Chiếc vali nặng nề chạm vào nền đất, ngoan ngoãn di chuyển theo từng bước chân của Quốc Thịnh. Anh thở dài, xem ra chuyến đi này về công việc chỉ chiếm 2%, còn 98% còn lại là suy nghĩ cảm giác của bản thân.
Chỉ ở lại khoảng ba ngày, mà tâm trạng anh còn nặng nề hơn lúc ở ViệtNam, chẳng tốt lên tẹo nào, còn trở nên tồi tệ hơn thế. Đáng lý, anh dự định sẽ ở lại đây vài ngày xem như là giải khuây, giảm stress 1 tí. Nhưng xem ra anh phải về nhà thôi, càng ở lại đây, anh lại càng nhớ đến Phương Nhã nhiều hơn. Cảm giác hụt hẫng này làm anh không thể nào chịu đựng nổi!!!!
1h anh sẽ lên sân bay, bây giờ chỉ mới 9h, còn dư thời gian để anh làm điều gì đó. Và anh nghĩ, có lẽ bản thân nên đến thăm Kevin một chút. Cũng có thể, đây sẽ là lần gặp cuối cùng!
Thanh toán xong tiền phòng khách sạn, anh điềm đạm bước chân ra khỏi cửa, vẫy tay ngoắc chiếc taxi đậu sẵn bên ngoài, cất bằng giọng tiếng anh đến thẳng bệnh viện sáng giá của Seoul - ID clinic.
-------------
Bên ngoài, tiếng ồn ào của những cô y tá nói chuyện với bệnh nhân nào đó, giọng rất lớn, át cả lời nói ban nãy của anh vừa thốt ra. Phương Nhã ngây người vài giây, sau đó liền nhíu mày hỏi lại:
" Anh ... vừa nói gì?"
Kevin tỏ ra rất lạnh nhạt, mắt nhìn ra ban công nói:
" Bên hàng không đã thông báo với anh, vé máy bay đã có rồi. Chiều nay em hãy về ViệtNam, trợ lý của anh sẽ theo chăm sóc em một thời gian!"
" Cái gì? Sao nhanh thế?" - Phương Nhã trợn mắt kinh ngạc, quả thật cô đã từng mong mình có thể sớm về ViệtNam, nhưng tình hình lúc này sao cô có thể đi một mình, bỏ lại anh ở đây. Huống hồ gì, giờ cô không muốn nhớ quá khứ nữa. Cô muốn ở bên anh!
Anh im lặng không nói, chỉ với tay lấy hộp thuốc lá trên đầu tủ, mắt liếc xung quanh tìm kiếm hộp quẹt.
Cô nhíu mày khó chịu, nhìn đầu thuốc trên tay anh mà cảm thấy lòng se thắt lại, tay giật lấy điếu thuốc, giọng đầy trách móc:
" Ở bệnh viện cấm hút thuốc đấy. Anh thế này còn muốn hút nữa sao?"
" Em đừng nhiều chuyện quá! Về và chuẩn bị hành lý đáp máy bay về ViệtNam đi!" - Anh không buồn lấy lại hộp thuốc trên tay cô, chỉ lạnh lùng gắt gỏng, giọng điệu pha chút hờn dỗi - " Mặc kệ anh!"
Đôi mắt cô long lanh, xích đến gần anh, nắm chặt lấy bàn tay thô ráp nhưng rắn chắc ấy, nở một nụ cười ấm áp đầy dịu dàng:
" Kevin, em không trở về đâu! Anh ở đâu, em sẽ ở đó. Em sẽ không để anh một mình đâu!"
Anh ngỡ ngàng, lòng bồi hồi xúc động, nhìn chằm chằm vào đôi tay bé nhỏ ấy nắm lấy bàn tay anh, giọng khàn khàn không tin được những gì vừa mới nghe được:
" Em ..."
" Em yêu anh, Kevin!"
Ánh nắng hắt lên khung tấm kính trong suốt, rọi vào ngay đôi mắt sáng bừng long lanh của cô. Lòng anh ngẩn ngơ, cả người như hóa đá, chỉ có con tim đang bồi hồi nhịp đập hưởng thụ giọng nói đầy cương quyết nhưng ngọt ngào của Phương Nhã.
