Cô quay phắt người lại, nghiêng đầu nhìn anh, hít một hơi thật sâu, rồi dõng dạc nói:
" Hôm qua là em đã đưa anh về, nhưng anh say quá không biết gì, còn thốt lên câu " Anh yêu em" nữa. Có phải anh lầm tưởng em với cô nào rồi không?"
Một luồng khí lạnh thổi qua người Kevin, anh cứng đờ như tượng, ngẩn người ra nhìn cô. Sự thật đúng không làm anh thất vọng, những gì anh vừa mới suy nghĩ, cũng chính là sự thật chứng minh ngày hôm qua anh đã nói lên tâm sự tận đáy lòng mình. Mồ hôi lạnh chợt úa ra, anh lúng túng, lắp bắp lên tiếng:
" Jessica! Anh ..."
Cô nhìn thấy dáng vẻ khó xử của anh, muốn nói mà không biết diễn tả thành lời như thế nào, cảm thấy lòng buồn bã không chịu được. Thì ra đúng là anh đã có ý trung nhân, thế mà cô còn lầm tưởng ...
" Anh xấu thật đấy Kevin! Là cô gái nào lọt vào mắt xanh của anh thế? Tại sao trước giờ chưa hề nghe anh nói đến. Sau này nếu có dịp, nhất định phải dẫn chị dâu về ra mắt em đấy nhé!"
Gió đêm đìu hiu thổi luồn qua hiên cửa, xộc thẳng vào người đôi nam nữ trẻ. Anh nhìn cô, trong đáy mắt lộ ra một tia nhìn xót xa, đau thương đến nhói lòng, giọng nói bất chợt thốt ra khỏi cổ họng cũng trở nên đắng nghét, giận dữ:
" Em nghĩ như thế thật sao?"
Cô quắc mắt nhìn anh, lòng không hiểu vì sao giọng nói của anh có phần gay gắt như thế, hụt hẫng như thế. Ấy nhưng tâm trạng cô lúc này cũng không phải là tốt gì, hoàn toàn không hứng thú để đứng đây đôi co với anh, bèn không buồn trả lời, quay mặt bước ra cửa.
" Nếu anh nói câu đó là dành cho em, thì em có tin không?"
Trong khoảnh khắc chân vừa chạm đến cánh cửa lạnh toát của phòng bệnh, cô chợt đứng sựng lại khi nghe thấy giọng nói đầy uy nghiêm của anh, không hiểu từ lúc nào, lời nói của anh lại trở nên có sức hút đối với cô như thế. Thất thần quay đầu lại, cô kinh ngạc đến không thốt nổi nên lời, hai lỗ tai như ù đi, không thể tin được lời chính anh thốt ra.
Cảm nhận được nỗi lòng cô, anh rắn chắc lặp lại câu nói của mình, ánh mắt lóe lên vẻ kiên định, vững vàng:
" Anh yêu em, là thật đấy! Jessica!" Đối Mặt
Dũng khí để nói ra một điều gìn giữ bấy lâu trong lòng, đối với một người như Kevin mà nói, quả thật không dễ dàng chút nào. Anh là một người không bao giờ cho bất cứ ai biết cảm xúc của mình, luôn ẩn hiện bộ mặt điềm đạm lạnh lùng với tất cả mọi người, ngay cả một cảm giác động lòng anh cũng không cho phép mình có. Thế nhưng trong khoảnh khắc nhìn thấy dáng người thễu nảo của cô sắp bước ra khỏi cánh cửa, anh lại không kiềm lòng được mà nói ra. Hơn thế nữa, còn lặp lại thêm một lần như để khẳng định tình yêu của mình dành cho người con gái đó.
Thấp thoáng trong đôi mắt e thẹn lẫn ngượng ngùng của Phương Nhã, thật lòng anh chỉ muốn ngay lúc này, bản thân có thể có đủ sức lực để ngồi dậy, ôm cô vào lòng, siết chặt, như thay cho lời minh chứng anh sẽ bảo vệ, yêu thương cô suốt cuộc đời!
