Giọng nói xa xa vang lên, Vu tướng cười ngượng ngùng, Điểm Điểm và ông lão khó hiểu nhìn ông ta, bị gọi là cha có cần phải xấu hổ thế không?
Nhưng rất nhanh, hai người bọn họ liền hiểu tại sao Vu tướng lại cảm thấy như vậy, cái cô gái từ xa xa chạy đến kia, không phải là Thủy Thủy thì còn ai vào đây?
“Cha ơi, lúc nãy Thủy Thủy theo ca ca ra ngoài mua đồ, mệt quá chừng, cha ẵm!”
Thủy Thủy chạy về, không nhìn thấy Điểm Điểm và ông lão, kéo lấy tay Vu tướng bắt đầu nhõng nhẽo. Mà Vu Hoa vào muộn hơn nàng ta một chút, thì lại kinh ngạc nhìn ông lão, ánh mắt lo lắng nhìn bốn phía một lúc, hỏi:
“Tiểu Tiểu đâu? Tiểu Tiểu đã về chưa?”
“Ca, Tiểu Tiểu là ai thế? Đây lại chẳng phải là nhà nàng ta, sao lại đến chỗ chúng ta chứ?”
Thủy Thủy bĩu môi, bực bội nhìn ông lão và Điểm Điểm, trong mắt mang theo từng tia khó hiểu:
“Các người lại là ai nữa, đến nhà ta làm gì?”
“Gia gia, ả điên này sao vậy? Ngớ ngẩn rồi à?”
Điểm Điểm không nhịn được hỏi, cô ả này thật kì quái, nói chuyện cứ cảm thấy như còn nhỏ hơn cả Điểm Điểm?
“Ê, tiểu tử thối, mày mới ngớ ngẩn ấy? Ta là Thủy Thủy, con ngoan của cha ta…”
Thủy Thủy không vui nhíu mày, lời như vậy, thốt ra từ trong miệng người lớn như thế này, nói không kì quái cũng khó.
“Hứ, ả ngu si, cô bao nhiêu tuổi rồi? Y như đứa con nít ấy!”
Đứa con gái như vậy, bé khinh thường chơi cùng, chẳng phải chỉ mất con thôi sao? Còn cần phải giả thành bộ dạng này? Đúng rồi ha, Thủy Tiên, Từ Lâm kia, còn có bà ngoại nữa đâu?
“Ta không phải ngu si! Mày mới ngu si ấy? Thủy Thủy năm nay sáu tuổi rồi, tên nhãi ngu đần nhà ngươi, đến điểm này cũng nhìn không ra hả?”
Sáu tuổi rồi? Điểm Điểm và ông lão nhìn nhau một cái, thật đúng là không nhìn ra đâu đấy, hóa ra con nít sáu tuổi có thể cao đến vậy, to đến thế nha…
“Ha ha…ha ha…vui quá đi…gia gia, đây có phải ác giả ác báo không…nàng ta trở thành đứa ngu si rồi này…” Điểm Điểm cười đến toàn thân run rẩy, mà ông lão thì cười khúc khích. Thật ra, lòng dạ Thủy Thủy này sớm đã vặn vẹo rồi, như vậy đối với nàng ta mà nói, chưa chắc không phải là chuyện tốt.
“Ả ngu si, cô theo ta làm quái gì?”
Trong tay Điểm Điểm cầm một nắm bùn đất, ở đây thật buồn chán quá đi, bé chuẩn bị lén lút bắt con gà, lại nhớ đến món gà ăn mày mà mẹ làm rồi. Mẹ lại không có ở đây. Bé muốn ăn, bèn tự mình làm thử, nói không chừng còn làm ngon hơn mẹ nữa đấy.
“Điểm Điểm, mày cầm bùn đất làm gì vậy?”
Thủy Thủy đầy vẻ tò mò nhìn Điểm Điểm, bóng dáng một lớn một nhỏ, khiến người ta cảm thấy muôn phần quái dị.
