“ Yêu không phải là cái tội, nhưng cái tội đáng tiếc nhất của đời người, là vì tình yêu mà đánh mất đi chính mình!
Dù bản thân đã dám yêu, dám hận, nhưng cái chủ yếu vẫn không thể giữ lại cho bản thân một khoảng trời riêng. Cũng vì thế mà cuộc sống ngày càng mệt mỏi, trôi đi một cách vô vị,xung quanh chẳng còn ai, chỉ còn một mình với chiếc bóng, lạnh lẽo hiu quạnh ...
Tội ác dần lấp đầy đi tâm can con người, biến nó thành một màn đêm dài và sâu đến tưởng chừng như không thể nhìn thấy được ánh sáng.
Không chỉ riêng họ, ngay cả tôi cũng thấy ghê tởm chính bản thân mình!”
- Trương Cẩm Tú -
-----------
Tại địa bàn của Một Mắt ...
Trong không khí ngột ngạt đến khó thở, những tên đàn em của Một Mắt ngồi xung quanh chiếc bàn tròn, ai cũng im lặng đợi chờ một lời phán quyết từ phía đại ca của họ, vẻ mặt vô cùng căng thẳng.
Một Mắt ngồi yên một chỗ, mắt vẫn dán chặt vào bản hợp đồng về quyền sở hữu mảnh đất ở Quận 7, thỉnh thoảng khóe mép lại co giật như ngụ ý cười:
“ Vụ bàn bạc đã xong, mảnh đất này đã thuộc về chúng ta. Phi Vũ, mày liên lạc với địa bàn bên Tên Lửa, dặn dò chúng kỹ càng thứ bảy tuần này 8h tối sẽ có cuộc giao dịch!”
Phi Vũ đút bàn tay bị mất bốn ngón của mình vào trong túi áo, gật đầu nghe lệnh của Một Mắt, tay còn lại chắp ra sau lưng, hết sức gồng chặt rồi lại thả ra, hệt như đang cố sức khắc chế cảm xúc nào đó.
“ Dạ, đại ca!”
“ Lão Đầu, hàng trắng bên tụi mày thế nào rồi?”
“ Đại ca, đã có đầy đủ không thiếu một lô hàng nào!”
Một tên trong số đàn em của Một Mắt, tóc bờm ngựa màu đỏ chói, đeo một khuyên tai bên mũi, cánh tay trái còn để lộ hình xăm hình chim ưng, nhếch môi đắc thắng:
“ Đại ca thật sáng suốt, lợi dụng miếng đất nhỏ nhoi này để làm thành một lò sản xuất hàng trắng. Nơi thông giáp với những du khách nước ngoài, sẽ càng tiện lợi cho chúng ta hơn! Có trách, phải trách tên giám đốc ngu ngốc kia đã tự dâng món mồi ngon vào tay đại ca!”
Xung quanh chiếc bàn tròn lại được rầm rộ tiếng cười nắc nẻ, bọn đàn em thay phiên nhau xua nịnh, ùa theo đồng tình với cách làm của Một Mắt. Thật ra chuyện này đối với bọn chúng thật sự là một chuyện tốt, chỉ cần những lô hàng bán chạy thành công, thì sẽ mở thêm được thế lực của Một Mắt. Đến lúc đó, dù có là mười khách sạn Red cũng không thành vấn đề!!!
Đúng lúc không khí xung quanh đang dần trở nên cao trào, thì cánh cửa phòng đột ngột mở ra. Tên Thái – đàn em dưới quyền của Phi Vũ liền bước đến gần nơi Một Mắt ngồi, trịnh trọng nói:
“ Đại ca, bên ngoài có thằng tên Vũ Quốc Thịnh, muốn gặp mặt đại ca!”
Bên ngoài cửa sổ, gió hiu hắt, ánh nắng chói chang làm sáng bừng cả căn phòng. Trong vài giây sau đó, đáy mắt tên trùm khét tiếng lóe lên một tia sáng khó hiểu, ban đầu là có chút bất ngờ, nhưng ngay sau đó liền ẩn chứa một sự nguy hiểm đến khó lường.
