Ngoại trừ xin lỗi, cô còn biết phải làm gì. Vì cô đã khiến Nhã Trúc xém bị làm nhục, còn vô tình kéo luôn cả Kevin vào chuyện này. Trong mắt Phương Nhã lúc này chỉ còn là một màu đen u uất, ngay cả nước mắt cũng khô cạn, không thể chảy ra được nữa.
Tự làm thì tự mình cô chịu, cớ sao phải gây liên lụy đến người khác. Sao phải để cô gánh chịu những mất mát này, để cô cắn rứt lương tâm mà áy náy cả cuộc đời hay sao?
" Tôi biết rồi, là cô cố tình để tôi đi theo cô, cố tình để bọn chúng biết mối quan hệ giữa cô và giám đốc. Để anh ấy làm lá chắn, trả nợ thay cho cô chứ gì? Rời khỏi Hàn Quốc và về đây, vốn dĩ chỉ là một màn kịch cô dựng nên. Có đúng không hả???"
Lỗ tai Phương Nhã ù đi, cả người như chết trân nhìn thẳng vào đôi mắt đang dần cuồng loạn của Nhã Trúc. Thì ra, một người dù sáng suốt thông minh đến cỡ nào ... khi đứng ngay ngã rẽ của địa ngục và thiên đàng cũng trở nên mất lý trí như vậy. Bất giác, cô không tránh khỏi việc tự thầm rủa mình!
Nụ cười nhàn nhạt hiện lên nơi khóe môi Phương Nhã, mắt không nhìn, cả người cứng đờ như hóa đá, lại không hề nói năng gì. Nhìn cảnh tượng trước mắt, Nhã Trúc chợt nhận ra được có điều gì đó không ổn, vài giây sau mới giật mình mà đưa tay lên che miệng, cố ngăn những cơn nấc như sóng cuộn trào trong lòng.
Ôi, không! Cô thật sự mất trí rồi!
Sao có thể nói những lời cay nghiệt như thế với Phương Nhã chứ? Rõ ràng trong lúc bị tra hỏi, người con gái đó dù đang run rẩy vẫn cố gắng vạch rõ ranh giới, không muốn giám đốc phải bị liên lụy nên mới nói dối rằng cả hai không hề quen biết nhau. Vì bọn chúng lấy cô ra uy hiếp, làm nhục cô nên Phương Nhã mới bất đắc dĩ gọi điện cho Kevin. Dù không hiểu rõ thực hư như thế nào, càng không thể biết được người con gái mà giám đốc cô yêu là loại người như thế nào. Nhưng ... tình cảm của Phương Nhã dành cho Kevin, cô có thể nhìn ra được. Tuyệt đối không phải là giả dối!
Tuy nhiên, con người khi gặp phải ranh giới giữa sự sống vài cái chết, sao có thể bình tĩnh được!
Lời nói đã thốt ra có chút hối hận, Nhã Trúc muốn nói ra câu gì đó nhưng rồi lại thôi. Vì trong thân tâm, cô thật sự rất sợ chuyện như thế này lại một lần nữa xảy ra.
Phương Nhã có mối hận thù với xã hội đen, một người có quá khứ đầy phức tạp như thế... cô thật không muốn bản thân phải chịu liên lụy lần nữa.
Hai người cứ ngồi yên lặng như thế, không nhìn mặt nhau, cũng không ai nói với ai câu nào... mặc cho thời gian trôi đi.
Rất lâu sau đó, cánh cửa bật mở. Một người mặc đồ đen thận trọng bước vào, nói to nhỏ điều gì đó với Phi Vũ. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, nụ cười đểu cáng trên môi hắn ta lại một lần nữa xuất hiện trên khóe môi, bật ra thành tiếng:
" Đưa tụi nó ra ngoài!"
Cô và Nhã Trúc vẫn chăm chú nhìn bọn chúng, chưa kịp phản ứng gì thì đã bị bọn chúng bắt đứng dậy, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.
" Gì vậy?"