“Ả ngu si, ta dựa vào cái gì mà nói cho cô?”
Nhớ đến dạo trước nàng ta đối xử thế nào với mình, trong lòng Điểm Điểm vẫn còn cơn tức, nếu không phải gia gia dặn dò mình không được bắt nạt nàng ta, bé sớm đã cho nàng ta một trận no đòn rồi.
“Điểm Điểm, mày nói ta biết được không? Thủy Thủy cũng muốn chơi, được không?”
Điểm Điểm quay đầu nhìn vẻ thành khẩn kia của nàng ta một cái, cho nàng ta một cơ hội vậy, Điểm Điểm tự nói với bản thân.
“Được thôi, cô muốn chơi cũng được, có điều cũng phải giúp ta một tay. Nói cho cô biết, món gà ăn mày mà mẹ ta làm, đấy là một món thật thơm, da cháy vàng, còn có mỡ vàng chảy lăn tăn, béo mà không ngấy, cháy mà không khét, ngửi mùi thơm cô sẽ cảm thấy…ực ực…” Điểm Điểm hợp thời nuốt một ngụm nước bọt.
Bé chỉnh lại sắc mặt, tiếp tục nói:
“Ban nãy cô nghe rồi đấy, ta cũng chỉ nghĩ đến thôi, thì đã nuốt nước miếng rồi, cái bụng cũng gióng trống, nếu như ăn được…thì càng khỏi phải nói, ả ngu si, cô muốn ăn không?”
Thủy Thủy gian nan nuốt hai ngum nước bọt, thèm thuồng nói:
“Muốn ăn!”
“Được thôi, phải làm sao để làm ra món gà ăn mày mỹ vị hợp khẩu này á? Mẹ đã nói cho ta biết rồi, bây giờ nhiệm vụ ta giao cho cô chính là, trước tiên cô vào bắt một con gà đến đây, ta sẽ có thể làm ra món gà mỹ vị để hai chúng ta ăn rồi…việc này, cô có thể làm được chứ?”
Chỉ chỉ cái chuồng gà phía sau, Điểm Điểm cười đáng yêu. Thủy Thủy do dự một chút, phải chui vào bắt gà thật sao? Nàng ta nghiêng đầu nghĩ.
“Tùy cô thôi! Không vào thì dẹp đi, xéo sang một bên, tự ta đi vào bắt…”
Điểm Điểm làm ra vẻ muốn đi vào, Thủy Thủy vội vã kéo lấy Điểm Điểm, sốt ruột nói:
“Ta đi vào, ta đi vào. Điểm Điểm, mày nhất định phải chia cho ta một ít đấy…”
Điểm Điểm cười giảo hoạt nói:
“Được, nhất định sẽ chia cho cô! Mỗi người một nửa, ta chỉ ăn cánh gà, ức gà và đùi gà là được rồi, cái khác như đầu gà nè, phao câu gà nè, chân gà nè, cổ gà đều cho cô hết!”
Nói rồi, Điểm Điểm mở cửa chuồng gà ra, một phát đem Thủy Thủy đẩy vào trong. Thủy Thủy không ngờ Điểm Điểm lại đẩy nàng ta, bước chân không vững, giày thêu hoa xinh đẹp đúng lúc đạp phải phân gà vàng vàng, người cũng thuận thế ngả vào bên trong, loạng choạng một cái, cả người ngã bò ra đất trong chuồng gà…gà trong chuồng thấy có người vào, nào bay, nào nhảy, cục tác kêu lên, trong chuồng gà thật náo nhiệt…
“Cô thật ngu!”