Thế nhưng, chính cô lại không cho anh cơ hội làm điều đó.
Ngay giờ khắc anh đợi chờ câu trả lời, hay ít ra một sự phản ứng nào đó. Thì lúc đó cô chỉ ngoảnh mặt, chạy ra khỏi phòng thật nhanh. Hành động đó hệt như chính cô đang ghê tởm với cái thứ mà mình vừa nghe, ghê tởm chính lời tỏ tình của anh vậy.
Anh bật cười chua xót, tim đau như có bàn tay ai bóp nát, lòng hụt hẫng như vừa đánh mất thứ gì quý báu. Liếc mắt nhìn xung quanh, bóng dáng của cô đã không còn, chỉ còn anh nằm thẫn thờ với màn đêm hiu quạnh.
Cô trở nên ghê sợ anh đến thế sao? Ghét đến mức phũ phàng rời khỏi anh, dứt khoát bỏ đi như sợ hãi thứ gì đó đáng ghê tởm vậy?
Nắm chặt hai tay, anh gồng mình ngồi thẳng dậy, môi mím chặt gượng những cơn đau nhói ở đầu, lòng thầm mắng bản thân sao có thể tùy tiện nói ra câu nói ấy. Có một mối quan hệ vui vẻ, vô tư với cô như thế này chẳng phải là tốt rồi sao, hà cớ gì phải một tay bóp nát mối quan hệ tốt đẹp này, để cô trở nên xa lánh anh như thế???
Thế nhưng, anh vẫn không nén nổi tức giận, buồn tủi. Quắc mắt nhìn ra cửa, anh tự hứa với lòng nếu cô có quay trở lại, anh tuyệt nhiên sẽ không ngó ngàng, xem cô như không khí!
Kevin cô độc ngồi dựa vào thành giường, gặm nhấm những cảm giác buồn bã, giận dữ lẫn lộn mà không hay biết rằng, Phương Nhã sau khi rời khỏi bệnh viện, cô phải đối diện với những đoạn ký ức chớp tắt quanh quẩn trong đầu, quay cuồng, nhức nhối.
Dưới ánh đèn lập lòe của đèn đường, Thảo Nhi đứng bên cạnh, nhìn Phương Nhã đầy lo lắng, không ngớt lời giục cô hãy về nhà, nhưng cô nhất quyết chối từ, chỉ ngồi sụp xuống đất, lắc đầu nói một câu:
" Chị muốn yên tĩnh một lát!"
" Chị Jessica, chị không sao chứ? Trông chị có vẻ không khỏe?" - Thảo Nhi e dè nói, thật ra cuộc đối thoại giữa hai người ban nãy cô đã nghe được, giọng của Kevin lớn như vậy ngay cả những bảo vệ đứng canh bên ngoài cũng nghe rõ mồn một. Lúc đó, cô cứ tưởng Phương Nhã sẽ vui sướng chấp nhận tình yêu của anh, mà ngược lại còn tỏ thái độ khó chịu, không nói không rằng bỏ chạy ra ngoài. Hành động đó, ngay cả cô cũng cảm thấy kỳ lạ, huống hồ gì là Kevin.
" Chị Jessica! Có phải ..." - Lời nói của cô bé chứa đựng sự ngượng ngập. Cô dù còn nhỏ, nhưng có thể nhận ra được tình cảm của Phương Nhã dành cho Kevin không đơn giản là tình anh em thông thường, nó còn vượt lên trên cả tình yêu nam nữ. Thật ra, cho dù là một người chậm hiểu đến đâu, thì chỉ cần nhìn thấy thái độ đau khổ gấp bội phần của Phương Nhã hôm nay trong bệnh viện là đủ hiểu! Phương Nhã ngồi sụp xuống bên lề đường, đôi mắt thất thần nhìn vào khoảng không, đầu óc quay cuồng mụ mị hồi tưởng lại khoảnh khắc ban nãy, dường như trong đầu cô chợt vang lên giọng nói của một người con trai...
