" Phương Nhã, em đừng như vậy, anh không hề phản bội em ... hãy nghe anh nói, nghe anh giải thích. Tất cả chỉ là ..."
“ Cút đi! Tránh ra tôi ra, tôi ghét phải nhìn thấy anh! Hãy về với Cẩm Tú của anh đi, đừng bao giờ để tôi thấy mặt anh. Tôi căm ghét anh, tôi hận anh!!!!”
“Đừng đi, anh xin em! Hãy nghe anh nói, đừng bỏ đi, đừng trả thù như thế nữa. Được không em?”
“ Anh là gì mà bảo tôi đừng trả thù? Anh là chồng chưa cưới của Cẩm Tú, là người yêu cũ của tôi! Chúng ta không là gì của nhau cả, anh có tư cách gì mà bảo tôi đừng trả thù!"
" Mày nghĩ với bộ mặt lúc này của mày còn có thể quyến rũ được anh ấy sao? Thật ngây thơ, Quốc Thịnh yêu mày chi vì mày đẹp thôi! Nhưng bây giờ thì sao? Chậc chậc, xấu đến mức này rồi. Sau này sẽ không còn quyến rũ cướp bạn trai người khác được nữa!"
" Cẩm Tú, tại sao ... chúng ta là bạn cơ mà???"
" Nếu không phải vì Quốc Thịnh, tao có chết cũng không làm bạn với mày!" " Khóc cái gì? Tất cả những đứa con gái trên đời đều đê tiện, tùy tiện lên giường với mọi đàn ông. Đừng ra vẻ thanh cao, là cô tự nguyện. Tôi không hề ép buộc!!!!"
" Phương Nhã, con hãy tự lo cho bản thân. Ba mẹ xin lỗi, từ giờ ba mẹ không thể ở bên con được nữa. Xin lỗi con!"
" Cô có phải là Mai Phương Nhã?"
" Rất tiếc báo với cô rằng, ba và mẹ cô đã bị bắt. Mời cô đến đồn cảnh sát để ..."
Những ký ức vụn vặt ngày càng hiện rõ, những cuộc đối thoại, những hình ảnh đau đớn xé nát tim gan cô lần lượt tái hiện lại trong đầu, cảm giác đau đớn đó ... hệt như vừa mới xảy ra ngày hôm qua ...
Đầu Phương Nhã đau như búa bổ, những đoạn ký ức lần lượt hiện ra trong đầu, thoắt ẩn thoắt hiện, đan xen giữa thực tại và quá khứ ... Tất cả, như tràn về trước mắt.
Trong tiềm thức, cô nhận ra bản thân đã bị chìm trong bóng tối, bất chợt nhìn thấy lối ra, nhưng không cách nào đi tới phía trước khi đôi chân cứ mãi dính chặt, cứng đờ lại... Quá khứ, hiện tại ... đoạn ký ức trôi qua như đoạn băng quay chậm, hình ảnh người con trai cô đã từng yêu, và người con gái cô từng xem là bạn thân thiết nhất...
Cảm giác đau đớn giằng xé khi bản thân bị làm nhục. Nỗi đau đến cào nát tim gan khi chính cô bị người bạn thân nhất của mình tạt axit lên mặt. Tất cả... đều lần lượt hiện rõ ...
" Jessica! Con có sao không?"
Các khớp tay dần cử động, Phương Nhã mơ hồ nghe được có ai đó đang gọi mình, mi mắt nặng trĩu khó khăn lắm mớ có thể mở ra, nhưng trong khoảnh khắc liền bị ánh đèn phòng làm nhức nhối, mắt nhắm chặt lại, tay còn ôm lấy đầu nhăn nhó, cố nhìn rõ khuôn mặt của người trước mặt mình.
" Jessica, con vừa mới tỉnh dậy, cứ nằm nghỉ đi. Kevin sẽ đến mau thôi!"
