Bởi vì đang trên đường, thức ăn bọn hắn chuẩn bị cũng không nhiểu, chu đáo giúp Điểm Điểm xé thịt gà, khuôn mặt hắn vẫn luôn mang theo ý cười ôn hòa. Điểm Điểm đói rồi, lúc mới đầu cũng chẳng cảm thấy có gì không thỏa đáng, đợi sau khi đánh chén no nê xong, cúi đầu xoa xoa cái bụng tròn vo, Điểm Điểm cười hì hì nói:
“Cuối cùng cũng no rồi. Thúc thúc, đây là đâu thế, sao mọi người lại đi vậy?”
Cũng chẳng biết mình đã đi bao lâu, bọn người gia gia có lo lắng không? Mình bây giờ đang ở đâu đây? Thúc thúc này là ai?
“Điểm Điểm, ăn no rồi à? Con phải trả lời thúc thúc trước chứ? Có phải chọc giận mẹ con rồi không? Bọn con đang ở đâu?”
Người đó dịu dàng xoa đầu Điểm Điểm, ôm Điểm Điểm đặt lên đùi, gương mặt dịu dàng như nước, sắc mặt Điểm Điểm sầm lại, tức tối nói:
“Còn lâu ấy? Mẹ mất tích rồi, con và gia gia tìm mẹ lâu ơi là lâu mà cũng không tìm thấy. Gia gia chuẩn bị về núi dẫn bọn Như Nhi, Hắc Tử đến tìm mẹ. Con chạy ra ngoài, còn không phải là tại gia gia…”
Nghĩ tới gia gia, Điểm Điểm liền sốt ruột đến muốn khóc, gia gia ngàn vạn lần đừng lo lắng nha, nhưng bây giờ bé cũng không biết nơi gia gia ở là nơi nào, bé làm sao trở về tìm gia gia được đây?
“Con cũng không gặp được mẹ con sao?”
Người đó trầm tư, Tiểu Tiểu không ở cùng họ, người áo đen xuất hiện hôm đó là ai? Bọn chúng thừa cơ cướp đi Tiểu Tiểu, không biết là có mục đích gì? Trong lòng lại lo lắng cho Tiểu Tiểu hơn, gương mặt hắn lộ ra nét thương đau rõ rệt.
“Gia, cô nương phúc lớn mệnh lớn, nhất định sẽ không sao…”
Người trung niên nhìn vẻ đau thương trên mặt hắn, không khỏi khuyên nhủ.
“Mong là như vậy!”
Hắn khẽ thở dài một tiếng, Điểm Điểm trợn to mắt, tay nhỏ cũng sờ lên mặt hắn, khó hiểu hỏi:
“Thúc quen biết mẹ của con sao?”
Hắn tưởng rằng Điểm Điểm chỉ là tò mò, mãi đến lúc cảm giác đau trên gương mặt truyền tới, hắn mới kinh ngạc nhìn thứ trên tay Điểm Điểm, tức giận nói:
“Điểm Điểm, càn quấy!”
“Con tưởng là ai chứ? Hóa ra là thúc thúc xấu xa à, nhưng lúc nãy thúc thật dịu dàng với Điểm Điểm, con còn tưởng là cha nữa cơ? Thúc thúc xấu xa, Điểm Điểm sao lại chạy lên xe của thúc vậy?”
Mặt nạ mỏng manh đã bị lột xuống, lộ ra gương mặt tuấn tú trắng trẻo, câu hỏi của Điểm Điểm, khiến hắn chỉ biết lắc đầu cười khổ, câu này vốn là hắn nên hỏi Điểm Điểm mới đúng, nhưng giờ thì hay rồi, trở thành Điểm Điểm hỏi hắn. Nhưng cũng khó trách, một đứa con nít bốn năm tuổi, dù có thông minh chăng nữa, cũng chẳng thể nào trông chờ được nó sẽ trả lời đống câu hỏi nghiêm túc của hắn đâu nhỉ?
“Điểm Điểm, con có biết con sống ở đâu không?”
