ười. Không hề mất đi, chỉ tạm thời nằm ngủ ở một góc khuất trong trái tim mà thôi!
Khẽ siết chặt điện thoại trên tay, cô lại nhớ đến giấc mơ ban nãy của mình, bất giác không nén được thở dài.
Những kỷ niệm ở hiện tại, rồi sẽ qua nhanh bởi thời gian. Đến khi con người sực tỉnh ngoảnh đầu lại, thì mọi thứ đã là quá khứ!
" Có phải trước khi mất trí nhớ, em cũng ngốc như thế không? Vô tư như thế?"
Lời nói của anh khi xưa lại văng vẳng bên tai, nếu như không phải trong giấc mơ vô tình gợi lại những ký ức giữa cô và Kevin, liệu cô có còn nhớ đến một khoảng thời gian hai người đã từng vui vẻ như thế???
Bây giờ ngẫm nghĩ lại, hồi đó cô thật quá ngây thơ, không nhận ra rằng câu nói đó của anh cũng chính là câu trả lời duy nhất rồi. Nhớ lại được tất cả, cũng đồng nghĩa với việc cô và anh không thể nào ở chung một nhà, và được anh chăm sóc như xưa kia nữa. Hai người có hai cuộc sống khác nhau, hai tầng lớp, hai xã hội khác biệt, sao có thể chứ???
Cô bật cười chua chát, càng nghĩ về anh, lòng cô lại nặng trĩu. Tình cảm cô dành cho Kevin chỉ xuất phát nhất thời, trong khoảng thời gian ngắn mà thôi. Chỉ cần một thời gian nữa, anh sẽ quên đi vết thương lòng, quên đi cô. Hai người sẽ trở thành những người đi lướt qua đời nhau, mãi mãi cũng không có khả năng gặp lại lần nữa ...
Sải chân bước xuống giường, cô lết thân nặng chịch tiến về phía cửa, làm vệ sinh cá nhân rồi bắt đầu đến trung tâm cai nghiện thăm ba của mình. Khoảng chừng nửa tiếng sau, cô đã đứng chực chờ dưới cửa khách sạn, ngó nghiêng xem có chiếc xe taxi nào đi ngang qua hay không. Nhưng đang đứng một hồi thì một chiếc xe hơi màu đen hiệu Merceses dừng lại nơi cô đứng, khi cô còn đang ngơ ngác thì kính xe hơi bị kéo xuống, lộ ra khuôn mặt của Quốc Thịnh.
" Lên xe đi!"
Trong khi cô còn trợn mắt kinh ngạc thì anh đã vội lên tiếng, khuôn mặt không chút cảm xúc.
" Anh ..."
Cô thật không biết phải nói gì nữa. Cô có nhìn lầm không, người con trai giàu có chạy chiếc mercedes sang trọng này là chàng sinh viên nghèo mà cô yêu trước đây hay sao? Hai năm không gặp, anh có thể thay đổi đến nhường này, chững chạc như thế... quả thật không tin nổi!
Phải rồi, ngẫm nghĩ lại từ lúc gặp anh đến giờ trên người anh toàn hàng hiệu, tóc tai cho đến quần áo, giày dép vả cả đồng hồ đeo trên tay cũng thuộc loại cao cấp. Khi đó gặp lại, cô vốn dĩ không hề để ý. Không ngờ, anh giờ đã chững chạc ra nhiều rồi! Không còn là chàng sinh viên nghèo của khi xưa nữa ...
Nhưng, tại sao anh lại ở đây? Không thể nào lại trùng hợp đến vậy chứ???
" Anh là Quốc Thịnh sao?" - Vẻ mặt cô lúng túng, vốn dĩ vẫn chưa kịp thích ứng với những gì xảy ra trước mắt mình, nên buột miệng hỏi.
Anh ngây người một lát, rồi phì cười, một tay nắm chặt vô lăng lắc đầu nói:
" Vũ Quốc Thịnh, em không nhận ra sao? Lên xe đi!"
Nhìn thấy nụ cười thỏa mãn của anh, cô như sực tỉnh, vội đằng hắng một tiếng, nét mặt ngây ngô ban nãy được nhanh chóng thay thế bằng sự lãnh lùng cổ hữu vốn có:
" À, không cần!"
" Em vừa mới về nước, tiền bạc không có. Để đi đến trại cai nghiện bằng taxi thì tốn tiền lắm, em muốn lãng phí tiền như thế sao?"
Như đánh trúng đòn tâm lý, sắc mặt cô thay đổi hẳn, thế nhưng vẫn lì lợm, nhất quyết không chịu lên xe anh:
" Tôi ..."
" Em có muốn gặp ba của mình không?"
Quả thật cô nín bặt ngay lập tức, ngẫm nghĩ một hồi cũng đành hậm hực lên xe anh, quên không đóng cửa rầm thật mạnh!