Anh không nghe lầm chứ?
Là thật sao?
Cô nói yêu anh, là thật sao?
" Em ... nói gì ..?" - Trong ánh mắt anh ngập tràn niềm vui sướng, thiếu điều chỉ muốn ôm cô thật chặt vào lòng. Thế nhưng anh vẫn không thể tin nổi, càng không ngờ nổi đó lại lại sự thật.
Nhìn ánh nhìn ngây ngô của anh, cô cảm thấy lòng thật ấm áp, hai má chợt ửng hồng, cười tủm tỉm nói:
" Anh không nghe thì thôi. Em không nói lại lần hai đâu nhé!"
Bộp!
" Ái! Anh làm gì vậy????"
Kevin đờ đẫn không tin nổi vào tai mình, viễn cảnh trước mắt đẹp đến mức anh không dám tin, hai mu bàn tay vô thức nâng hai má cô, dí sát lại gần, khóe môi cong lên, cười hạnh phúc nói:
" Anh không mơ chứ? Em nói thật sao?" Cô trừng mắt nhìn anh, phụng phịu chu mỏ, tay sờ lên đùi anh và ... nhéo.
" Ái, đau quá! Em làm gì vậy?"
Kevin bất ngờ bị nhéo một cái đau điếng, liền ôm lấy đùi mình, thấy cô đang lườm anh một cái sắc lẹm:
" Nhìn đi nhìn đi! Anh đau như thế nghĩa là không mơ rồi!"
Anh thừ người, nhìn cô không chớp mắt. Được một lúc lâu sau đó, tay anh bỗng rắn chắc nắm lấy tay cô, dịu dàng kéo vào lòng, thủ thỉ:
" Em đã nói rồi đấy. Từ giờ em là của anh, không được bỏ đi như tối qua nữa, rõ chưa?"
Dưới làn gió lồng lộng khẽ thổi qua khe cửa, môi Phương Nhã mấp máy cười hạnh phúc, không nói gì, chỉ vòng tay ôm lấy anh thay cho câu trả lời của mình.
Không khí trong phòng bệnh trôi qua lặng lẽ, cô và anh cứ ôm nhau như thế mãi, cảm nhận hạnh phúc đong đầy trong tim, cứ tủm tỉm cười mãi không thôi. Đến chừng một lúc lâu sau, Kevin mới quyến luyến buông cô ra, đôi mắt nghiêm nghị nhìn cô, tra hỏi:
" Phải rồi, nếu em cũng có tình cảm với anh, vậy thì tại sao tối qua anh nói câu đó xong thì em lại bỏ chạy???"
Cô nhìn anh, môi cũng tắt ngấm nụ cười. Cảm giác kỳ lạ lại ùa về trong tâm trí, giọng nói của người con trai đó, liệu cô có nên nói với anh??? Có nên thú thật với anh suy nghĩ của mình, rằng cảm giác trong quá khứ cô đã có bạn trai???
Bất giác, cô lại nhớ đến người con trai hôm qua gặp cô và Thảo Nhi ngay thang máy tầng trệt. Lòng bồi hồi xao xuyến đến kỳ lạ. Chân mày cũng vì thế nhíu chặt vào nhau, suy nghĩ.
" Em thẫn thờ gì thế? Jessica!"
Bị anh lay mạnh, cô giật mình, mở to đôi mắt tròn của mình, nhìn anh đầy lúng túng:
" À, không ..."
" Em sao thế? Sao không trả lời anh?" - Anh cau mày, tay nắm chặt lấy tay cô, nghiêm giọng như đe dọa.
" Em ..." - Cô chớp mắt, thật khó nói quá, làm sao đây???
" Jessica!"
Kevin gầm lên, giọng rít qua kẽ răng, đôi mắt càng nhíu chặt lại nhìn cô. Nhìn thấy cô ấp úng như thế, anh không tránh khỏi bực mình, thế nhưng cảm giác bất an càng khiến anh lo lắng hơn, tay càng siết chặt lấy tay cô, bắt cô phải giải thích cho rõ.
