“Điểm Điểm, đây không phải giấy, đây là tiền giấy, là cho người chết dùng…”
Ông lão thở dài một tiếng, tí nữa lúc cứu Tiểu Tiểu, vẫn phải dựa vào mấy thứ này đây? Phải làm thế nào thì ông đã nghĩ xong cả rồi, chỉ cần không có chuyện ngoài ý muốn là được.
“Người chết? Ai sắp chết à? Tại sao chúng ta phải cho người chết dùng chứ?” Điểm Điẻm ngây thơ ngẩng đầu, tò mò hỏi. Trong ấn tượng của bé, người chết ở cách bé rất xa, tại sao gia gia lại nhắc đến người chết vậy nè?
“Mẹ con!”
Ông lão trợn mắt, trừ Tiểu Tiểu, còn ai có thể phiền ông tốn nhiều tâm tư như vậy nữa chứ? Sau này gặp nó, phải dạy cho nó một trận ra trò.
“Ớ, mẹ con á…”
Điểm Điểm gật gù, bỗng dưng trợn to mắt, khó hiểu hỏi:
“Gia gia, mẹ con sao lại chết chứ?”
Phải ha, mẹ tuy có hơi ngốc, nhưng không thể nào chết được nhỉ? Mẹ trước nay đều sống sung sống sướng cơ mà.
“Bây giờ thì không, về sau thì có thể. Hôm nay Hoàng thượng sẽ đích thân giám trảm đấy, cái miệng nhỏ của con phải ngọt một chút, nói nhiều với Hoàng thượng hơn một chút, sau đó rải tiền giấy xung quanh mẹ con, cố hết sức đừng rải lên người mẹ con, biết chưa hả? Điểm Điểm? Nhớ phải khóc đó, khóc sao cho thật là đau lòng…mà gia gia ấy à, cũng ngay tại lúc đó mà cứu mẹ con…”
Ông lão dặn dò một chặp, đống tiền giấy này cộng thêm thuốc của ông, phỏng chừng đủ để làm hôn mê cả đám người chứ nhỉ? Mà Hoàng thượng, tuyệt đối không ngờ rằng bản thân lại bị một Điểm Điểm nhỏ bé hạ dược, đến lúc đó lại kích động bách tính một chút, Điểm Điểm nhỏ người, thoát thân cũng rất dễ dàng…
Để kế hoạch thuận lợi, ông lão còn chuẩn bị rất nhiều dược vật tùy thân, bao gồm trên người Điểm Điểm, cũng mang theo rất nhiều đồ phòng thân, hai người từ từ đi đến chợ rồi mới tách ra, chia nhau hành động.
“Cháu à…”
Một giọng nói già nua cất lên, tay áo Điểm Điểm bị người ta nắm lấy, bé bực bội quay đầu lại, thì thấy một ông lão râu tóc trắng toát, run lẩy bẩy nhìn bé.
“Ông lão, có chuyện gì sao?”
Thấy ông lão đáng thương, vẻ bực dọc trên mặt Điểm Điểm đều thu lại hết, bé bất an nhìn giờ giấc: Phải mau lên, không thể trì hoãn hơn nữa.
“Cháu phải đi cứu người à?”
Ông lão cười hì hì một tiếng, Điểm Điêm trợn to mắt kinh ngạc, ông lão này lợi hại quá, sao ông ấy biết mình phải đi cứu người vậy nè?
“Ha ha, lão phu biết xem tướng mạo, đương nhiên biết ý đồ của cháu. Có điều chỉ dựa vào cháu và gia gia để cứu người thì có hơi khó đấy. Ta và mẹ cháu cũng từng có duyên gặp mặt một lần, đám người này cháu cứ mang theo trước mà sử dụng đi!”
Phất tay một cái, hơn hai mươi tên ăn mày chừng hơn mười tuổi liền đi đến, bọn chúng cung kính nhìn ông lão, ông lão cười nói:
“Nhiễu loạn pháp trường, chuyện này không làm khó được các ngươi chứ?”