Đồ đạc trên xe vốn không ít, hắn căn bản không phát hiện ra được tấm thảm lông này mất từ khi nào, cũng chẳng biết Điểm Điểm bụng dạ quái gở này sao lại trên xe, lên từ khi nào. Không biết những điều này, thì cũng sẽ không biết được Điểm Điểm đang ở đâu, muốn báo tiếng bình an với gia gia của thằng bé cũng khó.
“Con…con và gia gia mới đến, chúng con chỉ ở đây một đêm, đến tìm bà ngoại ông ngoại của con, con không hỏi gia gia nơi này là đâu…”
Điểm Điểm ảo não gãi gãi đầu, vấn đề này thật nghiêm trọng, nếu sớm biết mình sẽ mất tích, bé đã hỏi gia gia trước rồi.
“Bỏ đi! Hay là theo ta trở về trước vậy. Chịu không, Điểm Điểm?”
Sóc vương mỉm cười, nếu như biết được Tiểu Tiểu và ông lão không ở cùng nhau, Lân vương nhất định sẽ càng lo lắng hơn, mà Hoàng thượng…
“Được đó, được đó…về kinh thành rồi, có phải Điểm Điểm sẽ có thể ở cùng cha không? Con muốn trở về tìm cha, cha vẫn tốt hơn!”
Vui vẻ vỗ vỗ bàn tay nhỏ mũm mĩm, cha là tốt nhất, trước nay chưa từng động đến một đầu ngón tay của mình. Nhưng trước kia, gia gia cũng chưa từng đánh một đầu ngón tay của Điểm Điẻm mà. Nhưng giọng điệu ban nãy của gia gia thật dọa người, Điểm Điểm cũng không làm gì sai, gia gia tại sao phải đánh Điểm Điểm chứ?
Cha? Trong mắt thằng bé cũng chỉ có Lân vương sao? Sóc vương cười cay đắng, Điểm Điểm và Tiểu Tiểu, người mà hai người bọn họ thích đều là Lân vương, mà Lân vương thì còn hơn thế nữa, thậm chí nhận Điểm Điểm làm con…Điểm Điểm nhỏ như vậy, có phải có thể moi được chút gì từ trong lời nói của nó hay không?
“Điểm Điểm, tại sao con lại chạy khỏi gia gia? Có phải đã chọc giận gia gia rồi không?”
Tựa như bà phù thủy muốn bắt công chúa Bạch Tuyết, Sóc vương đầy vẻ ôn hòa.
“Điểm Điểm cũng không biết tại sao gia gia lại không vui, nhưng Điểm Điểm thật sự đâu làm gì sai. Ả đàn bà xấu xa kia, cả ngày đều muốn dụ dỗ cha, bây giờ gia gia nói nàng ta mất trí nhớ rồi, lại suốt ngày theo sau Điểm Điểm, Điểm Điểm chẳng qua chỉ…”
Cuối cùng cũng có người nghe bé ấm ức kể lể rồi, Điểm Điểm đem chuyện hôm đó, thêm mắm dặm muối nói hết một lượt, mà Sóc vương thì lại bật cười lớn, hắn cười run hết cả người, hỏi:
“Con nói là, đứa bé bị mất của Thủy Thủy, không phải của Lân vương?”
Khó trách từ đầu đến cuối Lân đều không thừa nhận. Cũng phải thôi, chuyện như vậy, bọn hắn sao có thể không rõ? Tùy tiện một đứa bé liền muốn đổ lên đầu bọn hắn, Thủy Thủy kia cũng thật là ngu xuẩn.
“Ừm, đúng thế, đấy là con của cái tên Lâm gì đó ở bên cạnh dì, cho nên ả điên Thủy Thủy kia mới nhảy khỏi xe ngựa, đứa bé mất rồi, nàng ta liền mất trí nhớ luôn…”
Điểm Điểm ra vẻ thở dài như người lớn, thật ra Thủy Thủy cũng rất đáng thương, con đã không còn, còn mất trí nhớ nữa…
“Nhưng Điểm Điểm nè, mấy chiêu chỉnh người của con thật không thua kém so với mẹ của con chút nào nhỉ. Thật không biết cha ruột của con là ai, sao lại có đứa con bụng dạ quái gở như con thế chứ? Y cũng có phúc thật đấy…”
Sóc vương tán thưởng nhìn Điểm Điểm, nếu như mình có được đứa con tinh quái như vậy thì tốt biết mấy, tuy có chút nghịch ngợm, nhưng sự thông minh này, nhìn thôi đã khiến người ta ưa thích rồi.
“Haizz, chuyện này cha đã nói không được nhắc tới nữa, thật ra ai là cha Điểm Điểm cũng chẳng sao hết, đối xử tốt với Điểm Điểm và mẹ là được. Cha nói rồi, dù sao cũng là một món nợ hồ đồ, Điểm Điểm bảo đảm là huyết mạch hoàng thất thế là đủ. Nếu như mẹ không vì điều tra thân thế của Điểm Điểm, cũng sẽ không hồ đồ mà vào cung, nhất thời gây ra một đống chuyện như vậy. Mẹ cũng không biết cha của con là ai, nếu như biết, thì đã chẳng vào cung rồi…”
Ra vẻ người lớn nói xong, Điểm Điểm bỗng bật cười, chỉ vào Sóc vương nói:
“Thật ra, thúc và Hoàng thượng cũng có khả năng là cha ruột của Điểm Điểm đấy. Điểm Điểm nghĩ, chắc cha sợ đến lúc biết được sự thật, ngược lại không dễ đối mặt với con và mẹ, cho nên mới không tiếp tục điều tra nữa. Có điều, con thích cha rồi, làm con trai của ông ấy con rất vui!”
Hiểu chuyện như Điểm Điểm, tuy chỉ nói đôi câu vài lời, những lời phía sau càng như thể kể chuyện cười, nhưng lòng Sóc vương vẫn thắt lại: Xem ra, hắn phải tìm Lân vương nói chuyện đàng hoàng một lần, vấn đề của Điểm Điểm thật ra là một vấn đề lớn.
“Điểm Điểm, con có thể nào là con trai của ta hay không?”
Ôm lấy bé, Sóc vương tự hỏi. Nhưng câu này hắn không nói với Điểm Điểm. Đưa bé về kinh, gặp Lân vương rồi hẵng nói vậy?
Thời gian bốn ngày không hề dài, nhưng trong cái viện nhỏ bé kia, sớm đã như muốn lật trời luôn rồi, lòng mọi người đều thắt chặt lại, bởi vì đứa bé kia, đã mất tích tròn bốn ngày.
“Điểm Điểm, con đang ở đâu thế? Có khi nào bị người ta bắt đi rồi không?”
Vu phu nhân nước mắt giàn giụa, vẻ ưu sầu hiển rõ trên gương mặt như vậy, mà Vu tướng càng ảo não ngồi bên cạnh, một tiếng rồi lại một tiếng thở dài.
“Đứa bé này, ắt hẳn là rời khỏi đây rồi nhỉ?”
Ông lão ngẩng đầu lên, vì tìm Điểm Điểm, ông đã nán lại đây bốn ngày rồi, phải mau chóng trở về, Tiểu Tiểu và Điểm Điểm đều phải tìm, xem ra phải tìm chúng nó giúp đỡ rồi đây。
“Đều tại Thủy Thủy, nếu như không phải vì nó…”
Khi đó lúc nhìn thấy, bọn họ cũng cảm thấy Điểm Điểm hơi nghịch ngợm một chút, nhưng chưa hề nghĩ sẽ đánh bé thật, nhưng đứa bé này lại sợ hãi trốn đi, hơn nữa trốn liền bốn ngày, cũng chẳng biết một mình bên ngoài ăn cơm có no không, ngủ có ngon hay không?
