hẽ rơi trên gương mặt Quốc Thịnh, anh run rẩy, nhìn chằm chằm vào vành cổ phía dưới của Phương Nhã. Vết sẹo lồi lõm in hằn trên cổ, chính là chứng minh duy nhất cô chính là Mai Phương Nhã!!!! " Phương Nhã, em đúng là Phương Nhã rồi!"
Đôi mắt Quốc Thịnh đỏ ngầu, long lanh tia nhìn đầy vui sướng, mừng rỡ. Cuối cùng qua bao nhiêu thời gian, dù phẫu thuật gương mặt, cô vẫn còn lưu lại những vết tích bị phỏng năm đó trên người không xóa bỏ. Cũng chính vì vậy mà anh càng chắc chắn rằng cô chính là Phương Nhã. Nhìn vết sẹo bị che đi bởi chiếc áo kín cổ, lồng ngực anh như nổ tung, nghẹt thở.
Đứng dưới biển người rộng lớn, Phương Nhã kinh hãi hất tay người con trai trước mặt ra, cố vùng vẫy mãi mà vẫn không thoát khỏi, liền bực bội trừng mắt nhìn anh:
" Anh làm cái gì vậy? Tôi không ngờ anh lại là ..."
Câu cuối cùng cô chưa kịp thốt ra khỏi miệng thì đã bị anh nuốt mất trong nụ hôn cường bạo, anh siết chặt lấy cô, áp sát cả người cô ghì vào trong lồng ngực rắn chắc của mình, tham lam quấn lưỡi lấy môi cô, cố tách bờ môi ngọt lịm kia để tiến sâu vào bên trong. Nhưng chưa kịp đưa lưỡi vào thì anh chợt nhói lên ở vành môi, thoắt chốc mùi tanh của máu đã thoang thoảng nơi khóe miệng.
Tim anh nhói đau, nhưng vẫn cố gắng hôn lấy cô điên cuồng, kìm chặt cô đến không còn kẽ hở, mặc cho móng tay thon dài kia ghim chặt vào da thịt anh, bấu chặt đến hiện lên những vết hằn, vết sẹo... mà cứ cố chấp không chịu rời.
Cô đấm thùm thụp lên người anh, lại cắn thêm một phát lên môi anh, khiến máu rỉ ra, tràn vào trong khoang miệng. Đến lúc này cô mới bần thần nhận ra, bản thân mình không đủ sức để chống cự nữa, nhịn không nổi liền bật khóc.
Giọt nước mắt của cô, trong tích tắc khiến mọi hoạt động ban nãy của anh đều dừng lại. Ngỡ ngàng, đau đớn, anh chợt nhận ra mình đã làm cô sợ hãi, nhất thời liền buông tay ra, ríu rít xin lỗi:
" Phương Nhã, đừng khóc! Anh xin lỗi, anh xin lỗi! Anh không cố tình làm em sợ đâu, đừng khóc!"
Anh vừa nói vừa đưa tay lên lau giọt nước mắt trên má cô, nhưng không nghĩ là càng làm cô thêm hoảng sợ, hất tay ra khỏi anh như hất thứ gì đó đáng ghê tởm, sắc mặt cô chuyển sang xanh mét khiến tim Quốc Thịnh không khỏi nhói lên.
Cô dùng hết sức lực vùng chạy thật nhanh, nhưng không cách nào thoát khỏi vòng kìm *** của Quốc Thịnh, tay anh cứ nắm chặt lấy cổ tay cô không buông, siết chặt đến mức cô có thể cảm nhận được xương sắp gãy, nhất thời la lên:
" Đau quá, buông tôi ra. Anh bị điên rồi, tôi đâu có quen biết anh, huhu!! Đau quá, thả tôi ra, thả tôi ra đi! Kevin!!!!!!!"
Nghe thấy cô kêu tên người con trai khác, hơi thở anh như bị nghẹn lại, tức ngực đến khó chịu. Hai năm rồi, không ngờ bóng hình của cô không còn chỗ cho anh nữa. Trong mắt cô giờ chỉ có Kevin - người con trai đã ở bên cạnh cô suốt hai năm qua. Tại sao lại như thế???
