ang lên tiếng lộp cộp của bước chân đang đi tới. Ngã rẽ bên đối diện thang máy chợt xuất hiện bóng dáng Quốc Thịnh, anh - đang từng bước tiến về căn phòng của Kevin, lôi theo sau là chiếc vali dày cộm. GIÔNG TỐ
" Jessica, tôi hy vọng cô biết điều. Nếu thông minh, hãy nhận lấy 50 triệu và biến khỏi gia đình chúng tôi! Tốt nhất đừng bao giờ xuất hiện trước mặt con trai của tôi nữa!!!!"
Giọng của vị chủ tịch vang vọng bên tai cô, làm tim chợt nhói lên, những ngón tay cấu chặt vào da thịt, đau rát.
" Bác ..." - Phương Nhã run người, dù cô biết trước giờ người đàn ông này không ưa cô, nhưng lại không ngờ ông có thể nói ra những lời xúc phạm người khác đến vậy. Khuôn mặt cô nóng lên, giọng nói kích động nhưng vẫn giữ cho thanh âm được từ tốn - " Bác trai, con không nghĩ rằng sẽ lấy số tiền đó của bác. Con không phải là loại người đó!"
" Ba! Sao ba có thể nói những lời như vậy? Không phải con đã nói với ba rồi sao, cô ấy thật sự bị mất trí nhớ, ngay cả người nhà và bản thân cô ấy là ai cũng không còn nhớ, làm sao có thể đi đâu được chứ?"
Kevin hất tấm chăn sang bên, bực tức ngồi dậy, có lẽ vì động vết thương, nên khuôn mặt anh càng lúc càng trở nên nghiêm trọng, bất giác tay ôm lấy đầu, vết thương trên đầu bỗng toẹt ra một vệt máu, thấm đẫm chảy xuống vầng trán quấn băng của anh.
" Kevin! Anh bình tĩnh một chút, mau nằm xuống đi, đừng cử động nữa. Để em gọi y tá!"
Nhìn thấy vết máu màu đỏ thẫm, cô hốt hoảng la lên, lao đến đỡ anh tựa vào thành giường, nhưng Kevin lại tỏ vẻ bất cần, quắc đôi mắt giận dữ của mình về phía ông, gằng từng chữ:
" Ba! Tiện thể con cho ba hay, bây giờ Jessica đã là bạn gái của con rồi! Điều này sẽ không bao giờ thay đổi đâu!"
" Kevin, anh đừng kích động, vết thương chảy máu nữa rồi kìa, không được đâu. Y tá!"
Cô tái mặt nhìn vết thương toẹt ra trên đầu anh mà không khỏi đau xót, cuống cuồng đứng dậy chạy ra ngoài, nhưng cánh tay cô đã sớm bị anh giữ chặt, giọng có phần đanh thép, nói như ra lệnh:
" Không cần, em ở lại đây với anh!"
" Tôi biết, ngay từ lúc bước chân vào phòng này tôi đã sớm nhìn ra. Đúng là ác mộng, đường đường là một giám đốc của tập đoàn khách sạn Red nổi tiếng mà lại yêu đương nhăng nhít với đứa con gái không rõ nguồn gốc, không rõ lai lịch thế kia còn ra thể thống gì đây hả?" - Ông gầm lên, lúc này đã đứng trước mặt Kevin, đôi mắt hằn những tia đỏ nhìn chằm chằm vào thằng con trai mình, rồi lại uất hận quay sang Phương Nhã - " Cô đúng thật là cáo già, đáng lý ra tôi phải tống khứ cô đi từ hai năm về trước rồi, nể tình cô bị mất trí nhớ, thế nên tôi mới nhân từ để cô ở lại. Nhưng không ngờ chính vì một phút nhân từ của tôi mà khiến sự việc thành ra thế này, ngay cả thằng con quý tử của tôi cũng bị cô làm cho lú lẫn mất, lời của tôi nó cũng không nghe lời. Quả thật cô không đơn giản!"
" Ba!"
Kevin tức giận gào lên, đôi mắt anh đã sớm đỏ hằn những tia máu giận dữ, nhưng khi thấy thân người Phương Nhã run lên, thì đáy mắt anh liền trở nên hoảng loạng, xót xa, tay vô thức ôm chầm lấy tay cô kéo vào lòng mình, giọng trở nên lo lắng tột độ:
" Jessica, em không sao chứ? Đừng nghe ba anh nói bậy, đừng nghe gì cả. Được không?"
Cả người Phương Nhã lạnh ngắt, cô uất ức đến không nói nổi thành lời, bờ ngực phập phồng theo hơi thở, cô cắn răng chịu đựng bấy nhiêu năm qua, dù có bị ba và mẹ Kevin xem cô không ra gì, sỉ nhục, mắng nhiếc cô cũng không sao. Vì cô hiểu, cô thật sự là người không rõ lai lịch, không rõ nguồn gốc, không thể là người xứng đôi vừa lứa với một giám đốc giàu có có đủ tiền tài địa vị như anh. Thế nhưng, lúc này lời nói của ông đã khiến cô lên tới đỉnh điểm rồi, sao có thể xúc phạm người khác đến như vậy????