Phương Nhã cau mày, đứng phắt dậy nhìn Phi Vũ, trong lòng cảm thấy bất an. Chẳng lẽ anh đã đến??? QUÁ KHỨ (TT)
Đưa tụi nó ra ngoài!"
Cô và Nhã Trúc vẫn chăm chú nhìn bọn chúng, chưa kịp phản ứng gì thì đã bị bọn chúng bắt đứng dậy, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.
" Gì vậy?"
Phương Nhã cau mày, đứng phắt dậy nhìn Phi Vũ, trong lòng cảm thấy bất an. Chẳng lẽ anh đã đến???
Phi Vũ cười gằng, hất hàm ra lệnh cho đàn em sau lưng. Trong tích tắc, bọn chúng đã đẩy cô ra khỏi căn phòng hôi hám đó, đi qua hai căn phòng, cuối cùng cô cũng thấy được bóng dáng quen thuộc, tấm lưng gầy gộc ngồi ở giữa đại sảnh, anh đang đối diện với Một Mắt, không hề thấy được sự tồn tại của cô và Nhã Trúc.
Nhìn thấy tấm lưng gầy quá đỗi của anh, nước mắt cô lặng lẽ rơi. Kevin, chỉ mấy ngày không gặp, tại sao anh lại ốm như vậy?
" Giám đốc!"
Nhã Trúc gọi anh, rất nhanh anh liền xoay người lại. Trong khoảnh khắc đó, cô ngỡ như cả đất trời rung chuyển phút chốc dừng lại, tất cả mọi thứ đều biến mất, chỉ có anh là tồn tại - trước mặt cô.
Mắt cả hai người chạm vào nhau, rất lâu, rất lâu sau đó vẫn không hề rời. Cô bấu chặt vạt áo, cắn môi ngăn bản thân mình làm hành động điên rồ, bất chấp tất cả để sà vào vòng tay của anh. Để rồi phải tự giễu mình, đã khiến anh bị liên lụy như thế này, còn có tư cách để được yêu thương nữa hay sao?
" Jessica!"
Đôi mắt anh vằn lên những tia máu đỏ, tức thì liền lao đến bên cô, nhưng lại bị Phi Vũ ngăn lại. Hắn nhếch môi khinh bỉ, lời nói thốt ra tựa như ngàn mũi dao đâm xuyên thủng ngực cô, vỡ nát:
" Kevin Nguyễn, hy vọng anh nên nhớ rằng bản thân mình đến đây để làm gì. Nếu cuộc trao đổi này không xong, thì chúng tôi không thể thả hai cô gái này đi được rồi!!!"
" Tránh ra!"
Nhìn thấy được vết bầm trên tay và hai má Phương Nhã, anh gầm lên như sư tử bị chọc giận, thô bạo đẩy Phi Vũ sang một bên và chộp lấy tay cô giật mạnh, đôi mắt hoe đỏ đầy phẫn nộ, siết chặt quai hàm rít lên:
" Sao lại thế này? Là ai hả?"
Cô giật mình, nhìn sắc mặt anh ngày càng tối sầm lại, một tay sờ vào vành môi bị nứt nẻ của cô mà không khỏi chạnh lòng. Dường như trong mắt anh chỉ thấy mình cô, ngoài ra không thấy được bất cứ thứ gì khác. Trong phút chốc, cô không ngăn nổi những giọt nước mắt chực trào.
Phi Vũ ngẩn người ra nhìn Kevin một lúc lâu, sau đó lại cười rộ lên, cười nghiêng ngả hệt như hành động của người đàn ông trước mặt là vô cùng nực cười vậy.
" Kevin, anh thật biết đùa! Lúc này là lúc nào rồi, có muốn âu yếm nhau thì cũng phải xong chuyện của anh và đại ca tôi đã chứ?"
Một Mắt hớp một ngụm trà, chân mày nhướn lên sau khi nghe Phi Vũ nói. Từ đầu đến cuối, hắn ta không cần phải tốn sức nói một lời nào mà vẫn có thể tự tin rằng vụ mua bán trao đổi này nhất định thành công. Kevin Nguyễn chắc chắn sẽ chấp nhận!
