ưng lại vụng trộm chạy đi xem TV, tuy tôi đã tỉnh, nhưng vẫn khép hờ đôi mắt.
Em gái gõ cửa phòng tôi, “Chị, có người tìm chị đấy.”
Tôi tưởng là Dương Quân hay bọn Mã Lực, không chú ý nói: “Sớm như vậy, có lầm hay không thế?”
Rửa mặt lung tung một phen, đầu tóc vẫn còn rối, tôi lết dép lê đi ra phòng khách, nhìn thấy Trương Tuấn đang ngồi trên sofa, tinh thần khoan khoái, mi anh mục tuấn. (mi là lông mày, mục là mắt, đại loại là mặt mày đẹp trai, sáng sủa.)
Tôi lập tức quay người trốn vào phòng ngủ, đứng trước gương chải gọn gàng đầu tóc, thay quần áo, lại cảm thấy mình thật thần kinh, vật lộn một lúc, cuối cùng vuốt lại tóc rồi đi ra ngoài.
Trương Tuấn đứng lên, nhưng vì em tôi đang ở đây, nên chỉ im lặng nhìn tôi.
Em tôi vẫn đang hết sức chăm chú xem đến một ngàn lần “Tân Bạch Nương tử truyền kỳ”, không chút để ý đến người bên cạnh.
“Tân Bạch Nương tử truyền kỳ” này là bản phim truyền hình Đài Loan năm 1992, dựa theo truyền thuyết dân gian Bạch Xà truyện.
Tôi thấy cứ ngồi im trong phòng khách thế này cũng không hay, vì thế nói: “Chúng ta
Đi xuống lầu, trầm mặc đi dọc theo con đường nhỏ, đến bờ sông, hai người ghé vào thành cầu, cúi đầu nhìn nước sông đang chảy ào ào vội vã.
Mặc dù đang là ban ngày, nhưng trên cầu không có ai đi qua, khi tôi học cấp hai người ta đã xây một cây cầu mới vững chắc hơn, cây cầu xây không hợp lý và cũ kĩ này đã không được dùng nhiều nữa, nhưng bất cứ lúc nào đi qua sông, tôi đều thích đi qua cây cầu này, nguyên nhân cũng không chỉ vì nó gần nhà tôi.
Trương Tuấn nói: “Lúc chúng mình còn nhỏ, cây cầu này còn có rất nhiều người đi lại, bây giờ nó đã thành cầu bỏ hoang rồi.”
“Đúng vậy! Nó tương đối hẹp mà tất cả đều là bậc thang, mỗi lần qua cầu, còn phải dắt xe đạp, xe máy thì không thể đi qua, đương nhiên không có người đi rồi.”
“Bình thường cậu hay làm gì?”
“Cũng không làm gì, chỉ ngủ với đọc sách thôi.”
“Đọc sách gì?”
“Đôi khi là sách giáo khoa, đôi khi là sách giải trí.”
“Cậu bắt đầu chăm chỉ như vậy từ bao giờ, nghỉ hè mà còn đọc sách.”
Tôi không biết nói gì, lại trầm mặc, giữa hai người thật vất vả mới có chuyện để nói giờ không khí lại tẻ ngắt.
“La Kì Kì…” Đột nhiên cậu gọi tôi, tôi quay ra nhìn, cậu nghẹn một lúc, mới nói ra một câu, “Cậu có hối hận không?”
“Không!” Tôi trả lời nhanh chóng, dừng lại, cố lấy dũng khí hỏi cậu: “Còn cậu? Có hối hận không?” Tôi sợ cậu hối hận, nhưng cậu lại không hề như vậy.
“Đương nhiên không.” Vẻ mặt của cậu cuối cùng cũng khoa trương, quăng một hòn đá xuống sông, cười nói, “Ngày kia sẽ công bố kết quả thi vào đại học của Nhất Trung, chúng ta cùng đi xem nhé!”
Phàm là những học sinh muốn thi vào đại học, sẽ chú ý đến chuyện này, hơn nữa quan trọng là đi cùng cậu, tôi lập tức đồng ý: “Ừ.”