Hơn hai mươi đứa trẻ tranh nhau gật đầu, mà Điểm Điểm thì lại cười cảm kích:
“Đa tạ gia gia!”
Điểm Điểm rất thích ông lão này, tự động quy ông ta về cùng một hàng với gia gia, mà ông lão thì lại vừa lòng gục gặc đầu:
“Tuổi còn nhỏ, mà đã đủ bình tĩnh vững vàng, đúng là có phong phạm của một bậc đế vương!”
Phong phạm đế vương, Điểm Điểm không hiểu, bé chỉ muốn bây giờ đi cứu mẹ thôi. Nhìn bóng người nhỏ nhắn gấp gáp rời đi kia, một ông lão cũng tóc bạc cười nói:
“Vài lượng bạc, nhưng lại đổi về được một cái mạng, còn có một quẻ bói miễn phí , nàng ấy cũng coi như là lời rồi…”
Ông lão mày trắng bật cười ha ha:
“Đây là ở hiền gặp lành! Có điều, bạc của nàng ấy chỉ là tặng cho ta, quẻ bói thì nàng ấy hoàn toàn không tin!”
“Lời này ý là sao?”
Khi đó, ông đứng bên nhìn, gương mặt cô gái kia đầy vẻ sốt ruột.
“Haizz, đây là nơi cô bé kia thường qua lại. Nàng thấy ta đáng thương, nhưng không trực tiếp bố thí bạc cho lão phu, mà thành kính bảo lão phu giúp nàng đoán mệnh, nhưng thật ra, nàng ấy căn bản đâu phải là người tin vào số mệnh…”
Trong giọng nói mang đầy ý tán thưởng. Có tướng mẫu nghi thiên hạ, nhưng cô nàng lại từ chối một cách quyết đoán, cô gái như vậy, thật hiếm có trên đời này.
***
“Tiểu Tiểu, giờ Ngọ đã đến, Lân vương đã bái đường, bây giờ nàng đổi ý vẫn còn kịp!”
Cửa thành tụ tập rất nhiều rất nhiều người, xung quanh có từng tốp quan binh bảo vệ, mọi người chỉ có thể nhìn thấy bóng người cô độc hiu quạnh của người con gái đang đợi chém…y sam màu trắng mặc trên thân hình mảnh mai kia, đai tơ vờn theo chiều gió tựa như một tiên tử sắp sửa cưỡi gió rời đi vậy…
Không giống những phạm nhân trước kia, nàng không quỳ xuống đất, mà là đứng một cách cao ngạo, phiêu dật như tiên. Hoàng thượng đi đến bên cạnh Tiểu Tiểu, thấp giọng hỏi lại lần nữa:
“Nếu như bây giờ nàng đổi ý, trẫm lập tức đưa nàng hồi cung!”
Trong mắt Tiểu Tiểu, thoáng hiện lên một vẻ điềm nhiên, mắt nàng nhìn quanh một lượt, không hề nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc nào: Có thể bọn họ đang núp trong chỗ tối, cũng có thể là không có đến…
Bỏ đi, lo lắng cái này làm gì? Lân vương, cuối cùng hắn vẫn lấy công chúa sao? Hắn có yêu công chúa, có quên mất nàng không? Sóc vương cao cao ngồi một bên, nhưng Lân vương lại không đến…
Phải ha, sao hắn có thể đến được chứ? Hôm nay hắn là tân lang rồi, buổi tối chính là đêm động phòng hoa chúc của hắn, chắc hắn vui mừng lắm đây? Cô gái kia nàng cũng từng gặp qua, rất xinh đẹp, rất diêm dúa…
“Tiểu Tiểu…”
Thấy Tiểu Tiểu mãi không lên tiếng, trong mắt Hoàng thượng thoáng qua một tia đau thương, tại sao? Đã đến lúc này rồi, nàng vẫn cố chấp như vậy?
“Nàng nắm chắc rằng, trẫm sẽ không giết nàng sao?”