Ngón tay cô cứng đờ vì bị anh siết chặt, bất đắc dĩ cô đành thú nhận, ráng hết sức tách khỏi bàn tay cứng cáp của anh, giọng lí nhí:
" Được rồi! Em nói!" - Cô từ từ ngẩng mặt lên, nhìn thẳng vào đôi mắt anh - " Kevin, em đã dần nhớ lại quá khứ, hôm qua em bỏ chạy khỏi phòng không phải vì em chán ghét anh hay sợ hãi gì cả, chẳng qua là em nhận thức được một giọng nói của một người phát lên trong đầu mình, tiếng nói ấy ... chỉ phát ra sau lời tỏ tình của anh vài phút. Lúc đó, đầu em đau không chịu được, không muốn anh phải lo, nên em chạy thẳng ra ngoài."
Phương Nhã nói ra, liền cảm thấy quai hàm anh bỗng cứng đờ, các cơ trên mặt căng dần, ngay cả hơi thở cũng trở nên khó khăn hơn. Nhìn anh như vậy, cô cảm thấy không đủ dũng khí để nói thêm phần sau nữa.
Nhưng trái với suy nghĩ của cô, anh chỉ nắm chặt lấy tay cô, lộ rõ trong đôi mắt niềm vui sướng thay cô, cười rạng rỡ nói:
" Thế là tốt rồi, rốt cuộc em đã nhớ được gì? Em có biết giọng nói đó là ai không? Là ba hay mẹ của em?"
Cô lặng lẽ nhìn vào đôi mắt anh thật lâu, sau đó nói : " Kevin, giọng nói đó là của một người con trai, có vẻ như ... anh ta chính là người yêu trước đây của em!"
Dũng khí để nói ra những điều này thật khó, tuy nhiên cô vẫn có đủ dũng cảm để nói ra cho anh biết. Thế là cô một mạch nói hết những đoạn ký ức trong giấc mơ của mình, về một người con gái và giọng nói của chàng trai cứ mãi văng vẳng bên tai mình.
Cô nhìn anh, thấy đáy mắt anh trở nên u ám, bàn tay cũng buông thỏng tay cô ra, quay mắt liền sang chỗ khác, trầm tư suy nghĩ. Không khí cả hai cứ thế trầm mặc suốt cả buổi, không ai nói với ai câu nào, cứ thế thời gian trôi qua lặng lẽ.
" Kevin!" - Phương Nhã ái ngại nhìn anh, vài phút sau không chịu được đành phải lên tiếng trước - " Kevin, anh đang nghĩ gì?"
Anh không trả lời, chỉ im lặng nhìn về hướng cửa sổ. Cảnh tượng lúc này trong mắt cô, anh chẳng khác gì đang hóa đá!
" Kevin!" - Cô nghiêng đầu nhìn anh, cảm thấy sự tình đã căng lên, bèn nắm tay anh trấn an.
Nhưng không ngờ, tay anh khi đó cũng siết chặt lấy tay cô, kéo vào lòng mình. Chỉ trong tích tắc, cả người cô đã nép hẳn vào lòng anh, ngoan ngoãn như con mèo nhỏ, lắng nghe tim anh đang thổn thức: " Con bé ngốc, chuyện quá khứ là quá khứ, hiện tại là hiện tại. Chẳng phải bây giờ người em yêu là anh sao? Còn chuyện người con trai đó có thật sự là người yêu của em hay không, anh không quan tâm. Tất cả đã qua rồi. Em giờ là của anh, có biết chưa?"
Phương Nhã thật sự rất xúc động, tay bất giác vòng qua ôm lấy anh, đầu ngả vào ngực anh, thư thả mỉm cười:
" Kevin, em ..."
Két!
Cánh cửa phòng bệnh đột ngột bật vào tường, bóng dáng một người đàn ông mái tóc đã điểm những sợi tóc bạc, râu quai nón, thân người toát lên nét oai phong kinh điển, khí chất ngùn ngụt bốc lên khiến ai nấy cũng phải khiếp sợ. Và đằng sau, là hai tên vệ sĩ đang cúi rap đầu gần sát đất, ra vẻ cung kính.
