Chiếc ly trong suốt bằng thủy tinh tuột khỏi tay Phương Nhã, rơi xuống đất vỡ tan tành. Cô hoảng hồn nhìn những mảnh vỡ li ti dưới chân mình, rồi cúi người xuống nhặt lấy, miệng than khổ:
" Trời ơi, sao mình hậu đậu thế này???"
" Ấy, chị Jessica! Để đó em làm cho! Coi chừng đứt tay đó!"
Thảo Nhi bộp chộp kéo tay cô đứng dậy, rồi khom người xuống nhặt lấy những mảnh vở:
" Không sao, không sao! Chỉ là cái ly thôi mà! Chị ra ngoài đi để em dọn!"
" Em đứng lên đi, để chị dọn cho!"
Trái ngược với suy nghĩ của Thảo Nhi, thì Phương Nhã không có một chút dấu hiệu nào là bỏ ra ngoài cả, còn xắn tay áo lên, cúi rập người xuống nhặt những mảnh vở vào mu bàn tay còn lại, chặc lưỡi nói:
" Chị không phải tiểu thư đài cát gì, nên chuyện nhỏ nhặt thế này chị làm được!"
" Không được!" - Thảo Nhi thấy cô nhặt lấy những mảnh vở một cách nhiệt tình thì liền trừng mắt, quay đầu ra sau, mắt đảo một vòng rồi mới thở phào nói tiếp - " Lỡ chị đứt tay rồi thì thế nào? Giám đốc sẽ giết em mất!"
Vừa nói cô bé vừa đưa tay lên cổ ra dấu hiệu " cứa cổ" khiến cô bật cười, tay vẫn tiếp tục làm nốt công việc còn đang dang dở:
" Con bé này! Chị đâu vô dụng tới mức đó. Ngay cả cái ly cũng không dọn dẹp được, có phải quá tệ rồi không?"
Thảo Nhi trơ mắt ngồi nhìn Phương Nhã bỏ những mảnh vở vào thùng, môi hé mở tính nói thêm điều gì thì đột ngột chiếc điện thoại bàn vang lên.
Cô bé vội vã chạy đến bên chiếc bàn điện thoại, nhanh chóng bắt máy:
" Alo!"
<>
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói lạ của một cô gái, chân mày khẽ cong lại nhưng vẫn đáp:
" Dạ phải, cho hỏi cô là ..."
<>
Phương Nhã từ bên trong bếp chạy ra, không rõ cô bé đã nghe được gì sau câu nói đó, chỉ thấy được sống lưng Thảo Nhi đã cứng đờ, sắc mặt tái mét buông ngay điện thoại xuống, tay chân run rẩy, miệng lắp bắp nói:
Nghe nhắc đến Kevin, đôi mắt cô chợt bừng sáng, bất giác lòng cảm thấy hoang mang tột độ, thấy cô bé lắp bắp không nên lời, bèn nôn nóng thúc giục:
" Kevin làm sao? Em nói rõ ràng ra xem nào?"
" Vừa ... vừa nãy ... cô y tá bệnh viện nói, giám đốc bị tai nạn ở ngoài đường, giờ đang hôn mê bất tỉnh trong bệnh viện ..."
" Em ... nói ... gì?"
Trong khoảnh khắc, đất trời như sụp đổ, hai tai phút chốc ù đi, cô yếu ớt dùng hết sức lực lao đến bên Thảo Nhi, nắm chặt lấy vai cô bé, hét lên đầy kích động:
" Đi, mau lên! Mau đến bệnh viện!!!" Con tim thổn thức (tt)
Rầm!
Tiếng đập bàn thật lớn phát ra từ quầy lễ tân, đôi mắt in hằn những tia đỏ lòm của Phương Nhã khiến những cô y tá bất giác rùng mình. Cô run rẩy, khó khăn lắm mới thốt nên một câu yếu ớt:
" Kevin Nguyễn ở phòng nào?"
Ngay lập tức cô y tá gần đó tra ngay phòng của Kevin, rồi đáp nhanh như cái máy:
" Dạ! Ở phòng vip A503, tầng ..."