Cậu nở nụ cười: “Vậy chín giờ sáng tớ chờ cậu, không gặp không về.”
“Được.”
Hai người im lặng đứng đó, tôi hỏi: “Cậu còn chuyện gì không? Nếu không có chuyện gì thì tớ về nhà đây.” Nhiệm vụ với môn tiếng Anh của tôi hôm nay còn chưa hoàn thành.
Trong mắt cậu hiện lên nỗi thất vọng, lại cười nói: “Ừ, tớ cũng đang có việc cần hoàn thành.”
Lúc ấy tuổi còn nhỏ, không nhìn thấy thất vọng trong mắt cậu, chỉ thấy nụ cười của cậu, vì vậy, tôi cũng cười rộ lên, vẫy vẫy tay với cậu ấy, chạy bước nhỏ về nhà.
Vì học tập mà đột nhiên tản ra những màu xám và sức ép nặng nề, thanh xuân triển lộ nên những niềm vui và ánh sáng chỉ trong phút chốc, vì niềm vui và ánh sáng đó rất trôi nổi, nên không thể chắc chắn, nhưng trong nháy mắt nó vẫn thật rõ ràng.
Đặt đồng hồ báo thức sáu rưỡi dậy, rời giường, đọc một giờ tiếng Anh trước, rồi mới ăn sáng và vội vàng tắm rửa một cái, bắt đầu chăm chút một ít đến vẻ ngoài.
Đúng lúc mẹ đang sấy tóc. Thấy tôi đang vuốt thẳng tóc trước gương, nên mẹ lấy máy sấy làm thẳng tóc cho tôi, dùng keo xịt tóc để định hình, nhìn qua vừa bóng vừa thẳng, mẹ còn tìm hai chiếc kẹp tóc gắn ngọc trai giả, dạy tôi kẹp nó vào tóc cho đẹp.
Sau đó mẹ vội đi làm, em tôi vẫn còn đang ngủ, tôi lén lút vào phòng của nó rồi đến bên tủ quần áo, tìm một chiếc váy màu xanh lam, xứng với chiếc áo sơ mi cổ trắng. Trước khi ra khỏi nhà còn nghĩ đi nghĩ lại, cái xấu nổi lên, mượn luôn đôi giày xăng đan màu trắng mà em tôi thích nhất.
Khi đến đầu cầu, Trương Tuấn đã đợi ở đó rồi. Cậu ấy mặc một chiếc quần trắng, áo T-shirt hai màu xanh trắng, đứng trên bãi cỏ bên rừng bạch dương.
Cây cao to xanh tươi, hương cỏ nhẹ nhàng thơm mát, ánh sáng buổi sớm chiếu xuyên qua rừng cây, chiếu vào người cậu, cậu liền sạch sẽ nhẹ nhàng, khoan khoái như trời xanh mây trắng, cây xanh và ánh mặt trời làm tinh thần phấn chấn hơn nhiều, tôi nhìn đến ngây người. Tuy ai cũng nói Trương Tuấn đẹp trai, nhưng đại khái biết nhau từ nhỏ, nên cũng không để ý nhiều cậu có vẻ ngoài thế nào, hôm nay mới chính thức nhận ra cậu đúng là anh tuấn bức người.
Cậu cúi đầu, lại nhìn quanh hướng nhà tôi, không hề mất kiên nhẫn mà còn mỉm cười
Tôi xuyên qua rừng bạch dương đến gần cậu, lòng hư vinh của con gái lại nổi lên, một thiếu niên xuất trúng như vậy thật sự đang chờ tôi.
Cậu nghe thấy tiếng động, nghiêng đầu thấy tôi, ánh mắt sáng lên.
Hai chúng tôi đứng trong rừng bạch dương, mà lại không biết làm gì, tôi nói: “Xin lỗi, tớ đến muộn.” Thực ra, là tôi tránh ở một bên nhìn cậu.
Cậu cười nói: “Không sao, chúng ta đi thôi!”
