lắm thay. Hắn đã có vương phi rồi, Tiểu Tiểu, nàng muốn làm cái gì của hắn? Trắc phi sao? Hình như thân phận của nàng không đủ, nếu như là trước kia, nàng có thể nhận Vu tướng làm cha, nàng là con gái thừa tướng thì còn may ra, nhưng bây giờ cha của nàng không còn là thừa tướng nữa, là đào phạm, nàng làm sao xứng với hắn?Trắc phi thì chưa chắc Hoàng thượng sẽ đồng ý, vẫn làm thị thiếp thì hơn, nếu như là thị thiếp, chẳng liên quan tí gì đến thân phận hết, với sự si mê trước đây của hắn đối với nàng, nói không chừng sẽ…”
“Bốp…” một tiếng, một cái tát của Tiểu Tiểu đánh lên gương mặt vặn vẹo đáng sợ kia của Dạ Hoặc, năm ngón tay chỉnh tề hiện ra, mà Tiểu Tiểu thì lại tức đến run rẩy từng hồi…
Sắc mặt Dạ Hoặc lạnh lùng, hai mắt bỗng đỏ lên, cứ như lửa thiêu mà nhìn Tiểu Tiểu, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Tiểu Tiểu, nàng dám đánh ta?”
“Ta…” Nhìn thấy ánh mắt muốn giết người kia của y, Tiểu Tiểu hơi hơi run rẩy một chút, y bây giờ thật đáng sợ, cứ như thể Tu La từ địa ngục vậy, khiến cho nàng bất giác run lên, bất an.
“Lân vương, không hư hỏng như những gì ngươi nói đâu, chàng là cha của con ta, hai người chúng ta yêu nhau, không cho phép ngươi bôi nhọ chàng như vậy!”
Đúng thế, là y nói xấu Lân vương trước, nếu như không phải y nói xấu Lân vương trước, nàng cũng sẽ không đánh y, càng sẽ không chọc giận y.
“Đấy không phải nói xấu, đấy là sự thật!”
Tại sao, người nàng bảo vệ mãi chỉ có Lân vương? Lân vương có gì tốt, muội muội của mình lúc sắp chết, di nguyện chính là không được làm hại Lân vương, mà Tiểu Tiểu này, càng bảo vệ hắn như vậy…các nàng đều là người con gái mà y để ý, tại sao đều phải như vậy chứ?
“Người Lân vương yêu trước giờ vẫn là ta, ta không tin!”
Nhìn ánh mắt bốc hỏa kia của y, Tiểu Tiểu run rẩy muốn lui lại, nhưng miệng thì vẫn không buông tha, nàng phải tin tưởng Lân vương, cho dù hắn thật sự đã cưới công chúa, cũng nhất định không phải là ý nguyện của bản thân hắn, hắn sẽ không yêu công chúa, sẽ không động vào công chúa kia đâu.
“Vậy sao?”
Là giận quá hóa cười ư? Sau khi quá mức phẫn nộ qua đi, Dạ Hoặc nở nụ cười tà mị, ngay lúc Tiểu Tiểu thoáng sững sờ, sớm đã chộp được bờ môi đỏ thắm mê người kia của Tiểu Tiểu, bắt đầu trằn trọc mút mát…
“Ưm…”
Tay ra sức đẩy y ra, Tiểu Tiểu lên án mà nhìn người đàn ông có chút điên cuồng kia, một tay y cố định tại eo nhỏ chưa đầy một nắm kia của Tiểu Tiểu, một bàn tay khác thì cố định sau đầu Tiểu Tiểu một cách vững chắc…Tiểu Tiểu muốn giãy giụa, muốn di động thân thể một chút cũng không được, chỉ có thể cắn chặt lấy răng, cự tuyệt chiếc lưỡi nóng bỏng của y vươn vào trong miệng nàng.
Không mở miệng ư? Dạ Hoặc không để ý mà cười một cái, tay ở giữa eo không buông lỏng ra, nhưng lại cách xiêm y mỏng manh mà di động, dịu dàng mà từ tốn trêu chọc tất cả giác quan của Tiểu Tiểu – cái y có là phụ nữ, mà phụ nữ đều là kẻ nói một đằng nghĩ một nẻo, ở trên giường, cái y có chính là phương pháp khiến cho phụ nữ khuất phục!
“Ưm…” Cảm giác ngứa ngáy nương theo xiêm y mỏng mà truyền đến, Tiểu Tiểu không nhịn được kêu lên một tiếng, lưỡi của y cũng nhân cơ hội mà chui vào trong miệng nàng, cố gắng hút lấy mật ngọt trong môi nàng…
“Ưm…” Tiểu Tiểu lại gắng sức chối đẩy, cuối cùng y cũng không kiên trì được nữa, dục hỏa ẩn giấu trong cơ thể đã bị nàng nhen nhóm lên một cách dễ dàng, muốn phóng thích ra…
“Nàng…” Thở hổn hển buông lỏng Tiểu Tiểu ra, Dạ Hoặc phẫn nộ lau đi vết máu đỏ thẫm nơi khóe miệng, gân xanh trên trán nổi lên.
“Là ngươi ép ta đấy. Ngươi cưỡng hôn ta…hu hu…”
Không phải nói đàn ông sợ nhất là nước mắt của phụ nữ hay sao? Tiểu Tiểu lần đầu tiên đóng giả kẻ yếu, ban nãy nàng đã cảm thấy được sự kiên định của y, nàng thật không muốn thất thân khi đang mang thai con của Lân vương đâu, cục cưng là của Lân vương, nàng cũng là của Lân vương. Lân vương, trước kia nàng đã từng nói với hắn về chuyện của Dạ Hoặc, hắn thông minh như thế, nếu biết mình mất tích, chắc sẽ nghĩ đến nhanh thôi.
Nhưng khi đó người cứu mình là sư phụ, hắn ngàn vạn lần đừng nên cho rằng mình được sư phụ cứu đi, rồi bị sư phụ dẫn đi ẩn cư nơi núi rừng thì tốt rồi. Còn có Điểm Điểm đáng yêu nữa, con cũng tuyệt đối đừng xảy ra chuyện, phải ngoan ngoãn nghe lời của gia gia đó nha.
***
Một đêm ngon giấc, lúc tỉnh dậy xương cốt toàn thân như muốn rã rời. Vươn thử cánh tay nhỏ bé, mới phát hiện không gian quá mức chật hẹp, căn bản không vươn thẳng cánh tay được, tay lại đụng lên một thứ cứng cứng…đau quá!
Lệ quang trong mắt lóng lánh, cái giường ngủ này chạy thật là nhanh, lắc lư qua lại chẳng lấy làm thoải mái chút nào, gắng sức co lại thân thể, Điểm Điểm nghe động tĩnh bên ngoài.
“Gia, ban nãy ta nghe thấy âm thanh có người đụng vào xe ngựa của chúng ta, có phải gặp sơn tặc rồi không?”
Một người trung niên hơn bốn mươi tuổi, nói với người đàn ông nhắm mắt dưỡng thần.
“Mau chóng đi thôi! Chính sự đang gấp, đừng nên gây sự!”
Người đàn ông mở mắt ra, trên gương mặt tuấn mỹ mang theo một tia cười tà, tay thì lại gõ gõ lên ván xe ở bên cạnh, làm cho lỗ tai Điểm Điểm vang lên ong ong – người đàn ông này, thanh âm nói chuyện tuy không tệ, nhưng tuyệt đối không phải kẻ tốt lành.
Í, không phải hắn phát hiện ra mình rồi đấy chứ? Mùi gà ăn mày thơm nức bay đến, cái bụng nhỏ của Điểm Điểm không nhịn được ùng ục một tiếng,Họ đang ăn cơm sao? Hay là ăn gà, Điểm Điểm đã lâu chưa ăn gì rồi.
“Gia, ở đây có rượu, uống chút không?”
Người trung niên đưa qua một bình rượu màu bạc cực kì tinh xảo, người đàn ông đó cầm bình rượu lên, uống một cách nhã nhặn. Rượu thơm, ngược lại Điểm Điểm có thể kháng cự được, nhưng mùi cơm ấy à, vẫn khiến Điểm Điểm nuốt ngụm nước bọt.
“Gia, có người…” Dù xe ngựa chạy rất nhanh, nhưng từng tiếng nước bọt kia vẫn làm cho người trung niên chú ý, tay y đặt lên kiếm ở bên cạnh, lúc muốn lùng bắt kẻ trốn dưới ván xe, người đàn ông lại xua tay ngăn cản, hắn cười khẽ đứng dậy, rời khỏi chỗ mới vừa ngồi:
“Vị huynh đài này, nếu đã cùng xe với bổn vương, không ra ngoài cùng ăn chút đồ, uống chút rượu hay sao?”
Có lẽ mình sơ ý quá, trong xe có người, ắt hẳn không phải chỉ mới trốn trong chốc lát, nhưng nếu như không phải tiếng ùng ục trong bụng y, vậy mà hắn lại không phát giác được? Nghĩ đến điểm này, gương mặt người đàn ông liền trở nên âm trầm, tốt nhất là y không có ác ý gì với mình, nếu không, hắn tuyệt đối sẽ không tha cho y.
Cứ vậy mà bị phát hiện rồi? Điểm Điểm ở dưới tọa vị, xoa xoa cái bụng lép xẹp, cảm thấy dù sao mình cũng bị phát hiện rồi, nếu như tiếp tục trốn ở dưới nói không chừng sẽ bị hiểu lầm thành kẻ xấu, chi bằng mình chủ động bò ra. Có điều, cái câu huynh đài ban nãy kia của hắn thật thú vị, nếu như để hắn thấy huynh đài bên trong là một thằng nhóc năm sáu tuổi, không biết gương mặt hắn có trực tiếp biến thành mặt đen luôn không?