Phương Nhã đầu óc mơ màng, nhận ra người trước mặt là bác sĩ Dong Won, liền cảm thấy đầu óc mơ hồ, mọi thứ đều quay cuồng chóng mặt, chưa kịp tiêu hóa hết những gì Dong Won nói thì liền giật mình bởi tiếng cửa va đập vào tường rất mạnh, kèm sau đó là giọng nói đầy quen thuộc, hốt hoảng la lên:
" Jessica!"
Cô mơ màng hướng ánh nhìn về phía giọng nói ấy. Là Kevin!
" Đến nhanh thật!" - Bác sĩ Dong Won không che giấu nổi nụ cười.
" Jessica, em có sao không? Có bị thương chỗ nào không?"
Kevin sắc mặt tái mét nhìn cô, ánh mắt trở nên sốt ruột, nhìn một lượt cả người cô dò tìm xem có vết tích nào không, sau đó lại hằn học gằng từng chữ - " Sao em lại đột ngột mất tích, còn xém bị xe đụng nữa, có biết anh lo lắm không hả?"
Cô ngẩn người, đáy mắt trở nên vô hồn nhìn người con trai trước mặt, không nói gì, chỉ khẽ sờ tay lên má anh, nước mắt không hiểu sao lại chảy xuống.
" Jessica, sao lại khóc. Anh xin lỗi, anh không cố tình la em. Đừng khóc, anh xin lỗi!"
Nhìn thấy cô rơi nước mắt, anh liền cuống quít sợ hãi, ngỡ rằng vì mình la mắng nên mới khiến cô khóc, không cầm lòng được bèn ôm cô thật chặt, hít lấy mùi hương trên tóc cô, lồng ngực cảm thấy như nổ tung vì sợ hãi. Nếu như cô xảy ra chuyện gì thật, chắc anh sẽ điên lên mất... Cô đờ đẫn nhìn về khoảng không trước mặt, nước mắt càng tuôn ra nhiều hơn. Mọi thứ xảy ra quá đột ngột, cô không kịp thời phản ứng kịp... Những hình ảnh đó, những giọng nói đó ... tất cả đều là sự thật ...
Vài giây sau, cô như bừng tỉnh, mắt hoảng loạng nhìn xung quanh, lồng ngực chợt đau đến khó thở. Cô vội vã đẩy anh ra, mấp máy những câu chữ yếu ớt với bác sĩ Dong Won:
" Sao ... sao con lại ... ở đây? Không phải chiếc xe hơi đó ..."
" Anh chàng kia đã kịp thời kéo con tránh khỏi chiếc xe đó, nên con mới toàn mạng như bây giờ. May là vụ tai nạn không gây nguy hiểm cho ai cả, Kevin cũng đã kịp thời chi trả viện phí cho người lái xe hơi đó rồi. Anh ta cũng chỉ bị thương nhẹ ở đầu, hoàn toàn không có vấn đề gì!"
Cô giật thót mình, ngỡ ngàng hỏi lại, sắc mặt đã trở nên tái mét:
" Còn ... còn anh ta ... không sao chứ?"
" Con đừng lo quá, cậu ta bị thương một phần nhỏ trên trán do xây xát mặt đường, tuy nhiên không có gì nghiêm trọng lắm!"
" Phòng nào?"
Không kiềm chế được cảm xúc, cô kích động thốt lên, tay vô thức vùng khỏi lòng bàn tay của Kevin, khiến anh ngỡ ngàng nhìn cô đầy thảng thốt.
" Phòng bên cạnh"
Cả thân người Phương Nhã run lên, cô loạng choạng đứng dậy, đôi mắt dần trở nên xám xịt, từng bước thật chậm, thật chậm ra khỏi phòng, bỏ lại sau lưng giọng nói đầy hoang mang của Kevin:
" Jessica, em đi đâu?"
Phương Nhã dùng hết sức lực, xông thẳng vào phòng của Quốc Thịnh. Tim phút chốc như bị ai bóp chặt, đau đến khó thở ...
Trước mặt cô nhòe đi, không còn thấy rõ hình dáng gương mặt người con trai đó nữa ...
Đầu óc quay cuồng, cô dường như cảm giác được toàn bộ sức lực đã bị trút đi mất, không còn sức sống.
Cô đã nhớ rồi, nhớ tất cả, nhớ anh - người con trai cô đã từng yêu sâu đậm!!!! Tay vô thức đưa lên miệng, ngăn chặn những cơn nấc, quá khứ đang ngày càng hiện rõ, trước mắt cô lúc này chỉ toàn là một màn sương trắng xóa, mãi không tìm được lối thoát.
" Quốc Thịnh, tại sao anh lại xuất hiện trước mặt tôi lần nữa? Tại sao lại cứu tôi???"
Cô tự lảm nhảm một mình, đôi mắt đờ đẫn nhìn người con trai trước mặt, cảm nhận từng vết thương trong tim được lành lặn hai năm qua, bỗng chốc bị rạch thêm một đường dài, đau đớn.
Hai bàn tay bất giác nắm chặt, cô mím môi, nước mắt lại lã chã rơi ...
Ngoài trời, cơn mưa vẫn còn dai dẳng ... những âm thanh hòa quyện với gió, như gõ nhịp vào tim cô, làm lòng cô chua xót.
Hóa ra, tỉnh giấc sau hai năm ngủ yên trong giấc mộng lại đau đớn như thế ...
Kevin! Cái tên đã gắn bó với cô suốt hai năm qua ... sẽ ra sao khi biết sự thật, mọi quá khứ trần trụi, đáng xấu hổ của người con gái anh yêu ...Cô gái chỉ biết đến lòng hận thù, sẵn sàng dùng cả cái quý giá nhất đời con gái để đánh đổi ... liệu anh sẽ nghĩ như thế nào???
Có lẽ, hai năm yên bình trong giấc ngủ lại chính là điềm báo cho một cơn bão lớn sắp đến ... QUYẾT ĐỊNH
Mỗi con người đều có quyền lựa chọn số phận cho riêng mình, nhưng không thể nào quyết định được định mệnh!
. . .
Làn gió khẽ vui đùa cùng chiếc lá, đong đưa khúc điệu nhạc thần tiên, chiếu rọi vào tim tôi như bảo rằng " đây chính là lời chào tạm biệt lần cuối cùng"
Phải! Có lẽ ngày hôm nay là ngày cuối cùng tôi được ở bên anh - Kevin!
" Jessica!"
Tôi như sực tỉnh bởi tiếng gọi của anh, chốc lát liền quay đầu lại, môi nở một nụ cười tươi hết cỡ nhưng ...khi trông thấy ánh mắt xuyến xao dịu dàng của anh, đôi mắt tôi lại ướt nhòe.
" Em sao thế? Có phải có chuyện gì không?" - Trông thấy vài giọt nước mắt long lanh trên khóe mi, anh liền hốt hoảng kéo tôi lại gần, đưa mu bàn tay ấm áp lau nước mắt cho tôi, giọng không tránh khỏi lo lắng - " Jessica, hôm qua đến giờ trông em lạ lắm. Có phải ..."
" Không! Em bị đau mắt nên cảm thấy hơi khó chịu, anh đừng lo!"
Tôi chớp mắt nhìn anh, hít thật sâu ngăn chặn những giọt nước chực trào. Những cử chỉ ân cần âu yếm như thế này đối với một người bạn gái thì đó là một điều hạnh phúc. Nhưng trong mắt tôi, hành động đó chẳng khác gì cắm một nhát dao lên tim tôi, đau nhói.
" Thật không? Đừng giấu anh!"
Anh ngẩn người vài giây, nhưng sau đó liền nghiêm giọng, trừng mắt nhìn tôi như đã nhận ra điều gì, chốc lát lại nâng cằm tôi lên, xoáy đôi mắt màu nâu nhìn tôi như tìm kiếm thứ gì đó:
" Jessica, có phải em đang nghĩ về người con trai đã cứu em đó không?"
Tôi giật mình, đáy mắt có chút xao động, nhưng chỉ vài giây sau liền trở lại bình thường, bật cười thản nhiên:
" Quốc Thịnh? Là tên anh ta sao?"
