không muốn thừa nhận, nhưng quả thật từ đầu đến cuối, tất cả đều là do cô tạo nghiệt. Cô biết, bản thân đã trở thành một người phụ nữ độc ác đến mức cả chính mình cũng phải ghê tởm. Vì quá yêu một người, nên bất chấp tất cả. Có thể cắn răng chịu nhịn nhục cái danh phận con riêng suốt hai năm qua, không một tiếng đính chính, cũng không muốn trở lại là con của trùm xã hội đen Một Mắt. Dù cho bản thân chịu rất nhiều khổ sở, nhưng cô không một câu oán than. Chỉ vì, hai năm sống bên anh chính là điều hạnh phúc nhất cô mong có được.
Cô bị mọi người ganh ghét cũng không sao, cô bị chính ba ruột của mình căm ghét cũng không sao, chỉ cần cô được ở bên cạnh anh. Như vậy là đủ!
Từ khi gặp và yêu Quốc Thịnh, cô biết mình chẳng khác gì một con thiêu thân, dù biết rằng lao đầu vào sẽ chết, nhưng lại không cách nào ngăn cản được ham muốn của con tim mình, bất chấp cả lý trí mà đâm đầm vào, mong muốn có được anh, tình yêu của anh.
Cô từng rất khâm phục bản thân, vì lý do gì mà có thể kiên trì, quyết tâm dẻo dai vững bền đến mức này, dù cho cả người mang nhiều vết thương, nước mắt sắp đóng băng thành đá, con tim đã trơ lì đến mức chai sạn, cũng vẫn không thể buông tay.
Mở tung cửa sổ, cô nhắm mắt tận hưởng làn gió mạnh như tát vào mặt, như cố gắng cho những cơn gió mau chóng cuốn đi những buồn phiền, đau đớn. Cô cần thời gian để tự huyễn hoặc mình, xoa dịu đi cảm giác tội lỗi dâng tràn trong lòng, vứt bỏ đi hình ảnh của một Cẩm Tú đầy yếu đuối.
Cứ đứng như thế hồi lâu, bất chợt trong đầu cô lóe lên một ý nghĩ quái gở, cô và Phương Nhã có lẽ sẽ thật sự là bạn, nếu như không có Quốc Thịnh xuất hiện trong cuộc đời của hai người. Trong khi Quốc Thịnh đang phóng xe như bay đến nơi ở của Một Mắt, lòng nóng như lửa đốt vì sợ rằng Phương Nhã sẽ xảy ra chuyện. Mà không hề hay biết rằng lúc này cô đang ở trong vòng tay của một người đàn ông khác.
Tại ngôi nhà của Kevin ...
Phương Nhã ngồi thơ thẩn nhìn chiếc đồng hồ cát to đùng đặt trên bàn, một tay chống cằm, tay còn lại dù đang quấn băng cũng vẫn mân mê chiếc đồng hồ trước mặt, thỉnh thoảng lại không nén được thở dài. Như biết được cô gái mình đang ôm chặt có tâm sự, anh càng siết chặt eo cô hơn, thì thào sau gáy cô nói nhỏ:
“ Em đang nghĩ gì?”
Anh tì cằm lên vai cô, ở cự ly gần như thế cô có thể nghe được cả tiếng thở của anh, hai lỗ tai phút chốc đỏ bừng, đầu vô thức nghiêng một bên, trịnh trọng nói:
“ Nhột quá, buông em ra!!!”
Biết cô xấu hổ, anh càng muốn trêu chọc cô hơn, khóe môi không tự chủ được cũng nhếch lên mãn nguyện, tay càng vì thế mà siết chặt, cứng đầu nói:
“ Không!”
Có nói với anh thêm nữa cũng không ích gì, cô bắt đầu bực bội, dùng tay không bị thương cố thoát khỏi vòng tay rắn chắc kia, nhưng suy cho cùng vẫn không được, hơn thế nữa còn bị anh cốc một phát lên trán, hậm hực nói:
“ Con bé này, trừ phi anh cho phép, thì em tuyệt đối không được buông tay anh ra, có rõ chưa?”