Khi nãy, đối diện với ánh mắt nhiệt tình cháy bỏng của anh, tim cô trở nên đập rộn ràng, vui sướng khác lạ. Cô biết, bản thân mình đã yêu anh, và đang tận hưởng niềm hạnh phúc bé nhỏ đó. Nhưng cảm xúc kia không tồn tại được bao lâu, thì đầu cô đột nhiên nhói lên, ngay lập tức vang vọng giọng nói của người con trai nào đó không rõ mặt. Hệt như lời tỏ tình của anh vừa nói cách đây không lâu...
Sau câu nói " Anh yêu em" của Kevin được vài phút, cô dường như có một ảo giác, xưa kia một người nào đó đã từng nói câu nói này, lời nói rất chân thành, đầy cháy bỏng cũng hệt như anh...
" Nghe cho rõ, những lời anh nói đều là thật. Và anh yêu em, cũng là thật!!!"
Giọng nói trầm ấm ấy vang lên, dường như con tim cô cũng lỗi nhịp theo từng lời nói đó, vui sướng, buồn vui, và cả sợ hãi ...
Cô không biết rằng giọng nói mà mình vừa nghe được có phải là ảo giác hay không, mà lại khiến cô đau đầu đến mức không chịu được, ngay cả con tim cũng chợt nhói lên một cách kỳ lạ.
Có phải chuyện này có liên quan đến ký ức của cô trong quá khứ? Người con trai đó, rốt cuộc là đang nói với cô hay ai khác? Và tại sao, tim cô lại đau như vậy???
Đôi chân nặng trĩu bước đi, thế nhưng đôi mắt long lanh ánh nước của cô lại hướng về tầng lầu nơi Kevin nằm, căn phòng còn sáng trưng thế kia chắc hẳn rằng anh vẫn chưa ngủ. Vội vã chớp mắt, có lẽ tạm thời cô không nên gặp anh khi tâm trạng tồi tệ này cứ mãi dai dẳng!?
Đi được một lúc, cô lúc này mới chợt nhận ra đằng sau lưng mình có tiếng bước chân, theo quán tính liền xoay lại ...
" Thảo Nhi? Sao em lại đi theo chị?" - Cô trợn mắt, nhìn cô bé rụt rè đi sau lưng mình mà không dám lên tiếng. Rõ ràng là từ nãy đến giờ vì mải mê suy nghĩ nên đã nhất thời quên mất Thảo Nhi rồi.
" Em ... em nói chuyện với chị mà chị có trả lời đâu. Nhìn chị thất thần như thế, em cũng không dám nói gì, nên đành im lặng" - Cô bé vặn vẹo ngón tay mình, thật thà đáp.
Nhìn thấy điệu bộ của cô bé, ánh mắt Phương Nhã cũng trở nên dịu lại, cảm thấy hơi có lỗi, bèn lên tiếng nói thật: " Xin lỗi, Thảo Nhi! Chị chỉ là có một số chuyện nghĩ không thông, nên nhất thời quên mất em!" - Nói rồi cô chợt ôm chầm lấy cô bé, thổn thức - " Em biết không, dường như chị đã nhớ được chuyện gì đó. Quá khứ của chị, dường như càng ngày càng hiện rõ ..."
Rõ ràng câu nói của cô tác động lên Thảo Nhi ngay tức khắc, vì trong tích tắc, cô bé liền phản ứng lại, quắc mắt nhìn cô như không thể tin nổi:
" Hiện rõ? Chị Jessica, chị đã nhớ lại hết rồi sao?"
" Không phải, đầu óc chị rối lắm. Thảo Nhi à, em nói đi. Chị phải làm gì đây? Trong đầu chị dường như có điều gì đó đang thôi thúc chị, thỉnh thoảng lại có một số hình ảnh, một giọng nói không rõ của ai lại vang lên. Nhưng chỉ cần nhìn thấy được một chút hình ảnh đó thôi, đầu chị đã đau như búa bổ rồi!"