" Jessica, em vẫn chưa nói với anh về chuyện của ngày hôm qua. Không phải em và ba anh đi chung với nhau sao, tại sao cuối cùng lại gặp tai nạn cùng anh ta chứ? Và hôm qua, rốt cuộc em đã nói chuyện gì với anh ta vậy?"
Sắc mặt anh càng lúc tối sầm, vẫn không hề có ý định trả lời, anh khó chịu nhìn tôi và hỏi. Trong phút chốc, tôi nhận ra đáy mắt anh tràn ngập sự lo lắng mơ hồ, khiến lòng tôi tê tái, cất không thành lời.
Ngoài trời tiếng chim kêu ríu rít, tôi chợt ôm chầm lấy anh, thật lâu, cố ý để anh không thể nhìn thấy được gương mặt đau khổ của mình, cố nén giọng để có thể nói chuyện bình thường nhất có thể:
" Kevin, nếu có một ngày em rời xa anh ... thì tuyệt đối không phải vì ba của anh ép buộc!"
Vừa dứt lời, anh đã đẩy tôi ra, hai tay nắm chặt lấy vai tôi, nhíu mày tỏ vẻ không bằng lòng:
" Em nói gì thế? Đã không trả lời câu hỏi của anh lại còn lảng sang chủ đề quái dị này..."
Trái với mọi lần, tôi không hề cảm thấy sợ hãi với cơn giận của anh, trái lại chỉ mỉm cười, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng dứt khoát:
" Nếu sau này em có rời xa anh thì ..."
" Nói bậy, sẽ không bao giờ có chuyện đó. Còn nói nữa anh đánh đòn em đấy!"
Anh gắt lên,nhìn tôi bằng đôi mắt khó hiểu, không nhịn được liền đưa hai tay bẹo má tôi, sắc mặt trở nên hoang mang:
" Jessica, từ hôm qua đến giờ em lạ lắm. Rốt cuộc đã có chuyện gì? Có phải, ba anh nói gì với em???"
" Đau quá, em chỉ nói là nếu thôi mà, đâu phải thật ..." - tôi nhăn nhó kêu lên - " Em đã nói rồi, tuyệt đối không phải vì ba anh, anh không cần phải lo!"
Trong khoảnh khắc, bầu không khí trong căn phòng trở nên yên tĩnh khác thường. Cảm thấy anh đã nới lỏng tay, tôi nhân cơ hội chộp lấy hai tay anh, hít một hơi thật sâu:
" Kevin, anh đừng nghĩ nhiều quá. Hôm qua ba anh quả thật đã hẹn em ra ngoài nói chuyện, vẫn là bảo em tránh xa anh ra nhưng ..." - Đôi mắt tôi lại long lanh, cố nở một nụ cười gượng mà lòng không khỏi nhói đau - " nhưng khi đó, anh biết em nghĩ gì không? Cho dù quá khứ có như thế nào, dù mọi việc có ra sao, em cũng không muốn rời xa anh..."
Chưa kịp dứt lời, anh đã kéo tôi vào lòng, dùng hai tay ôm gáy tôi ép sát vào ngực mình nên tôi không thể nhìn thấy được khuôn mặt của anh, chỉ có thể nghe được tiếng tim anh vang dội vì vui sướng.
" Được rồi, anh hiểu rồi!"
Anh tựa cằm lên đầu tôi, tận hưởng niềm hạnh phúc trôi qua trong bình yên. Nhưng có điều anh vẫn không hay biết, câu nói ban nãy của tôi, thật ra chỉ là suy nghĩ khi tôi còn chưa nhớ lại quá khứ - hoàn toàn là suy nghĩ của một Jessica yêu Kevin, chứ không phải của Mai Phương Nhã!
Tôi cắn chặt môi, vùi đầu vào ngực anh trông chẳng khác gì một cô mèo nhỏ đang làm nũng, điều này càng khiến anh vui hơn. Chúng tôi lại vì thế mà ôm nhau thật chặt, âu yếm mãi không chịu rời ...