Vòng eo lại bị anh siết chặt, cô vừa đưa tay lên xoa trán, vừa trừng mắt nhìn anh. Một lúc sau cảm giác lại chùn xuống, cô không nhịn được mà nói với anh:
“ Kevin, chúng ta có thể ...”
Cô nói chưa hết, thì hai tay anh đã ôm lấy mặt cô, bắt nhìn thẳng vào mắt anh. Mất vài phút sau, anh mới lên tiếng, giọng dịu dàng như dứt khoát:
“ Jessica, em nói đi, em có yêu anh không?”
Cô nhìn sâu vào mắt anh, cảm nhận rõ một tình cảm thắm thiết không thể diễn tả thành lời. Cô hiểu, và cô cũng biết, cảm giác hiện tại mà mình đang có, đích thực cũng giống như anh.
Kể từ khi anh vì cô mà bị dính liếu đến Một Mắt, khi cô nghĩ rằng anh sẽ gặp nguy hiểm, thì cảm giác lúc đó, thật sự rất đau, đau đớn đến mức không thở nổi.
Đó là lúc cô biết rằng, bản thân mình đã yêu anh rồi!
Chỉ là, cô không muốn mình phải yêu anh. Cảm giác an toàn vẫn chưa thể tìm lại, những nỗi đau của quá khứ vẫn chưa thể nguôi ngoai, cô lại càng không muốn làm tổn thương đến Quốc Thịnh. Người đàn ông đó đã vì cô mà cố gắng, đã chờ cô hai năm, làm sao có thể phụ anh được nữa đây.
Cô cau mày nghĩ ngợi, Kevin liền dùng ngón trỏ vuốt cặp chân mày của cô giãn ra, sau đó mới dịu dàng lên tiếng, nhưng lần này giọng nói rõ ràng có chút buồn bã:
“ Jessica, em đang nghĩ đến anh ta, có phải không?”
Anh ho khan, đôi mắt đượm buồn, nói tiếp:
“ Em đừng dối lòng nữa, người hiện tại em yêu là anh, không phải là Quốc Thịnh. Thật ra em có từng nghĩ đến, tình cảm bấy lâu nay của em và anh ta đã không còn nữa, đơn giản đó chỉ là một thói quen hay không?”
Cô nhìn anh đăm đăm, lòng bàn tay bỗng đổ đầy mồ hôi, tại sao anh có thể nói những lời nói giống hệt trong suy nghĩ của cô như thế???
“ Jessica, em đừng như vậy nữa. Nếu có thể, anh rất muốn em trở lại là Jessica của ngày xưa. Những lúc đó, em sẽ không suy nghĩ, không đau buồn, cũng không nhiều tâm sự như bây giờ.” – Anh vuốt ve gương mặt cô, thở dài – “ Hãy gạt bỏ quá khứ, sống một cuộc sống mới. Và anh, sẽ cho em một cuộc sống hoàn toàn khác, không có hận thù, không có đau khổ! Chỉ cần, em toàn tâm toàn ý ở bên anh thôi!”
“ Kevin!”
Cô mím chặt môi, ngăn những giọt nước mắt vì xúc động, đôi mắt đỏ hoe nhìn anh không nói nên lời, để yên bàn tay mình trong tay anh, cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa tận trong tim.
“ Anh sẽ thay em làm tất cả. Từ bây giờ, em phải ở lại đây. Nhất định phải nằm trong vòng kiểm soát của anh, có như vậy anh mới an tâm được!”
Anh nói một cách chắc nịch, đôi mắt lộ rõ vẻ cương quyết khiến cô không khỏi giật mình, vùng tay khỏi anh, cô đáp nhanh:
“ Không được!”