Tôi hỏi cậu: “Cậu thích màu gì?”
“Màu lam, màu trắng, màu đen, cậu thì sao?”
“Màu xanh lá, màu xanh lam, màu trắng, tớ thích cây, cỏ, hoa, cảm thấy nếu không có chúng thì cái gì cũng không có, chúng tựa như sinh mệnh; thích trời xanh, cảm thấy đó là màu sắc rộng lớn nhất; mà màu trắng…”
“màu trắng đơn giản nhất, cũng phức tạp nhất; bao dung nhất, cũng bắt bẻ nhất.”
Hai người nhìn nhau cười, có vui sướng khi suy nghĩ tương thông.
Cậu không cười nổi: “Lý do này với con gái đúng là đáng ngạc nhiên.”
Hai người nói nói cười cười đi đến cổng trường Nhất Trung, đã có rất nhiều phụ huynh đứng chờ yết bảng. Cậu khẽ huýt sáo, tỏ vẻ sợ hãi than. Tôi lại nhớ tới Tiểu Ba, có chút khó chịu, chen chúc trong đám người chờ đợi kết quả thi vào đại học, đối với chúng tôi, có lẽ làm theo những điều hiển nhiên thì thấy khó chịu, nhưng nếu không làm trong lòng sẽ vĩnh viễn hối tiếc.
Tôi và Trương Tuấn mua hai chai nước, ngồi trên ghế cạnh vườn hoa, vừa chờ vừa nói chuyện.
Tôi thấy hơi lạ vì phản ứng vừa rồi của cậu, liền hỏi: “Trước đây cậu không tới cổng trường xem à? Năm trước khi có thành tích thi vào trường, cũng đông người như thế này.”
“Đây là lần đầu tiên tớ đến xem kết quả thi
Tôi lại nghĩ tới Quan Hà nói cậu đi Thượng Hải chơi, liền hỏi: “Chơi ở Thượng Hải có vui không?”
“Cũng không tệ lắm, nhưng không vui bằng ở Bắc Kinh và Thanh Đảo.”
Trong mắt cậu có ý cười, tôi cố ý làm như nghe không hiểu, uống nước, nhìn hết bên này rồi nhìn sang bên kia, chỉ là không nhìn cậu, nhưng ngọt ngào trong ánh mắt lại không giấu được.
“Trương Tuấn, La Kì Kì.”
Quan Hà mặc váy liền màu tím đứng trước mặt chúng tôi, chắc vì đây là lần đầu tiên thấy tôi và Trương Tuấn nói cười với nhau, nên cô ấy rất kinh ngạc.
Ý cười của tôi cứng lại, Trương Tuấn ngồi dịch về phía tôi, để dành chỗ cho Quan Hà ngồi.
Quan Hà ngồi cạnh cậu, nói: “Tớ không biết hôm nay cậu đến xem bảng, nếu không đã mang đĩa của Lâm Ức Liên đi.”
“Không sao, tớ cũng không nghe, tớ có rất nhiều đĩa của cô ấy, nếu cậu muốn nghe, lúc nào rỗi đến nhà tớ chọn.”
“Vậy thì tốt quá!”
Nghe cuộc trò chuyện ngọt ngào quen thuộc, chẳng mấy khi có được niềm vui lan tỏa cả lồng ngực lại biến mất trong thoáng chốc.
Quan Hà nói thầm: “Sao hôm nay yết bảng muộn thế nhỉ?”
Đang nói, chợt nghe thấy tiếng pháo bùm bùm vang lên, trong tiếng pháo, từ văn phòng của trường có bốn, năm giáo viên đi ra, bắt đầu dán kết quả. Quan Hà kinh ngạc nói: “Năm trước không nổ pháo.”
Trương Tuấn nói: “Năm nay trạng nguyên và bảng nhãn đều là trường mình, xét tổng thành tích trường mình cũng đứng đầu tỉnh, đương nhiên phải chúc mừng rồi.” (trạng nguyên là đỗ đầu, bảng nhãn là đứng thứ hai.)
