t của mình. Và để làm được điều đó, em ... đã đánh đổi bằng chính trinh tiết của bản thân!"
Tôi bắt đầu cảm thấy mọi thứ quay cuồng, quá khứ bất chợt tái hiện trong đầu, ào ạt như dòng suối chảy không ngừng, nhưng vẫn cắn răng nói tiếp:
" Vì trả thù, em sẵn sàng chấp nhận để tên bác sĩ làm nhục, chỉ với một mục đích duy nhất, tráo đổi ADN để ông ta nghĩ rằng Cẩm Tú không phải là con ruột của mình!!! Em muốn Một Mắt tống cổ đuổi cô ta, khiến cô ta có nhà mà không được về. Mất đi danh vọng, quyền lực, vậy thì sẽ không thể đấu với em được nữa!!!"
Bầu trời đen ngòm, những ngọn đèn đường đã tắt ngóm tự lúc nào. Bóng đêm hiu quạnh hoàn toàn bao trùm lấy toàn thân, ngăn không cho tôi được thở. Không hiểu vì sao, tôi lúc này thật không có đủ dũng cảm để nhìn vào đôi mắt của anh nữa.
" Kevin, anh có thể yêu một người như em được nữa không?"
Hít một hơi thật sâu, tôi đứng phắt dậy và nhanh chóng bước ra ngoài không đợi anh trả lời. Vì thật sự tôi biết rằng, anh có lẽ cũng không thể nào giải đáp được câu hỏi đó.
Tối ngày hôm nay, quả thật là một đêm dài đằng đẳng! Có lẽ cả tôi và anh, cũng không tài nào chợp mắt được! LỰA CHỌN (TT)
Tks những mem đã ủng hộ fic mình, chúc mng xem truyện vui vẻ ^^
Trong ký ức xa xăm, tôi nhớ như in những khoảnh khắc hạnh phúc ngắn ngủi bên Quốc Thịnh, và nỗi đau như giằng xé bao năm qua. Nhưng không hiểu sao, những nỗi đau đó lại nhanh chóng được lắp đầy bởi nụ cười của Kevin. Thời gian hai năm, có phải đã đập tan đi phần nào con tim vụn vỡ của tôi chăng? Hay là tôi vẫn chưa thể thoát khỏi giấc mộng thiên đường khi ở bên anh?
Nếu không phải vì giấc mơ đêm qua, thì tôi tuyệt đối sẽ không nghĩ đến điều này!
Một đêm trôi qua thật dài, khó khăn lắm tôi mới có thể chợp mắt. Nhưng không ngờ khi bản thân rơi vào trạng thái vô thức, thì lại có thể mơ thấy anh.
Anh trong giấc mơ có đủ mọi thái độ, cử chỉ dành cho tôi. Nhưng tất cả những hành động của anh đều thật lòng lo lắng, luôn ân cần chu đáo, dịu dàng nhưng lại quyết đoán. Và tôi trong giấc mơ, luôn nở một nụ cười rất tươi.
Đó là nụ cười hạnh phúc!
Và bất ngờ hơn, khi tôi tỉnh dậy ... thì cảm giác hạnh phúc đó vẫn còn thoang thoảng trong tim!
Chính cảm giác đó lại khiến tôi hoảng sợ vô cùng. Tôi sợ, rồi mình yêu anh thật. Sợ rằng bản thân sẽ làm điều có lỗi với Quốc Thịnh, có lỗi với chính mình. Và hơn hết, tôi sợ sẽ làm vấy bẩn Kevin - người con trai ở tầng lớp cao quý như anh.
Vẫn là cái tiết trời nóng bức đặc trưng của Sài Gòn, nắng phủ lên chiếc ra trải giường màu hồng phấn như hân hoan chào đón một ngày mới. Tôi đưa mắt nhìn ngắm căn phòng của Thảo Nhi một lượt quanh phòng, rồi mới thận trọng bước ra ngoài.
Nhưng vừa ra khỏi cửa, tôi đã bị cô bé cùng những cô giúp việc trong nhà anh chặn lại, vẻ mặt ngày một nghiêm trọng hơn khi đoán được tôi sẽ rời khỏi đây:
“ Chị Jessica, chị không được rời khỏi đây đâu!”
“ Cái gì?” – Tôi quắc mắt nhìn cô bé.
“ Chị Jessica, giám đốc đã dặn dò tuyệt đối không để chị ra khỏi nhà này một bước. Phòng của chị chúng em cũng đã dọp dẹp sạch sẽ rồi, tối nay chị không cần phải ngủ chung với em nữa!”
Dường như tôi cảm nhận được sự bức bối khó chịu lan tỏa trong người. Mất vài giây sau mới định thần lại được. Anh muốn giam cầm tôi sao?