Chưa kịp dứt lời, bóng dáng Phương Nhã và cô bé nhỏ nhắn đứng bên cạnh đã nhanh chóng khuất nhanh sau dãy hành lang bệnh viện, để lại cái nhìn đầy ngơ ngác của cô y tá, chữ cuối cùng của câu " tầng 12" nhanh chóng bị nuốt mất.
" Chết tiệt! Sao không có thang máy nào hoạt động hết vậy???"
Cô sốt ruột bấm liên tục những nút thang máy xung quanh, nhưng không một thang máy nào chịu dừng lại ở tầng trệt. Thâm chí có một số thang máy hiện đang đứng yên ở tần mười mấy khiến cô nôn nóng không chịu được, con tim như muốn rớt ra ngoài vì sợ hãi. Liếc mắt nhìn bên cạnh, cô nhanh chóng lao đến bên cầu thang bộ, leo lên lầu bằng tốc độ nhanh hết sức có thể. Đi được đến tầng 10, thì tốc độ cả hai đã chậm dần, Phương Nhã cũng yếu ớt leo lên cầu thang, nhưng vẫn cố gắng gượng.
Riêng Thảo Nhi thì thở hồng hộc đuổi theo sau, giọng đứt quãng với theo bóng cô hì hục leo lên đằng trước, than thở:
" Chị Jessica, đợi .. đợi em với!!!"
Cuối cùng thì cô cũng đã dừng lại ở tầng 12, chạy như bay tìm kiếm từng phòng một, sắc mặt tái mét, bờ môi nhợt nhạt, dường như chỉ cần một tác động nhỏ nhoi lên người thôi, cô nhất định sẽ gục ngã mất.
Cánh cửa phòng bệnh viện bật ra, bóng dáng quen thuộc nhanh chóng xuất hiện trước cửa, khiến cô dồn hết sức lực lao đến nắm chặt lấy tay ông bác sĩ, hét lên:
" Bác sĩ Dong Won!! Kevin ra sao rồi??? Anh ấy có bị làm sao không? Không nguy hiểm đến tính mạng chứ?"
Vị bác sĩ cau mày nhìn cô, không nén nổi thở dài:
" Jessica! Con hãy vào trong thăm cậu Kevin lần cuối đi!!!"
Dứt lời, ánh mắt Phương Nhã hiện lên một nỗi bi thương giằng xé, con tim chợt đau đến muốn vỡ ra, chân bất giác lùi về một bước, hỏi lại thật chậm:
" Cái gì? Chú đừng đùa với con, bác sĩ Dong Won?"
Đuôi mắt vị bác sĩ vội cụp xuống, im lặng không trả lời. Cô phát hiện ra hốc mắt mình đã bắt đầu chảy nước, rơi xuống gò má diễm lệ, hai tay bấu chặt vào tay áo ông, hét lên đầy kích động:
" Bác sĩ Dong Won, chú đã từng là bác sĩ trị liệu cho con, xin chú hãy cứu lấy anh ấy!!!! Kevin không thể chết được, anh ấy không thể nào có chuyện được đâu!!! Không!!!"
Nói hết câu, Phương Nhã hoảng loạng chạy vào trong phòng bệnh, hai hàng nước mắt chảy dài. Vốn dĩ không hề nhận ra ánh mắt vị bác sĩ kia lóe lên tia nhìn đầy khó hiểu, môi hé mở tính nói ra câu gì đó, nhưng rồi lại thôi ...
Đôi mắt nhòe dần trước mắt, che đi khuôn mặt xanh xao của anh, hàng mi cong rủ xuống kia đang nhắm chặt trong giấc ngủ khiến tim cô như muốn vỡ thành từng mảnh, đau nhói. Cô thổn thức, nắm chặt lấy tay anh kề sát lên má mình: " Kevin! Anh đừng như vậy, đừng làm em sợ có được không? Mở mắt đi, đừng ngủ nữa! Mở mắt ra nhìn em đi. Kevin! Em còn rất nhiều chuyện muốn hỏi anh, còn rất nhiều thứ muốn nói với anh! Kevin! Kevin à!!!!"