Kevin nhất thời liền cau mày, đôi mắt u ám hệt như đêm đen, có thể từ chối anh nhanh như thế mà không cần phải tốn thời gian suy nghĩ, chẳng lẽ cô không muốn ở bên anh:
“ Em dám cãi lời? Anh nói rồi, em phải ở đây, không được đi đâu hết!”
“ Anh sao có thể vô lý như thế, em ...” – Cô trợn mắt, não bắt đầu hoạt động để tìm kiếm ra lý do nào đó – “ Em có nhà, sao có thể ở nhà của anh được!”
“ Chẳng phải nhà em đã bị Một Mắt lấy đi rồi sao? Em còn có nhà khác để về à?”
Cô không khỏi kinh hãi, đứng phắt dậy, chỉ tay vào mặt anh, trợn mắt gầm gè:
“ Anh!!! Ngay cả chuyện này anh cũng biết sao?”
Cô vuốt ngực, ngăn chặn cơn thịnh nộ sắp bộc phát, quay mặt đi không nói thêm lời nào nữa. Anh thật quá quắt, âm thầm điều tra tất cả mọi việc liên quan đến cô. Có biết cái gì gọi là quyền riêng tư hay không???
Trong lúc cơn giận của cô bốc lên tới đỉnh đầu, thì cả người liền cảm nhận được mùi nam tính đầy mạnh mẽ bao trùm toàn thân, kèm theo đó là tiếng nói nhỏ nhẹ đầy xót xa, cả vòng eo đột nhiên bị siết chặt, kềm *** trong lồng ngực rắn chắc:
“ Anh xin lỗi, Jessica! Anh chỉ muốn bản thân có thể hiểu em hơn, muốn mình có thể làm điều gì đó cho người con gái ngu ngốc này! Thật sự, anh không muốn em phải đau lòng, phải chịu khổ một mình nữa, có biết không?”
Anh lập tức xoay người cô lại, một tay nhẹ nhàng nâng niu bàn tay bị thương của cô, xót xa nói:
“ Em đau, cũng có nghĩa là anh đau. Nếu như có thể, anh sẽ thay em giải quyết tất cả. Tuyệt đối em đừng dại dột mà làm ra những chuyện gây tổn hại đến bản thân mình, đừng hành hạ bản thân như thế này nữa. Anh sẽ không vui đâu!”
Trong nháy mắt, hai hàng lệ tuôn trào, gương mặt anh mờ dần trong mắt cô, phải cố gắng lắm cô mới có thể cất thành tiếng:
“ Kevin!” “ Jessica!” – Anh nhẹ nhàng gọi tên cô – “ Đừng nghĩ nữa, mọi chuyện sẽ ổn thôi!”
Không biết mất bao nhiêu lâu, khi mọi thứ xung quanh chìm trong vắng lặng, cô mới gục đầu vào vai anh, tâm sự tất cả những chuyện đã xảy ra khi cô đặt chân trở về nước sau hai năm mất trí nhớ. Không hiểu sao, cô lại muốn nói hết cho anh nghe, không giấu giếm, có như vậy, lòng cô mới cảm thấy ấm áp và thanh thản hơn.
Anh nghe cô kể về người mẹ ở trong ngục tù cùng với người cha đã mất của mình, và sự xuất hiện bất ngờ của Một Mắt, tất cả đều do một tay Cẩm Tú gây ra. Người con gái đó cũng chính là nơi bắt nguồn mọi ân oán, mọi đau khổ. Hơn hết, cô ta cũng là một xúc tác khiến vận mệnh của cô hoàn toàn thay đổi.
Thật ra, cho dù cô không nói, anh cũng biết được chuyện gia đình cô rất rõ ràng, hơn thế nữa là cái chết đau thương của người cha nghiện ma túy, cả chuyện tên bác sĩ đã cưỡng bức cô, anh cũng điều tra hắn ta rất rõ, từ gia đình, thân thế cho đến gương mặt, tất cả đều không hề bỏ sót bất cứ chi tiết nào.