Đến khi trấn tĩnh lại, anh mới nhận ra cổ tay cô đã bị anh siết đến in hằn những dấu tay trên đó, liền giật mình buông tay ra, đau đớn nhìn cô, người con gái trước mặt anh, từ khi nào đã trở nên như vậy. Cô sợ anh đến thế sao???
Anh xoáy đôi mắt bi thương của mình mà nhìn cô, thật lâu. Dường như cô cũng bị đôi mắt buồn kia thu hút, nên đôi chân vừa muốn chạy liền bắt gặp ngay đôi mắt của anh, ngỡ ngàng đứng đó, lặng im như tượng. Bất giác, cảm xúc lạ lùng kia lại trỗi dậy, khiến cô trở nên hoang mang, lo lắng. Người con trai trước mặt rõ ràng là người lạ, thế mà cô lại có cảm giác như đã quen lâu lắm rồi...
" Làm ơn để tôi đi, chúng ta không quen biết nhau, tôi không phải là Phương Nhã gì cả. Tôi muốn về bệnh viện!" - Cố kiềm chế cảm xúc trong lòng mình, cô gằng từng chữ với anh.
" Sao có thể không biết được?" - Anh rít lên đầy kích động, nhưng thoáng bắt gặp ánh mắt sợ hãi của cô, anh liền hạ giọng xuống, hít luồng khí lạnh vào phổi, căng thẳng nói - " Phương Nhã, em là Mai Phương Nhã, là người yêu của anh. Chúng ta đã từng rất yêu nhau nhưng chỉ vì một số chuyện hiểu lầm mà em xa anh.Hai năm qua anh cật lực tìm kiếm em, đi đâu anh cũng nhìn thấy hình bóng em, anh nhớ em đến phát điên được. Thế mà bây giờ gặp lại, em lại nói không nhận ra anh???"
Cô ngỡ ngàng, nhìn sâu vào đôi mắt đó cô biết anh không nói dối, thế nhưng mọi chuyện quá bất ngờ, cô không phản ứng kịp.
" Anh lầm người rồi, tôi ..."
" Không phải, anh không lầm.Giọng nói của em, cảm giác khi anh gặp em, tất cả đều nguyên vẹn như thuở ban đầu. Hơn nữa, em nhìn vết sẹo trên cổ em đi, cả vai trái em nữa, dù cho qua bao nhiêu thời gian anh cũng không thể nào quên. Tất cả gì liên quan đến em, những vết tích của vụ axit ngày hôm đó, em nghĩ rằng trên đời còn có người mang vết thương đúng nơi đúng vị trí như em hay sao? Em đã không còn là cô gái xấu xí bị hủy hoại phân nửa khuôn mặt của hai năm về trước nữa, nhưng em không thể không chấp nhận quá khứ của chính mình được!!!"
Nhìn thấy thái độ như chết sững của cô, anh càng bức xúc hơn, những đè nén bao lâu nay một lần tuôn trào ra hết:
" Hai năm qua đã có biết bao nhiêu chuyện xảy ra, nhưng anh không thể nào quên được em, không lúc nào là không ngừng tìm kiếm em nhưng ... em có biết em như biến mất khỏi cõi đời này không, anh sẽ không chịu đựng nổi mất nếu như em thật sự không quay về bên anh" - Nói đến đây, giọng nói anh nghẹn ngào, đôi mắt nhìn cô âm trầm, quyến luyến mãi không thôi - " Phương Nhã, từ ngày đầu tiên chúng ta gặp lại nhau ở thang máy, anh đã nhận ra giọng nói của cô gái mà anh yêu nhất. Nhưng em biết không, anh cứ không ngừng tố giác bản thân, rằng chỉ là anh bị ảo giác, người trước mặt anh hoàn toàn không phải là Phương Nhã của anh, hoàn toàn không phải. Rồi cho đến hôm nay, anh sắp sửa lên máy bay về nước, trong đầu anh lúc đó chỉ có một ý nghĩ là gặp Kevin lần cuối cùng, chỉ đơn giản là đi thăm bệnh thôi. Nhưng không ngờ rằng ông trời lại sắp đặt để anh nghe được cuộc nói chuyện của em và ông chủ tịch kia, để anh theo em đến tận quán cafe và hiểu rõ toàn bộ sự thật. Thì ra em chính là cô ấy, em chính là Phương Nhã!!!"