Cô khóc tức tưởi, lay cả thân người anh liên tục, giọng nói chứa đầy đau khổ giằng xé, xót xa, ngỡ rằng tim mình ngừng đập, trong khoảnh khắc bao nhiêu kí ức, bao nhiêu kỷ niệm chợt hiện về:
" Kevin! Em ra lệnh cho anh tỉnh dậy ngay! Anh mau tỉnh dậy! Tỉnh dậy đi! huhu!"
Cả căn phòng chìm trong im lặng đến nặng nề, chỉ còn nghe được tiếng thút thít của Phương Nhã. Cô gục mặt vào lòng anh, nức nở:
" Có phải anh muốn em tức chết không hả? Kevin! Rốt cuộc đêm đó câu nói đó của anh phải thật không? Em muốn nghe chính anh giải thích??? Anh có nghe không hả? Tỉnh dậy giải thích cho em đi!!! Không được nằm đó nữa, không được chết!!!!"
Cô lắc lắc vai anh, giục anh tỉnh dậy. Tưởng chừng mọi thứ đều sụp đổ trước mắt, tinh thần trở nên vô cùng tuyệt vọng, thì chỉ trong tích tắc, cô nhận ra được các cơ trên mặt anh giãn ra, chân mày thoáng cử động, mi mắt từ từ hé mở, mệt mỏi nhìn cô, gắt lên đầy yếu ớt:
" Con bé này, anh chưa chết mà! Có phải muốn lắc anh cho anh chết luôn không hả?"
Phương Nhã ngẩn người vài giây, tròn mắt nhìn anh đầy kích động, mãi một lúc sau cô mới hoàn hồn trở lại, tay sờ lấy mặt anh, cảm nhận được hơi ấm nóng hổi trên mu bàn tay mình, rồi thốt lên mừng rỡ:
" Kevin! Anh không chết sao? Anh thât sự không chết! Tốt quá, tốt quá rồi!!!"
Cô ôm chầm lấy anh, nước mắt nước mũi tèm lem trên mặt, ướt đẫm vai anh. Trong khoảnh khắc, cơn đau bổ ở đầu Kevin lại nhói lên, miệng khẽ kêu một tiếng:
" A!"
Nghe tiếng rên rỉ của anh, cô vội vàng buông người anh ra, ríu rít xin lỗi, nhưng đôi mắt vẫn đầy hoang mang lo lắng, nhìn chằm chằm lên người anh, quan sát tỉ mỉ từng nơi một. Một lúc sau, cô bắt đầu nhận ra có điều gì đó không ổn, bèn thốt lên đầy nghi ngờ:
" Kevin! Anh thật sự không sao chứ?"
Anh cau mày nhìn cô, mi mắt sắp cụp xuống đầy mệt mỏi, nhưng vẫn kiên trì trả lời:
" Không! Em về đi! Anh không sao!"
Thoáng trông thấy ánh mắt lạnh lùng của anh, tim cô khẽ ngưng một nhịp. Thế nhưng trong lòng lại bừng bừng nổi giận, tức quá hét lên:
" Kevin! Đừng làm em lo có được không?"
Anh chợt bừng mắt, đau lòng nghe giọng nói đầy trách móc của cô, nghẹn lại như sắp khóc. Bất chợt tim anh run rẩy, ánh mắt trở nên dịu dàng lại, nhìn cô lo lắng:
" Jessica! Anh không sao thật mà! Em nhìn đi, đầu anh chỉ bị khâu vài mũi nhỏ, không đáng kể gì đâu!"
Cô xót xa nhìn vải màu trắng được băng trên đầu anh, tay bất giác chạm nhẹ vào, cảm nhận rõ con tim mình đang đau nhói, run rẩy. Nhưng rồi một phút sau liền nhận ra được điều bất thường, sắc mặt cô trở nên nghiêm trọng, hai mắt nhíu chặt đầy nghi ngờ:
" Ơ! Thế tại sao bác sĩ Dong Won bảo em vào gặp anh lần cuối chứ???"