Anh cau mày, tên bác sĩ đốn mạt năm xưa, dù có biến thành tro cũng có thể nhận ra được. Chính là hắn, Phi Vũ – tên đàn em của Một Mắt. Theo như anh tìm hiểu, thì gia đình của hắn ta sụp đổ chỉ trong một đêm, đều là do Một Mắt gây nên. Đáng lý ra hắn sẽ phải rất căm hận ông ta, chứ lý nào lại gia nhập vào băng đản xã hội đen, tôn vinh ông ta làm đại ca như thế được?
Nếu như không có Một Mắt chống lưng, anh có lẽ sẽ giết chết tên khốn đó vì đã dám động vào Jessica của anh. Nhưng bây giờ vị trí của hắn ta thật sự không nhỏ bên cạnh Một Mắt, lỡ như làm kinh động đến ông ta, rất có thể chuyện cô đánh tráo ADN sẽ bị bại lộ. Vậy thì cô nhất định sẽ gặp nguy hiểm!
Vấn đề quan trọng nhất bây giờ, là phải đảm bảo cho cô được an toàn, tuyệt đối không để bất kỳ ai động vào cô dù chỉ là một sợi tóc!
Còn mọi chuyện còn lại, anh sẽ gánh vác tất cả thay cô!
Nếu như bàn tay anh có nhuốm đầy tội ác, anh cũng mong rằng cô vẫn không bị bất kỳ tổn thương nào!
------
Tại địa bàn của Một Mắt ...
Trong không khí ngột ngạt đến khó thở, những tên đàn em của Một Mắt ngồi xung quanh chiếc bàn tròn, ai cũng im lặng đợi chờ một lời phán quyết từ phía đại ca của họ, vẻ mặt vô cùng căng thẳng.
Một Mắt ngồi yên một chỗ, mắt vẫn dán chặt vào bản hợp đồng về quyền sở hữu mảnh đất ở Quận 7, thỉnh thoảng khóe mép lại co giật như ngụ ý cười:
“ Vụ bàn bạc đã xong, mảnh đất này đã thuộc về chúng ta. Phi Vũ, mày liên lạc với địa bàn bên Tên Lửa, dặn dò chúng kỹ càng thứ bảy tuần này 8h tối sẽ có cuộc giao dịch!”
Phi Vũ đút bàn tay bị mất bốn ngón của mình vào trong túi áo, gật đầu nghe lệnh của Một Mắt, tay còn lại chắp ra sau lưng, hết sức gồng chặt rồi lại thả ra, hệt như đang cố sức khắc chế cảm xúc nào đó.
“ Dạ, đại ca!”
“ Lão Đầu, hàng trắng bên tụi mày thế nào rồi?”
“ Đại ca, đã có đầy đủ không thiếu một lô hàng nào!”
Một tên trong số đàn em của Một Mắt, tóc bờm ngựa màu đỏ chói, đeo một khuyên tai bên mũi, cánh tay trái còn để lộ hình xăm hình chim ưng, nhếch môi đắc thắng:
“ Đại ca thật sáng suốt, lợi dụng miếng đất nhỏ nhoi này để làm thành một lò sản xuất hàng trắng. Nơi thông giáp với những du khách nước ngoài, sẽ càng tiện lợi cho chúng ta hơn! Có trách, phải trách tên giám đốc ngu ngốc kia đã tự dâng món mồi ngon vào tay đại ca!”
Xung quanh chiếc bàn tròn lại được rầm rộ tiếng cười nắc nẻ, bọn đàn em thay phiên nhau xua nịnh, ùa theo đồng tình với cách làm của Một Mắt. Thật ra chuyện này đối với bọn chúng thật sự là một chuyện tốt, chỉ cần những lô hàng bán chạy thành công, thì sẽ mở thêm được thế lực của Một Mắt. Đến lúc đó, dù có là mười khách sạn Red cũng không thành vấn đề!!!