Quốc Thịnh? Người con trai một thời khiến đứa con hoang Cẩm Tú của ông yêu đến cuồng dại. Sau hai năm không gặp lại có thể ăn gan hùm đến mức tự động nộp mạng vào hang cọp???
----------
Trong một góc khuất của hành lang bệnh viện, Cẩm Tú mồ hôi đầy trán, một tay cầm chắc điện thoại, mắt trợn trừng như đang cố gắng tiếp thu những gì tin tức mình vừa nghe được, cầu mong mọi thứ chỉ là nghe lầm.
Sự sợ hãi bao trùm lấy toàn thân, từng giây từng phút trôi qua căng như dây đàn, từng lời nói của Quốc Hùng cô không bỏ sót lấy một chữ, tim dường như chịu phải áp lực quá lớn, khiến cả người run rẩy co thắt lại, sắc mặt càng lúc càng trở nên nghiêm trọng.
Chuyện đó, cố tình để những tên cai nghiện trốn trại, sao bọn cảnh sát có thể tìm được người nhanh như thế được???
<>
Mu bàn tay đổ đầy mồ hôi đến mức điện thoại sắp tuột khỏi tay, Cẩm Tú cố gắng hít thở thật sâu đủ năm lần, sau đó mới liếc mắt nhìn về phía giường bệnh bên trong, nơi một cô gái trẻ đang nằm thiêm thiếp với những dây nhựa chằng chịt xung quanh, mắt cô vô thức lộ ra tia nguy hiểm, môi vì thế mà nhếch lên, cô cười lạnh, giọng vẩn đục vang trong không trung:
“ Quốc Hùng, anh là một người cha tốt!!! Tôi nghĩ anh cũng hiểu được tình trạng con gái anh bây giờ, đúng không?”
Đầu dây bên kia vang lên âm thanh rùng rợn, có tiếng va đập, tiếng người hô hoán, và tiếng còi xe vang lên inh ỏi, đủ mọi thứ tạp âm, dường như tên Quốc Hùng đó đang ở ngoài đường, một nơi nào đó. Đợi một lúc sau, cũng không có tiếng trả lời. Cô liền cắn răng nói tiếp: “ Thu Dung đang bệnh nặng, ngay cả hô hấp cũng khó khăn. Nếu anh muốn tôi cứu chữa cho con gái của anh, thì hãy làm theo lời tôi!!!”
<>
Tiếng Quốc Hùng gay gắt, dường như đang mất bình tĩnh, giọng thốt ra trở nên lạnh như băng:
<>
“ Đừng kích động như thế, bây giờ anh đã ra nông nỗi này rồi, không còn khả năng ở bên cạnh con gái nữa đâu. Đừng quên, Thu Dung đang ở trong tay tôi, nó có hề hấn gì, thì cũng là do quyết định ở anh đấy Quốc Hùng!”
“ Không còn cách nào khác đâu, nên biết Thu Dung cần phẫu thuật gấp để giữ được tính mạng, hiện giờ chỉ có tôi mới giúp được anh thôi. Chỉ cần thừa nhận tất cả âm mưu đều là của mình, thì con gái anh sẽ được sống!”
“ Chỉ cần, anh tự giác nói với bọn cảnh sát, tất cả mọi chuyện, đều là một mình anh làm, không có ai khác!!!”
Làn gió lồng lộng, đôi mắt Cẩm Tú sáng ngời, dè chừng lặp lại những lời nói của mình trong điện thoại, tay nắm chặt đến nỗi các khớp tay trắng bệch, vài giây sau liền cúp máy, quay mặt hướng về chiếc giường trắng toát bên trong căn phòng.
Cô cứ đứng yên như thế, mắt đăm đăm nhìn Thu Dung thiêm thiếp trên giường bệnh.