Anh kinh ngạc nhìn quanh căn phòng, rồi lại trừng mắt nhìn Một Mắt, lòng sôi sục căm phẫn. Lấy cô để uy hiếp anh sao? Đáng chết!
Không khí trong phòng vắng lặng đến kỳ dị,anh nghiến răng nghiến lợi, hai tay nắm chặt đến mức các đốt ngón tay trở nên trắng bệch, mãi một lúc sau mới trả lời, các cơ mặt cũng giãn ra nhanh chóng:
" Thả họ đi, chúng ta sẽ bàn chuyện hợp tác!"
Anh cố nén cơn tức ngực trong lòng, dằn lại và cất giọng lạnh lùng nhất có thể, quay mặt tiến về phía Một Mắt, sắc mặt trở nên đỏ au vì đè nén cơn giận dữ. Từ trước đến nay, chưa bao giờ anh phải chịu sự uy hiếp từ bất cứ ai, càng không cần phải vì ai đó mà bị uy hiếp. Nhưng giờ thì khác, kẻ nguy hiểm tàn bạo nhất trên thị trường trong nước Một Mắt lại đê tiện đến mức lấy người con gái của anh ra làm vật trao đổi!
Một Mắt gật đầu ra hiệu với Phi Vũ, môi nhếch lên cười hài lòng. Không cần gì phải gấp gáp nữa, ván cờ này hắn thắng chắc rồi! Kevin trừng mắt nhìn hắn, cố kìm chế cảm xúc để không phải ngoái đầu lại nhìn Phương Nhã. Anh vốn dĩ không nghĩ rằng sẽ gặp lại cô trong hoàn cảnh này, đáng lý ra có rất nhiều thứ phải hỏi cô cho rõ ràng... nhưng với tình hình hiện giờ, chỉ có thể gác bỏ mọi thứ sang một bên, đặt nặng sự an toàn của cô lên hàng đầu!
Chết tiệt! Lần này trở về, anh sẽ không để cô đi đâu làm loạn nữa! Nhất định phải bắt cô giải thích rõ mọi thứ cho anh nghe, tất cả!
Bầu trời tối sầm, vài giọt mưa tí tách rơi, càng làm cho nỗi bất an của Phương Nhã tăng lên đến cực điểm. Cô chết trân nhìn tấm lưng của anh mà không ngừng tự rủa mình, nước mắt cứ thế mà tuôn rơi không cách nào kềm lại được, muốn bản thân có thể làm điều gì đó giúp anh, nhưng mở miệng mãi mà vẫn không thể nói được câu nào, cuối cùng đành xoay mặt bước ra cửa, cảm nhận rõ con tim mình sắp vỡ vụn thành từng mảnh.
Trong khoảnh khắc đó, Phương Nhã ngỡ như bản thân mình đang bước vào thế giới tăm tối, mãi cũng không thấy được ánh sáng.
Đến khi bóng Phương Nhã khuất dần sau cánh cửa, Một Mắt mới thản nhiên nói, lộ rõ sự khinh thường trong đôi mắt, giọng ôn tồn nhưng lại đầy sự nguy hiểm:
" Giám đốc, anh biết rõ người con gái mà anh quen biết thật ra là ai chứ?"
" Cô ấy nợ ông bao nhiêu tiền?" - Kevin thở ra một hơi, cắt ngang lời nói của Một Mắt, không còn giữ nổi bình tĩnh trước mắt nữa. - " Tôi sẽ trả!"
" Chàng trai trẻ, anh thật ngây thơ. Anh nghĩ rằng món nợ của cô ta chỉ đơn giản là giải quyết bằng tiền thôi sao?" - Đôi mắt hắn lộ rõ vẻ gian tà, vuốt cằm mà nói - " Kevin Nguyễn, anh phải suy nghĩ thật kỹ rồi mới chấp nhận. Tôi không phải là loại người ép buộc người khác!"
Anh nheo mắt, nghiến răng nhìn hắn đầy giận dữ, cảm nhận cả người đang nóng dần lên, cố kìm chế ý nghĩ muốn giết người.
" Rốt cuộc ông muốn sao đây? Mảnh đất bên Quận 7 của công ty chúng tôi được chứ?"
Khóe miệng Một Mắt co giật, sau đó cười phá lên:
" Haha! Vị giám đốc trẻ nổi tiếng quyết đoán trong mọi việc đây ư? Chẳng phải anh luôn phản đối việc giao lại mảnh đất cho tôi sao? Bây giờ có thể vì một người con gái không rõ lai lịch mà chấp nhận thỏa thuận mảnh đất nhỏ của công ty anh như thế này. Không hối hận chứ?"
Anh mở to mắt, quả quyết nhìn Một Mắt. Có hối hận không? Cho dù anh không biết hắn ta cần một mảnh đất nhỏ này để làm gì, càng không biết quyết định này của anh rồi sẽ gây hậu quả như thế nào. Nhưng ... nếu không làm như vậy, liệu người con gái anh yêu sẽ được sống yên sao?
" Kevin Nguyễn, tôi thật nghi ngờ liệu có phải cô ta đã chuốc thuốc lú cho anh không? Sao lại có thể vì hạng người như thế mà chấp nhận trả món nợ này cơ chứ?"
Đồng tử anh bất giác co lại, cảm nhận nhịp tim đang đập mạnh dần, lồng ngực đau nhói, cảm giác bất an ngày càng lớn dần, cố gắng không để mình bị kích động:
" Rút lại câu nói về Jessica ngay!"
" Jessica!" - Một Mắt sắc mặt không thay đổi, chỉ cười khẽ - " Tên mới của cô ta đấy sao? Anh không biết tên thật cô ta là Mai Phương Nhã à?"
Quả nhiên lời nói của hắn ta như đánh trúng điểm yếu của Kevin, sắc mặt anh vẻ như biến đổi hoàn toàn, sự căng thẳng hiện lên nơi đáy mắt. Không hiểu sao anh lại cảm giác được rằng có điều gì đó không bình thường, cẩn thận lặp lại cái tên lần nữa:
" Mai Phương Nhã?"
" Kevin Nguyễn! Anh quen cô ta bao lâu, một người con gái ngay cả cái tên anh cũng không biết mà có thể sẵn sàng trả nợ giúp cô ta vô điều kiện như thế này sao? - Hắn kéo dài giọng, như đặt nặng tâm lý lên người anh - " Anh thật sự không thắc mắc về quá khứ của cô ta?" Trong khi đó, Phương Nhã và Nhã Trúc đang trên đường rời khỏi địa bàn của Một Mắt bằng xe đưa đón của Kevin. Suốt dọc đường đi, Nhã Trúc đã dần lấy lại bình tĩnh, nhưng vẫn còn bị ám ảnh bởi sự tra tấn tinh thần ban nãy. Đến mức một câu cũng không chịu nói, tránh xa Phương Nhã như tránh thứ gì đó đáng ghê tởm vậy.
Thời gian họ gặp được Kevin quá ngắn ngủi, đến mức Nhã Trúc muốn nói đôi lời với anh cũng không được. Vốn dĩ từ lúc nhìn thấy hai người, trong mắt anh chỉ có một mình Phương Nhã, hoàn toàn không để ý đến sự tồn tại của cô. Mặc dù vẫn không biết được sự tình thật sự bên trong thế nào, dù không biết được Phương Nhã là ai thì anh vẫn quan tâm đến sự an toàn của cô ấy như thế. Đến mức phải một mực căn dặn chú Minh tài xế của công ty lập tức chở hai người rời khỏi nơi quái ác kia càng sớm càng tốt.
Không khí trong xe bắt đầu lạnh dần, Nhã Trúc không kìm được rùng mình lo lắng. Một mình giám đốc với cả bọn xã hội đen đầu gấu liệu có