Kevin ngẩn người vài giây, rồi chợt bật cười khi đã hiểu sự tình. Miệng sắp sửa lên tiếng thì nhanh chóng một tiếng nói từ đằng sau lưng cất lên, cướp luôn lời anh:
" Ấy, con hiểu lầm chú rồi! Chú bảo vào gặp lần cuối, nghĩa là lần cuối Kevin nằm ở phòng này, vì sang ngày mai là cậu ấy sẽ được chuyển sang phòng khác mà!"
" Bác sĩ Dong Won!!!!!" Cô tức giận gằng từng chữ, hai mắt long lên sòng sọc, lăm lăm tia nhìn đầy sắc bén lên người vị bác sĩ đã đứng tuổi như đe dọa. Nhưng bác sĩ Dong Won chẳng có vẻ gì là sợ hãi, còn bình thản đáp:
" Chú cũng muốn giải thích lắm. Nhưng con không cho chú cơ hội lên tiếng mà!"
" Chú ... chú .." - Cô tức không nói thành câu, quay mặt ra sau thở dốc. Chuyển phòng thì cứ nói là chuyển phòng, tại sao lai bảo gặp lần cuối, còn bày ra bộ mặt ảo nảo u sầu như thế kia làm gì? Không phải muốn hù chết người ta sao hả?
" Tại... tại sao ban nãy con kích động như vậy, hỏi chú như vậy, mà chú lại bày ra bộ mặt đáng thương, buồn bã tột độ như thế, còn không trả lời câu nào, im lặng làm như không thốt nổi nên lời vậy. Thế là sao hả???"
Bác sĩ Dong Won ảm đạm nói, giọng nói vẫn bình thản nhưng pha chút châm chọc, tay bất giác đưa lên cổ mình xoa xoa, cất giọng bằng tiếng Việt Nam rất chuẩn:
" Con thông cảm. Chú dạo này đang bị đau họng. Ban nãy đột nhiên cổ họng phát nghẹn, thế nên mới phải giữ giọng để lấy hơi nói tiếp. Thế nhưng chú chưa kịp mở miệng nói gì thì con đã kích động xông vào phòng rồi. Chú có kịp nói gì nữa đâu!"
" Phải rồi! Tuy Kevin không bị thương nặng lắm, nhưng trên trán phải khâu mất 7 mũi, vết thương khá sâu, con nhớ đừng kích động,lay lấy lay để cậu ấy trên giường như ban nãy nữa nhé!!!"
Cô chợt cứng họng không nói được gì, mặt đỏ bừng vì thẹn, phút chốc hồi tưởng lại những hành động ban nãy của mình, khóc tức tưởi sà đến bên anh, trông chẳng khác gì một con hề. Đến lúc này cô thật muốn kiếm một cái lỗ thật sâu, chui xuống để không ai nhìn thấy dáng vẻ xấu hổ này của mình nữa.
Không khí xung quanh chợt lắng đọng, thỉnh thoảng vang lên tiếng cười rất khẽ. Cô biết rõ là anh đang cười mình, thế nhưng đầu vẫn cúi gằm xuống, không hé môi nói bất cứ câu nào. Cho đến khi thời gian trôi qua thật chậm, tưởng chừng như chỉ còn đó những nhịp đập của con tim, cô mới từ từ ngẩng đầu lên, và mặt phút chốc đỏ lựng khi nhận ra anh vẫn đang nhìn mình chăm chú. Bất giác cô lúng túng, đầu nghiêng sang bên tránh né:
" Jessica! Em đang lo cho anh sao?"
Đến khi cô kịp tiêu hóa được câu nói của anh, thì phát hiện rằng bác sĩ Dong Won đã đi khuất từ lúc nào. Giờ đây trong phòng chỉ còn lại cô và anh, không khí trở nên kỳ lạ khác thường, nhất là khi cô cảm nhận được một luồng khí nóng chảy trong huyết quản, như đốt từng thớ thịt trên người. Đột nhiên, cô bắt đầu ngẫm nghĩ lại cảm giác của bản thân. Dường như có gì đó thật khác lạ!
Sau một hồi tư lự, cô vẫn im lặng không trả lời, chỉ khẽ cau mày nhì