vương tỉnh táo lại, hắn đương nhiên biết Hoàng thượng muốn nói gì, nhưng bây giờ hắn không muốn nói nữa, hắn muốn trốn tránh, hoặc là, nói muộn hai ngày cũng được.
Nhưng nay trong mắt Hoàng thượng chỉ có sự gấp gáp, hắn trực tiếp phớt lờ ánh mắt khẩn cầu của Lân vương, giọng nói lạnh lùng truyền khắp tiểu viện:
“Đến Ngự thư phòng đi, bọn họ đều có mặt cả rồi đấy?”
Bọn họ? Trong lòng Tiểu Tiểu cả kinh, bọn họ là ai, có quan hệ gì với nàng? Bất an nhìn về phía Lân vương, Lân vương mang theo vẻ nghiêm trọng và một chút bất an, còn có một chút đè nén nữa, mà Điểm Điểm thì lại lấy làm khó hiểu nhìn đám người lớn bọn họ. Bé biết chuyện này liên quan đến thân thế của bé, nhưng nhìn thấy vẻ bất thường của cha mẹ, bé bỗng cảm thấy hối hận.
“Cha, mẹ, hay là chúng ta không đi nữa? Cha của Điểm Điểm là Lân vương, chỉ có Lân vương là cha của Điểm Điểm thôi, con không muốn qua đó nữa!”
Mắt kiên định nhìn Lân vương, ánh mắt Lân vương ngừng lại, thằng bé này, rõ ràng là mong chờ gần chết, nhưng ngay lúc này lại nói từ bỏ, đứa bé hiểu chuyện như vậy, khiến hắn phải nói sao đây? Có đứa con như vậy, hắn còn để bụng gì nữa.
“Điểm Điểm, như thế không công bằng với con. Vẫn nên biết thì hơn, dù sao, không phải con đã nói hay sao? Bất luận kết quả ra sao, con vẫn sống cùng cha mẹ…”
Lân vương mỉm cười, ánh mắt Điểm Điểm thoáng qua một tia do dự, miệng lẩm bẩm:
“Nhưng mà…mẹ…”
“Điểm Điểm, mẹ cũng không sao. Dù kết quả ra sao, chỉ cần cha của con không chê bai mẹ, mẹ mãi mãi sẽ không rời xa cha con…”
Tiểu Tiểu chầm chậm ngồi xổm người xuống, thấy trong mắt Điểm Điểm lóe lên tia kiên định, Hoàng thượng đứng bên không thể nhìn tiếp được nữa:
“Đi!”
Giọng nói giận dữ, từ từ vang vọng khắp hậu cung, bầu trời bỗng lùa tới hai đám mây trắng tinh, chúng chậm rãi bay, dần dần xâm lấn mặt trời đỏ au kia, mãi đến khi chiếm đoạt hết ánh nắng, thực vật dưới đất đều cụp lá xuống, Ngự thư phòng, tựa hồ cũng không thật sự yên bình…
Hai người đàn ông có tướng mạo hơi giống Hoàng thượng đứng trong Ngự thư phòng, họ là ai đây? Cũng là huynh đệ của Hoàng thượng sao? Tại sao đã lâu như vậy cũng chưa từng gặp qua? Hay là, bọn họ được đặc biệt mời tới, là vì thân phận của Điểm Điểm?
Nhìn khuôn mặt tương tự kia của họ, trong lòng Tiểu Tiểu không có chút cảm giác gì. Họ không phải là cha của Điểm Điểm, cha của Điểm Điểm, chỉ có thể là một trong ba người Hoàng thượng, Lân vương, Sóc vương thôi. Sóc vương có thể chất bách độc bất xâm, mà Điểm Điểm tuy không có thể chất như vậy, nhưng bé lại có thể chịu đựng được một phần độc tố, cho nên, xác suất của Sóc vương không nhỏ. Đây cũng là vấn đề nàng suy nghĩ nhiều nhất từ ngày nhìn thấy cái hộp kia.
Nhưng bất kể chuyện gì cũng không phải tuyệt đối, không phải sao? Lúc mình mang thai, sư phụ cũng cho nàng ăn rất nhiều thứ kì kì quái quái, có khi trong đó có thứ gì kháng độc cũng không biết chừng.
Tiểu Tiểu tự an ủi bản thân, ngồi sát bên cạnh Lân vương, tay thì lại nắm chặt bàn tay của Lân vương, như vậy, ít nhất thì cũng an tâm hơn nhiều.
“Khụ khụ…Tịch vương, Húc vương, chuyện hôm nay Hỷ công công đã nói qua cho các đệ rồi chứ?”