Khóe miệng nhếch lên thành nụ cười lạnh châm biếm, tôi hừ một tiếng:
“ Kevin đâu?”
“ Giám đốc ... đã ra ngoài từ sớm rồi. Không quên dặn rằng nếu chị dám bỏ đi lần nữa, anh ấy sẽ không tha thứ!”
Tôi trợn mắt, kinh ngạc khi nghe thấy lời nói đầy đe dọa anh gửi gắm cho Thảo Nhi. Một mặt thì lạnh lùng, mặt khác lại chèn ép tôi ở lại. Rốt cuộc anh muốn cái gì? Muốn hành hạ tôi vì đã khiến anh bị tổn thương sao?
Không tha thứ thì sao chứ? Dù sao cả đời này, tôi cũng không mong anh tha thứ!
“ Nực cười!”
Tôi hai tay đẩy Thảo Nhi sang bên, chạy thật nhanh xuống lầu. Nhưng khi vừa đặt chân xuống sàn nhà thì liền bị chấn động bởi những tên bảo vệ đô con lực lưỡng, họ chặn tôi ngay đầu cầu thang, khi đứng gần thì có vẻ cao hơn tôi gần hai cái đầu, mặt mũi bặm trợn như sẵn sàng lâm trận bất cứ lúc nào có thể.
“ Xin thứ lỗi!”
Họ trịnh trọng cúi đầu, cánh tay đưa ngang về phía cầu thang một cách lịch sự, phớt lờ ánh mắt trợn trừng vì tức giận của tôi, xem như không hề bận tâm.
Những người này là sao, thái độ này là sao? Anh cưỡng ép người quá đáng, biết chắc tôi sẽ bỏ đi nên dùng những tên bảo vệ này để giam cầm tôi???
Tôi nghiến răng trèo trẹo, cố dằn cục tức vào trong lòng, quay người nói với Thảo Nhi:
“ Tôi muốn gọi điện cho Kevin!”
Thảo Nhi trầm ngâm hồi lâu, mắt nhắm lại buồn bã:
“ Chị Jessica, xin lỗi. Giám đốc hiện không muốn nói chuyện với chị!”
Sống mũi tôi chợt cay cay, cảm giác tủi hờn dâng tràn trong lòng không cách nào khắc chế được nữa, nước mắt đột nhiên ứa ra, tôi bật khóc.
Ở bên anh khoảng thời gian hai năm, tôi có thể tự tin rằng bản thân nắm bắt được cảm xúc của anh, tính cách anh. Nhưng cho đến lúc này, tôi không thể nào hiểu được anh nữa...
Anh không muốn nói chuyện với tôi, không muốn nhìn mặt, tôi có thể hiểu. Nhưng tại sao lại dùng cách này để giữ chân tôi lại? Nếu suốt đời này không còn gặp lại nhau, nếu tôi hoàn toàn rời khỏi cuộc đời anh, chẳng phải anh sẽ vui vẻ hơn sao?
Vậy thì anh lấy lí do gì để bắt ép tôi? Quyền lực, hay với vai trò là chủ nợ?
Nỗi tuyệt vọng xé nát tim tôi, khiến vết thương trong lòng càng thêm lở loét. Mối quan hệ của chúng tôi đã trở nên không thể cứu vãn!
Đường dài, khoảng cách càng rộng...
Nơi mà tôi và anh đang đứng là cùng chung một đất nước. Nhưng tôi lại ngỡ như cả hai đang ở cách nhau cả một vòng trái đất!
-------- Một ngày ... hai ngày ... rồi gần một tuần trôi qua ...
Cho đến lúc này, tôi không thể nào chịu đựng được nữa.
Anh đang trốn tránh, tôi biết. Vì mỗi tối, dù cố gắng thức khuya đến mức nào anh vẫn không hề trở về. Chỉ cho đến khi tôi thiếp đi anh mới xuất hiện, rồi sáng sớm lại bỏ đi khi tôi chưa thức dậy. Cứ như thế lặp đi lặp lại bốn năm ngày liên tục, cục tức tôi đè nén bao lâu nay lại có dịp bùng nổ dữ dội.
Nếu như di động tôi không bị tên Thái Vũ lấy mất thì đã có thể gọi điện cho anh, dù anh không bắt máy tôi cũng kiên trì gọi đến cùng. Tôi rất muốn hỏi vị giám đốc đa tài đó thật ra muốn cái gì? Hết ngày này đến ngày khác tránh né, nhưng lại không cho tôi ra ngoài. Cứ âm thầm lặng lẽ tránh xa tầm mắt tôi, tuyệt nhiên xem như Phương Nhã này không hề tồn tại.
Xoảng!
Cánh cửa kính trong suốt vỡ tan tành, rơi thành từng mảnh nhỏ li ti xuống đất, vô tình làm sướt chân tôi chảy cả máu. Đúng như tôi dự tính, chỉ vài giây sau đã có tiếng thình thịch của nhiều bước chân vang lên, bọn họ sắp chạy vào phòng tôi rồi.