Trên đường đi, cả hai không ai nói với nhau câu nào, cô cũng không thèm hỏi vì sao anh lại biết khách sạn nơi ở, còn đoán được cô sẽ đến thăm ba mình. Chẳng lẽ anh theo dõi cô từ hôm qua??? Nghĩ thì nghĩ như thế, nhưng cũng đành hỏi thầm trong bụng, chứ nhất quyết cũng không muốn bắt chuyện với anh. Ngay cả anh cũng vậy, rõ ràng là trong lòng có rất nhiều điều muốn hỏi, nhưng vẫn không dám hỏi. Thế là hai người cứ mặc cho bầu không khí u ám đó bao trùm, cho đến khi chiếc xe dừng bánh tại trung tâm cai nghiện.
Vừa bước vào bên trong, cô và Quốc Thịnh đã một phen hoảng hồn vì không khí trong đây có vẻ rất hỗn loạn, một số nhân viên điều trị tất bật chạy ra chạy vào trong một căn phòng với thái độ hoảng hốt, những bệnh nhân xung quanh đa phần đều nháo nhào lên, kích động hệt như thú dữ muốn sổng chuồng.
Một nữ nhân viên điều trị đứng từ xa chợt phát hiện ra sự có mặt của Quốc Thịnh, bèn tức tốc chạy đến, hoảng loạng la lên:
" Bây giờ anh mới đến à, mau vào thăm bác Nghĩa đi, bác ấy hình như bị sốc thuốc rồi, đang nguy kịch lắm!"
" Cái gì?"
Phương Nhã hét lên, trợn mắt nhìn cô gái kia với vẻ mặt dữ dằn, khi cả người cô chợt cứng đờ, hóa đá tại chỗ thì tay cô đã bị bàn tay rắn chắc của Quốc Thịnh lôi đi. Trong khoảnh khắc đó, cô cảm nhận được mu bàn tay anh đầy mồ hôi, thấm vào cả tay cô một luồng khí lạnh ngắt đáng gê sợ. Có lẽ, anh đang run rẩy y hệt cô!?
Đặt chân bước vào phòng 13, cô đã cảm thấy không khí xung quanh rất đổi kỳ lạ, bốn năm người tụ tập xung quanh một chiếc giường, xì xào bàn tán điều gì đó. Bước đến gần, cô và anh đều há hốc mồm kinh ngạc khi nhìn thấy Hữu Nghĩa đang nằm bất động trên giường, hai mắt nhắm nghiền, mười móng tay đều đen thẫm, đôi môi tím tái trông rất đáng sợ. Bên cạnh là vị bác sĩ đang kiểm tra từng dấu hiệu trên người ông, vẻ mặt vô cùng căng thẳng và những nhân viên điều trị tất bật chạy qua chạy lại xem xét tình hình. Đến một lúc sau, mọi người xung quanh đều phát hiện ra rằng ông đã không còn thở, kèm theo là lời báo cáo từ vị bác sĩ nói ra như sét đánh bên tai:
" Ông ấy đã tử vong!" Tia ánh nắng đầu tiên len lỏi, hắt vào bên trong cửa sổ, đậu lên thành giường nơi Hữu Nghĩa nằm. Căn phòng 6 người nằm, bây giờ đã mất đi một người, là ba của cô - là người cha hiền lành nhút nhát của cô!
Môi cô run lên bật khóc, những tiếng ồn ào từ xa vọng lại, rất gần mà cũng rất xa, rồi mất hút trong không trung. Dường như, mọi thứ xung quanh đều im ắng trở lại, căn phòng cũng trở nên thưa thớt người, cuối cùng chỉ còn lại một mình Phương Nhã!
Cô sụp xuống đất, đưa tay sờ lấy một chút hơi ấm còn vương vấn trên đầu giường, bờ vai run lên từng hồi, một lúc sau không nhịn được mà bật cười điên dại, sự thật quá đỗi tàn khốc, khiến cô không thể nào chấp nhận được nữa. Cha của cô đã chết, chết thật rồi.
Bên ngoài cánh cửa, một vị bác sĩ đứng bên cạnh Quốc Thịnh trông thấy tình cảnh trước mắt, cũng không tránh khỏi đau lòng, quay sang báo cáo tình trạng thêm lần nữa cho anh nghe, giọng có chút nghèn nghẹn:
" Trong mấy ngày qua, ở đây đã rất hỗn loạn. 20 bệnh nhân cai nghiện cùng với ông ấy trốn chạy khỏi trung tâm cai nghiện, ngày hôm qua mới bắt về được phân nửa, còn phân nửa hiện giờ chưa thể bắt được, còn đang rải rác khắp nơi. Hữu Nghĩa nằm ở trường hợp thứ 1, anh cũng biết đấy, ông ấy thuộc dạng khó trị nhất, đã trốn khỏi trại cai nghiện hai lần rồi, lần này chắc có lẽ người xúi giục bọn họ trốn trại là cũng ông ấy. Nhưng không biết trong thời gian trốn ra ngoài, ông đã lấy số thuốc đó từ đâu nữa, là chúng tôi sơ suất, đã tắc trách không cai quản thật nghiêm ngặt, cuối cùng ..."