Hoàng thượng hắng giọng, ngồi trên Ngự kỷ của Ngự thư phòng, ánh mắt của hắn vẫn như có như không mà nhìn về phía Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu xụ mặt không vui. Tên Hoàng thượng này sao hôm nay vẫn cứ phóng túng như vậy chứ? Lân vương tuyệt đối đừng nên ghen tuông, chàng ấy bây giờ là một cái hũ giấm chua đấy, nếu như đánh đổ cái hũ giấm đó, người đầu tiên gặp xui xẻo chẳng phải là Tiểu Tiểu nàng đấy sao?
“Hồi Hoàng thượng, thần đã hiểu rồi, chỉ là chuyện ngày đó thực sự mơ hồ, thần cũng không có bất ki ấn tượng nào!”
Người đàn ông hơn hai mươi tuổi ngồi bên trái bỗng đứng lên, sắc mặt y ôn hòa, lúc nói chuyện khóe miệng ngậm cười, lời nói ra cũng cung kính, hữu lễ, khiến người ta nhìn thấy rất dễ chịu.
“Phải đó, hoàng huynh, huynh làm chủ là được, thần cũng thật sự quên rồi!”
Người bên phải cũng hơn hai mươi, hai mắt y sáng trong, khóe miệng hơi dày, vẻ mặt không biểu cảm, khiến người ta đọc không ra buồn vui thương giận của y, càng nhìn không ra được suy nghĩ thật sự của y!
“Chao ôi, nhớ năm đó, tốt xấu gì chúng ta cũng có tám chín người huynh đệ, không ngờ ngắn ngủn năm sáu năm thôi, chỉ còn sót lại mấy người chúng ta. Đúng là thế sự vô thường!”
Hoàng thượng khẽ thở dài một tiếng, ánh mắt đảo vài vòng giữa hai vị vương gia kia, nhưng nhìn gương mặt vẫn tuấn mỹ như cũ, ánh mắt không có bất cứ vẻ bất mãn nào, hay là thời gian có thể thật sự thay đổi một con người. Nhưng hai người họ so với lúc mới đi thì không có thay đổi bao nhiêu.
Tình huynh đệ, ở hoàng gia vốn dĩ chẳng nồng hậu gì, nhưng đã lâu không gặp, bỗng nhiện gặp lại thì thân thiết hơn nhiều. Mối quan hệ tốt như với Lân vương và Sóc vương, mấy trăm năm cũng chỉ xuất hiện có một lần thôi.
Nhưng mối quan hệ như vậy suy cho cùng cũng sẽ thay đổi, mà khiến bọn họ thay đổi lại là một cô gái, một dã nha đầu tên Tiểu Tiểu. Luận tướng mạo, trong hậu cung có nhiều người đẹp hơn nàng; luận tài năng, nàng cũng không phải lợi hại cho lắm, giống như bản thân nàng nói, cầm kỳ thư họa, cái nào cũng không thông! Nhưng một cô gái như vậy, lại từ từ xâm nhập vào lòng hắn, cho hắn rất nhiều cảm giác nói không nên lời. Cuối cùng, đến khi rốt cuộc mình cũng hiểu ra mà muốn nắm bắt lấy, mới biết rằng, trong lòng nàng sớm đã có người khác…
Nhìn cái cụng hơi nhô lên của nàng, trong lòng Hoàng thượng càng thêm cay đắng, khi nàng ở trong cung của mình làm phi, trong bụng lại sớm đã mang thai đứa con của người khác, chuyện như vậy, người đàn ông nào cũng chịu không nổi. Nhưng hắn trước nay vẫn chưa từng chạm qua nàng, giữa nàng và hắn còn sạch hơn cả nước trắng…
Thật hối hận, lúc ban đầu khi chưa biết chuyện lại không muốn nàng. Để đến hôm nay, trong lòng hắn vẫn đang hối hận, trong đầu hắn vẫn không nghĩ đến việc từ bỏ. Từ bỏ nàng, hắn không làm được!
Ngự thư phòng yên tĩnh, ai cũng đang trầm tư, không biết là đang nghĩ cái gì. Hoàng thượng cũng vậy, ánh mắt cứ thích nhìn chằm chằm Tiểu Tiểu, mà Tiểu Tiểu thì chỉ dựa vào trong lòng Lân vương, cứ cố dựa sát vào – Nàng không sợ hắn, như bị hắn nhìn như vậy, nàng cảm thấy rất không thoải mái!
“Tiểu Tiểu, đừng sợ!”
Hai người trên cơ bản là đang dính chặt lấy nhau, Điểm Điểm nhỏ tuổi cũng dịch vào trong lòng Tiểu Tiểu, tuy hơi nặng, nhưng ít nhất cũng ngăn chặn được ánh mắt đánh giá của Hoàng thượng, bé không vui nhìn hai người đàn ông xa lạ kia, họ đến làm gì, cũng đến vì chuyện cha ruột của mình sao?
