Không ngờ tới sẽ gặp lại hắn ở đây, Bạch Tiểu Bích kinh hoàng, đề phòng hỏi: “Diệp công tử tới đây là muốn bắt ta trở về?”
Diệp Dạ Tâm không trả lời câu hỏi của nàng, cười nói: “Ta sai người tìm kiếm hai tháng cũng không tìm thấy thi thể, biết chắc ngươi nhất định còn sống.”
Bạch Tiểu Bích lạnh lùng nói: “Ta còn sống đối với Diệp công tử mà nói, là chuyện tốt hay xấu?”
Diệp Dạ Tâm cũng không bận tâm tới sự châm chọc của nàng, tiện tay gỡ đấu lạp trên đầy nàng xuống, “Đeo cái này lên, càng ngày càng giống dã nha đầu rồi!” giọng nói hắn vẫn ôn nhu động lòng người, chỉ là từ lúc hiểu rõ mục đích của hắn, Bạch Tiểu Bích đã không dễ dàng bị mê hoặc nữa, vạch rõ giới hạn nói: “Diệp công tử không cần giả bộ quan tâm, ta có biết cũng sẽ không nói cho ngươi!”
Diệp Dạ Tâm sửng sốt, đột nhiên dùng cán quạt quét tới, nhanh như chớp đánh trúng cổ tay nàng, rất nhanh liền lùi lại, trong tay đột nhiên xuất hiện thêm một cây trâm.
Trên gương mặt tuấn mỹ là nụ cười mỉm vạn năm không đổi, hắn giơ cây trâm của nàng lên nói: “Vẫn chỉ biết dùng cái này, nếu ta muốn bức cung, cây trâm này sẽ hữu dụng sao?”
Bạch Tiểu Bích nghe ra ý trào phúng trong giọng nói của hắn, trầm mặc trong chốc lát rồi nói: “Diệp công tử muốn gì?”
Diệp Dạ Tâm tự nhiên kéo tay nàng, “Không còn sớm, ta dẫn ngươi đi ăn cơm.”
Hắn dùng phương thức khách khí nhất để biểu đạt ý tứ của mình, cho dù nàng lên tiếng cự tuyệt hắn cũng có đủ năng lực ép nàng ở lại, hơn nữa… nếu bây giờ trở về cũng khó tránh được việc hắn theo dõi, đễn lúc đó sẽ liên lụy tới cả nhà phú hộ kia.
Bạch Tiểu Bích không còn sự lựa chọn nào khác, đành phải để mặc hắn lôi kéo.
Khí trời lập đông, khu vườn thanh tĩnh, trước cửa có mấy bụi hoa cúc cuối thu, vàng rực mà ưu nhã khiến người đối diện cũng lây được mấy phần khí chất không màng danh lợi.
Đáng tiếc, Bạch Tiểu Bích biết, bất luận bề ngoài hắn thế nào thì cũng khó che dấu được suy tính muốn lợi dụng nàng.
“Ăn nhiều một chút!”
“Ta không đói!”
Lần đầu gặp mặt, hắn cũng nắm tay nàng dẫn tới tửu lâu, mặc dù cuối cùng hắn bỏ đi để lại cho nàng một bóng lưng nhưng lần đó chính là ký ức gặp mặt đẹp nhất trong cuộc đời nàng.
Bạch Tiểu Bích ngồi trước bàn, cảm giác cánh tay trong tay áo có chút run lên.
Hắn ôn nhu gắp thức ăn cho nàng.
Bạch Tiểu Bích bất động, “Ta có thể đi chưa?”
Hắn quả nhiên buông đũa, nhìn nàng nói: “Bên ngoài không an toàn, ngươi tạm thời ở lại đây, ta bảo người thu xếp phòng ở cho người!”
Ngay cả nhốt người cũng phải tìm ra lý do hợp tình hợp lý như vậy, Bạch Tiểu Bích giận nhưng cố kìm chế hỏi: “Ngô vương dẫn binh Bắc thượng, Diệp công tử không đi lập công sao?”