Giọng nói hơi hơi đề cao, nộ khí tràn trề thuận theo lời hắn mà vọt ra, lông mày Tiểu Tiểu nhíu lại, nàng cười nhạt nói:
“Hoàng thượng, lòng Tiểu Tiểu đã quyết định, xin lỗi!”
Mở miệng thì rất đơn giản, một chữ mà thôi. Nhưng sau đó thì sao? Lại cho hắn sự kì vọng này, nhưng kết quả có phải tổn thương hai người càng sâu hơn hay không? Cho dù Lân vương đã thành thân, người nàng yêu vẫn là hắn, nàng có thể lặng lẽ rời đi, nuôi dưỡng con của bọn họ, nhưng mà…
Nàng không thể đồng ý với Hoàng thượng, thật ra Hoàng thượng là một người không tồi, chỉ là hắn không thích hợp Tiểu Tiểu, không thích hợp với mình mà thôi!
“Nàng…”
Phẫn nộ phẩy tay áo một cái, người đã trở về trên đài giám trảm cao cao tại thượng, đằng sau Tiểu Tiểu, thì có hai người đàn ông tay cầm đại đao, tay họ hơi hơi run rẩy. Làm việc nhiều năm vậy rồi, vẫn là lần đầu tiên thấy phạm nhân khiến cho Hoàng thượng bận tâm như vậy. Có phải sau khi chém nàng ấy rồi, bọn họ đều chôn cùng nàng luôn không?
Tiểu Tiểu mỉm cười, đại đao ư? Thật sự có thể chém xuống được quả đầu thông minh tuyệt đỉnh xinh đẹp đáng yêu này của mình á?
“Hoàng thượng, đã đến giờ…rồi…”
Nguyên là người đứng đầu Hình bộ, chuyện như thế này vốn chỉ cần mình ông là xong, nhưng bây giờ Hoàng thượng và Sóc vương đều có mặt, đầu ông hơi đổ mồ hôi lạnh, cứ cảm thấy quái lạ sao ấy.
“Ừm, hành hình đi!”
Giọng điệu nhàn nhạt thốt ra, thân mình Sóc vương ở bên cạnh hơi cứng lại, nắm đấm trong tay áo khẽ siết chặt, Hoàng huynh…sao huynh có thể giết nàng thật chứ?
Chuẩn bị sẵn tinh thần! Nếu đúng thế thật, hắn nhất định sẽ cướp người dưới lưỡi đao! Sóc vương mím chặt môi, ánh mắt lại liếc nhìn Hoàng thượng ở bên cạnh một cái.
Một ly rượu trắng nhạt, xem như tiễn Tiểu Tiểu lên đường. Tiểu Tiểu cười khinh một tiếng, chân đá một cái, rượu liền bay ra ngoài, nàng trước nay không uống rượu, là cái loại một giọt rượu cũng không thể dính vào, lấy rượu đến để làm gì?
“Tiểu Tiểu, nàng…”
Hoàng thượng đứng bật dậy, uổng cho mình còn tốt bụng bảo Hỷ công công đưa rượu tới, không ngờ nàng lại không có lòng cảm kích đến vậy?
“Mẹ ơi…mẹ ơi…”
Thấy Hoàng thượng nổi giận, hiện trường một khoảng tĩnh lặng, giọng non nớt của trẻ con bỗng dưng vang lên, một đứa bé trai năm sáu tuổi nhỏ nhắn mũm mĩm phấn điêu ngọc mài xông phá sự cản trở của thị vệ mà đi vào, trong tay bé có xách một cái làn nhỏ, trong cái làn có bỏ tùm lum nào là tiền giấy, hàng mã. Tiểu Tiểu nhoẻn miệng cười, biết là bọn họ đã đến rồi, mà Hoàng thượng thì lại phòng bị ra hiệu, thị vệ xung quanh đều trừng lớn con mắt xem xét bốn phía, cứ sợ có điều dị thường gì sẽ xảy ra.
“Hoàng thượng thúc thúc, mẹ con đã phạm sai điều gì thế, tại sao phải giết mẹ?”