Cô nhăn nhó nhìn Thảo Nhi, vừa lấy tay ôm đầu, rồi lại đau khổ nói tiếp:
" Em biết không? Từ hai năm trước, lúc nào chị cũng muốn tìm lại cho mình quá khứ, tìm lại cuộc sống trước đây của mình. Cho dù là khoảng thời gian gần đây, thỉnh thoảng chị lại mơ thấy những hình ảnh một cô gái cứ mãi xuất hiện trong giấc mơ, thì chị lại càng muốn tìm hiểu quá khứ của mình hơn. Nhưng cho đến hôm nay, thì chị hoàn toàn không muốn nhớ lại nữa. Không muốn!"
Thảo Nhi nhìn đáy mắt Phương Nhã vô cùng hoảng loạn, cũng cảm thấy sợ hãi theo, liền nắm lấy hai vai cô trấn an, tuy rằng trong lòng cũng hồi hộp không kém:
" Chị Jessica, thật ra đã xảy ra chuyện gì? Chị đã nhìn thấy những gì? Cứ bình tĩnh, từ từ kể cho em nghe, có được không?"
Giọng cô như vỡ ra, nói trong đứt quãng: " Em có còn nhớ, tuần trước khi em vô tình đổ ly sữa lên người chị, đột nhiên trong đầu chị lập tức xuất hiện hình ảnh một cô gái, hất thứ chất gì đó lên người chị. Bản thân chị khi đó cảm nhận được nỗi đau đớn toàn thân mình, nhức nhối, rát bỏng đến quằn quại. Hình ảnh đó rất giống thật, hoàn toàn không phải là ảo giác!"
Cô nói liền một mạch, trong lòng dấy lên mối linh cảm đầy bất an, lo lắng, nhưng càng nói càng tỉnh táo, lời nói cũng trở nên rành mạch cặn kẽ hơn:
" Tháng trước, chị đã từng mơ thấy hình ảnh một người con trai trong làn sương mờ ảo đang nói chuyện với chị, nhưng không tài nào chị thấy được mặt anh ta, hơn thế nữa, mỗi khi chị đến gần, thì lập tức cả người anh ta biến mất, sau đó thì chị tỉnh dậy. Cứ như thế giấc mơ đó lặp đi lặp lại vài lần liên tục. Nhưng cho đến dạo gần đây thì không còn mơ thấy người con trai đó nữa."
Nói đến đây, đột nhiên cô liền hạ giọng, cố gắng lấy lại hơi rồi bình tĩnh nói tiếp:
" Giấc mơ đó bây giờ không còn ám ảnh chị trong giấc ngủ nữa, nên nhất thời chị cũng không để tâm đến. Nhưng cho đến hôm nay, chị không muốn không nghĩ cũng không được. Thảo Nhi! Dường như, trước đây chị đã từng quen và yêu một người nào đó... chứ nếu không, làm sao con tim chị lại đau như thế???"
Thảo Nhi nhăn nhó nhìn cô, nhất thời đầu óc không tiếp thu hết nổi những gì cô nói, hai bàn tay đặt lên vai Phương Nhã cũng trở nên cứng đờ.
" Thảo Nhi! Em nói đi, chị phải làm sao đây? Khi chị còn đang hạnh phúc với lời tỏ tình của anh ấy, đột nhiên giọng nói của một người con trai cất lên trong đầu khiến chị quay cuồng nhức nhối. Chị cũng không biết mình bị gì nữa, chỉ biết là mỗi khi người đó nói một câu, lòng chị lại đau như cắt, cảm thấy như bản thân đã hụt hẫng thứ gì đó quý báu lắm.
Em biết mà, đã từng có khoảng thời gian, chị luôn mơ thấy một người con trai nói mãi một câu nói với chị, mà không tài nào thấy được khuôn mặt. Thế nhưng, ngày hôm nay, trước câu tỏ tình của Kevin, chị lại một lần nữa nghe được giọng của người lạ mặt đó