Quốc Thịnh quay mặt vào trong, đấm thật mạnh lên bức tường bằng gỗ, đôi mắt đã đỏ hoe, không kiềm chế nổi cơn giận dữ trào dâng trong lòng, anh cắn răng hét lên:
" Tại sao lại như vậy? Mấy người làm ăn kiểu gì vậy? Bác trai như vậy không nói, mấy người làm sao để cho một đám người rời khỏi nơi này, những người của ông không ai ngăn cản được hay sao hả?"
" Quốc Thịnh, anh bình tĩnh nghe tôi nói. Mỗi đợt hằng tháng, chúng tôi đều tiếp nhận những bệnh nhân cai nghiện vào trung tâm. Bọn họ đã nhân lúc ngày đó xảy ra, lợi dụng lúc chúng tôi lơ là cảnh giác vì chú ý nhiều đến những người mới, bọn chúng đã lẻn ra từ phòng ăn trưa, và thế là không khí xung quanh hỗn loạn. Khi chúng tôi chạy ra thì đã thấy đồng loạt 20 người phá cửa bỏ trốn. Mọi thứ xảy ra rất nhanh, chúng tôi lao đến ngăn cản thì đã bị thương ít nhiều, vì rất nhiều người trong bọn chúng cầm gậy, gạch để đánh lại."
Anh sững người nhìn vị bác sĩ, không thể tin được những điều đó lại là sự thật:
" Không thể nào, từ trước đến nay bác trai có trốn khỏi trại, cũng chỉ đi một mình, tuyệt đối không có gan đến mức lãnh đạo một kế hoạch tinh vi như vậy để bỏ trốn!" - Anh gồng mình, nghiến răng nghiến lợi dồn hết mọi sức lực của mình vào bàn tay, rồi siết chặt. Một lúc sau, vẻ như đã bình tĩnh đôi chút, anh mới hỏi - " Lúc tôi đi Hàn Quốc, mọi thứ đã xảy ra như thế sao?"
" Phải, chúng tôi đã gọi điện cho hầu hết các người thân, chỉ riêng anh là không gọi được!"
Chết tiệt!
Quốc Thịnh siết chặt quai hàm, sắc mặt đã tối nay càng u ám hơn. Cũng tại anh tất cả, nếu như anh không chịu mở điện thoại ngay lúc đó, nếu như không vì quá nóng lòng muốn gặp Phương Nhã, thì anh đâu có tắt điện thoại, không muốn cho bất cứ ai làm gián đoạn những tâm tư đang lắt léo trong người anh. Nếu anh biết kiềm chế, bình tĩnh sáng suốt hơn, thì đã có thể liên lạc được với trung tâm cai nghiện. Vậy thì mọi chuyện sẽ không ra nỗi này, bác trai sẽ không chết!
Nhìn thấy vẻ mặt tự trách của Quốc Thịnh, người đàn ông kia mới lên tiếng:
" Quốc Thịnh, anh đừng tự trách nữa. Chúng tôi cũng nghĩ giống anh, một người đàn ông nhút nhát như Hữu Nghĩa nhất định không thể nào có gan làm chuyện đó. Trừ phi ... " - Ông ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào Quốc Thịnh - " Có kẻ tiếp tay."
Anh không ngoái cổ lại, giọng nói có phần kinh ngạc:
" Kẻ tiếp tay? Là ai chứ?"
" Anh yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ tìm hiểu rõ nguyên nhân chuyện này!"
Tim anh như trũng xuống, nhìn người con gái sau cánh cửa đau đớn khóc nấc lên mà không tránh khỏi chua xót. Phương Nhã của anh, sao có thể bạc phận như thế. Anh luôn luôn hứa rằng sẽ không bao giờ để cô phải khóc, phải đau khổ nữa. Nhưng dường như ông trời không để anh làm được điều đó, mọi thứ xảy ra quá sức tưởng tượng của anh.
Cảm giác đau đớn dâng tràn trong lòng, anh gằng từng tiếng một, nói với vị bác sĩ hay đang nói với chính mình:
" Nếu như có kẻ đứng sau, tôi nhất định sẽ tìm ra. Nhất định phải bắt tên đó trả giá!!!"
Đôi mắt anh như tỏa sương mù, trước mặt chỉ còn là màn sương trắng đục mờ ảo. Anh bước đến gần, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cô, im lặng nhìn cô khóc mà lòng đau nhói.
Ngồi yên với nhau khá lâu, cuối cùng Phương Nhã mới nhận ra sự có mặt của Quốc Thịnh bên cạnh mình, trái ngược với những phản ứng gay gắt lạnh lùng khi gặp anh, lúc này cô chỉ trừng mắt nhìn anh run rẩy, sắc mặt tái mét, dồn hết những sức lực còn lại vào một câu nói yếu ớt: