Âm thanh khô khốc đanh thép của người canh vang lên, ngắt cả lời nói của Mỹ Lệ. Đến lúc này, Phương Nhã mới sực tỉnh, quyến luyến nhìn mẹ mình không muốn rời, cố gắng nói thêm câu cuối cùng:
" Bác gái, bác nhất định phải giữ sức khỏe. Con sẽ quay lại thăm bác!"
" Jessica, con phải nói với con bé cho dù có chuyện gì cũng phải xem xét kỹ rồi mới phán quyết, Không phải điều gì nhìn thấy cũng là sự thật. Bác không nhìn lầm đầu, chuyện con nói rất có thể chỉ là hiểu lầm! Con nhất định phải giúp bác, đừng để mọi chuyện lỡ làng rồi mới hối hận như bác, con phải giúp nó. Bác xin con!"
Cô ngẩn ngơ nhìn mẹ mình khuất dần, ngay cả câu trả lời cũng chưa kịp nói, chỉ ngồi yên như tượng, trong đầu không ngừng suy nghĩ đến câu nói của mẹ. Liệu sự thật có như bà nói không? Hiểu lầm ư, cô thật sự mong tất cả chỉ là hiểu lầm!!!
Một luồng gió lạnh từ đâu thổi vào, thấm vào da thịt, khiến cô rùng mình ớn óc. Sau hai năm ngủ sâu trong tiềm thức, không ngờ rằng lại có quá nhiều chuyện xảy ra. Trong đầu cô rối như tơ vò, không biết rằng bản thân nên làm như thế nào nữa!
Đứng lên và thễu não bước ra khỏi cửa, cô vẫn không hề nhận ra cái bóng thân thuộc của một người đang đứng cách cô một khoảng khá xa, anh vẫn lặng lẽ nhìn cô, không dám đến gần dù chỉ một bước.
Đứng ngây một hồi, cô mới dần lấy lại được tâm trí, chợt nhận ra bản thân không có chỗ để đi bèn thở dài thườn thượt, đôi mắt như tỏa sương lặng lẽ đứng trên lề đường, đợi chờ chiếc xe taxi nào đó ngang qua, lên xe và đến một khách sạn gần nhất!
Trên đường đi, cô luôn nhớ mãi câu nói của Mỹ Lệ, tâm trí rối ren không biết nên làm thế nào mới phải. Hai năm rồi, mọi thứ đã thay đổi quá nhiều, đến mức cô không còn phân biệt được đúng sai nữa, những gì mà cô nhìn thấy nếu không phải là sự thật thì là gì? Nếu như thật sự mọi chuyện không phải như cô nghĩ, thì hai người sẽ quay lại với nhau được sao???
Có lẽ là không thể!?
Đưa tay sờ lên ngực trái, nơi trái tim đang đập, nhịp tim vốn dĩ rất bình thường, nhưng tâm trạng cô mỗi lúc càng nặng nề hơn. Hai năm rồi, tình yêu của cô vẫn còn, trong lòng của cô vẫn còn tồn tại bóng hình của anh, không cách nào phai nhạt được. Nhưng ...
Trong quãng thời gian qua ở bên Hàn, cô quả thật đã yêu một người khác. Ở bên anh ấy, cô luôn cảm thấy vô cùng ấm áp, vui vẻ, thân phận Jessica mà Kevin ban cho phải nói là một món quà tuyệt vời nhất ông trời đã ban tặng. Quả thật, anh chính là người đã xua tan đi nỗi đau của Phương Nhã, khiến cô yên bình trong giấc mộng ngần ấy năm. Đối với cô, như vậy là đủ!
Nghĩ đến Kevin, tim cô lại nhói đau.
Cô không phủ nhận bản thân đã động lòng với một Kevin lịch lãm và ân cần, nhưng tận sâu trong lòng ... tình yêu năm xưa của cô dành cho Quốc Thịnh vẫn còn đó, không cách nào xóa bỏ được!
Chiếc xe chầm chậm vút đi trên cái nắng hè gay gắt của tiết trời Sài Gòn, Phương Nhã khẽ nhíu mày nhìn bầu trời qua khung cửa kính, sâu trong lòng cũng rất muốn giải đáp thắc mắc của mình về anh, về Cẩm Tú ... và cậu bé bụ bẫm kia!?
Cô vốn không thể ngờ, trong khi bản thân đang cố lục lọi quá khứ, tìm hiểu trong suy tư những giải đáp thắc mắc về anh thì lúc này Quốc Thịnh cũng âm thầm lặng lẽ đi theo cô, đợi đến khi thấy cô đã bước chân vào khách sạn làm thủ tục đặt phòng, anh mới thở phào nhẹ nhõm rồi từ từ mất hút sau biển người dày đặc. Reng! Reng!
Tiếng chuông điện thoại vang lên át cả bầu không khí im lặng bao trùm xung quanh bàn ăn. Cẩm Tú nhìn vào màn hình, chần chừ một lát rồi mới cầm điện thoại vào trong phòng bắt máy.
Cô vừa đóng cửa vào phòng thì sắc mặt thay đổi hẳn, gằng giọng ngăn cho âm thanh không quá lớn để lọt ra bên ngoài:
" Tôi đã bảo rồi, không được gọi đến lúc tôi đang ăn mà!"
<>
Chiếc điện thoại trên tay cô xém chút là rơi xuống đất. Cô vội vã đi tuốt ra ngoài ban công, nín thở hỏi lại:
" Chắc chứ?"
<>
Cẩm Tú ngẩng mặt lên nhìn ánh trăng tròn sáng giữa đêm tối, môi hé nụ cười đầy thỏa mãn, không nén được tiếng cười khe khẽ. Một tay vịn thành ban công, tay kia nắm chặt lấy điện thoại, cô đắc thắng nói:
" Tốt lắm! Cứ tiếp tục theo dõi, đừng để ai phát hiện. Nếu không con gái anh sẽ ..."
Dường như không muốn nói hết câu, cô kéo dài giọng ra đợi chờ phản ứng kịch liệt từ ai đó. Bên đầu dây kia chợt nín bặt, không cần nhìn mặt Cẩm Tú cũng biết được là người đàn ông đó đang cố kìm cơn xúc động. Quả thật là một lúc lâu sau, ông ta mới cất lời, giọng run run nói:
<>
Môi cô khẽ nhếch lên, nụ cười trên môi càng lúc càng thâm hiểm khó lường, tay vén lấy tóc mái lòa xòa trước trán, trịnh trọng kêu lên:
" Yên tâm, anh xử lý tốt vụ này. Tôi sẽ không bạc đãi anh đâu. Con gái anh sẽ tai qua nạn khỏi!"
Cuộc gọi kết thúc!
Ngẩn người nhìn điện thoại một hồi lâu, Cẩm Tú mới từ từ nhắm chặt mắt lại, hít lấy mùi không khí dễ chịu hòa cùng với gió, lòng cảm thấy vui vẻ, tâm trạng vô cùng thoải mái, thỏa mãn ...
" Phương Nhã! Nếu cô thật sự còn sống trên đời này thì tốt nhất đừng bao giờ quay trở lại. Nếu không thì kết cuộc của cô rồi sẽ giống như ba của cô mà thôi!"
Đúng vậy! Cẩm Tú là người nham hiểm, tuyệt đối sẽ không từ bỏ thứ gì thuộc về mình. Vì vậy những thứ ngáng đường, có nguy cơ phá hoại đến tình yêu của cô, tất cả đều phải loại bỏ! Mai Phương Nhã, cô ta đã khiến cô có ba mà không được nhận, thì bây giờ cô sẽ làm cho cô ta biết cảm giác mất đi ba của mình là như thế nào!!! Mưu Tính
Trăng tròn vành vạnh, chiếu qua cửa sổ xuống mặt đất, như khoác một lớp ánh dương bằng bạc lên người Phương Nhã. Cô đang dựa lưng lên ghế, tỉ mỉ tháo từng bộ phận của chiếc điện thoại, lắp một sim mới hoàn chỉnh vào. Vài giây sau khi đã lắp xong sim mới, cô mới thừ người ra nhìn chiếc điện thoại cầm trên tay, không biết cảm giác lúc này là nhẹ nhõm hay nặng nề nữa.
Con người thật lạ, đã có khả năng rời xa, nhưng tại sao tâm trí vẫn còn nhớ đến, không tự chủ được mà có một chút luyến tiếc. Là cô đang luyến tiếc một người yêu cô hết lòng, hay chẳng qua là tiếc nuối với quãng thời gian đẹp đẽ đó.
Đưa tay cốc một cái vào đầu, cô ngăn mình không được phép nghĩ đến, dù chỉ là cảm xúc rung động nhất thời. Cô và anh giờ đã là người của hai thế giới, hai tầng lớp khác biệt. Có lẽ, Kevin vốn dĩ chỉ là một người đi lướt qua đời cô mà thôi. Cảm xúc rồi sẽ qua thời gian mà phai nhạt!
Luồng không khí lạnh ngắt xông thẳng lên người Phương Nhã, buốt đến tận óc. Cô đưa mắt nhìn xung quanh, căn phòng lạnh lẽo chỉ riêng một mình cô, bất giác cảm thấy cô đơn, trơ trọi quá! Người thân không có, người cô yêu lại càng không. Từ bây giờ, cô phải ráng sức tìm kiếm một việc làm cho mình, đến thăm ba mẹ thường xuyên để họ đỡ phải thấy cô đơn trong cảnh tù túng.
Rồi ngày mai, cô sẽ lại vào trại cai nghiện thăm ông - người cha xưa kia từng là một người đàn ông hiền lành nhất thế gian mà cô từng được biết!
Cảm giác mệt mỏi xâm chiếm, kéo cặp mi nặng trĩu cụp xuống, Phương Nhã bắt đầu buồn ngủ, bèn nhoài người xuống giường nhắm mắt. Và lần đầu tiên trong đời, cô mơ một giấc mơ có Kevin!
" Hahaha!"
Dưới làn gió lồng lộng, mái tóc cô xõa dài khẽ tung bay, khi cúi đầu xuống, những lọn tóc thơm mượt mùi bạc hà thoang thoảng khiến anh bừng tỉnh khỏi giấc ngủ, một phần vừa cảm giác được thứ gì đó cọ cọ lên mặt rất nhột, anh liền mở bừng mắt, thì bắt gặp ngay điệu bộ hốt hoảng của Phương Nhã.
Anh ngờ nghệch nhìn vẻ mặt lúng túng của cô, hai tay chắp ra sau lưng như cố tình giấu diếm gì đó, khi anh còn đang lơ mơ chưa tỉnh ngủ hẳn thì lại thấy cô cười giả lả, đi từng bước thụt lùi về phía sau:
" À, em đang phủi ruồi cho anh ngủ đấy, anh ngủ típ đi. Em không phiền anh nữa ... em ... ra ngoài nhé!"
Cô một tay vẫn chắp ra sau lưng, tay còn lại hươ hươ trong không trung, mồ hôi hột chợt túa ra, chuẩn bị quay ngoắt 180 độ để chuồn thì ...
" Đứng lại!"
Cô giật thót mình, đầu cứng đờ không dám quay lại nhìn vẻ mặt của anh lúc này, không nghĩ ngợi gì nữa mà co chân chạy biến, vừa chạy vừa la:
" Á!! Á!!"
Anh gọi giật cô lại ấy mà chẳng những cô không nghe lời, còn co giò bỏ chạy, thái độ lấp liếm sợ hãi đó khiến anh bắt đầu nghi ngờ, đưa tay lên sờ mặt thì cảm thấy có thứ gì đó dinh dính, chợt nhận ra đó là vết mực của cây bút lông chưa kịp khô.
Ngồi phắt dậy, anh lao ngay vào toilet, trừng mắt nhìn bản thân mình trong gương, ngay tức khắc sắc mặt liền trở nên tím bầm vì giận dữ, cố kiềm nén ý định muốn giết người, anh gầm lên thật to, khiến những chú chim đậu trên cành cây ngoài cửa sổ cũng phải sợ hãi mà bay đi:
" Jessica, em dám vẽ lên mặt anh hả? Em chán sống rồi!!!!!"
------
" Kevin! Nếu như có một ngày em nhớ lại, chúng ta vẫn như thế này mãi chứ?"
Cô ngồi bệt trên lan can, hai tấm lưng của cô và anh tựa vào nhau, ngắm nhìn dòng xe cộ lướt qua trên đường. Ngồi im được một lát, cô bắt đầu suy nghĩ mông lung, nói một câu rất đỗi tâm trạng, nhưng lại khiến anh bật cười:
" Ngốc!"
Anh chuyển tư thế, xoay người lại khiến cô mất thăng bằng xém ngã. Cô tức khí đè lên ngực anh làm điểm tựa, quay đầu quát:
" Đổi tư thế phải nói trước một tiếng chứ? Em té thì sao?"
Dứt lời, cô trợn mắt nhìn anh cười khẽ, tay đột ngột xoa đầu cô, và rồi cô lại né, nhăn nhó mặt mày:
" Này, em không phải con nít, đừng xoa đầu em nữa!"
" Có phải trước khi mất trí nhớ, em cũng ngốc như thế không? Vô tư như thế?"
Cô tính mở miệng phản bác lại, nhưng rồi bất chợt tiếng chuông ngân nga của bài Cry On My Shoulder lại phát lên, khiến cô và anh giật mình xoay đầu lại ...
" But if you wanna cry
Cry on my shoulder
If you need someone
Who cares for you ....." Giọng hát ngân nga mỗi lúc một gần, Phương Nhã bừng mắt tỉnh giấc, ngẩn người một hồi lâu mới nhận ra đó là tiếng nhạc chuông phát ra từ chiếc điện thoại của mình bên đầu giường. Cô lồm cồm bò dậy, nhìn vào màn hình hiển thị số điện thoại lạ, bắt máy với cảm xúc rối bời. Nhưng chưa kịp mở miệng thì đầu dây bên kia đã vang giọng của một cô gái trẻ ngang ngược:
<>
Cô nín bặt, cảm xúc rối bời nay biến mất, thay vào đó là một nụ cười gượng, khóe môi khẽ nhếch lên, cô thở phào:
" Xin lỗi! Tôi nghĩ cô lầm số rồi!"
Đầu dây bên kia im lặng một hồi như để kiểm chứng lại sự thật, sau đó liền hùng hổ quát với cô:
<>
Cô lấy tay day trán, ngồi phắt dậy, sẵn giọng nói với cô gái trẻ:
" Này cô, tôi đã nói rồi. Số sim này tôi mới mua từ tối hôm qua, tôi mới là chủ nhân của số này! Cô lầm số rồi, vậy nhé!"
Không đợi cô gái kia nói thêm tiếng nào, cô cúp máy cái rụp, tiện tay quăng luôn điện thoại xuống giường, lòng nặng trĩu. Được vài giây sau, cô lại cầm điện thoại lên, quyết định đổi nhạc chuông điện thoại sang bài khác.
Ánh nắng ngoài cửa sổ hắt vào phòng, như kéo con tim của cô xuống bờ vực thẳm. Hai năm rồi, không ngờ khi cô đã mất ký ức, cũng vẫn yêu thích bản nhạc Cry On My Shoulder, mà xưa kia chính bài này lại là cầu nối tình yêu giữa cô và Quốc Thịnh!
Khi nhớ lại tất cả, cô không hề để ý rằng nhạc chuông điện thoại của mình lại cài bài này, cho đến khi tình cờ bắt gặp một cuộc gọi nhầm số, cô mới chợt nhận ra. Thì ra, dù cho có mất đi ký ức, dù cho có quên anh thì trong tiềm thức cô vẫn mang những kỷ niệm của hai ng