Mặc xác sự phòng bị toàn thân của người bên ngoài, Điểm Điểm cẩn thận bò ra, vươn vươn cánh tay nhỏ có hơi nhức mỏi, đá đá cái chân nhỏ có hơi tê tê, rồi thuận tay đem tấm thảm lông dưới ghế lôi ra ngoài, mùi vị mê người kích thích Điểm Điểm đầu tiên nhìn thấy chính là món gà ăn mày vẫn còn sót lại một nửa ở trên bàn kia.
“Thơm quá đi!”
Chẳng quan tâm tay bẩn hay sạch, bàn tay nhỏ của Điểm Điểm mau chóng vươn về phía con gà kia. Nhưng hiển nhiên là có người nhanh hơn bé, một bàn tay trắng ngần nhanh hơn Điểm Điểm đem con gà nắm lấy trong tay, Điểm Điểm không vui ngẩng đầu lên, nhìn tên xấu xa cướp gà của bé kia, tức giận hỏi:
“Tại sao muốn cướp gà của con?”
“Gà của con?”
Người đó nhíu mày, con gà này trở thành của nó từ khi nào vậy? Rõ ràng là do hắn mua trên chợ trước đấy không lâu cơ mà. Nó lén lút chui vào trong xe ngựa của mình hắn vẫn còn chưa hỏi nguyên nhân đâu đấy?
“Điểm Điểm, con gà này ắt hẳn là của ta chứ? Từ khi nào trở thành của con?”
Hắn tâm tình tốt đẹp đi tới, bàn tay cầm gà giơ lên thật cao, Điểm Điểm nhảy lên mấy lần, nhưng không sao với tới, Điểm Điểm vểnh môi, không vui nhìn người đàn ông xa lạ hơn hai mươi tuổi này, biện bạch nói:
“Con là con nít, chẳng phải con nít nên được ưu tiên hay sao? Mẹ con từng nói, người lớn không ăn một bữa, chỉ cảm thấy hơi đói mà thôi, nhưng con nít thì không giống, như con nè, nếu như không ăn , sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển thân thể…cho nên, gà là của con.”
Người đó nghe xong, ngưng mắt nhìn hướng Điểm Điểm, cũng chỉ có người mẹ như Tiểu Tiểu, mới dạy cho thằng bé đống lý sự cùn này thôi nhỉ? Có điều, Tiểu Tiểu, nàng đang ở đâu chứ? Đã tìm nàng lâu vậy rồi, tại sao vẫn không có chút tin tức nào của nàng? Nhưng lần này ra ngoài, cũng không phải hoàn toàn không có thu hoạch, không dưng lại gặp được Điểm Điểm, chẳng biết sao Điểm Điểm lại chạy đến xe ngựa của mình, đây có xem như là một chuyện tốt không?
“Điểm Điểm, con đấy…lý sự thật là không ít…”
Dùng một bàn tay khác, yêu thương xoa đầu Điểm Điểm, Điểm Điểm kinh ngạc trợn to mắt, ngẩng đầu nhìn mặt hắn, tỉ mỉ ngắm nghía giây lát, bừng tỉnh nói:
“Thúc đeo mặt nạ? Thúc là ai, sao lại biết con là Điểm Điểm?”
“Ta…” Ban nãy vừa sốt ruột, hắn suýt nữa quên mất mình đeo mặt nạ, cũng phải ha, Điểm Điểm thông minh như vậy, sao có thể che giấu được thằng bé chứ?
“Nói cho biết ta là ai cũng được, nhưng con có thể nói ta biết về Tiểu Tiểu mẹ con không? Tiểu Tiểu đang ở đâu, sao nàng ấy không trông nom con cho kĩ? Sao con lại chạy lên xe của ta?”
Người trung niên đã đưa cái khăn ướt qua, hắn săn sóc đưa vào trong tay Điểm Điểm, mà con gà ăn mày mê người kia thì lại bị người trung niên cầm, Điểm Điểm chỉ đành phải lén nuốt nước bọt.
“Thúc thúc, có thể ăn chút đồ rồi hẵng nói được không, Điểm Điểm đói quá, đã lâu không ăn gì rồi?”
Thèm thồng mỹ vị ở nơi không xa kia, Điểm Điểm dáng vẻ đáng thương nhìn hắn, đem cái khăn ướt lúc nãy đưa vào trong tay hắn.
Không được! Hắn định nói, nhưng nhìn thấy cái bụng rõ ràng là lép xẹp kia của Điểm Điểm, còn có gương mặt nhỏ đáng thương kia nữa, hắn không khỏi thấy đau lòng, quay đầu đón lấy gà, cẩn thận đưa vào tay Điểm Điểm, Điểm Điểm bắt đầu ăn ngốn nga ngốn nghiến.