“Nha?!”
“Diệp công tử quỷ kế đa đoan, lo gì không được trọng dụng?”
“Nha?!”
“Chỉ cần lập được công thì vinh hoa phú quí hưởng không hết!”
“Nha?!”
Bất luận nàng nói gì, châm chọc ra sao, hắn thủy chung vẫn giữ nụ cười mỉm, ánh mắt không hề rời khỏi nàng, lời trách mắng giống như quả đám đánh vào nệm bông, không hề có chút sát thương nào ca. Bạch Tiểu Bích bực mình, thẳng thắn hỏi: “Ngươi còn muốn giữ ta lại để dụ người sinh giờ Thìn kia sao? Tìm được hắn thì thế nào?”
“Khí phách hay không cũng không quan trọng,” Diệp Dạ Tâm không đổi sắc nói: “Người sinh giờ Thìn kia là sư phụ ngươi sao?”
Bạch Tiểu Bích kinh hãi, ép buộc bản thân trấn định lại nói: “Sư phụ ta đến tột cùng có phải người kia hay không làm sao ta biết được? Người cũng đã bị ngươi đánh bay xuống vách đá, đến nay vẫn chưa rõ tung tích, chỉ sợ…”
“Nói dối!” Diệp Dạ Tâm dùng cán quạt chỉ về phía nàng, “Nếu quả thực hắn đã chết thì ngươi… ánh mắt ngươi nhìn ta sẽ không như bây giờ mà sẽ chất đầy hận thù!”
Bạch Tiểu Bích không trả lời, cười lạnh nói: “Có những chuyện không thể dựa vào hiểu biết về phong thủy địa thuật được đâu.”
“Đúng vậy, vì không thể dùng hiểu biết về phong thủy địa thuật để lập công nên không thể làm gì khác là ở đây đợi ngươi!”
“Ngươi cho rằng giam lỏng ta sẽ có tác dụng?”
“Ta giam lỏng ngươi sao?” Diệp Dạ Tâm phá lên cười nói: “Cho dù ta thả ngươi đi, ngươi cũng không dám đi.”
Bạch Tiểu Bích trầm mặc. Trần Thụy nói đúng, chút tâm tư này của nàng sao có thể qua mắt được hắn?
Rất lâu sau đó, Bạch Tiểu Bích lần nữa lên tiếng, giọng nói đã không còn châm chọc như trước: “Ngô vương xấu xa như vậy, mưu phản soán ngôi, làm hại dân chúng lang thang không nhà cửa, Diệp công tử vì sao phải giúp hắn?”
Diệp Dạ Tâm cười nói: “Đuổi tận giết tuyệt huynh đệ ruột thịt, nghi kỵ công thần, phế trưởng lập ấu. Hoàng thượng bất nhân là chuyện cả triều đình đều biết, giang sơn đổi chủ cũng chỉ là việc sớm hay muộn mà thôi. Chẳng qua là Ngô vương thiếu kiên nhẫn hơn, chấp nhận mang tội soán ngôi suốt cuộc đời này!”
Bạch Tiểu Bích lại nói: “Nhưng hắn bỏ mặc sự sống chết của dân chúng, tru diệt người phái Đang Nguyên, thủ đoạn toàn nhẫn, tâm địa độc ác như vậy có khác gì Hoàng thượng?”
“Có đế vương nào tay không nhuốm đầy máu tanh? Tiểu nha đầu, ngươi còn nhỏ, có thể hiểu được bao nhiêu chuyện chứ?” Diệp Dạ Tâm nhìn nàng, chậm rãi nói: “Huống chi, hắn mặc dù ngoan độc nhưng liệu có bằng người đứng phía sau kia không?”
Bạch Tiểu Bích khó hiểu hỏi lại, “Diệp công tử có ý gì?”