Rào! Rào! Cơn mưa từ đâu đột nhiên trút xuống như thác lũ, tát những giọt nước mưa lạnh ngắt vào mặt cả hai người. Xung quanh, ai nấy đều hoảng loạng tìm kiếm chỗ trú, chỉ riêng bóng dáng hai người đổ dài trên mặt đất, đứng yên như tượng. Chỉ trong phút chốc, Phương Nhã ngỡ như con tim ngừng đập, mọi thứ xung quanh như mờ hẳn, giọng nói của anh xa dần, xa dần ... rồi cô chẳng nghe thấy gì nữa ...
Bàn tay cô vô thức sờ lên cổ, cô bàng hoàng nhận ra những gì anh nói về vết sẹo trên người mình cũng là những khuất mắc mà hai năm qua cô không ngừng lo lắng, sợ hãi...
Bầu trời trở nên tối sầm, sấm chớp đùng đùng kéo đến, lỗ tai cô ù đi không còn nghe thấy gì nữa. Trong đầu lại hiện lên, quanh quẫn mãi câu nói mà bấy lâu cô nghe được, giọng nói đó, mơ hồ, huyền ảo đến mức cô nghĩ là ảo giác ...
" Phương Nhã, hãy về với anh. Nơi này không thuộc về chúng ta, hãy trở lại như lúc xưa có được không? Cho dù em có hận anh, chán ghét anh, thì cũng đừng bao giờ rời xa anh nữa. Anh đã tìm được em rồi, nhất định sẽ không bao giờ buông tay em ra đâu!!!"
Quốc Thịnh gào lên, chống chọi với âm thanh mưa gió đang gào thét, anh chộp lấy tay cô, ôm chặt vào lòng mình, nói trong thổn thức. Phương Nhã cũng đứng đó, đầu óc trống rỗng ...
" Chỉ cần em không buông tay, anh nhất định sẽ không buông tay!"
Những giọt mưa nặng hạt cứ tát xối xả lên mặt Phương Nhã, cô bàng hoàng, vỡ lẽ ra... giọng nói mà cô từng nghe trong giấc mơ, nghe trong tiềm thức bao lâu nay, chẳng phải cũng chính là giọng của người con trai đang đứng trước mặt cô hay sao???
Nước mắt cô chảy dài, bao cảm xúc lạ lẫm liên tục tràn về, khi giọng nói ấy cứ mãi văng vẳng bên tai, cô cảm nhận được con tim bị ai đó bóp nghẹn, đau nhói.
Anh chính là người con trai cô thường mơ thấy trong giấc mơ, nhưng mãi không thấy mặt hay sao?
Anh là người yêu cũ của cô, hai người khi xưa đã từng yêu nhau thắm thiết thật sao?
Bất giác, cô phát hiện ra rằng bản thân hai năm qua đã sống trong bóng tối, nhất thời nhìn thấy ánh sáng, liền không thể nào tiếp nhận được hiện thực trước mắt, cứ muốn vùi mình trong bóng tối, mãi không muốn thoát khỏi ...
Người đứng gần cô, vừa gần lại vừa xa, có thật sự là bạn trai của cô không? Hai năm qua, anh luôn tìm kiếm cô thật sao?
Cô phải trở về Việt Nam, cô phải trở về bên anh sao? Vậy còn ...
Ào! Ào!
Mưa càng lúc càng dữ dội, phía trước mặt cô giờ chỉ là một màn trắng xóa, bất chợt ... cô nhớ đến Kevin!
Kevin! Cô không thể để anh ở lại một mình!