Trước cổng trường đã bắt đầu ồn ào: “Trần Kính là Trạng Nguyên! Trần Kính là Trạng Nguyên! Lưu Đào đứng thứ hai toàn tỉnh…”
Phụ huynh và các học sinh chen chúc xem kết quả, không khí thật hỗn loạn.
Tôi hỏi Trương Tuấn: “Cậu đã biết từ trước mà không nói với chúng tớ một tiếng?”
Trương Tuấn cười nói: “Như vậy không phải mất hứng thú à?”
Quan Hà nhìn phía cổng trường, suy nghĩ xuất thần, nhất định cô ấy đang nghĩ đến thành tích của mình. Từ khi lên trung học phổ thông, thành tích tốt nhất của cô ấy chỉ là đứng thứ chín trong cả khối, đối với người từ nhỏ đã quen đứng thứ nhất, khẳng định trong lòng rất khó chịu.
Chân công tử, Cổ công tử cũng đến đây, một đám người vừa xem náo nhiệt vừa nói chuyện phiếm, đề tài đương nhiên đều xoay quanh nhân vật tiêu điểm của ngày hôm nay – Trần Kính. Tin tức của Chân công tử cũng thật nhanh nhạy: “Nghe nói Trần Kính đã liên hệ với trường Thanh Hoa, vào khoa kiến trúc của Thanh Hoa; Lưu Đào cũng vào Thanh Hoa, khoa máy tính.”
Đám người đang ồn ào hơn, hóa ra là Lưu Đào đến xem bảng, các vị phụ huynh đều đang nhìn anh ấy, phát ra đủ âm thanh yêu thích và ngưỡng mộ, bố của Lưu Đào miệng cười không ngừng, Quan Hà rất ngạc nhiên: “Không biết Trần Kính có đến xem bảng không.”
Tôi thốt ra: “Khẳng định sẽ không.”
Quan Hà kinh ngạc liếc mắt nhìn tôi: “Vì sao? Cậu quen anh ấy à?”
Trương Tuấn giải thích: “Hồi tiểu học chúng tớ từng học cùng lớp với Trần Kính, Kì Kì còn ngồi cùng bàn với cậu ấy, mãi đến khi cậu ấy nhảy lớp.”
Quan Hà tiếc hận: “Đáng tiếc tớ đã tới chậm, lỡ mất cơ hội học cùng lớp với trạng nguyên.”
Ngoài cổng trường có người đang cười, có người đang khóc, diễn ra đủ loại bi hài của cuộc sống, nhưng dù sao cũng không liên quan đến chúng tôi, một lúc sau, hứng thú của chúng tôi với kết quả thi đại học cũng không còn.
Đám Cổ công tử nháo lên muốn rủ mọi người đi chơi bowling, trượt patin, Trương Tuấn nói với Quan Hà và tôi: “Cùng đi nhé.”
Quan Hà mỉm cười lắc đầu, Trương Tuấn cười nói: “Tớ mời mọi người, cậu phải nể mặt tớ chứ!”
Chân công tử lập tức chụm tay làm thành hình cái loa, nhìn các bạn xung quanh kêu: “Trương Tuấn mời, có ai muốn đi chơi bowling, trượt patin không?”
Một đám người hưởng ng, Trương Tuấn đạp Chân công tử một phát, cười nói với Quan Hà: “Mọi người đều đi, cùng đi nhé!”
Quan Hà vẫn đang mỉm cười từ chối.
Trò bowling vừa mới nổi, đánh một ván sẽ mất mười tệ, đối với học sinh mà nói, đó thật là một trò xa xỉ.
Tôi thấy thực ra Quan Hà rất muốn đi, sự kiêu ngạo của cô ấy khiến tôi mệt mỏi, nhưng tôi nguyện vì cô ấy mà từ bỏ sự kiêu ngạo của mình, tôi cười khuyên cô ấy: “Đi thôi, mọi người cùng chơi, tớ cũng chưa chơi bowling bao giờ, vừa lúc đi học hỏi một chút.”