Diệp Dạ Tâm khẽ mỉm cười: “Mưu nghịch, hành thích vua, mượn tay hắn trừ đi Tứ vương gia cùng Thập vương gia, có lẽ tất cả mọi chuyện sớm đã nằm trong dự liệu của người kia? Về phần tru diệt phái Đang Nguyên, ngươi làm sao biết đó có phải ý của người kia hay không? Thuật sĩ mưu toan nhúng tay vào chuyện triều chính không phải là chuyện tốt gì, ngươi thông minh như vậy, sao không nghĩ thử xem, đến tột cùng là ai ngoan độc hơn?”
Từ lúc nghe được chuyện phái Đang Nguyên, đáy lòng Bạch Tiểu Bích vẫn luôn chôn dấu một ý niệm đáng sợ, chỉ là nàng sợ không dám tìm hiểu, hiện tại nghe hắn nói trắng ra như vậy, càng thêm phiền lòng: “Diệp công tử đang nói tới ai, ta thật sự không hiểu!”
Diệp Dạ Tâm nhìn nàng nói: “Sư phụ ngươi, hắn mới thật sự là ngươi có dã tâm mưu nghịch, ta nghĩ, người trong triều cùng Hạo vương đều là người của hắn.”
Bạch Tiểu Bích im lặng không lên tiếng.
Diệp Dạ Tâm lại nói: “Hắn cố tình dấu tướng tinh mệnh, lợi dụng phái Đang Nguyên tìm kiếm chủ nhân ngôi sao kia để dời đi sự chú ý của Hoàng thượng. Thân phận thật sự của hắn chỉ sợ ngay cả người Đang Nguyên cũng không biết rõ. Đang Nguyên xảy ra chuyện, ngươi có thấy hắn gấp gáp chút nào không?”
Bạch Tiểu Bích nói: “Hắn vốn không phải người Đang Nguyên, sao phải gấp gáp?”
Diệp Dạ Tâm nói: “Hắn chẳng qua chỉ lợi dụng bọn họ, cuối cùng qua cầu rút ván mượn đao giết người, đến tột cùng là ai ngoan độc hơn ai, tiểu nha đầu?”
Bạch Tiểu Bích trả lời một cách mỉa mai, “Qua cầu rút ván không phải là chuyện Diệp công tử hay làm sao? Đừng tưởng rằng ngươi như vậy thì tất cả những người khác đều giống như ngươi!”
Diệp Dạ Tâm cười nói: “Nếu tâm không ngoan độc thì sao có thể lập mưu tính kế như vậy? Ta là người xấu, hắn cũng không phải là người tốt. Ngươi là phúc tinh của người sinh giờ Thìn kia, sẽ là trợ lực cho hắn cho nên có rất nhiều người muốn hạ thủ với ngươi để phòng ngừa hậu hoạn, ta vốn cũng có ý định giết ngươi.”
Bạch Tiểu Bích nhìn hắn nói: “Đa tạ Diệp công tử hạ thủ lưu tình!”
Diệp Dạ Tâm không để tâm tới lời nàng, thong dong nói: “Nếu hắn chính là người sinh giờ Thìn kia, cố ý mang theo ngươi bên người lại còn thả cho ngươi tới gặp ta, ngươi không cảm thấy mọi chuyện rất kỳ quái sao?”
Bạch Tiểu Bích ngẩn người, đáy mắt xẹt qua hàn ý.
“Ta lúc trước không tin nhưng hôm nay thì đã tin rồi!”
“Tin cái gì?”
“Mọi chuyện đều có duyên số!”
Nhớ lại cuộc đối thoại trên núi ngày đó, toàn thân Bạch Tiểu Bích phút chốc cứng ngắc, trong lòng không khỏi phiền não.
“Ngươi cho rằng ta sẽ tin hắn, cũng sẽ tin ngươi sao?”