“Không trách nàng ta được. Ta phải về núi trước đã, bảo bọn Hổ Tử Như Nhi tìm, so với chúng ta tìm thì bớt việc hơn nhiều. Các người cũng đừng thường xuyên ra ngoài, phải biết rằng chắc hẳn Hoàng thượng vẫn đang âm thầm tìm các người, nếu như các người bị bắt về, Tiểu Tiểu biết được cũng sẽ không yên tâm.”
Bỏ đi, nể tình họ lo lắng cho Tiểu Tiểu, lo lắng cho Điểm Điểm, ông lão sớm đã tha thứ cho họ rồi. Về chuyện của Tiểu Tiểu, ông cũng đã hỏi quản gia, đấy là tư tâm của quản gia, Vu tướng và phu nhân vốn không biết chuyện.
Trước khi đi, ông lão dặn dò lần nữa:
“Nhớ kĩ, không được thường xuyên ra ngoài, tuyệt đối đừng để bị triều đình bắt về, đừng có gây thêm phiền phức cho ta và Tiểu Tiểu, đợi chỗ Tiểu Tiểu có tin tức rồi, tự ta sẽ báo bình an cho các người.”
Càm ràm luôn miệng, nhưng cũng là sự lo lắng của ông. Chuyện bên này, vốn chẳng liên quan gì đến ông, nhưng yêu ai yêu cả đường đi, vì Tiểu Tiểu, vì Điểm Điểm, ông chỉ đành phải bảo vệ luôn bọn họ…
Không có thiên lý nữa rồi, ông đây là thần trộm nổi danh trên đời đấy, bây giờ thì hay, cũng thành hộ vệ của họ luôn rồi.
***
“Vương gia, ngài muốn qua đó không?”
Nói với vương gia về lời mời của Sóc vương, trong mắt Lân vương do dự một chút, Hoàng thượng cũng đi, phải gặp huynh ấy thật sao? Đã lâu không gặp huynh ấy rồi, vì sự mất tích của Tiểu Tiểu, hắn đối với Hoàng thượng vẫn luôn canh cánh trong lòng.
“Vương gia, Sóc vương còn nói, sẽ cho ngài một sự vui mừng bất ngờ…”
Một sự vui mừng bất ngờ, đã đả động đến cõi lòng tĩnh lặng mà lại lạnh lẽo của Lân vương. Vui mừng bất ngờ gì, không lẽ lúc Sóc vương ra ngoài, đã tra ra được tin tức của Tiểu Tiểu?
“Quản gia, Sóc vương trở về lúc nào?”
Đè nén sự kích động trong lòng, trên gương mặt Lân vương, vẫn không cảm xúc như cũ, quản gia cúi đầu, thấp giọng nói:
“Hôm qua!”
Hôm qua trở về, hôm nay liền nói sẽ cho mình một sự vui mừng bất ngờ, xem ra là liên quan đến Tiểu Tiểu thật rồi. Nghĩ đến Tiểu Tiểu, trong lòng Lân vương kích động một chút, người con gái kia, tốt nhất phải ngoan ngoãn đợi hắn, tuyệt đối đừng xảy ra chuyện.
Sóc vương phủ, hắn không phải mới đến lần đầu, đối với những gì bên trong đó đều rất quen thuộc. Cũng không cần người dẫn đường phía trước, một mình hắn chậm rãi bước đi. Bước chân đi không nhanh, nhưng trong lòng hắn lại…
Lắc lắc đầu, đã đến đây rồi, vui mừng bất ngờ cũng sẽ có nhanh thôi, hắn còn lo lắng sợ hãi gì nữa chứ? Nhiều nhất, chẳng phải chỉ là Sóc vương tìm thấy Tiểu Tiểu trước, hay là có được tin tức của Tiểu Tiểu trước thôi sao? Như thế cũng tốt, miễn cho mình lại lo lắng cho Tiểu Tiểu. Bây giờ bọn người Vu tướng đã không rõ tung tích. Tiểu Tiểu cũng không còn gì để bận tâm nữa, ai cũng không ngăn cản được hắn và Tiểu Tiểu rồi.
Nghĩ đến ngày tháng hai người bên nhau, gương mặt Lân vương mang theo từng tia ý cười, đi đường