Bên trong phòng, đôi nam nữ ôm nhau đằm thắm cũng phải há hốc mồm kinh ngạc. Nhìn thấy tia nhìn đầy sắc bén của người đàn ông kia, cô và anh đành phải nhanh chóng buông nhau ra, lắp bắp không nên lời:
" Ba!"
" Chủ ... chủ tịch!"
Phương Nhã tái mặt nhìn ánh mắt cuồng nộ của người đàn ông trước mặt mà không khỏi hoang mang, lo lắng. Cô đúng thật quá sơ ý, biết rằng ông hôm nay sẽ đến đây, thế mà lại vô tình để cho ông nhìn thấy cảnh tượng đằm thắm này. Cô thật là thê thảm!
Trước mặt, vị chủ tịch đã đứng tuổi nhìn cô với đôi mắt như muốn ăn tươi nuốt sống, tia lửa căm phẫn tột độ trong đáy mắt, khiến cô rùng mình, bất động. Nhưng cũng chính lúc đó, Kevin bên cạnh luồn năm ngón tay của mình vào tay cô như tiếp thêm sức mạnh và niềm tin nơi người con gái anh yêu.
" Ba, tại sao ba lại đến đây?" - Kevin bình tĩnh, nhìn thẳng vào đôi mắt cuồng nộ của ba mình, nhưng trong lòng thì đang dậy sóng.
Nhìn thái độ thảnh thơi của đứa con trai mình và hai bàn tay đang dính chặt vào nhau trước mặt như trêu ngươi, lòng ông bùng lên ngọn lửa tức giận, ra lệnh cho bọn bảo vệ đứng ở cửa ngoài tránh xa khỏi cánh cửa, để đề phòng những tên người làm nghe chuyện thị phi.
Liếc mắt một lượt qua vầng trán đang băng bó của Kevin, ông từ tốn ngồi xuống chiếc ghế sofa, nuốt cục tức vào trong lòng, cất giọng châm chọc:
" Còn yêu đương thắm thiết như thế, xem ra vẫn không bị nặng lắm. Thế nào, có phải tôi ở đây cản trở hai người làm việc không?"
Kevin thở hắt, tỏ vẻ mệt mỏi, nhưng khi nhìn sang Phương Nhã, ánh mắt anh lại biến thành sự yêu thương trìu mến, sức hút mạnh mẽ đến không thể cưỡng lại. Cô cũng nhìn anh cười khổ, rồi cũng nhanh chóng quay sang đối mặt với ông, giọng hơi run:
" Chủ, chủ tịch! Bác đừng nói vậy, con ... con và anh ấy ..."
" Không cần nói nữa, tôi đã đặt sẵn vé máy bay về ViệtNamcho cô rồi. Hãy chuẩn bị hành lý, sáng ngày mai phải đi rồi!" - Ông mỉm cười ngắt lời cô, giọng nói trở nên bình thường đến mức người nghe phải cảnh giác - " Chiều nay 3h, tự khắc tài khoản trong ngân hàng của cô sẽ có đủ 50 triệu. Sao hả, biết làm gì rồi chứ?"
Từng giọt mồ hôi lạnh toát ra trên trán Phương Nhã, cô ngẩn người nhìn ông, toàn thân đông cứng lại, không thốt nổi nên lời. Về phía Kevin, anh tỏ ra rất tức giận, gồng mình ngồi thẳng dậy khiến cơn đau ở đầu bùng phát, nhưng vẫn không ngăn được âm thanh vút lên đầy phẫn nộ của mình:
" Ba nói gì vậy hả??? Ba tính làm gì cô ấy?"
" Jessica, tôi hy vọng cô biết điều. Nếu thông minh, hãy nhận lấy 50 triệu và biến khỏi gia đình chúng tôi! Tốt nhất đừng bao giờ xuất hiện trước mặt con trai của tôi nữa!!!!"
Ngay lúc không khí trong phòng 503 chợt trở nên căng thẳng đến ngộp thở, bên ngoài hành lang lại im ắng lạ thường, hầu hết đều không có một bóng dáng người nào xuất hiện, thế nhưng đâu đó lại v