Cô hướng đôi mắt run rẩy của mình, nhìn thẳng người đàn ông trước mặt, giọng lạc hẳn đi:
" Bác trai, con biết hai năm qua bản thân đã thành gánh nặng của Kevin, con rất cảm kích và biết ơn anh ấy. Bây giờ con đã bình phục về thể trạng, có thể tự mình tìm kiếm quá khứ được. Con sẽ không làm phiền anh ấy nữa đâu" - Nói rồi cô nhìn qua anh, mỉm cười - " Con sẽ chứng minh cho bác thấy, không phải con muốn trèo cao, cũng không phải muốn chia rẽ tình cảm hai cha con bác gì cả. Chỉ đơn giản con thật sự muốn ở bên anh ấy mà thôi. Nên rồi sẽ có một ngày, bác sẽ gạt bỏ những thành kiến đó về con!"
" Jessica!" Đáy mắt Kevin tràn ngập sự xúc động, anh thở phào, khóe môi cong lên hạnh phúc. Ban nãy câu nói của cô còn làm anh lầm tưởng rằng cô sẽ rời xa anh, ai ngờ đâu câu nói sau đó lại làm anh xúc động đến vậy. Điều này chứng tỏ rằng cô đã thực sự xem anh ở cương vị một người bạn trai, lòng cảm thấy vui mừng đến không thốt nổi nên lời, tay vô thức siết chặt lấy bàn tay bé nhỏ của cô, tự hứa với lòng từ đây về sau sẽ không bao giờ buông ...
Lời nói của cô đầy cương quyết, rắn rỏi như vậy chỉ đủ làm Kevin xúc động, thế nhưng trong con mắt ông chỉ là giả vờ đóng kịch, khẽ hừ một tiếng, cười lạnh:
" Tôi sống ở đời mấy chục năm nay, gặp biết bao nhiêu người, cũng nếm được bấy nhiêu lòng dạ đàn bà. Cô là con người như thế nào, tôi có thể nhìn ra!"
Thanh âm ông sắc bén cứa thẳng từng đường lên người Phương Nhã, sau đó liền quay sang đứa con trai của mình, hạ giọng nói khi thấy anh chuẩn bị mở miệng nói giúp cô:
" Đừng kích động như thế, lo cho bản thân mình trước đi. Phải biết giữ sức lực để rồi còn đấu với tôi nữa chứ!"
Ông vừa nói vừa đưa tay bấm nút vào cái chuông gần thành giường, kêu gọi bác sĩ, môi nhếch lên cười nhạt, khinh khi nhìn Kevin lẫn Phương Nhã.
Bên ngoài cửa, bóng dáng của Quốc Thịnh như hoàn toàn bất động. Anh đứng lặng người, tâm trạng trở nên vô cùng phức tạp đến khó hiểu khi vô tình nghe được toàn bộ cuộc đối thoại của ba người trong phòng bệnh. Đôi mắt anh như phủ sương mù, hai hàng chân mày cũng vì thế mà nhíu lại, đột nhiên anh cảm giác được hơi thở mình đang bị đè nén đến kỳ lạ.
Không ngờ mọi việc lại phức tạp như thế. Bất giác lòng anh lại dấy lên niềm thương cảm cho cô gái, không ngờ rằng bản thân cô đã bị mất trí nhớ, nay còn phải chịu sự sỉ nhục từ ba của người yêu mình. Thật đáng thương!
Không khí trong phòng trở nên yên tĩnh lạ thường, anh cũng đứng yên một chỗ bên ngoài, biết rằng với tình cảnh hiện giờ không thích hợp để anh vào chào hỏi. Đến khi anh nghĩ rằng mình đành phải đi thì lúc này hai cô y tá từ xa chạy đến vô cùng gấp gáp, mở tung cửa ra vào thẳng bên trong phòng ...
Một cô y tá khi vừa nhìn thấy vết máu trên đầu Kevin đã kêu lên thảng thốt, sau đó liền quay sang nói với hai người đang đứng trời trồng ở đó:
" Chủ tịch Nguyễn, cô Jessica, làm phiền hai người ra ngoài để chúng tôi băng bó vết thương!"
Kevin ái ngại nhìn ba mình và cô, rồi lại liếc mắt nhìn sang cô y tá tỏ vẻ không bằng lòng, khi anh chuẩn bị hé môi lên tiếng thì cô lại nói:
" Kevin, anh nghe lời cô y tá băng bó vết thương cho anh. Em và chủ tịch một lát nữa sẽ vào thăm anh!"