Nghĩ thế, cô liền vùng tay ra khỏi Quốc Thịnh, thật mạnh, anh nhất thời trở tay không kịp, loạng choạng lùi về phía sau và ... cô bỏ chạy, hai tay ôm đầu đau khổ, cứ thế không ngừng hét lên:
" Không phải, tôi không phải là Phương Nhã gì cả, tôi là Jessica! Là Jessica!!!!"
" Phương Nhã!!!!"
Anh gào tên cô, đuổi theo trong cơn mưa, thế nhưng cô vẫn chạy, dùng hết sức lực của mình để trốn khỏi anh. Cô đang trốn chạy hiện thực, trốn chạy quá khứ của chính mình ... chẳng lẽ quá khứ của cô bây giờ không còn quan trọng? Chỉ có ở bên Kevin, mới là điều duy nhất cô mong muốn hay sao?
Mặt anh trắng bệch, sắc mặt trở nên u uất, tối sầm, bàn tay anh run rẩy nắm chặt lấy tay cô, lòng chỉ mong cô đừng bao giờ trốn chạy nữa, đừng để anh phải đau khổ thêm nữa. Thời gian hai năm, là quá đủ rồi!!!
" Phương Nhã, anh xin em. Hãy nhớ lại đi, xin em hãy nhớ lại. Thà rằng em cứ chán ghét anh, cứ hận anh như ngày xưa, chí ít rằng trái tim em còn có anh... chứ không phải như bây giờ ... Phương Nhã!!!"
Sâu trong đáy lòng, anh như muốn gào thét thật to để trút hết gánh nặng này trong lòng, thế nhưng sao lời nói thốt ra ... chỉ có thể yếu ớt như thế, uất nghẹn như thế ... Phương Nhã, anh vốn không dám nghĩ, cô đã không còn yêu anh nữa ...
" Anh im đi, tôi không muốn nghe, không muốn nghe, không muốn nghe!!!!!!"
Cô đau khổ, lắc đầu nguầy nguậy, cả người như khụy xuống đất, hai tay ôm lấy đầu hét lên. Anh nhìn cô đau đớn, tim cũng như bị rạch vài nhát dao, lồng ngực tức khí khó chịu, anh không chịu nổi khi thấy Phương Nhã của anh không muốn chấp nhận quá khứ...
Tay anh vô thức sờ lên bờ cổ trắng ngần, miết nhẹ lên vết sẹo được cổ áo che khít lại. Nhưng khi vừa chạm vào, cô liền hất tay anh ra, đôi mắt giận dữ gào lên, căm phẫn nhìn anh như thể thấy một sinh vật lạ trước mặt mình:
" Đừng chạm vào tôi"
Cô run rẩy lùi ra xa, chân trượt dốc vì đường trơn, cứ thế theo đà nghiêng người về sau, loạng choạng ngã nhào xuống mặt đường thấm đẫm nước mưa. Rồi bất chợt ... một chiếc xe hơi từ xa lao đến ...
" Phương Nhã!!!!"
Giọng Quốc Thịnh như vỡ ra, kinh hãi thét lên.Trong tích tắc, trước mắt cô chỉ là một màn sương mù dày đặc, tối mịt ... cả người cứng đờ, nhìn thấy chiếc xe từ xa lao về phía mình, sợ hãi đến mức không thể cử động nổi, cổ họng cũng trở nên đông cứng, không cất nổi lời nào ...
Tiếng còi xe càng lúc một gần, đâm thủng màng nhĩ, như rạch một đường dài trước mặt đường. Cô nghe thấy toàn bộ âm thanh hỗn tạp, tiếng phanh còi xe và tiếng thét của Quốc Thịnh, hai chân cô mềm nhũn, ngay cả cử động cũng không thể ...
Két!!!!!!!!
Tiếng va chạm lớn như chấn động cả bầu trời, xé toạc cả không gian. Phương Nhã dường như cảm nhận được bản thân được ai đó ôm chặt, lăn ra khỏi chiếc xe to lớn kinh khủng kia, và hòa cùng những nước mưa ... là thoang thoảng một chút mùi tanh ... của máu.