Tôi khom người nhặt lên một mảnh thủy tinh sắc nhọn, cứa nhẹ vào mu bàn tay chỉ đủ để rỉ ra vài giọt máu. Ngay lập tức, cánh cửa phòng mở tung, những người làm trên dưới trong nhà đều có mặt đầy đủ hết, không thiếu một ai, kèm theo sau là tiếng hét lên cực kỳ giận dữ:
“ Jessica, em làm cái gì vậy hả?”
Từ trong đám người làm bao gồm cả hai tên vệ sĩ đứng cạnh Thảo Nhi, bóng dáng Kevin từ từ lộ ra, ánh mắt tối sầm lại, rít lên như thú dữ bị thương, đôi chân muốn tiến về phía tôi nhưng lạ do dự, dường như đang giằng xé nội tâm một cách dữ dội, sắc mặt cũng vì thế mà tím bầm lại:
“ Đừng làm càn, buông thứ đó xuống ngay!”
Tôi lặng người nhìn vào mắt anh, nếu không lầm, tôi có thể thấy được những tia máu đầy bi thương của anh, có xót xa, có giận dữ, nhưng hơn hết ... là sự sợ hãi.
Thoang thoảng trong căn phòng có mùi máu tanh, đến lúc này tôi mới phát hiện ra cái đau buốt từ mu bàn tay mình lan tỏa, đau đến mức tê dại, nhưng vẫn cố gượng nắm chặt lấy mảnh vỡ trên tay hết sức có thể, cười gằng từng tiếng:
“ Kevin, bây giờ anh chịu xuất hiện rồi sao? Anh giỏi thì trốn tránh tôi suốt đời đi, giam cầm tôi suốt đời ở đây luôn đi!!!”
Anh nhăn mặt, mím môi lại như đang kìm chế điều gì đó, một lúc sau mới rời mắt tôi đi, dặn dò với những người làm xung quanh, giọng khàn khàn:
“ Ra ngoài hết đi!”
“ Giám đốc!!!”
Thảo Nhi từ nãy đến giờ im như thóc cũng phải thốt lên kinh ngạc, sắc mặt cũng tái mét đi vì sợ. Cô bé nhìn anh trân trối, rồi lại quay sang tôi kêu lên:
“ Chị Jessica ...”
“ Tôi bảo ra ngoài!!!” – Anh quay lưng đi, cắn răng hét lên với đám người làm, trong đó có cả Thảo Nhi – “ Ra ngoài hết cho tôi, không được bén mảng đến gần phòng này nửa bước!”
Tôi ngẩn người nhìn bọn họ tức tốc chạy ra khỏi phòng và đóng cửa lại một cách ngoan ngoãn mà bắt đầu thấy chột dạ. Không chỉ riêng Thảo Nhi mà ngay cả tôi cũng thấy lạ với thái độ của anh. Tại sao lại bắt bọn họ ra ngoài? Anh có gì muốn nói riêng với tôi sao?
Anh không sợ tôi sẽ làm điều dại dột trước mặt anh sao?
Thật sự không sợ sao?
Tôi nhìn anh đăm đăm, tay vô thức bóp chặt lấy mảnh vỡ sắc nhọn kia, khiến máu chảy ra ngày một nhiều hơn, rơi từng giọt xuống sàn nhà, lênh láng một vũng.
“ Đừng như vậy nữa, buông thứ đó xuống đi. Có được không, Jessica?”
Qua làn gió, giọng anh lành lạnh, khó nhọc như bị nghẽn lại, đôi mắt đỏ ngầu, hai tay cũng bắt đầu run run:
“ Anh xin lỗi, mấy ngày qua anh luôn né tránh em, là vì muốn bản thân xác định rõ một thứ!”
Hình dáng anh ngày càng tiến gần về phía tôi, bước chân nặng chịch khẽ khàng vang lên, trong căn phòng đặc mùi máu tanh, hòa quyện cùng với mồ hôi lạnh, tôi phát hiện ra rằng hơi thở của anh ngày càng dồn dập, đến mức có thể nghe được mùi hương dịu nhẹ quen thuộc mà tôi ngỡ như đã quên.
“ Anh thật sự rất sốc khi nghe em kể về cuộc sống trước đây của mình. Anh đau đến mức tim muốn vỡ ra, và càng không thể chịu đựng được mỗi khi tưởng tượng đến hình ảnh của em trước kia cùng tên bác sĩ, và cả hành động trả thù tàn nhẫn của em nữa. Mọi thứ quay cuồng trong đầu anh, khiến mọi tế bào trong người anh căng cứng không thể hoạt động được. Chúng khiến anh sợ!”