Ba anh khẽ hừ tức giận khi nhìn thấy cảnh đằm thắm trước mắt, không nhịn được liền quay lưng ra khỏi phòng. Cô cũng vì thế mà theo sau ông, lòng hoang mang lo lắng.
Anh thở dài, lòng rối bời không hiểu vì sao. Có lẽ vì anh lo sợ, một khi có khoảng thời gian để ba mình nói chuyện với cô, nhất định vẫn sẽ là những câu nói khinh thường, không mấy lọt tai của ông dán chặt lên người anh yêu. Cứ như vậy, nhìn cô đau khổ, anh làm sao chịu đựng nổi.
Bên ngoài, Quốc Thịnh đã kịp thời tránh sang một bên, đứng ở góc khuất mà cả hai người đều không phát hiện. Để rồi giật mình khó hiểu khi tại sao bản thân anh lại trở nên vô công rỗi nghề đến mức này, theo dõi người khác nói chuyện????
" Cô theo tôi, gần bệnh viện có một quán nước, tôi và cô vào đó nói chuyện!"
Giọng ông trầm xuống, mang theo âm thanh nhọn hoắt khiến người nghe không thể chối từ. Cô mím chặt môi, dù lòng có uất ức cỡ nào cũng đành phải nuốt vào trong cổ họng, ngoan ngoãn đi theo ông như một con rối:
" Dạ!"
Trước khi đi, cô còn ngoảnh đầu lại nhìn vào cánh cửa phòng bệnh của anh đóng lại, lòng tự nhủ sẽ không để anh phải lo lắng vì mình nữa, nên tự động đưa tay vào túi, tắt nguồn luôn điện thoại.
Quán Dadong sát bên cạnh bệnh viện vốn dĩ là một quán cafe nổi tiếng với cấu trúc kín đáo và không gian thoáng mát, với bất cứ ai vào đây cũng dễ dàng kiếm cho mình một không gian riêng thoải mái. Vì vậy khi bắt đầu bước chân vào quán cafe này, chủ tịch Nguyễn đã chọn một góc khuất sâu tuốt bên trong, ngồi xuống chiếc sofa mềm mại, vừa lật quyển menu vừa mỉm cười, từ tốn nói chuyện với cô:
" Jessica, cô muốn uống gì, cứ gọi!"
-----
Kevin cầm điện thoại, gọi điện mãi vào số di động của cô, nhưng rốt cuộc cũng chỉ vang vọng đầu dây bên kia một tiếng tút dài đến lạnh lùng.
Tâm trạng anh rối bời, hoang mang cực độ. Từ lúc anh đã băng bó xong xuôi thì đã không thấy tăm hơi cô và ba anh đâu, lòng đột nhiên thấy sợ, lẽ nào ông đã làm gì cô ấy rồi. Nhân lúc anh không ở cạnh, thì lại tìm cách chia rẽ anh và cô sao???? Ông muốn làm gì người anh yêu đây?? Chỉ cần nghĩ đến việc ông dùng những lời lẽ chỉ trích cay nghiệt đối với cô, tim anh đã cảm thấy bị bóp nghẹn không thể thở được rồi.
Vào thời khắc này, anh thật không chịu đựng nổi mà muốn lao thật nhanh ra đường, chạy đi tìm kiếm cô cho bằng được.
Nhưng vừa bước ra cửa, anh đã bị ba bốn tên bảo vệ của ba mình chặn lại:
" Cậu chủ không được ra ngoài đâu ạ! Ông chủ đã dặn không được phép để cậu ra khỏi phòng dù chỉ một bước!"
Kevin cảm thấy như trong người có ngọn lửa đang sôi sục, anh nghiến răng kin kít, siết chặt quai hàm, tức giận đưa tay nắm lấy cổ một tên bảo vệ, quát lên:
" Liệu hồn tránh ra cho tôi, anh có còn coi tôi là cậu chủ nhà này không hả???"
Tức thì, hai ba tên bảo vệ liền xông tới, kéo anh khỏi gã bảo vệ kia, lập tức đẩy anh vào phòng, khóa chốt cửa lại. Kevin tuy sức lực mạnh mẽ đến mấy cũng không thể đấu lại với bốn tên bảo vệ chuyên nghiệp được đào tạo kỹ càng như thế. Mặc cho anh kích động gào lên, đập cửa rầm rầm, họ vẫn ung dung với vẻ mặt bình thản, tiếp tục giữ nhiệm vụ canh cửa:
" Xin lỗi cậu chủ!"
" Mở ra, tôi ra lệnh cho các người mở cửa ra. Tôi phải kiếm Jessica, lũ khốn các người mau mở cửa ra cho tôi!!!!"
Đáp lại âm thanh cao vút của anh và tiếng đập cửa dữ dội đầy kích động, vẫn chỉ là một bầu không khí im lặng đến rùng mình, đáng sợ.