Mười mấy phút trôi qua, như đã suy tính thật kỹ càng, cô mới từ từ bước vào trong, tựa như mọi thứ đã đổi khác, cô mím chặt môi, giọng khẽ khàng như gió:
“ Tôi đã chịu thua thiệt quá nhiều, không thể để bản thân chịu cay đắng thêm lần nào nữa. Quốc Hùng, anh đành phải làm vật hi sinh cho tôi thôi! Tôi hứa, sẽ lo cho con anh thật chu đáo!!!”
Dứt lời, Cẩm Tú khoác vội áo khoác, rồi bước thật nhanh khỏi phòng bệnh, mọi thứ xung quanh ngay lập tức chìm trong không khí vắng lặng, u uất, không một tiếng động.
Bạn đang doc truyen online tại: WWW.ThichTruyen.VN
Ba ngày sau ...
Phương Nhã ngẩn người nhìn vào màn hình điện thoại, nỗi lo lắng bất an đột nhiên dâng tràn trong lòng, khiến cô không tài nào ngồi yên được một chỗ. Đã hơn một tuần trôi qua, kể từ khi cô bị Kevin bắt ở trong ngôi nhà này, đến giờ cô vẫn chưa gặp được Quốc Thịnh, cũng không thể liên lạc được với anh. Cảm giác này, khiến cô rất khó chịu.
Từ khi cô chấp nhận tình yêu của mình và Kevin, cô đã quyết định chuyện gì cũng sẽ bàn bạc với anh, không giấu giếm anh bất cứ chuyện gì. Nhưng về mối quan hệ giữa cô và Quốc Thịnh, nhất định phải làm rõ. Suốt mấy ngày nay, cô thật sự rất muốn gặp Quốc Thịnh để nói cho rõ ràng, rằng quá khứ của họ đã qua rồi, tất cả rồi chỉ còn lại những hạt cát bụi mỏng manh tan vào hư không!
Không phải cô phản bội quá khứ của chính mình, phải bội tình yêu say đắm bao nhiêu năm qua ... mà là hiện tại, mọi thứ đã đổi khác.
Cô không hề quên đi tình yêu của hai người, càng không thể quên nỗi đau ngày xưa lớn đến chừng nào. Chỉ là trong thời gian ngần ấy năm, con tim ngỡ như đã chai sạn lại có thể nảy mầm thành một tình yêu mới, thật lòng!
Những năm qua, hạnh phúc luôn tuột khỏi tầm tay. Nếu như bây giờ bỏ lỡ đi tình yêu hiện tại chỉ bởi vì quá khứ ám ảnh, chẳng phải cô sẽ càng đáng trách hơn sao?
Chính vì vậy, cô mới quyết định tìm gặp Quốc Thịnh, chỉ để nói với anh rằng: cô đã sẵn sàng từ bỏ quá khứ!!!
Có thể anh sẽ đau lòng, sẽ buồn bã, sẽ hận cô, nhưng có thể sẽ tốt hơn nếu như cả hai cứ mãi vướng vài mối quan hệ luẩn quẩn, không tìm được lối thoát!
Đối với cô, không còn để quá khứ ám ảnh, chính là lối thoát!
“ Thảo Nhi, chị ra ngoài một tí!”
Cô ngồi xuống đất xỏ giày vào chân, vọng vào trong nói với Thảo Nhi. Không đợi cô bé kịp phản ứng, cô nhanh chóng chạy như bay ra khỏi nhà, vội đến mức quên luôn đem theo điện thoại.
“ Chị Jessica!!!!!!”
Thảo Nhi ngay tức thì vừa ló đầu ra khỏi nhà bếp, thì đã không còn thấy bóng dáng Phương Nhã đâu. Ngẩn người vài giây, cuối cùng cô bé mới thốt lên kinh hoàng:
“ Trời ơi, chị Jessica ra khỏi nhà rồi. Huhu, lần này chết chắc rồi, giám đốc giết mình mất thôi!!!” – Thảo Nhi ngay lập tức phóng như bay ra cửa, í ới gọi – “ Chị Jessica!!!!!”
“ Jessica, mau bắt máy ngay! Jessica, mau bắt máy ngay!”