Phức tạp thế à? Thật ra, Điểm Điểm đã suy nghĩ rất nhiều, nhận hay không nhận đã không còn quan trọng nữa, có Lân vương bên cạnh làm cha, bé còn có gì không hài lòng nữa chứ? Phụ nữ trong cung rất xấu xa, chẳng đáng yêu tẹo nào, nếu như cuối cùng mình là con của Hoàng thượng, bảo bé ở lại trong cung bé cũng không chịu. Người trong cung cũng rất buồn chán, bị nhốt ở đây, há chẳng phải bị buồn chết hay sao?
Có lẽ, là Sóc vương? Ấn tượng ban đầu Sóc vương cho bé không được tốt lắm, nhưng theo sự thay đổi của thời gian, ấn tượng của bé với Sóc vương tốt lên không ít. Đặc biệt là lần trước khi Sóc vương dẫn mình trở về. Thúc ấy đối với mình thân thiết như cha vậy. Nhưng mẹ không thích thúc ấy, bé cũng không muốn ở chung với thúc ấy. Huống hồ, trong bụng mẹ còn có một cô em gái nhỏ, cha từng nói, đợi muội muội ra ngoài, bé phải bảo vệ muội muội cho tốt.
“Hoàng thượng thúc thúc, thúc đừng có nhìn mẹ con như vậy, mẹ con sẽ ngượng ngùng, cha con sẽ ghen tuông đấy. Thúc không biết cha con ghen đâu, hậu quả nghiêm trọng lắm…”
Thấy cha ngại nhắc nhở Hoàng thượng, thế Điểm Điểm chỉ đành tốt bụng nhắc nhở vậy. Quả nhiên, lời Điểm Điểm vừa nói ra, mặt Hoàng thượng đỏ cả lên, hắn buồn bực nói:
“Khụ khụ…ban nãy, việc đó…Hỷ công công, lấy cái hộp gấm kia ra đây!”
Lòng Tiểu Tiểu thắt lại, hộp gấm đó là cái nào? Có phải là cái hộp gấm mà tối hôm đó mình nhìn trộm hay không? Lẽ nào đây chính là tính toán của Hoàng thượng? Vậy cha của Điểm Điểm đúng thật là Sóc vương rồi?
Ánh mắt không được tự nhiên liếc về phía Sóc vương, đúng lúc Sóc vương ngẩng đầu nhìn Tiểu Tiểu, hắn cười tà mị một cái, trong lòng Tiểu Tiểu càng khẩn trương, không lẽ là thật sao?
Tay đang nắm lấy tay Lân vương siết chặt lại, ánh mắt nàng hoảng loạn nhìn xung quanh: mặt Hoàng thượng hơi đỏ lên, không biết có phải bị lời nói ban nãy của Điểm Điểm kích thích hay không? Mà vẻ mặt hai vị vương gia kia lại bình tĩnh, ngẫu nhiên sẽ tò mò nhìn về phía mình. Vẻ mặt Lân vương không cảm xúc, lúc gặp ánh mắt Tiểu Tiểu, hắn sẽ cười đầy quan tâm, nhưng hắn càng săn sóc, lòng Tiểu Tiểu càng khẩn trương hơn.
Sóc vương cũng là huynh đệ của hắn, nếu như ghi chép trong hộp gấm đó không phải giả, thân phận của Điểm Điểm không còn gì hoài nghi nữa…
Thật hối hận, lúc ban đầu nên nói trước với hắn một tiếng. Cứ tưởng rằng đây là bí mật, hoặc là thế cục mà Hoàng thượng cố ý bố trí, sợ lòng hắn không thoải mái nên mới không nói cho hắn, nay lại lấy cái kia ra, Tiểu Tiểu ngay đến cơ hội đưa tin cho Lân vương cũng không có.
“Đừng sợ, Tiểu Tiểu, kết quả tốt nhất nằm trong đầu nàng, nếu như nàng nhớ lại mọi chuyện tối hôm ấy, đó mới là sự thật chân chính!”
Giọng nói dịu nhẹ truyền đến, an ủi trái tim có chút bấn loạn của Tiểu Tiểu.
Đúng thế, kì thật nàng là người rõ hơn ai hết, nhưng mấu chốt là khi đó nàng chưa từng chú ý qua. Cố gắng nghĩ lại một lần, rồi lại nghĩ một lần nữa, Tiểu Tiểu gian nan suy nghĩ, lúc này, Hỷ công công cũng ôm hộp gấm đi vào, trên thân hộp gấm đen nhánh lờ mờ phát ra ánh sáng kỳ dị…