Điểm Điểm khóc lóc chạy đến bên cạnh Hoàng thượng, Hoàng thượng cau mày, không thích bộ dạng khóc nhè của đứa trẻ này. Hắn khẽ trách:
“Điểm Điểm, không được quậy phá!”
Điểm Điểm ấm ức chớp chớp mắt:
“Hoàng thượng thúc thúc, con nào có quậy phá đâu, đây là mẹ con, mẹ ruột của con đấy, người mẹ từ nhỏ đã cực khổ nuôi con khôn lớn, mẹ sắp bị xử chết rồi, con đến đây hỏi thử nguyên nhân vì sao, thế nào lại trở thành quậy phá cơ chứ ? Mẹ đã làm sai điều gì? Tại sao muốn giết mẹ con?”
Sắc mặt Hoàng thượng sầm lại, làm sai điều gì? Nàng chỉ cần một câu nói, liền có thể lập tức hồi cung, hưởng thụ vinh hoa phú quý trong cung, nhưng nàng không nói, nàng lựa chọn cái chết, điều này sao Hoàng thượng chịu cho được?
“Điểm Điểm, con hỏi mẹ con thử đi, chỉ cần nàng ấy mở miệng, trẫm lập tức dẫn nàng ấy hồi cung!”
Long mục của Hoàng thượng nghiêm lại, giết chết Tiểu Tiểu, tim hắn sẽ càng đau, huống hồ, hắn vốn không hề muốn…
“Mẹ ơi, ban nãy Hoàng thượng nói rồi, chỉ cần mẹ mở miệng sẽ thả mẹ, mẹ…”
Tiểu Tiểu cười dịu dàng, xoa đầu Điểm Điểm nói:
“Điểm Điểm, rất nhiều chuyện có thể tùy tiện nói, nhưng có chuyện thì không thể được. Mẹ có đứa con hiểu chuyện như con đây, cũng coi như là vinh hạnh của mẹ rồi. Điểm Điểm…”
Mắt đẹp khẽ chớp, Tiểu Tiểu biết ngay là mình sẽ không sao, cho dù đã ăn Hóa công tán, dẫu bên mình không có bất cứ độc dược nào, nhưng nàng có Điểm Điểm thông minh, có sư phụ yêu nàng thương nàng cơ mà, họ sẽ không để nàng chết đi như thế này đâu.
“Mẹ, Điểm Điểm không nỡ xa mẹ…”
Nước mắt lã chã rơi xuống, dáng vẻ cực kì đáng thương khiến người khác nhịn không được mà muốn ôm vào lòng, Tiểu Tiểu yêu thương nhìn bé, mà quần chúng xung quanh cũng bắt đầu nghị luận xôn xao…
“Nhìn xem, đứa bé này thật hiểu chuyện mà…”
“Thì đó, nhưng tội nghiệp quá, mẹ của nó sắp bị…”
“Hoàng thượng rốt cuộc muốn nàng ấy nói cái gì? Cứ thấy quan hệ hai người quái lạ sao ấy…”
“Ngươi không biết à? Đây hình như là nương nương trong cung đó…”
….
Tiếng nghị luận càng ngày càng lớn, Hoàng thượng bực dọc cau mày, Điểm Điểm thấy thời gian cũng kha khá rồi, vội vã rời khỏi bên cạnh Tiểu Tiểu, xa xa nói với Hoàng thượng:
“Hoàng thượng thúc thúc, mẹ sắp đi rồi, Điểm Điểm trước rải tiền giấy rồi mới để mẹ đi, được không?”
Bé hỏi Hoàng thượng, nhưng còn chưa đợi Hoàng thượng trả lời, Điểm Điểm đã rải tiền giấy xung quanh Tiểu Tiểu, nay đúng lúc một cơn gió xoáy nhỏ thổi tới, tiền giấy bay tới bay lui xoay vòng vòng trong không trung, quay quanh phía trước người một thân áo trắng là Tiểu Tiểu, lại có một sự mỹ lệ độc đáo vượt bậc