Âm thanh lạnh băng của Kevin bất chợt vang dội khắp nhà, khiến Thảo Nhi cũng phải giật bắn mình vì sợ hãi. Vài giây định thần lại, cô mới nhận ra tiếng nói của anh phát ra từ chiếc điện thoại của Phương Nhã nằm trên sàn, bèn chần chừ với tay cầm lên rồi bắt máy, giọng rụt rè:
“ Giám ... giám đốc!”
Đầu dây bên kia chợt nín bặt, vài giây sau liền đáp, giọng trở nên khắt khe:
<>
“ Huhu, chị ... chị Jessica nhân lúc không có ai canh chừng, liền chạy ra khỏi nhà rồi, ngay cả điện thoại cũng không mang theo!!!” - Thảo Nhi nói như mếu, khuôn mặt nhăn nhó thảm thương, răng môi va vào nhau lập cập.
<>
Anh gầm lên phẫn nộ, khiến Thảo Nhi xém đánh rớt luôn cả điện thoại: “ Mới ... mới ban nãy!”
Đầu dây bên kia đột nhiên im lặng, cô bé chỉ nghe thấy tiếng thở khe khẽ, như đang cố chế ngự cảm xúc của mình. Một lúc lâu sau, không nói không rằng, anh cúp máy.
Thảo Nhi ngẩn người nghe một tràng tút tút, mới biết là đầu dây bên kia đã ngắt máy. Mặt mày cô bé chợt tái mét, cắn răng nói như khóc:
“ Chết rồi, giám đốc giận dữ quá rồi. Chị Jessica, lần này chị hại em rồi, huhu!!”
Trong khi Thảo Nhi cắn môi mường tượng đủ thứ hình phạt mà Kevin ban tặng cho mình, thì lúc này anh đang phừng phực lửa vì tức giận, cả người nộ sát khí, đôi mắt u ám hệt như đêm đen, xoáy sâu nhìn đăm đăm về phía cửa sổ.
Mấy ngày nay cô luôn ngoan ngoãn nghe lời, không ra khỏi nhà một bước. Hôm nay lại giở chứng trốn anh bỏ đi không nói một tiếng nào, đã thế còn vứt luôn điện thoại anh mua cho cô cách đây mấy hôm, không thèm mang theo bên người nữa chứ.
“ Jessica, em giỏi lắm!!! Để xem anh trừng trị em thế nào!!!!” Mây đen dày đặc, vài hạt mưa nặng hạt nối tiếp nhau rơi xuống đất, loang lổ trên những vũng bùn tạo thành một vũng. Phương Nhã nhắm mắt, lặng lẽ hứng những giọt nước mưa như tát vào mặt, lòng cảm thấy bồn chồn không yên.
Cô đứng ở trạm điện thoại công cộng, liên tục gọi cho anh nhưng đáp lại chỉ là những tiếng tút dài. Không biết rằng cô đã gọi bao nhiêu cuộc, chỉ biết rằng bản thân mình đợi anh rất lâu rồi, lâu đến mức ... bầu trời trong xanh cũng dần chuyển sang u ám mù mịt.
“ Quốc Thịnh, anh đang ở đâu?”
Mưa ngày một lớn, sấm giật liên hồi khiến nền đất công viên trở nên láng bóng trơn trượt. Cô vô thức ép sát người gần bốt điện thoại, tim bất giác chùn xuống theo từng tiếng sấm rền vang, đôi mắt ướt nhòe liếc nhìn con đường trước mắt, giọng vang lên khe khẽ:
“ Anh thật không đến sao?”
Trước khi đi, cô đã nhắn tin cho anh, hẹn gặp tại công viên ngày xưa cả hai đã từng trao nhau nụ hôn đầu. Nếu như anh có đọc được tin nhắn, nhất định sẽ đến! Nhưng ... mấy tiếng đồng hồ trôi qua, dường như cô đã bắt đầu mất bình tĩnh, cảm giác bất an dâng tràn trong lòng, khiến cô không khỏi nghĩ rằng anh đã