“Tin hắn cũng tốt mà tin ta cũng được, mọi chuyện đều do ngươi quyết định.” Diệp Dạ Tâm cầm đũa gắp một miếng thịt cho vào chén nàng, ôn nhu nói: “Thức ăn lạnh rồi, mau ăn đi!”
Kinh thành trong tình thế nguy cấp, màn đêm bao phủ khiến không khí vốn bị đè nén càng thêm phần khẩn trương. Từng nhà đóng chặt cửa, trên đường lớn ngay vắng tanh không một bóng người, đèn dầu thưa thớt, thỉnh thoảng có một vài tên lính tuần đi tuần ngang qua.
Hai bóng người vội vã đi vào ngõ hẻm trước mặt, một người cầm lồng đèn mặc quan phục, người còn lại nhìn rất quen thuộc, không phải Trầm Thanh thì là ai?
Cửa lớn đóng chặt, một ánh đèn cũng không có.
Ánh mắt Trầm Thanh chợt lóe: “Vị khách quí kia đến tột cùng là người nào?”
Viên quan kia làm tư thế mời nói: “Trầm chỉ huy sứ gặp rồi sẽ biết!”
Trầm Thanh cũng không hỏi nhiều nữa, đẩy cửa bước vào.
Khoảng sân phía trước không lớn lắm, ánh đèn mờ nhạt, cửa đại sảnh mở rộng, một thân ảnh lạnh lùng đứng cạnh bàn.
Trầm Thanh kinh nghi: “Đây là…”
Người nọ chậm rãi xoay người lại, cười một tiếng: “Trầm chỉ huy sứ!”
Thấy rõ người trước mặt, Trầm Thanh kinh hỉ, lập tức tiến lên quì xuống hành lễ: “Thần, Kinh đô Chỉ huy sứ Trầm Thanh tham kiến Vương gia!”
Ôn Hải chắp tay, lạnh lùng cất tiếng: “Trầm chỉ huy sứ tham kiến Vương gia nào?”
Trầm Thanh sửng sốt nửa ngày mới cúi đầu nói: “Thần không dám, nhưng Thập vương gia ở trong vương phủ hiện nay rõ ràng là…”
Ôn Hải cắt ngang lời hắn nói: “Người nọ chỉ là thế thân, Thanh vương gia chân chính chính là bổn vương!”
Trầm Thanh tuy có chút khó hiểu nhưng vẫn cúi đầu nói: “Thần ngu dốt!”
Ôn Hải đột nhiên cười cười, đưa tay đỡ hắn đứng dậy nói: “Thập vương gia hay Cửu vương gia thì có gì khác biệt, bất quá cũng chỉ là danh hiệu hàng thứ, quan trọng là… bổn vương họ Tạ, Trầm chỉ huy sứ chỉ nhận thức danh hiệt sao?”
Trầm Thanh vội vàng đứng dậy, “Vương gia dạy rất đúng, chỉ không biết lần trước Vương gia vì cớ gì mà đi không từ giã?”
“Chuyện này nói ra rất dài dòng.” Ôn Hải ngồi xuống, ra hiệu cho Trầm Thanh ngồi xuống: “Không cần giữ lễ, ngồi xuống trước đi!”
Ở đây gần một tháng, Bạch Tiểu Bích mới biết nơi đây là biệt viện của một phú hộ. Từ ngày đó trở đi, Diệp Dạ Tâm cũng không tới tìm nàng, chỉ để lại hai thiếp thân nha hoàn hầu hạ nàng, dĩ nhiên còn có thêm mấy hộ vệ thân thủ bất phàm canh giữ bên ngoài nữa. Nhưng hắn không đến, Bạch Tiểu Bích càng thêm gấp gáp, nàng mất tích như vậy không biết nhà phú hộ kia có bị Ôn Hải trách cứ không? Tuy nói Diệp Dạ Tâm không hạn chế nàng ra ngoài, nàng cũng từng nghĩ đến việc nhờ người truyền tin về nhưng sau khi cân nhắc lại lại