Không phải chỉ bắt con gà thôi sao? Vừa vào trong chuồng gà Thủy Thủy liền ngã luôn, ngu chết đi được…Điểm Điểm oán giận, tiếng kêu của gà trong chuồng, khiến cho người lớn trong nhà đều chạy ra, Điểm Điểm vội vã trốn kĩ ở một bên nhìn đám người Vu tướng, gia gia chạy về phía bên này…
“Thủy Thủy…” Vu phu nhân kêu lên trước tiên, sắc mặt Vu tướng sầm lại, nhìn cô con gái té một cách bất nhã trong chuồng gà kia, ông ta chỉ biết lắc đầu thở dài…
“Mẹ…” Ấm ức ngẩng đầu lên, không cẩn thận trên gương mặt sớm đã vệt xấu loang lổ, nào xanh nào đỏ nào vàng, có phân gà có đất cũng có máu, dáng vẻ thảm thương khiến cho ông lão không vui nhìn quanh bốn phía, miệng giận dữ thét:
“Điểm Điểm, cút ra đây cho ta!”
Cút ra, con mới không ngốc ấy? Ra ngoài để người đánh mông chắc? Hay là đợi người tụng kinh cho con ư? Nhìn gương mặt cực giận kia của ông lão, Điểm Điểm càng trốn kĩ hơn, mà Thủy Thủy cũng càng khóc càng thương tâm.
Vu Hoa chui vào, bịt mũi đem Thủy Thủy trong chuồng gà lôi ra, thối quá! Người bên ngoài cũng nhăn mũi không vui, mà Thủy Thủy chỉ khóc thương tâm, cầm lấy tay áo không lấy gì làm sạch sẽ lau gương mặt bẩn thỉu, dáng vẻ đáng thương nói:
“Thủy Thủy ngoan nào, lát nữa mẹ xem giúp con…” Vu phu nhân vội vàng an ủi, Vu tướng bất dắc dĩ xoay đầu lại, đã lớn như vậy, vậy mà cũng té ngã được, trí lực của Thủy Thủy thật sự đã trở về lúc sáu tuổi rồi.
“Ừm, mẹ, Thủy Thủy muốn ăn gà ăn mày…lúc nãy Điểm Điểm đã nói, nó làm món gà ăn mày xong sẽ chia cho con một nửa, nó ăn đùi gà, cánh gà, ức gà, cái khác đều cho Thủy Thủy…”
Cái gì? Thằng nhãi này! Cái ngon nó đều ăn hết rồi, đây rõ ràng không phải bắt nạt trẻ nhỏ hay sao? Cũng chẳng phải trẻ nhỏ nữa, Thủy Thủy năm nay đã mười lăm tuổi, tuổi mà nàng ta nói cũng đã sáu tuổi rồi, nhưng Điểm Điểm mới năm tuổi, tính ra, nên nói là bắt nạt trẻ lớn mới đúng…
Nhưng cho dù Thủy Thủy lớn hơn Điểm Điểm, nó cũng không nên bắt nạt “trẻ con” như vậy chứ, ông lão sầm mặt tức giận:
“Điểm Điểm, con không ra chứ gì? Đợi lúc gia gia bắt được con, ta xem con còn chạy được đi đâu! Ta nhất định sẽ lột da con, rút gân con, xẻ thịt của con…”
Giống như Tiểu Tiểu uy hiếp Hắc Tử, ông lão liệt kê cực hình của ông. Điểm Điểm bịt tai, đợi bé lớn rồi, nhất định phải đổi lại mấy lời uy hiếp của mẹ và gia gia, chỉ có mấy câu này thôi, lỗ tai bé đã nghe đến nhàm luôn rồi, còn chẳng có tí uy hiếp nào cả. Điểm Điểm tin tưởng, nếu như bị ông lão bắt được, xui xẻo lắm cũng chỉ có cái mông nhỏ của bé mà thôi!
Ông lão uy hiếp xong, bèn cũng theo bọn họ vào trong nhà giúp Thủy Thủy chữa trị. Chỗ ẩn náu trong viện chỉ còn lại Điểm Điểm, cùng với một nắm đất trên tay bé. Phải làm sao đây, cái mông nhỏ tội nghiệp của bé ơi, tại sao mỗi lần xui xẻo đều là nó vậy? Đến lúc nào, nó mới có thể lớn lên thành cái mông lớn như mẹ, như thế thì không phải bị đánh nữa rồi. Mi nhìn mẹ xem, bất luận làm bao nhiêu chuyện xấu, sao chưa thấy bị đánh qua một lần nào?
Lén lút chuồn ra khỏi căn nhà dân nhỏ này, đây là nơi gia gia đã tìm được trước đó. Điểm Điểm ra ngoài đường phố rong chơi, buồn chán đến muốn phát khùng. Tuy quần áo trên người bé chỉ là chất liệu vải tầm thường thông dụng, nhưng đôi mắt to đen lúng liếng kia vẫn khiến người ta không nhịn được nhìn thêm mấy lần, đứa trẻ nhỏ như vậy một mình trên phố, người trong nhà thật yên tâm quá thể.
Dạo nửa ngày, trời đã gần tối, đến lúc phải về nhà rồi. Nghĩ tới sự phẫn nộ của gia gia lúc chiều, Điểm Điểm không dám về, người cũng lang thang đến hậu viện của một tửu lâu. Tửu lâu này, phía sau sao lại có nhiều ngựa như vậy nhỉ?
Bé khó hiểu nhìn từng con to lớn kia, người cũng lặng lẽ đi tới, đánh giá chúng nó…lúc nào, Điểm Điểm sẽ cưỡi con ngựa lớn như vậy đây, Điểm Điểm hâm mộ trong lòng, người cũng chậm rãi đi vào phía trong, đúng lúc nhìn thấy có cỗ xe ngựa trang trí hơi hoa lệ, bé mệt quá. Ngẫm nghĩ, người cũng trực tiếp chui vào trong xe ngựa, đối với trang trí hoa lệ bên trong thở dài một tiếng, ngồi trên tọa vị mềm mại kia, hai mí mắt bắt đầu đánh lộn…
Không thể ngủ như vậy được, ngộ nhỡ có người đến thì gay go. Điểm Điểm nói với bản thân, đánh giá xung quanh một lượt, người liền chui xuống dưới cái tọa vị mềm kia, lôi xuống một tấm thảm lông lót dưới người, ở trong đó bắt đầu nhắm mắt ngủ – dù sao thì dừng xe ở đây vào giờ này đều là ở trọ, bé ngủ một lát liền đi, rồi trở về hẳn là gia gia đã bớt giận rồi…
***
Lần đó, Tiểu Tiểu ngủ rất sâu, lúc tỉnh lại, đã là ba ngày sau. Mở mắt ra, nhìn hoàn cảnh xa lạ xung quanh, nàng tỉ mỉ hồi tưởng một chặp, chỉ nhớ được sư phụ bế nàng, cánh tay sư phụ còn bị thương nữa…
Đã lâu năm vậy rồi, nàng lần đầu tiên thấy sư phụ bị thương đấy? Sư phụ không sao chứ? Tiểu Tiểu lo lắng nhìn bốn phía, lại thấy phòng ngủ không lớn lắm, trang trí cũng không quá hoa mỹ, nhưng tùy thời tùy chỗ tiết lộ ra, đấy là sự tinh tế nhàn nhạt:
Sư phụ, từ lúc nào lại kĩ lưỡng như vậy? Cổ họng khô khốc, cứ như muốn bốc lửa vậy, Tiểu Tiểu muốn uống chút nước, nhưng nước đang ở trên bàn, tay nàng vươn không tới. Gian nan nhấc người dậy, mới phát hiện nàng bây giờ toàn thân vô lực. Một cảm giác bất an ập tới, nàng lẳng lặng bắt mạch cổ tay mình, đầu lông mày nhíu chặt…